Cũng trong đêm đó, hiệp sĩ De Ragastens vừa rời khỏi lữ quán “Ông Janus đẹp trai” mà chàng vẫn còn trú ngụ.
Sau một cuộc xung đột mà hiệp sĩ suýt bị đám đông xé xác, César Borgia đã đề nghị cho chàng một chỗ ở trong lâu đại Saint – Ange, nhưng Ragastens đã từ chối.
- Thưa Đức ông, chàng nói, tôi sẽ bị ngạt trong cái chuồng đẹp đẽ do ngài đề nghị, tôi vẫn là một kẻ giang hồ ăn đêm.. tôi muốn đi về lúc nào tôi thích.. khi đó thì những cánh cửa ở lâu đài đóng vào lúc chin giờ.
César Borgia không khẩn khoản, và thán phục sự vô tư lự của hiệp sĩ, cũng như ông đã thán phục sự can trường của chàng.
Chàng hiệp sĩ đi lang thang trên những con đường đầy bóng tối và im lặng, cuối cùng chàng đi đến lối vào con đường Appienne. Con đường tối đen được viền hai bên bởi những ngôi mộ cổ được ánh trăng rọi lên thành những mảng màu trắng đục.
- Nàng có bảo ta: ngôi mộ thứ hai mươi ba ở bên tay trái, chàng hiệp sĩ lẩm bẩm. Còn về ám hiệu, ta sẽ phải thốt ra chữ hoán tự thú vị của Roma!
Và chàng vừa đi vừa đếm các ngôi mộ lúc thì nằm san sát bên nhau, lúc thì nằm cách những khoảng rộng đầy cây me và những cây nhũ hương.
Ragastens nghĩ rằng, chàng sắp sửa gặp lại nàng thiếu nữ lạ lùng lần thứ ba mà số phận vẫn còn là một điều bí ẩn và tâm trí của chàng không xao lãng được. Và khi đến trước ngôi mộ thứ hai mươi ba, tim chàng đập rộn rã trong lồng ngực.
Chàng vòng quanh ngôi mộ không thấy một ai cả.
- Có lẽ nào ta đến quá sớm! hoặc là quá muộn? chàng nghĩ thầm.
Vào lúc đó một giọng thì thầm ở bên cạnh chàng.
- “Roma!”
- “Amor” (2) hiệp sĩ giật mình đáp lại.
----------------
(1) Con đường đẹp đẽ đi từ Rome đến Brindes được khởi công xây cất bởi Claudius Appius năm 312 trước TC. Giáng sinh. Hai bên đường có nhiều ngôi cổ mộ tráng lệ (LND)
(2) Phép hoán tự: AMOR (Tình yêu) – ROMA (Rome tiếng Ý)
----------------
Một người đàn ông hiện ra từ một chòm cây con. Ông ta đẩy cánh cổng bừng đồng khép kín cửa vào ngôi mộ, rồi tránh ra để nhường cho Ragastens đi qua.
Hiệp sĩ đã đi vào và thấy mình đứng trong một gian phòng chật hẹp được một ngọn đuốc chiếu ánh sáng yếu ớt. Nền lát những phiến đá lớn. Một phiến được dời đi khỏi chỗ để lộ ra một khoảng rộng tối đen…
Ragastens nghiêng mình xuống thấy một bậc thang bằng đá ăn sâu vào lòng đất. Chàng đi xuống.
Dưới hành lang đó là một gian phòng khá rộng lớn bên trong chia ra nhiều đường hầm quanh co.
- Những hầm mộ! Chàng lẩm bẩm.
Chàng đang đứng tại một gian phòng hình tròn. Ở xung quanh có những chiếc ghế thông dụng đầy đủ tiện nghi được bố trí dọc theo tường. Độ hai chục cái ghế, mỗi ghế có một người đàn ông ngồi. Một trong những người đó lấy tay chỉ một cái ghế trống: Ragastens ngồi xuống và chờ đợi.
Mười lăm phút trôi qua… Ragastens lợi dụng thời gian đó để quan sát tướng mạo của những người xung quanh chàng.
Phần đông họ đều còn trẻ. Gương mặt đẹp đẽ theo mẫu của người Ý trong cái vẻ nghiêm khắc pha với sự dịu dàng. Cùng với vẻ trang trọng in lên những vẻ mặt khác nhau nhưng thể hiện một tính chất chung là một ý chí cương quyết.
“Kia là những người đàn ông!...Dường như họ là những kẻ mưu đồ, ta thấy thương hại cho kẻ nào hoặc là người nào mà họ muốn làm hại.. và “nàng”? … nàng ở đâu?... Nàng đóng vai trò nào trong vở kịch ghê gớm mà ta thoáng thấy lờ mờ trên các gương mặt đó?... Nàng giành cho ta vai trò nào?... Một kẻ hiệp sĩ không có đồng xu nhỏ nào nên có thể mong ước được gì?”
Vào lúc đó, tiếng áo dài kêu soàn soạt, những bước chân nhẹ vang lên trong hành lang mà Ragatens vừa đi qua. Tất cả những cái đầu đều quay nhìn về hướng đó.
Với một cái liếc mắt mau lẹ, hiệp sĩ quan sát một lần cuối cùng những nhân vật bí mật đang tụ tập trong hầm mộ đó. Và chàng buông ra một tiếng thở dài!
Tất cả thể hiện sụ nóng này. Nhưng ba, bốn người để lộ ra tình cảm mà không thể nào lầm lẫn được: đó là Tình yêu!.
Một người đàn bà xuất hiện. Ragastens đoán chắc là Hoa Anh Thảo (Primevère)! Gương mặt nàng được dấu kín dưới một tấm voan. Nàng đang mặc một bộ đồ đen.
Hình ảnh đó biểu hiện một cái tang vừa đến với nàng. Có tiếng lào xào trong hội nghị, tất cả những người đàn ông đó đứng lên và bao quanh nàng thiếu nữ. Nàng bộc lộ một sự đau đớn mà nàng không tài nào kiềm chế nổi. Một trong những người âm mưu, một ông già râu xám cầm lấy tay nàng:
Béatrix thân mến, ông nói, bộ quần áo tang này có nghĩa là gì? Hãy nói đi… tai biến nào đã đến với nàng?...
Bấy giờ Hoa Anh Thảo giở tấm mạng của nàng lên.
- Một tai biến! nàng trả lời, ngài đã dùng đúng lời nói, thân vương Manfredi! Một tai biến đã làm tổn hại đến tình yêu thương nhất của tôi.. và tấm lòng hiếu thảo của tôi suýt bị chìm đắm ở trong ấy, than ôi! Mẹ tôi đã chết!
- Chết! Nữ bá tước Alma đã chết!
- Chết vì bị ám sát!... vì bị đầu độc!... Như thế đủ chưa! Hỡi quý vị, lãnh chúa đã bị tước đoạt, quý vị thân vương, quý vị nam tước và quý vị bá tước đã bị chiếm đoạt, cần phải có những tội ác mới nữa sao?... Sau bao nhiêu người trong dân chúng… sau bao nhiêu nhà quý tộc.. giờ đây đến lượt mẹ tôi bị chết… Và có lẽ duy nhất chỉ vì bà là mẹ của tôi… và tất cả đều do một bàn tay sát hại… do một người chuyên lo việc giết người, là giáo hoàng!... Và người đàn ông hãm hại những nạn nhân được chỉ định… đó là con trai của giáo hoàng… César Borgia!...
César Borgia! Hiệp sĩ De Ragastens trầm giọng kêu lên! Người bảo trợ của ta! Người đã cho ta một đại đội! Với ông ta sẽ cùng đi vào chiến dịch!...
Một sự rung động đã lay động những người âm mưu. Một cảm giác thù hận hằn học hiện lên trên gương mặt của họ.
Béatrix, thân vương Manfredi nói tiếp… con gái của ta! Hãy để cho ta gọi con như thế này, bởi vì cha con không ở vào vị trí mà đáng lẽ ra là chỗ của ngài… ta hoài công tìm những lời nói có thể an ủi được nỗi đau đớn của con… Sao! Những người Borgia dám động đến bá tước Alma! Đó là một việc bất hạnh ghê gớm, con trẻ ạ… Nhưng có một việc nào có thể an ủi con, đó chắc chắn là một cuộc báo thù sắp tới… Các bạn hữu của chúng ta mà nàng chỉ định có mặt ở buổi gặp gỡ cuối cùng này đã mang đến cho chúng ta nhiều tin tức tốt đẹp.. Miền Bomagne đang biến động… Florence đang lo ngại uy quyền của dòng họ Borgia… Bologne và Plombino sắp nổi loạn… Forbi, Pesaro, Imola, Rimini đang gọi lính… Chỉ cần một tia lửa đủ khơi lên đám lửa đang cháy ầm ỉ…
Trên gương mặt yêu kiều của Béatrix thể hiện lên vẻ cương quyết đầy nghị lực dũng cảm.
- Quý ngài lãnh chúa thân mến, nàng nói, mặc dù nhát đòn đánh tôi rất đỗi ghê gớm, nó cũng không loại bỏ được quyết định của tôi… Một lần thứ nhất, Monteforte đã chống cự lại César… lần này chính từ Monteforte sẽ phát ra hiệu lệnh giải phóng… César đang chuẩn bị tiến quân đến pháo đài của dòng họ Alma, thành lũy tự do cuối cùng của chúng ta.. Cho nên chính ở Monteforte là nơi chúng ta phải tập trung tất cả lực lượng kháng chiến của chúng ta…
- Tại Monteforte!
Đồng loạt thoát ra từ cửa miệng của mọi người.
- Chúng ta sẽ chia tay, Béatrix nói tiếp, nhưng tôi muốn làm tròn bổn phận đối với tất cả quý vị bằng cách giới thiệu người bạn mới đang ở giữa chúng ta.
Những đôi mắt đều hướng về Ragastens với đầy vẻ cảm tình.
- Thật vậy, thân vương Manfredi nói, hồi nãy chúng ta có thấy ngài đây đi vào… Nhưng riêng chỉ có Béatrix mới có thể cho mật hiệu, nên không một ai tỏ ra kinh ngạc…
Hoa Anh Thảo nắm bàn tay của hiệp sĩ.
- Thưa lãnh chúa, nàng nói, đây là hiệp sĩ De Ragastens, một thanh gươm hùng dũng, một tấm lòng hào hiệp, đã không do dự cứu thoát tôi, để gây sự thù oán với Borgia!...
Thân vương Manfredi chìa tay cho Ragastens.
- Hiệp sĩ, ngài nói, chúng tôi rất hân hoan có ngài bên cạnh chúng tôi.
Nhưng trước sự ngạc nhiên của mọi người, Ragastens không cầm lấy bàn tay đưa ra. Chàng cúi đầu xuống: Một vẻ buồn rầu, xúc động thể hiện trên gương mặt chàng.
Một sự im lặng đầy dọa nạt và nghi ngờ xảy ra trong hầm mộ, Hoa Anh Thảo bước lui ra sau… nàng tái mặt!
Hiệp sĩ ngước đầu lên. Chàng dạn dĩ nhìn vòng quanh hội nghị và đến bên Hoa Anh Thảo.
- Thưa phu nhân, chàng nói, tôi không thích giấu diếm sự thật… Mặc dù những hậu quả về lòng thành thật của tôi có thế nào đi nữa, tôi cũng cần phải nói với phu nhân rằng tôi thuộc về đức ông César Borgia từ lúc tôi đến kinh thành Rome…!
- Phản bội! thân vương Manfredi kêu lớn.
- Không, không phải phản bội, thưa ngài! Điều hiểu lầm mà tôi không phải là người có trách nhiệm!... Trong những trường hợp khác, ngài sẽ mang tính mạng mà đền cho lời nói ngài vừa thốt ra… Nhưng đối với tuổi già của ngài, đối với những nỗi lo sợ của ngài, và vì những ý nghĩ mà tôi không tiện giải thích… tôi tha thứ cho ngài!
- Ngài tha thứ cho ta! Ông lão kêu lớn. Đây là lần thứ nhất mà người ta dám nói như thế với một vị thân vương Manfredi!
- Phải, thưa ngài… vì tôi có quyền để nói lên như thế, bởi vì ngài đã lăng nhục tôi do một lời buộc tội sai lầm. Dù cho ngài có là hoàng đế, tôi vẫn còn vĩ đại hơn cả ngài, vì tôi tự ngăn cấm không sử dụng quyền báo phục…
Ragastens thốt ra những lời nói đó với một sự dịu dàng lạ thường. Một vẻ hết sức quý phái và một sự cao thượng thật sự làm cho tất cả những người đàn ông đó hết lòng thán phục chàng.
Hoa Anh Thảo đứng riêng biệt, tham dự cảnh tượng nặng nề mà khó có thể đoán được những cảm tưởng của nàng.
Thân vương Manfredi cắn chặt môi.
- Xin ngài hãy giải thích, ngài nói với giọng ngắn ngủi.
Hiệp sĩ quay sang phía Hoa Anh Thảo (Primevère)
- Thưa phu nhân, chàng nói, khi tôi được hạnh phúc gặp gỡ phu nhân và tôi đã xen vào việc của bà và tên tu sĩ đó, tôi chưa hiểu rõ những mối tình bạn hữu hoặc những mối thù hằn của phu nhân ra sao!... Nên khi hoàn thành một nghĩa vụ, tôi vẫn chưa được biết tôi sẽ gặp phải sự thù oán của ngài thân vương Borgia… Dù cho tôi có biết trước được việc đó, tất tôi sẽ xem là một danh dự lớn để liều mình vì phu nhân… Nhưng tôi vẫn chưa biết rõ về điều đó, kết quả tôi không xứng đáng chút nào với những lời khen tặng mà phu nhân đã hạ cố thừa nhận cho tôi lúc nãy… Tôi xin nói thêm rằng, nghèo nàn, tôi đến nước Ý chỉ để đem mình vào phụng sự cho đức ông César Borgia…
- Này! Thưa ngài, thân vương Manfredi vội vã nói, nếu như ngài chưa có hứa lời…
- Tôi đã hứa! Ragastens ngắt lời. Tôi đã gặp thân vương Borgia. Sự tiếp của ngài đã vượt quá những sự mong ước của tôi… Lòng hào hiệp của ngài đối với tôi đến nỗi lòng biết ơn tầm thường nhất cũng ngăn cấm không cho tôi xét đoán ngài trước khi chính mắt tôi được thấy ngài hành sự…
- Thành thử ra khi đi đến đây!
- Tôi chưa biết là sẽ gặp những kẻ thù của Borgia…
Bấy giờ Hoa Anh Thảo mới bước tới:
- Ngài De Ragastens nói phải, nàng nói, ngài có mặt ở đây do một sự hiểu lầm mà tôi là người có trách nhiệm… Ngài De Ragastens, ngài được tự do… Lời hứa của ngài là không tiết lộ những gì ngài được thấy hoặc nghe là đủ cho chúng tôi…
Ragastens có một cảm giác ghê gớm rằng một hố sâu vừa đào giữa chàng và người được chàng tôn sùng, mà giờ đây có lẽ chàng vẫn chưa ý thức được. Chàng trả lời với một giọng biến đổi.
- Đối với phu nhân cũng thế, tôi tha thứ cho phu nhân… Bà yêu cầu tôi cho lời hứa là không tiết lộ gì cả… việc đó có nghĩa là bà tin rằng tôi có thể phạm đến một việc phản bội… Nhưng vì bà yêu cầu tôi nên bà có lời hứa của tôi.
Những người âm mưu ngạc nhiên với sự cao thượng biểu lộ trong lời nói và thái độ của hiệp sĩ, họ nghiêng mình chào.
Ragastens đưa tay chào hết mọi người rồi chàng bước ra hành lang đi lên ngôi mộ.
Hoa Anh Thảo, lạnh giá, trông theo chàng đi xa. Nàng thấy dường như nỗi đau đớn về cái chết của mẹ nàng đang xâu xé quả tim nàng càng ác liệt hơn… và nàng sẽ rất sung sướng được úp mặt vào lòng ngừơi quá cố để khóc cho thỏa thích.