Độc giả nên nhớ lại rằng Raphael Sanzio, sau vụ người vợ trẻ của chàng bị bắt cóc, đã chạy đến khu Ghetto để báo tin cho bà Maga biết về việc vừa xảy ra và chàng đã không tìm gặp người mẹ nuôi của Rosita.
… Khi Raphael đã đưa nàng Fornarina đi rồi, bà già Rosa có một cơn tuyệt vọng.
- Bây giờ chỉ còn lại một mình!...một mình ở trên đời!... một mình với những ý nghĩ của người đàn bà khốn nạn… cùng với sự báo thù của ta…
Nhưng chẳng bao lâu, dường như bà tìm lại được yên tịnh.
Bà đi trở vào cái chòi dơ dáy nơi bà đã tiếp giáo hoàng. Rồi bà mở chiếc tủ cũ, lấp cái tráp ra và bà chất hết vàng và đá quý vào trong một sợi dây nịt.
Khi đã làm xong xuôi, bà nói lớn tiếng:
- Đã hết rồi… Bây giờ, nó sẽ không còn gọi ta là “mẹ nó” nữa.. Bây giờ, ta không còn phải là người mẹ, người vợ, người tình nhân nữa, bây giờ ta là hiện thân của sự báo thù đi trong đêm tối.
Rồi bà đi ra… Mười phút sau, bà ở trước Cung điện Tươi Cười.
Bà đánh một vòng cho đến cái điểm mà kiến trúc đụng dòng nước sông Tibre, bà ngừng lại trước một cánh cửa được bà dùng chiếc chìa khóa nhỏ mở ra.
Chắc chắn rằng bà già Rosa không phải sử dụng chiếc chìa khóa một lần đầu tiên. Quả thật, bà không do dự đi ngang qua một cái sân nhỏ và đi vào một hành lang. Đến cuối hành lang bà đi lên một cầu thang chật hẹp.
Đến lầu hai, bà Maga định hướng một cách chính xác trong những hành lang quanh co rối rít. Bà bước đi lặng lẽ. Cuối cùng, bà dùng móng tay khẽ cào vào một cánh cửa.
Chờ đợi vài giây, bà lại cào nữa, nhưng lần này với một cách đặc biệt. Một phút sau, cánh cửa hé mở và một giọng nói thì thầm:
- Có phải lệnh bà không?... Thánh mẫu ơi! Bàn tay của bà lạnh giá… Xin mời lệnh bà ngồi, tôi đốt một cây đuốc…
Bà Maga để cho cầm bàn tay dẫn đi và bà ngồi xuống không thốt một lời. Ngừơi đàn ông vừa nói chuyện đốt lên một ngọn đuốc. Dưới ánh sáng xuất hiện một ông già có gương mặt giống như quỷ, cũng là người mà độc giả đã thoáng thấy ở lữ quán “ông Jenus đẹp trai” trong lúc ông ta mang đến cho Ragastens một túi đồng pix-tôn, người quản gia của Cung điện Tươi Cười, ông Giacomo.
- Chiếc khăn lên này lên vai lệnh bà, ông già nhỏ thó nói tiếp, cái gối này dưới chân lệnh bà… Lệnh bà thấy được em chưa?
Người quản gia đứng lên trong một bộ điệu kính cẩn và gần như tôn kính trước mặt bà già đang ngồi.
- Này Giacomo, bà Maga nói, ta muốn gặp nó…
Ông già giật nẩy mình, chắp hai tay.
- Lệnh bà vừa nói gì! Ông kêu lên.
- Ta nói là ta muốn gặp Lucrèce…
- Nghĩa là thế nào! Lệnh bà muốn tôi đánh thức bà ấy dậy… ta chỉ muốn đi vào phòng của nó, có thế thôi…
- Trong lúc bà ấy ngủ?...
- Phải!
- Bà ấy sẽ thức dậy… sẽ giết lệnh bà… đó là một con cọp cái.
- Giacomo, mi nói trong lúc cần phải tuân lệnh… Có phải rằng ta không còn có thể trông cậy ở mi nữa chăng?... Có thể mới là có thứ tự, người ta thề thốt tuân lệnh, người ta xác nhận là sẵn sàng chết trước một hiệu lệnh đầu tiên, và rồi người ta lẩn tránh.
Giacomo vội quì xuống. Vẻ chua chát hiểm độc trong nụ cười của ông đã biến mất. Một vẻ buồn rầu đau đớn tràn lan trên gương mặt đầy vết nhăn của ông.
- Thưa chủ mẫu, ông trầm giọng nói, chủ mẫu thân yêu và quý phái, tôi vẫn còn sẵn sàng chết vì lệnh bà…
- Nhưng mà không chịu đưa ta vào phòng của Lucrèce, phải không? Nghe đây Giacomo, một người đàn ông từ Tây Ban Nha đi đến…ông ta đi theo dấu người đàn ông mà ông ta thề thốt sẽ giết chết… có phải đúng không?...
- Người đàn ông đó, người quản gia nói, đã đầu độc cuộc đời của tôi… Ở Javita, tôi có một người vợ yêu thương tôi và được tôi sủng ái… người đàn ông đó lôi cuốn nàng vào trong một cuộc mai phục… Suốt trong tám ngày, điên cuồng vì tuyệt vọng, tôi tìm kiếm nàng…. Một buổi tối, nàng trở về nhà… Với một giọng cương quyết, nàng kể với tôi sự thật khủng khiếp… người đàn ông đó đã cưỡng hiếp nàng… rồi… thỏa thích, đã thả nàng đi… Khi nàng nói xong, vợ tôi dùng vậy, tất tôi cũng đã làm!... Trước khi thi hài của nàng, tôi thề sẽ báo thù cho nàng… và tôi đi theo người đàn ông, rình rập ông ta chờ cơ hội… Ông ta đến kinh thành Rome… trở thành Hồng y… rồi Giáo Hoàng. Ông ta có rất nhiều quyền lực đến nỗi tôi chỉ mới dám có ý niệm hy vọng làm tổn hại đến ông ta… Chính vào lúc đó tôi gặp lệnh bà… Mặc dù những bộ quần áo nghèo nàn của lệnh bà, tôi nhận ra lệnh bà là vị phu nhân quyền quý mà tôi có trông thấy nhiều lần ở Jativa trong chiếc xe của bà…
- Thật đúng, Giacomo. Lúc đó mi buồn rầu, ta an ủi mi. Mi nghèo khổ, ta cho mi tiền bạc. Mi yếu đuối, ta hứa sẽ giúp đỡ cho mi, và ta đã giữ đúng lời…
- Quả vậy!... bởi vì lệnh bà đã bảo toàn cho cái kho tàng còn sót lại của tôi… Từ Javita, tôi có đem theo con gái tôi… con Nina, rất xinh đẹp đến nỗi chỉ nhìn nó, tôi quên đi rằng mẹ nó đã mất…
- Nói hết đi, Giacomo. Hãy chứng minh cho ta thấy cái sức mạnh của trí nhớ của mi…
- Và xin lệnh bà tin rằng không phải riêng trí nhớ của tôi là mạnh mẽ… Tôi đến ở Rome rất lâu năm… Theo những lời chỉ bảo của lệnh bà và chắc chắn là do thế lực của lệnh bà, tôi được vào làm ở đây với tư cách là đệ nhị của quản gia… Tôi chuyên chú chinh phục lòng tín nhiệm của lệnh bà Lucrèce và tôi đạt đến địa vị đệ nhất quản gia. Một buổi tối, - Nina lúc đó được mười bốn tuổi – bà đến gặp tôi… cũng với những lời chỉ bảo của lệnh bà, tôi có thể thuê một ngôi nhà để cho con Nina của tôi sống cùng với một tên đầy tớ, nó chỉ đi ra ngoài vào lúc ban đêm… buổi tối hôm đó, thưa lệnh bà, lệnh bà đã cứu thoát mối tình thương cuối cùng của tôi… Một kẻ nào đó trông thấy Nina… Kẻ đó chính là César, con trai của Giáo Hoàng!... Và cũng giống như người cha cưỡng hiếp vợ tôi, đứa con trai cũng muốn cưỡng hiếp con Nina của tôi!...Lệnh bà đến tìm tôi.. hai chúng ta cùng đi đến cạnh ngôi nhà của tôi thuê cho Nina.. Bà không nói gì cả với tôi… Chúng ta ẩn núp, rình rập ở xung quanh… Tôi không hiểu gì cả… Bỗng thình lình, hơn một chục người đàn ông đi đến, đi vào ngôi nhà… Tôi muốn chạy xông đến…
- Nina của tôi! Tội nghiệp con Nina của tôi! Tôi kêu lên.
- Nó được an toàn… mi hãy im đi!
Lệnh bà đã biết trước việc gì sắp xảy ra… Và không cần báo trước cho tôi, lệnh bà đã đưa đứa trẻ của tôi đi nơi khác…Những người đàn ông đi trở qua trước mặt chúng ta… và chửi thề. Đi đầu bọn họ, tôi nhận ra César… Từ đó, thưa lệnh bà, tôi thề thốt hết sức biết ơn lệnh bà cũng như tôi thề thốt hết sức căm thù những tên Borgia….
- Và mi chứng tỏ sự biết ơn bằng cách từ chối với ta…
- Không có gì cả, thưa lệnh bà! Tôi không từ chối gì cả với lệnh bà!... Lệnh bà hãy đòi hỏi mạng sống của tôi… nó thuộc về của lệnh bà… Nếu như tôi đã tỏ ra sợ hãi cho việc bà muốn làm… đó chỉ là sợ cho lệnh bà mà thôi…
- Cho ta?... Nào hãy xem, Giacomo, mi muốn báo thù cho mi không?...
- Tôi rất muốn! Tôi chỉ sống để làm cái việc đó… Lệnh bà xem nếu như cần cho lòng căm thù của tôi được mạnh mẽ hơn, bởi vì trong suốt nhiều năm, tôi đã buộc cho nó phải chịu đựng sự khổ hình của lòng kiên nhẫn…
- Vậy thì, Giacomo, mi không hiểu rằng, ta cũng vậy, ta có một mối thù để thỏa mãn? Mi không hiểu rằng lòng căm thù của ta cũng theo đuổi một mục đích như mi?... ít ra mi nên hiểu là có lẽ đã đến giờ!...
Bà phù thủy thốt ra những lời nói đó với một nghị lực lạ lùng và nghiêm nghị. Nét mặt của bà căng thẳng, trong giây lát lấy một vẻ thanh xuân.
- Ôi! Giacomo kêu lên, dường như tôi thấy bà trẻ lại như thuở xa xưa!...
- Đó là lòng căm thù làm cho ta trẻ lại!
- Phải!... lệnh bà giống gần như là lúc ở Javita, tại Tây Ban Nha!...
- Tây Ban Nha! Javita!...Dường như quá xa xôi!... Xa xôi!...
Bà nói chậm rãi và Giacomo không nghe rõ…
- Hạnh phúc!... Chà! Phải… quả thật thuở đó ta rất hạnh phúc! Giàu sang, là nguồn vui của gia đình quyền quý của dòng họ Vanozzo, được những vị lãnh chúa quý tộc theo đuổi, xinh đẹp với mười tám tuổi xuân của ta… ta chỉ nghĩ đến nỗi sung sướng được sống… Cha mẹ ta cưng quý ta… Những thị hiếu của ta làm thành luật lệ trong tòa lâu đài Vanozzo. Những người đàn ông trẻ tuổi tranh giành ân huệ những nụ cười của ta… Nhưng mà ta không thương yêu một người nào cả… Nhưng mà một hôm chàng đến!... Gia đình họ Vanozzo lấy làm danh dự được cho ẩn trú dưới nhà mình Rodrigue Borgia, người hậu duệ của các vị vua xứ Aragon, người cháu của giáo hoàng Caliste III, dâng cho chàng một sự tiếp đãi như các Đại công hầu nước Tây Ban Nha từng biết đến hiến dâng cho những vị thân vương…
- Rodrigue Borgia! Chính ông ta! Giacomo kêu lớn với một âm điệu căm thù ghê gớm. Chính ông ta! Tên quyến rũ những người đàn bà!...
Bà Maga vẫn nói tiếp không trả lời.
- Ngay sau khi ta trông thấy chàng, ta biết thế nào là ý nghĩa của ái tình…
“Chàng đẹp trai, một màu sẫm đậm, một vẻ đẹp oan nghiệt… đôi mắt nồng nàn làm ta xúc động… Ta chỉ còn thoáng thấy có hạnh phúc ở trong niềm vui khó tả được thuộc về chàng mãi mãi. Khi chàng rời đi, chàng chỉ cần ra một dấu hiệu cho ta… Ta đi theo chàng, bỏ cả cha, cả mẹ, nhà cửa, gia đình. Ta lấy làm sung sướng để trở thành người nô lệ cho chàng… mà không cần biết tại sao… duy nhất chỉ vì chàng đã nói với ta “Hãy đến đây!”
Bà Maga đang ở trong những phút bị cơn khủng hoảng khiến cho những sự bí mật nằm yên nghỉ dưới đáy lòng trào dâng lên cửa miệng.
Bà say sưa nói, có lẽ quên rằng người ta đang lắng nghe bà.
- Kể từ ngày đó, bà nói tiếp, sự thống khổ của ta bắt đầu… Khi ta nhắc Rodrigue là chàng đã thề thốt làm thừa nhận việc kết hôn của chúng ta, chàng bật cười lớn… Và ta nhận được sự tin tưởng ác liệt rằng tình yêu ở trong đôi mắt của chàng chỉ là ảo tưởng mà thôi… Nhiều năm trôi qua…Cha ta và mẹ ta qua đời vì sự phiền muộn… Ta có những đứa con, ta cố bấu víu đời sống của ta vào mối tình mẫu từ… Một hôm, Rodrigue nói rằng ta làm trở ngại cho chàng… Ngày hôm sau, Rodrigue biến mất, để lại cho ta một mảnh giấy chứa đựng một câu duy nhất này: “Bởi vì nàng không chịu bỏ đi, chính ta phải bỏ đi”. Ta chạy vội vào phòng những đứa trẻ, chúng nó cũng biến mất. Làm sao mà ta chưa trở thành điên cuồng!... Làm sao mà ta chưa chết!...Đến khi ta hết bệnh, ta bỗng nhận thấy rằng ta vẫn còn yêu thương Rodrigue…
Người đàn bà trước kia là Rosa Vanozzo nói tiếp:
- Hỡi ôi! Khốn nạn và khiếp nhược thay cho ta!... Ta vẫn yêu chàng suốt nhiều năm trường… Ta yêu thương chàng từ xa.. Ta theo dõi chàng đến kinh thành Rome… Ta trải qua cuộc đời để ghi nhận những mối tình của chàng… và lần lần, ta cảm thấy trong lòng ta càng vững chắc thêm sự cần thiết phải trả thù… Tình yêu và hận thù đã câu xé tâm hồn của ta… sự hận thù đã đắc thắng…
- Úi chao! Lệnh bà đã đau khổ biết bao nhiêu! Nhưng còn những đứa con của lệnh bà…
- Khi chúng nó lớn khôn, ta muốn tỏ cho chúng nó biết sự thật… César muốn giết ta… Francois muốn bắt giam ta như là một mụ điên… Lucrèce sai quăng ta ra đường..
- Thưa lệnh bà… những kỷ niệm khốc liệt đó làm cho bà đau đớn..
- Nó làm lợi ích cho ta, Giacomo… Khi ta lục soát như thế những vết thương ở trong lòng ta, ta thấy dừơng như nỗi đau đớn giảm bớt… và sự đau đớn, chính là tình yêu… Hãy nghe đây… Trong số những người đàn bà được Rodrigue yêu thương, có một người mà ta ghét hơn tất cả những người khác… Người đàn bà đó được Rodrigue thật sự yêu thương… Cuối cùng ta thấy rằng “nàng” thụ thai… Đứa nhỏ ra đời… Đó là một đứa con gái nhỏ… Ta hết mực thù ghét nàng và ta vui mừng ghê gớm xiết bao khi ta nhận ra người mẹ hèn nhát, cũng như là người cha độc ác, bỏ rơi đứa con của mình!..
- Lệnh bà làm tôi kinh hãi, thưa lệnh bà!...
Người mẹ, chính là nữ bá tước phu nhân Alma… Đứa trẻ bị bỏ trên bậc thềm của Giáo đường những vị Thiên thần… Ta chụp lấy đứa trẻ!... Tất cả những sự thù oán của ta đổ lên đầu đứa trẻ vô tội… Ta trao nó cho một mụ đàn bà hung dữ để hành hạ nó… Cho đến cái ngày mà bỗng nhiên ta thấy lòng ta rướm máu vì những sự thống khổ đáng ghê gớm mà đứa nhỏ phải gánh chịu bấy lâu nay… Nó được mười tuổi… Cả thân mình ta bị run rẩy vì thấy nó bị ngược đãi, ta mang đứa bé về nhà… Và thế là như có một tia sáng mặt trời rọi vào cõi địa ngục. Ta gọi nó là Rosita…Nó lớn lên, trở thành tuyệt sắc…Và ta, mụ phù thủy, lúc bấy giờ ta cảm thấy những sự vui vẻ thật êm đềm đến nỗi ta đi đến việc quên lãng đi ký ức cũ.. Một ông già… bỗng đâm ra si mê con Rosita của ta… và ông già đang si mê Rosita, đang muốn cưỡng hiếp con Rosita của ta, mi biết là ai không, Giacomo? Chính là giáo hoàng, chính là Rodrigue Borgia, người cha của những đứa con của ta, người tình nhân của nữ bá tước Alma, người cha ruột của Rosita…
- Kẻ sát nhân vợ tôi… Giacomo khủng khiếp, kết thúc.
- Cũng như ta đã cứu thoát đứa con gái Nina của mi, ta vừa cứu thoát Rosita. Ngay đêm nay, nó rời khỏi kinh thành Rome… Vào giờ này, có lẽ nó đã được an toàn… Vậy thì, Giacomo, mi nên hiểu rằng đã đến giờ để cho ta báo thù và cũng báo thù luôn cả cho mi? Ta đã do dự khi mà Rosita còn ở bên cạnh ta, bây giờ ta chỉ còn việc gây đau khổ cho những ai đã gây cho ta niềm đau khổ?
- Và tôi sẽ tận lực giúp đỡ cho lệnh bà…
- Tốt! Cần phải cho Rodrigue Borgia biết ta ở đâu mà tìm…
- Lệnh bà tin chắc ông ta sẽ muốn gặp mặt lệnh bà?
- Ta tin chắc!... ông ta sẽ muốn biết rằng Maga đã trở thành ra sao… mi có nhận báo cho ông ta rõ không?...
- Việc sẽ rất dễ dàng, thưa lệnh bà…
Mi biết ngôi đền thờ nữ vu Sibylle (1) không?
- Ở Tivoli… gần ngôi biệt thự… tôi có đến đó với bà Lucrèce…
---------------------
(1) Đền thờ nữ vu Erythéc là người lập ra quyển sách bói toán liên quan đến vận mạng của Cổ La Mã. Người ta trang trọng bói toán mỗi khi có một thiên tai đặc biệt cần phải có một sự chuộc tội công khai. Quyển sách bói được nữ vu bán cho Tarquin Le Superbe, nhà vu thứ bảy và cuối cùng ở Rome, trị vì từ 534 đến 580 trước TC.giáng sinh, theo truyền thuyết đã bị hỏa thiêu năm 671 của lịch Rome. Sau quyển sách được thay thế và những quyển sách mới còn tồn tại cho đến năm 389 sau TC. Giáng sinh (LND)
---------------------
- Ta có nhiều lý do vững chắc để tin rằng giáo hoàng đi đến nơi đó ở vài ngày… Chính là nơi hang động ăn chơi trác táng của ông ta. Ta sẽ đi đến nơi đó. Cách đền thờ Sibylle hai mươi bước, ở trên vực thẳm có một cái hang thiên nhiên… Ta đã từng đến ở đó… Rodrigue sẽ tìm gặp ta ở trong hang đó… Và chẳng bao lâu, ông ta sẽ cần đến gặp ta… Cần phải cho ông ta biết.
- Tôi sẽ lo việc đó, thưa lệnh bà.
- Mi là một người tớ trung thành… Và bây giờ mi biết ta là mẹ ruột của Lucrèce, hãy dẫn ta đến bên cạnh nó…
- Thưa lệnh bà! Lệnh bà! Hãy coi chừng!... Nàng sẽ giết lệnh bà!
- Không, Giacomo… nó sẽ chẳng giết ta đâu… Và rồi, ta thích sự liều lĩnh. Trước khi nói lời vĩnh biệt với dĩ vãng của ta, ta muốn thấy mặt con gái ta…
- Xin lệnh bà đi theo tôi! Tôi tuân lệnh, ông già trả lời.
Ông thổi tắt ngọn nến và nắm tay bà Maga.
Hai người đi dọc theo những hành lang, đi xuống nhiều thang lầu ngang qua nhiều gian phòng rồi đi vào một căn buồng chật hẹp.
- Chính ở đó, ông già nói nhỏ. Không một ai được vào buồng đó. Cánh cửa mà chúng ta vừa đi qua không bao giờ được mở ra… Chỉ một mình bà Lucrèce có chìa khóa… nhưng theo lệnh của lệnh bà, tôi có làm một chiếc… Phòng ngủ ở đó… cái giường nằm ở ngang mặt… Những nàng thị nữ ngủ ở gian phòng bên cạnh…
- Hãy chờ ta ở đây! Bà Maga trả lời. Bà hết sức cẩn thận mở một cánh cửa nhỏ căn buồng thông qua phòng ngủ.
Người mẹ của Lucrèce sau khi bước qua, để cửa hé mở và bà dừng lại một lúc.
“Ôi! Bà nói.. Nó đang ở đó!... Chính là con gái của ta!...Chính nó đã sai đuổi ta ra đường!... Chính nó đã không tỏ ra thương xót cho những giọt nước mắt của ta!... Và ta, ta sẽ không tỏ lòng thương xót cho tuổi thanh xuân của nó, cũng như cho sắc đẹp của nó… Đó là con quái vật đáng ghê tởm… cũng như những anh trai của nó… cũng như người cha của nó.. sẽ đến lượt chúng nó… Nhưng còn nó, nó phải chịu chết đầu tiên!...”
Bà lục trong ngực lấy ra một chai nhỏ, bà từ từ mở nút.
Bà đi tới, lướt nhẹ hơn là bước đi…
“Một giọt… chỉ một giọt thôi trên môi nó…và thế là xong cuộc đời của Lucrèce… cơn hấp hối sẽ kinh khủng… Ngày mai, lão già Borgia sẽ chịu đựng nhát đánh đầu tiên của sự báo thù của ta…”
Dưới ánh sáng ngọn đèn chong, Lucrèce xuất hiện trươc mắt bà. Nàng đang ngủ. Một nụ cười vơ vẩn trên môi…
Một cánh tay của nàng thõng ra ngoài giường, trong lúc đầu nàng gối lên cánh tay kia. Như thế trông nàng đẹp lộng lẫy.
Bà già đứng yên lặng ngắm nhìn Lucrèce. Người thiếu phụ trẻ tuổi làm một cử động, thở dài, thốt lên vài lời nho nhỏ và nụ cười của nàng trở lên dịu dàng hơn….
Đến lúc Lucrèce đã nằm im trong giấc ngủ say sưa, bà già bước đến cạnh giường nàng…
“Nó đang mơ… bà nghĩ. Nó đang mơ, sung sướng… bởi vì nụ cười của nó yên tĩnh… Xưa kia… cũng như bây giờ, ta nghiêng mình lên chiếc nôi của nó … Và bây giờ, ta sắp giết chết nó!...”
Một cái thở hắt ra làm tức nghẹn lồng ngực bà già.
“Thuở đó con thương mẹ biết bao nhiêu!...Ngay khi trông thấy mẹ, con mỉm cười… Ban ngày, trong các cuộc đi dạo xa của chúng ta…ta nắm lấy bàn tay con…ta dìu dắt bước chân lảo đảo của con…con lôi kéo ta…con dẫn người mẹ bé bỏng của con đi đến nơi nào con muốn!...”
Bà phù thủy cúi xuống sát gần đụng gương mặt của Lucrèce. Một ảo giác lạ lùng xâm chiếm lòng bà.
Bà nhìn thấy lại Lucrèce… đứa con gái của bà…còn bé nhỏ…như là lúc bà đang ru nàng trong đôi cánh tay… Sức mạnh vui tươi của tạo vật huyền bí và dịu dàng!
“Là vì thuở đó con rất háu ăn, khi con còn bú sữa mẹ…bà lẩm bẩm. Một hôm, gấp bú, con cắn vú mẹ mạnh đến rướm máu… Những cái răng sữa của con thật bén!...”
Và bà già đáng thương, giờ đây khóc mùi mẫn. Tự nhiên bà đậy nút chai lại và giắt trở vào dây nịt…Và không phải là một giọt thuốc độc nhỏ lên đôi môi của Lucrèce mà là một giọt nước mắt… một giọt nước mắt nóng hổi, một giọt nước mắt cao cả chứa đựng cái kho tàng vô giá được gọi là tấm lòng mẫu tử…
Vừa tiếp xúc với giọt nóng hổi có vị mặn, Lucrèce bị một chấn động…Trong một giây, nàng cưỡng lại giấc ngủ. Rồi tỉnh hẳn, nàng đưa tay lên môi.
- Ai ở đó? Nàng kinh hãi kêu lên vừa nhảy xuống giường.
Một lúc sau, những nàng thị nữ thức dậy hơ hãi cầm đuốc chạy đến… Và Lucrèce giận dữ ra lệnh.
- Phải lục soát khắp nơi! Ta cảm thấy ở đây…trên miệng của ta…như là một nụ hôn của ma quỷ!...
Người ta tìm tòi khắp nơi. Người ta không tìm ra gì cả.
Trong lúc đó, Giacomo đã dẫn bà Maga ra đến cửa nơi bà phù thủy đã đi vào cung điện.
- Lệnh bà có hài lòng chưa? Ông hỏi vào lúc bà sắp rời khỏi… Lệnh bà có trông thấy bà Lucrèce không…
- Không! Bà già trả lời… Nhưng ta đã trông thấy đứa con gái của ta…
- Và bà đi lẩn vào trong bóng tối, về hướng một cửa thành Rome. Tại đây bà chờ trời sáng. Cửa thành mở, bà đi sâu vào cánh đồng quê.