Rạng đông vừa ló, bỗng có một người đàn ông – một người Do Thái – đến gõ cửa lữ quán “ông Janus đẹp trai”. Thầy Bartholoméo đưa mũi ra cửa sổ, nhận ra người khách thăm viếng vào sáng sớm.
- Tốt lắm, tôi xuống! ông nói.
Ông mở cánh cửa nhà để xe, người Do Thái len lén đi vào sân.
- Chào ông Ephraim trung hậu. Thật đúng hẹn.
- Đúng. Nhưng tại sao kêu tôi đến vào giờ mà những người lương thiện vẫn còn ngủ?...
- Suỵt!...Chính là để không một ai có thể tham dự vào cuộc mua bán mà tôi muốn làm với ông…
- Ồ! Chắc là về một con lừa con nào đó, vào loại mà ông đã bán cho tôi, đúng là sự bí mật…
- Bartholoméo dẫn người Do Thái đến một cây cột đang chống một cái hiên. Trên cột dán một tờ cáo thị viết tay.
- Đọc đi, thầy Ephraim, chủ quán bảo.
Người Do Thái bật cười. Đó là một tờ cáo thị thông báo rằng cuộc hành hình Ragastens sẽ được thi hành ngay ngày hôm nay.
Đọc xong, người Do Thái ngó người chủ quán.
- Tôi mời ông đến để bán những quần áo cũ và một con ngựa có đủ yên cương.
- Thế tại sao đưa cho tôi đọc tờ cáo thị đó, bởi vì cũng như tất cả mọi người, tôi đã biết cuộc hành hình được thông báo.
- Ông không hiểu sao? Những quần áo cũ…Con ngựa…là đồ vật của tên cướp đó…Con ngựa là của Ragastens! Bây giờ ông hiểu tại sao phải cần đến buổi sáng sớm. Nếu như người ta nghi ngờ rằng tôi đã cho tên Ragastens trú ngụ, việc này có thể làm phương hại đến tiếng tăm ngôi lữ quán của tôi.
- Thật vậy, người Do Thái nói vừa gật đầu.
- Còn ông, ông có thể bán lại với số lời lớn những quần áo cũ và con ngựa đó. Vì đã thuộc về của một tên tướng cướp nguy hiểm, đồ đạc và con ngựa có thể tăng trị giá gấp ba do nơi lòng hiếu kỳ tự nhiên có dính líu đến một tên cướp.
- Xin chào! Tôi không muốn việc mua bán của tôi lôi cuốn các ngài cảnh sát. Ông sẽ tự tay bán quần áo cũ và con ngựa. Do sự hiếu kỳ danh tiếng đó, ông sẽ thu được một mối lợi lớn..
- Phải! nhưng tôi sợ! Bartholoméo nói với một vẻ khổ sở.
- Sợ cho ông, mà không sợ cho tôi!
- Ít ra ông cũng nên bằng lòng xem qua những quần áo cũ và con ngựa đó. Chúng ta sẽ thảo luận về giá cả.
- Tốt, ông tỏ ra hiểu biết. Tôi rất muốn xem tất cả các món. Nhưng những món đó từ đâu đến, con ngựa của ai, tôi không muốn biết đến. Tôi sẽ trả đúng giá cả cho ông và chúng ta sẽ không nói đến nữa.
- Ông theo tôi…Chúng ta bắt đầu bằng những quần áo cũ.
Một lúc sau, Bartholoméo và người Do Thái tranh luận ráo riết việc mua bán ở trong phòng của Ragastens. Cuối cùng họ đi đến đồng ý.
- Ông mang tất cả đồ đó đi, chúng ta đi coi con ngựa, chủ quán nói.
- Không…hãy để lại. Nếu như tôi không vừa ý con vật, thì việc mua bán không thành, cho nên không cần đem đồ đi.
Cả hai đi xuống chuồng ngựa.
Capitan đang ở đó, dậm chân, hí vang. Con vật đáng thương đang chờ người chủ của nó, nó bắt đầu nóng nảy vì sự nghỉ ngơi bất thường ở trong chuồng.
Ephraim ngắm nhìn ra vẻ thành thạo con ngựa vá mỹ lệ.
Cuối cùng, hai kẻ đồng mưu thỏa thuận xong một giá cả. Ephraim nhớ đến những quần áo cũ và cùng đi với Bartholoméo vào phòng của Ragastens.
Tại đây, họ kêu lên một tiếng kinh ngạc. Những đồ đạc đã biến mất.
- Việc này có nghĩa lý gì? Người Do Thái nói có vẻ nghi ngờ.
- Tôi không hiểu gì cả! Bartholoméo run rẩy trả lời.
- Một tên trộm vừa đi ngang qua nơi đây…
- Chưa có một ai thức giấc ở trong quán.
- Vậy thì ông nghĩ sao?
- Tôi nghĩ rằng ở đây có ma thuật.
- Ma thuật hay là trộm cắp mặc kệ, ông sẽ hoàn lại tôi số tiền đã trả để mua quần áo, và ông chỉ giữ lại số tiền bán con ngựa.
Nói xong, Ephraim sinh nghi, Bartholoméo chơi cho mình một vố, nên đi thẳng đến chuồng ngựa, theo sau là chủ quán đang rụng rời vì sự biến mất đó. Cả hai đi vào…và ngừng lại, sửng sốt. Con ngựa cũng biến mất…
Hai người đồng mưu kinh hãi nhìn nhau.
Nhưng sự nghi ngờ của người Do Thái tiêu tan. Nếu cho rằng chủ quán đã cho lấy những quần áo cũ, việc đó có thể được, nhưng còn con ngựa!
- Tôi không thể hiểu gì cả, ông ta lẩm bẩm.
- Và tôi, cũng thế! Bartholoméo nói vừa khiếp sợ.
- Tôi chắc rằng có một tên trộm nào đó đã khéo đánh cắp con ngựa. Vì ông đã để cửa chuồng ngựa mở hoác…Ông hãy tự xem lấy…
- Tôi tin chắc rằng tôi đã đóng kín cửa, và ở bên ngoài không mở ra được…
- Quả thật tất cả những việc đó thật mập mờ, người Do Thái nói. Dù sao, tôi cũng tiếc là đã bị phí công vô ích…Ông chỉ còn việc trả lại số tiền mà tôi trao hồi nãy về giá của con ngựa và quần áo cũ…
- Vậy tôi phải trả lại cho ông sao?...
- Này, này! Đừng có nói giỡn! Trả tiền lại đây hoặc là tôi sẽ đến thuật lại tất cả cho quan tòa ở trong khu vực.
- Không! Không! Người chủ quán sợ hãi kêu lên.
Thế là chủ quán phải đau khổ hoàn trả lại những đồng đuy-ca được lợi một cách lương thiện do việc bán một con ngựa và những món quần áo cũ không thuộc về ông ta.
Và trong khi Ephraim đi ra, Bratholoméo đi vào trong quán vừa hổn hển”
- Lữ quán của ta có ma!...
Đó là làm sao con Capitan bị đem bán mà không có bán, và không thể bị bán trong lúc nó đã bị bán.