- Đoạn đường đi từ lâu đài Saint-Ange đến Cung điện Tươi Cười khá ngắn. Lucrèce làm thinh vẫn vịn vào cánh tay của hiệp sĩ, đi lẩn vào những con đường phố hẹp quanh co.
Hơn một lần, Ragastens tự hỏi xem chàng có nên tốt hơn biến mất ở một khúc quanh nào đó.
Một tư tưởng phách lối và thách đố, lòng tin tưởng của chàng nơi sức mạnh lạ thường của bắp thịt của mình, ở nơi lại khéo léo và kiếm thuật, và ở nơi tài nguyên phong phú những sáng kiến của mình khiến cho chàng ngang tàng đi theo nữ công tước De Bisaglia và cùng nàng đi vào Cung điện Tươi Cười.
Tất cả ngủ yên trong ngôi nhà đồ sộ và lộng lẫy.
Nàng đưa Ragastens vào trong khuê phòng mà trước đây nàng đã tiếp rước chàng vào một buổi tối.
- Mời hiệp sĩ ngồi, nàng nói, em ra ngay.
Nàng biến mất.
- Nàng muốn gì ta kia? Ragastens tự hỏi. Đã đến lúc đi thở không khí ở bên ngoài kinh thành Rome. César chắc có lẽ đã hồi tỉnh…coi chừng giờ thức dậy!
Sau vài phút, Lucrèce đi vào, mang trên tay một mâm bạc đựng trọn một bữa ăn tối. Trên mâm chỉ có một cái ly.
- Đây là để cho ông quên đi bánh mì và nước uống của lâu đài Saint-Ange, Lucrèce nói vừa mỉm cười.
- Thưa lệnh bà, lệnh bà làm gì thế? Ragastens kêu lên.
- Này..em phục dịch cho ông!...
- Ồ! Thưa lệnh bà, bà muốn làm cho tôi trở nên kiêu căng sao?...Được phục dịch bởi lệnh bà Lucrèce danh tiếng…Thật quá nhiều, thưa lệnh bà, đối với một chiến sĩ đáng thương gặp tình cờ…
- Giáo hoàng được phục dịch do những bàn tay này. Không một nhà quý tộc khác có thể khoe khoang rằng được Lucrèce rót rượu cho mình uống như là hiện nay em đang rót cho hiệp sĩ…
Công tước phu nhân rót rượu đầy vào cái ly duy nhất. Ragastens muốn đoán xem cái chất rượu bọt đẹp đẽ chứa đựng cái gì đời sống? hay là cái chết?...
- Thưa lệnh bà, những lời bà nói làm cho tôi thất vọng…
- Tại sao như thế, hiệp sĩ?
- Phải! cái phút khó quên này sẽ in sâu vào lòng tôi, quá lâu “hoặc là quá ngắn ngủi” chừng nào tôi còn sống…Nhưng hãy xem sự thất sủng của tôi…Tôi không đói, cũng như không khát…
- Cuối cùng! Lucrèce kêu lên vừa vỗ tay cười. Thế ra còn có một người nào đó có thể làm cho ông Ragastens dũng cảm phải sợ!...Và người đó, chính là em!...
- Sợ à, thưa lệnh bà?...
- Phải đó, hiệp sĩ…Ly rượu này làm cho ông sợ…
- Úi chà, thưa lệnh bà. Ragastens vừa nói vừa chụp lấy ly rượu, bà đã lầm rồi. Không một ai có thể nói rằng tôi biết sợ…Đây là bằng cớ.
Chàng uống một hơi cạn nửa ly rượu.
- Đến lượt của em, Lucrèce nói.
Và nàng thản nhiên uống cạn ly rượu vừa cố ý đặt môi đúng vào nơi Ragastens đã đặt môi của chàng.
- Ông thấy chưa, nàng nói, nếu như ông bị trúng thuốc độc, thì ông sẽ có bạn tốt cùng chết chung…
- Người đàn bà thật lạ thường! Ragastens nghĩ thầm.
- Chưa bao giờ em được vui đùa như vậy! Lucrèce nói. Thế ra, ông tin rằng em có thể dùng thuốc độc giết người sao?
- Thưa lệnh bà, tôi tin rằng bà có khả năng làm nhiều việc trọng đại, thế là hết. Cho nên tôi nghĩ rằng nếu như có một chướng ngại vật dựng đứng trên đường đi của bà, dù rằng cái chướng ngại vật có là một sinh mạng con người, bà thuộc về những trí tuệ cũng giống như những vẩn thạch, đốt cháy tất cả những gì ở trên đường đi ngang qua…Và dù rằng cái chướng ngại vật đã bị lên án chỉ do sự cố của nó đã gặp gỡ với vẩn thạch…
Giọng nói của Ragastens rung động lạ thường. Lucrèce giật mình và hiểu rằng chàng hiệp sĩ cũng không chịu đầu hàng trên lĩnh vực đó cũng như ở trên những lĩnh vực khác.
Sự thật là Ragastens bảo thẳng với nàng rằng chàng xem nàng như là người đầu độc. Và nàng chấp nhận lời buộc tội như là một lời khen ngợi.
- Nào hãy xem, nàng nói, ông hãy giải thích cho em nghe làm thế nào ông ra khỏi được ngục tối và làm thế nào mà em gặp ông bỏ đi với cái mũ, chiếc áo choàng và thanh gươm của anh em…
Ragastens muốn hành động bằng những lời nói dữ dội mất lòng.
Rất giản dị, thưa lệnh bà, chàng trả lời. Đức ông anh của lệnh bà tìm đến tôi đề nghị một việc đê tiện: ngài hiến dâng cho tôi sự tự do để tôi sẽ tiết lộ cho ngài biết ý nghĩ thầm kín của một người đàn bà, trong trường hợp mà tôi biết được các ý nghĩ đó.
- Người đàn bà đó là ai?
- Tiểu thư Béatrix, ái nữ của bá tước phu nhân Alma, vừa mới bị giết chết.
- Chà!...và rồi sao?...
- Thế rồi, thưa lệnh bà, tôi chờ đến lúc đức ông César quá xúc động vì giận dữ bởi những câu trả lời của tôi, ngài xông vào để giết tôi…Tôi chụp lấy đức ông anh của lệnh bà, tôi bóp ngài gần ngạt thở để loại ngài khỏi tình trạng chống cự, tôi xiềng ngài thế vào chỗ của tôi, và tôi đi ra.
- Ông đã xiềng người anh của em?...và ông dám nói với em điều đó.
Tại vì bà hỏi tôi, thưa lệnh bà!
Lucrèce hơi tái mặt. Mắt của nàng dường như ngời sáng hơn. Nàng đứng lên và bước đi vài bước.
- Chúng ta nên giữ mình cho cẩn thận…Ragastens nghĩ. Nàng sắp kêu gọi và sai đâm chết ta, cũng như là Francois anh trai của nàng…
Lucrèce bước đến gần chàng.
- Thật là phi thường những gì ông đã làm đó!
- Lệnh bà quá khen tặng…
- Không, em thán phục ông…
Vì liên quan đến đời sống của tôi! Tôi lấy làm bực tức…Nhưng ở trong trường hợp đó người ta làm theo khả năng của mình…
- Ai quở trách ông?...Em nói rằng em thán phục ông…
Ragastens liếc nhìn Lucrèce. Chàng hiểu!...
- Quỷ dịch ơi! Chàng tự nghĩ. Người đàn bà đầu độc trở thành người đàn bà dâm đãng. Nếu như ta để cho bị ru ngủ, tất ta sẽ bị hại. Mossaline (1) xuất hiện trước mắt ta còn ghê gớm hơn cả Locuste (2)
------------------------
(1) Massaline, người hôn phối thứ nhất của hoàng đế La Mã Claude Ier, nổi tiếng về những sự dâm đãng, là mẹ của Britannicus và Octavie, bị giết năm 48 (LND)
(2) Locuste, người đàn bà La Mã chuyên đánh thuốc độc, là dụng cụ của Agrippine để chống lại hoàng đế Claude, và của hoàng đế Néron để chống lại Britannicus. Galba bắt đem xử tử bà năm 68 (LND)
------------------------
Lucrèce nói tiếp với một giọng nói bắt đầu run rẩy.
- Người thiếu nữ đó, hiệp sĩ, ông có thương yêu nàng không?...
- Đây này, thưa lệnh bà, chúng ta đừng nên nói đến việc đó.
- Ông thương yêu nàng…anh em có bảo em…và em thấy điều đó!...Mặc kệ…Nếu như ông muốn lấy nàng, em, em sẽ giao nàng cho ông!...
Và, vì Ragastens để lộ một cử động:
- Ông muốn lấy người đàn bà đó!...em sẽ giao nàng cho ông em bảo ông! Ông không nghĩ rằng em có khả năng đến thế nào, đối với hạnh phúc của người em yêu…Mà em yêu ông, Ragastens…Cho nên ông hãy yêu thương nàng, nhưng cũng nên yêu thương em với!...Hãy yêu em đi!...Sau hai giờ trôi qua ở bên cạnh em, ông thuộc về em một phần…và em thuộc về em một phần…và em thuộc nguyên vẹn về ông…
- Thưa lệnh bà…
- Hãy yêu em đi, Ragastens. Ôi! Hãy yêu em đi… Em sẽ là những gì ông muốn…ông muốn đi trốn chăng?...Ở tại hòn đảo Gasrera của em, em có một tòa lâu đài được em xây đắp thành lũy kiên cố…không một ai dám đến đó tìm ông…Nàng Béatrix của ông, em sẽ cho mang đến nơi ấy cho ông…và ông sẽ yêu thương nàng, miễn là ông chịu yêu thương em…
- Thưa lệnh bà, tôi xin thề rằng bà làm cho tôi ghê tởm…
- Phải! em biết việc đó…Nhưng càng làm cho em yêu ông nhiều hơn…Ragastens, em khao khát lòng khinh bỉ của ông…ông hãy nhổ vào mặt em nếu như ông muốn, nhưng, ông nên yêu em…Ông không muốn chạy trốn?...Ông muốn trở thành một người César khác, vĩ đại hơn, mạnh mẽ hơn, uy quyền hơn. Em đi ngay vào trong các đường hầm lâu đài Saint-Ange và em giết chết anh trai của em trước khi người ta đến giải thoát cho anh…Cha em…sẽ vâng lời, em…Nếu như ông không vâng lời, em sẽ giết ông và em đưa ông lên thay thế ngôi vị giáo hoàng…
Ragastens đứng dậy. Lucrèce ôm chặt chàng, một bàn tay nàng xé rách những tấm voan mỏng đang che tấm thân trần truồng của nàng, bàn tay kia nàng cố ghì vào mình nàng chiếc đầu của Ragastens.
- Hãy yêu em đi! Nàng tiếp tục thở hổn hển, hãy yêu em đi!
- Thưa lệnh bà…Chất thuốc độc mãnh liệt nhất của bà…Cây dao găm bén nhất của bà…tất cả những gì bà muốn!...nhưng không có cuộc tiếp cận thân mật của bà!...Hãy buông tôi ra! Hãy buông tôi ra, đồ dâm đãng! Mi toát ra mùi máu giết người…mi nhỏ ra sự ghê tởm?....
- Hãy yêu em đi! Hãy yêu em đi!...
- Nguyện cho cái lưỡi của ta được quăng cho chó ăn nếu như bao giờ ta dám sỉ nhục một người đàn bà!...Nhưng mà mi, mi không phải là một người đàn bà…Mi là một con ma cà rồng hút máu người…Ta có quyền sỉ nhục mi.
Chàng vùng mạnh một cái sút khỏi vòng tay của nàng. Hai cánh tay của Lucrèce sút ra…nàng bước lùi lại, tái ngắt.
- Mày không muốn yêu ta! Nàng gầm lớn.
- Thưa lệnh bà, tôi xin lấy tên tôi ra thề rằng những lời nói lúc nãy của bà suýt chút nữa đã đưa bà vào cõi chết!...
- Hèn nhát!
- Quả thật là hèn nhát, bởi vì tôi không dám vất bỏ sự hiện hữu của bà ra khỏi vũ trụ! Bởi vì tôi không giết chết con quái vật dám đề nghị với tôi sự đê tiện và tội ác…Những tội ác nào?...Việc ám sát anh ruột của bà…và cha ruột của bà!...
- Hèn nhát, nàng nghiến răng, ta đã xem mày như một người đàn ông…mày chỉ là một tên đầy tớ của đàn bà…Mày không muốn tình yêu…Mày thích chất thuốc độc tinh vi nhất của ta, cây dao găm bén nhất…Mày nên hài lòng! Đây là cả hai thứ!...
Nàng lăn xả vào, tay vung một cây dao găm mà nàng vừa chụp ở trên bàn. Lưỡi dao có tẩm thuốc độc. Vết chích không đáng kể cũng gây ra cái chết chớp nhoáng.
Ragastens nhảy vọt đi, đứng sau cái bàn.
- Ồ! Chàng tức giận lẩm bẩm, phải chi là một người đàn ông!...Giết nàng! Không được…Ồ! Không! Ta không thể làm…
Lucrèce xô ngã cái bàn và nhảy xổ vào mình Ragastens.
Người này đứng yên chờ đợi. Hai cánh tay chàng giương ra, hai bàn tay chàng chụp lấy hai cổ tay của Lucrèce.
- Mày sẽ chết! nàng gầm thét.
- Thưa lệnh bà, nên coi chừng bà bị thương bằng cách buông rơi món đồ chơi tẩm thuốc độc mà bà đang cầm trên tay…
Những ngón tay của chàng vặn những cườm tay của Lucrèce. Nàng thét lên một tiếng kêu đau đớn. Cây dao găm sút khỏi tay nàng, rớt xuống và cắm sâu trên sàn nhà, còn rung rinh.
Vào lúc đó Lucrèce ngã ngửa ra, lăn tròn.
Ragastens quì gối ôm chặt nàng đè xuống. Chàng chụp cây dao găm Lucrèce biến sắc…
- Ta bị chết! Nàng ấp úng.
- Tôi tha chết cho lệnh bà, chàng lạnh lùng nói. Lúc nãy, tôi đã tha chết cho anh trai của bà...Nhưng bây giờ là hết cả…đừng bao giờ để rơi trở lại vào tay tôi, người này lẫn người kia…tôi sẽ bóp nát các người như là những con rắn độc…
Chàng lập tức đứng lên và cầm cây dao găm, chàng xông vào gian phòng bên cạnh.
Lucrèce cũng vậy, nàng đứng lên, tái mét, gầm thét. Nàng đập những nhát điên cuồng lên một cái chuông và thét lớn:
- Cứu ta, vệ binh! Cứu ta! Có một tên sát nhân ở đây!...
Những người đàn ông mang võ khí, nhưng nàng thị nữ hoảng hốt xuất hiện.
- Nó còn ở trong cung điện! Nên cho giữ chặt hết các ngõ ra! Chính là tên sát nhân của quận công De Gandie…nó muốn đâm chết ta!...
Cùng lúc, nàng chạy theo vết chân của Ragastens, theo sau là hơn một chục lính vệ binh và cũng chừng đó tên gia nhân trong lúc những người khác vội vã chạy đến những cửa ngõ và nạp đạn vào súng hỏa mai của họ.
Ragastens đã vượt qua ba hay bốn căn phòng. Bỗng nhiên chàng thấy mình ở trong gian phòng yến tiệc rộng rãi.
Chàng nghe tiếng kêu gọi, một tiếng bước chân đi đến…Chàng nghe giọng nói của Lucrèce.
- Ta sẽ chịu chết ở đây chăng? Chàng nghĩ.
Đôi mắt sắc bén của chàng nhìn khắp gian phòng.
Ồ! Chàng lẩm bẩm, con đường máu đỏ! Con đường máu!...Con đường của tội ác trở thành con đường của tự do!
Chàng vừa nhớ lại rằng những dấu vết do chàng đi theo lúc trứơc, đưa chàng đến con sông Tibre. Chàng chạy xô về phía ấy.
Vào lúc chàng vừa biến mất do cánh cửa ở cuối phòng, Lucrèce xuất hiện ở đầu kia gian phòng.
- Nó ở đây! Chúng ta bắt được nó! Nàng hổn hển kêu lớn.
Chỉ nhảy vài cái, nàng đã vượt qua gian phòng yến tiệc. Thế là một cuộc rượt đuổi ghê gớm xảy ra. Nàng chạy đến gian phòng cuối cùng vào lúc Ragastens dùng vai ấn mạnh một cái, xô vỡ cánh cửa sổ thông qua sông Tibre.
- Nó bị bắt! hãy chụp lấy nó! Nàng gào thét.
Ragastens bật cười lớn. Những tên vệ binh ngừng lại, kinh hoàng. Lucrèce buông ra một lời nguyền rủa điên cuồng tuyệt vọng và ngã ngửa ra, bất tỉnh.
Ragastens đã cắm đầu phóng xuống sông và biến mất trong dòng nước màu vàng của con sông Tibre.