Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XLI CUỘC GẶP GỠ

❊ ❊ ❊

Jean Malales quả đã không lầm: hai người khách hành hương bị bắt gặp trò chuyện cùng bá tước Alma là hai tên thám tử của Alexandre VI: nam tước Astorre và Dom Garconio.

Lúc đó, nam tước Alma là một người đàn ông vào khoảng năm mươi tuổi, thường trầm mặc, sức khỏe kém. Đó là một người có tình tình do dự, lánh né, đa nghi, sử dụng những mưu chước trong tất cả những lần ngài phải quyết định một cuộc tranh đấu. Ngài ưa thích say mê sự nghỉ ngơi.

Béatrix ưa thích thú đi săn và những sự luyện tập mạnh mẽ. Béatrix giận đến xanh mặt mỗi lần cha nàng tiếp rước làm danh dự cho một phái viên được giáo hoàng cử đến.

César muốn chiếm đọat Montefrote. Bấy giờ Béatrix liền đi rảo khắp đồng quê thuyết phục cho chiến tranh tự vệ và đã gây ra những sự phấn khích đến nỗi người chiến thắng miền La Romagne buộc phải lùi bước…Nhưng bá tước Alma biết trước rằng sớm hay muộn, họ cũng bì đè bẹp.

Khi ngài được biết rằng Béatrix tổ chức một cuộc liên minh lớn gồm có tất cả những vị lãnh chúa đã bị dòng họ Borgia tước đọat, ngài tỏ ra kinh hãi. Ngài giả bộ chấp nhận quyền chỉ huy tối cao, hay đúng hơn là Béatrix nhân danh ngài chấp nhận.

Nhưng bị Alexandre VI thăm dò một cách khéo léo, bá tước đã quyết định ngay từ lúc đó…Đến lúc nam tước Astorre và Dom Garconio, giả trang làm người hành hương, mang đến cho ngài những đề nghị của giáo hoàng, bá tước Alma chỉ chống cự qua loa lấy lệ. Và ngày hôm trước cái ngày đã diễn ra cuộc hội nghị cho tất cả các thủ lãnh, ngài đi ra khỏi thành phố đến gặp nam tước và gã tu sĩ đang chờ đợi ngài. Ngay lúc đó, ngài cảm thấy nhục nhã.

- Thưa quý ngài, ngài nói, ta chỉ đi theo quý ngài, tại vì ta muốn gặp mặt Đức Thánh-Cha, điều cốt yếu duy nhất là để ngăn cản một cuộc chiến tranh…nhưng ta muốn quay trở về ngay.

- Ồ! Ngài không cần phải đi đến kinh thành Rome, Garconio nói. Đức Thánh-Cha hiện giờ chắc đang ở Tivoli.

Ba người đàn ông cưỡi ngựa chạy đi, bá tước ở giữa Garconio và Astorre, dường như ngài là người tù binh của họ.

- Còn về những đề nghị của các ông đưa ra, ngài nói tiếp, ta cũng không muốn bàn cãi đến…

- Tuy nhiên nó rất đẹp đẽ, Astorre nói. Một tòa dinh thự và một niên kim hai mươi ngàn đồng duy-ca vàng.

- Chức vụ Đại phán quan (1) ở kinh thành với những lợi tức vĩ đại do nó sinh ra, Garconio nói tiếp.

---------------------------

(1) Nguyên nhân: Grand Gonfalonier, chức vụ quân sự bảo vệ một địa phận giám mục, một tu viện. Hoặc là phán quan ở đô thị trong các nước Cộng hòa Ý vào thời trung cổ, đặc biệt là ở Florence và ở Sienne (LND)

---------------------------

- Quyền duy trì một đội vệ binh hai mươi người….

- Quyền chỉ huy những vệ binh quý tộc….

- Chức tước quý tộc cố vấn của Hội đồng tưu vấn…

- Cuối cùng, Garconio kết luận, vị trí huy hoàng nhất ở kinh thành Rome…sau Đức Thánh-Cha và đức ông César!

- Thôi chúng ta đừng nói đến nữa! bá tước Alma nói, nhưng tự trong lòng ngài đã ghi nhận kỹ lưỡng những sự lợi lộc khác nhau đó.

Toán người nhỏ chỉ dừng lại khi đêm tối mịt. Chiều hôm sau, toán người trú ở trong một ngôi quán, trên con đường đi từ Monteforte đến Tivoli. Cũng chính ở ngôi quán đó mà chúng ta thấy Ragastens dừng lại nghỉ ngơi, chàng đã đi từ Tivoli đến Monteforte.

Ba người đàn ông ngồi ăn ngon lành trong căn phòng mát mẻ nhất. Đến cuối bữa, những người khách đến cái phút mà những câu chuyện được cởi mở, chuyện trò huyên thiên.

- Khi tôi nghĩ đến, Astorre kêu lên, gương mặt vào lúc này của những người Malalesta, Manfredi, Orsini.

Bá tước có một nụ cười ngượng nghịu và lẩm bẩm:

- Tôi yêu cầu chúng ta nên nói đến chuyện khác…

- Phải, chúng ta nên nói đến những chuyện khác, Garconino nói, này nam tước, ngài có biết tôi đang nghĩ đến gì không?...

- Nói đi, ông bạn Garconio thân mến…

- Tôi đang nghĩ đến gương mặt của một người mà chúng ta quen biết, khi ông ta bị người ta vất xuống cái giếng nuôi rắn…

- Chà! Chà!...Tôi nhớ lại rồi…

- Và khi đến tên đao thủ chặt cổ ông ta! Tôi hối tiếc đã không tham dự được một cuộc lễ như thế!...

- Rủi ro thay, những việc đó không được tái diễn. Ngài De Ragastens đã chết, chết thật và được đem chôn!

Vào lúc đó, một bóng người đứng dựng ở cửa sổ: bóng người nhảy vào phòng, và một giọng nói mạnh mẽ vang lên:

- Chào quý ngài! Hân hạnh được gặp gỡ!

Astorre nhảy dựng. Garconio sững sờ chết đứng.

- Ragastens! Gã ú ớ.

Bá tước ngạc nhiên, tham dự cảnh tượng mà không nói ra một lời nào cả.

- Này, nam tước, Ragastens nói tiếp, những người chết được ngài đem đi chôn, dường như có vẻ khá khỏe mạnh.

- Hiệp sĩ De Ragastens! Astorre kinh hoàng nhắc lại.

- Coi kìa! Đúng rồi, hiệp sĩ De Ragastens bằng xương và bằng thịt…Đúng thật, không phải là do lỗi của vị tu sĩ đáng kính này nếu như ngài gặp lại tôi, ông bạn thân mến. Hãy tỉnh trí lại đi, tôi van ngài…Dường như là tôi đang quấy rầy những sự thổ lộ tâm tình trong gia đình? Nếu như tôi là thừa, xin hãy nói!

Và quay sang phía bá tước Alma:

- Thưa ngài bá tước, xin cho phép tôi tự giới thiệu: tôi là hiệp sĩ De Ragastens và tôi đang tìm ngài, vì có nhiều chuyện hấp dẫn để nói với ngài.

- Mày hãy đến nói ở địa ngục là nơi này đã thoát ra! Garconio gầm vang.

Cùng lúc, gã tu sĩ nhảy xô tới, giơ cao lưỡi dao găm lên trên mình Ragastens. Nhưng người này, lẹ như ánh chớp, nhảy ngược ra sau và rút gươm ra. Lưỡi dao găm của gã tu sĩ đâm hụt vào khoảng không.

- Astorre!...và ngài, bá tước…hãy đánh, bắt người đàn ông này!

Nam tước, hết sửng sốt, đã tuốt gươm ra.

- Nó sẽ tẩu thoát ở cửa sổ, Garconio nói tiếp. Bắt nó!

- Đừng có lo ngại, gã cảnh binh dễ thương! Ragastens đáp lại, vừa lanh lẹ đấu gươm với nam tước.

- Tiếp viện! tiếp viện!...Garconio thét lớn.

Và gã tu sĩ nhảy tới cánh cửa.

Trong suốt những giai đoạn khác nhau đó, bá tước Alma không cử động. Ngài không hiểu người mới đến là ai. Và ngài không muốn liều rủi ro trong một cuộc xung đột mà ngài thấy như là một cuộc gây gổ giữa viên tu sĩ và Ragastens.

Gã tu sĩ mở cánh cửa ra.

- Ôi địa ngục! gã gầm thét trước mũi dao găm của Spadacappe.

- Đâm đi! Ragastens kêu lên.

Spadacappe làm một cử động chớp nhoáng. Gã tu sĩ vừa ngã vừa nói:

- Ôi đọa đày! Ta bị chết!...

Cùng một lúc thanh gươm của Ragastens đâm xuyên suốt bả vai của nam tước Astorre khiến ông ta ngã quỵ xuống.

- Đây là vết thương thứ bảy, nếu như ta nhớ lầm? Ragastens nói.

- Hãy nên yên lòng, nam tước gầm thét, ta sẽ hoàn trả tất cả cho mi chỉ một lần thôi.

- Tôi chưa bao giờ dám nghi ngờ, nam tước ạ. Trong lúc chờ đợi, ngài có muốn tôi băng bó cho không?...

- Cám ơn…Ta không cần đến gì cả…nếu không phải là tiếp tục đi đường thật mau lẹ với ngài đây…

- Chà! Chà!...việc đó thật là phật ý…Tôi có ý định đề nghị với ngài bá tước một cuộc đi dạo ngắn…

Gã tu sĩ đang nằm dưới đất, nặng nhọc nhỏm dậy và rên rỉ:

- Tẩu thoát đi, bá tước! mau tẩu thoát đi!...

- Bá tước không có một lý do nào để tẩu thoát cả! Ragastens nói.

- Ông muốn gì tôi, thưa ông? Bá tước hỏi.

Ragastens nói nhỏ vào tai bá tước:

- Tôi từ kinh thành Rome đến, tại đó tôi đã vượt ngục hôm trước ngày mà người ta định đem xử tử tôi vì tôi đã từ chối không chịu đến Monteforte bắt cóc ngài!...

- Đừng nghe lời nó nói láo, bá tước!...Người đàn ông này nói láo!...

Garconio vừa nói như thế, vừa lết trên đầu gối để cố với tới Ragastens, Spadacappe nắm vai gã xô lui lại phía sau. Còn về phía nam tước, ông ta vừa bất tỉnh…

Mấy lời nói của Ragastens làm cho bá tước Alma giật nẩy mình. Ngài không một lúc nào nghi ngờ rằng lời phát biểu đó không phải là sự thật.

Ragastens nói tiếp:

- Tôi đã từ chối với giáo hoàng làm cái trò đê tiện nhỏ đó…Còn nam tước Astore đã chấp nhận nó!...

- Rồi sao, thưa ông! Bá tước thận trọng hỏi.

- Cái ngày tôi bị bắt giam, tôi nghe đức ông César ra lệnh sửa soạn cho ngài một cái hầm tối dưới đất ở lâu đài Saint Ange…

Bá tước Alma suy nghĩ miên man.

Ngài nhớ lại cái gương của những vị lãnh chúa, cũng như ngài, đã bị lôi cuốn về kinh thành Rome bởi những lời hứa hẹn cám dỗ, và tất cả đều trở thành nạn nhân trong những vụ tai nạn.

- Thưa ngài, Ragastens nói, cái đầu của tôi được treo giải thưởng, những tên thích khách lần theo dấu tôi, tôi có thể được hoàn toàn an ninh. Nếu như tôi đã đổi đường đi đến Monteforte, là vì tôi muốn cứu thoát một vị quý tộc đáng kính bị lừa gạt bởi sự gian hiểm của tên tu sĩ này, đầy tớ xứng đáng nhất của tên xảo quyệt tên là Borgia…Bây giờ, lương tâm tôi đã thanh thản. Nếu như ngài muốn đi đến kinh thành Rome, ngài được tự do đi…Theo ta, Spadacappe.

Và Ragastens phác một cử động để đi ra. Nhưng những lời nói cuối cùng của chàng, giọng nói nghiêm trang và cảm động, sự thật hiển nhiên của lòng thành thật của chàng, tất cả việc đó hoàn toàn thuyết phục bá tước Alma.

- Ngài hãy chờ một chút…Bá tước nói.

Ragastens chờ đợi, trong lòng chàng quyết định dùng võ lực đưa bá tước trở về, nếu chàng không thành công thuyết phục được ngài…

Ông này ném một cái nhìn lên nam tước Astorre vẫn còn nằm bất tỉnh, rồi dến gã tu sĩ mà vết thương ngăn cản không cho cử động, nhưng gã đang ném cho ngài những cái nhìn đầy vẻ giận dữ. Và chính là cái nhìn đó đã làm cho ngài dứt khoát.

- Thưa ngài, ngài bảo Ragastens, ta đi theo ngài một lúc bởi vì ta cần nói chuyện với ngài và ta không muốn làm chậm trễ việc chạy trốn của ngài, nhưng mà, bá tước nói thêm vừa ngó Garconio, ta sẽ trở lại nơi đây…Ta muốn đi đến kinh thành Rome…cần phải làm như vậy!...

- Spadacappe, những con ngựa! Ragastens nói.

Vài phút sau, bá tước Alma và Ragastens chạy song song trên đường đi Monteforte.

- Có cần phải giết chết gã tu sĩ không? Spadacappe hỏi.

- Ô hay! Để làm gì? Ragastens trả lời, gã sẽ chết một ngày nào đó bởi nuốt phải một sự đê tiện.

Trong suốt mười lăm phút, bá tước Alma lặng lẽ chạy ngựa trên con đường Monteforte.

Ngài không nhất quyết chút nào quay trở về mặc dù sau khi đã nghe Ragastens nói, ngài vẫn còn ý định đi đến Rome. Nhưng ngài suy nghĩ rằng nếu như ngài quay trở về Monteforte và chiến tranh bắt đầu, ngài sẽ tùy tiện chuẩn bị hai lối thoát: nếu như liên minh những vị nam tước thắng thế, ngài vẫn là người làm chủ tình hình, bởi vì dù đó là không phải thực tế, nhưng ngài vẫn mang danh nghĩa là đã chỉ huy chiến dịch. Còn trái lại, nếu như quân đội của César chiến thắng, thì ngài có thể luôn luôn nói rằng ngài đã bị dùng võ lực bắt đem trở về Monteforte.

Ragastens liếc mắt dò xét thái độ của bá tước.

- Thế đây là người cha của Hoa Anh Thảo! chàng nghĩ. Làm thế nào con người bần cùng này không có can đảm trong hành vi phản bội của mình, lại có thể sinh ra đời đứa con gái kỳ diệu như Béatrix?...Làm thế nào con người khiếp nhược lại có thể cho ra đời cái sắc đẹp lành mạnh kia?...

Về phần của ngài, thỉnh thoảng bá tước Alma nhìn lên chàng hiệp sĩ mà ngài ngấm ngầm chiêm ngưỡng dáng dấp thon thon mạnh mẽ của người con trai và nhất là dáng điệu cương quyết.

- Thưa ngài, bỗng nhiên bá tước Alma hỏi, ngài có chắc chắn đến những ý đồ của César Borgia đối với ta hay không?...Chúng ta có một mình và ngài không có gì phải e ngại tên nam tước thô lỗ đó, cũng như gã tu sĩ hay oán hận…

- Thưa ngài bá tước, ngài đảo lộn những vai trò.

- Tại sao như thế, hở chàng trai?

- Chính gã tu sĩ và gã nam tước mới không còn e ngại tôi nữa, bởi vì tôi đã dung tha cho cái mạng mỏng manh còn sót lại của họ..

- Thế ngài không lo ngại là họ sẽ xúi giục những cuộc trả thù của César và người cha của ông ta đối với ngài sao?

- Thưa ngài bá tước, những cuộc trả thù của giáo hoàng và gia đình của ngài rất ít liên quan với tôi, tôi xin thề với ngài. Người ta đã khen ngợi sức mạnh của tất cả những người Borgia đó một cách thật sự là quá đáng. Ngay sau khi họ muốn ra khỏi lĩnh vực sử dụng những ve cổ cong và các nồi chưng, ngay sau khi họ toan tính muốn giết người khác hơn là một việc mời ăn, họ trở thành những tên tướng cướp tầm thừơng.

- Ngài nói đến họ rất là tự nhiên! Bá tước kêu lớn.

- Là vì tôi đã thấy họ ở rất gần…César Borgia cho quăng tôi vào một trong những hầm ngục tối ở lâu đài Saint Ange, và tôi đã xiềng César Borgia thế vào chỗ của tôi. Lucrèce muốn giết tôi bằng một nhát dao găm và tẩm thuốc độc, và nàng còn giữ tính mạng sống sót chỉ vì tôi ghê tởm không muốn giết một người đàn bà. Còn về phần của giáo hoàng, một hôm tôi nắm ngài ở trong bàn tay, tôi có thể hoặc là giết chết ngài, hoặc là bắt ngài đi theo tôi, nếu như tối thấy đó có một sự lợi ích. Những người Borgia đó có tài nhất là tài đóng trò hài kịch.

Bá tước nhìn với một vẻ ngạc nhiên càng tăng con người đã dùng giọng nói khinh bạc đó đối với những vị chúa tể ở nước Ý.

- Ta trở lại câu hỏi đầu tiên của ta, ngài nói sau vài phút suy nghĩ. Ngài có chắc chắn về những ý định của dòng họ Borgia không?...

- Tôi nghe César ra lệnh dành cho ngài một căn ngục tối.

Bá tước gục đầu. Sự phản bội vô ích của ngài đã đè nặng tâm trí ngài hơn chính cả sự phản bội.

Dù cho tâm hồn ngài có yếu đuối thế nào đi nữa, không phải là không xảy ra đấu tranh nội tâm khi ngài nhất quyết ruồng bỏ con gái mình, những người bạn hữu, những người đồng minh của mình…tất cả…để bảo đảm một nền hòa bình nhục nhã. Nền hòa bình giờ đây đã thoát khỏi tay ngài! Đi đến kinh thành Rome, là tự đưa mình vào những ngục tối của những người Borgia. Vậy thì, biết làm sao đây?....

Trở lại Monteforte?...Có ai biết được ngài có thể bị bắt và giam cầm ở ngay thủ đô của chính nơi lãnh địa bá tước của ngài?...Có phải chắc chắn rằng cái nguyên nhân thật sự về sự vắng mặt của ngài có thể lộ ra một cách rõ ràng?...Ngài quay về phía nào, thì ngài chỉ thấy toàn là nhục nhã, cảnh hoang tàn, cảnh khốn khổ.

Một lúc, ý nghĩ tử tự thoáng qua trong trí ngài. Nhưng việc tử tự đòi hỏi một sức mạnh quyết định và một sự can đảm về thể chất mà ngài bá tước Alma không có. Ngài lẩm bẩm:

- Ta bị tuyệt vọng!...

Rồi ngài nối lại câu chuyện với Ragastens:

- Ngài bảo rằng chiếc thủ cấp của ngài được treo giải thưởng?

- Hỡi ôi! Đúng như thế! Ngài thấy tôi hoàn toàn bị sỉ nhục.

- Và ngài sắp sửa rời khỏi nước Ý?...

- Tôi chưa chắc lắm, thưa ngài bá tước.

- Ngài đang chạy trốn, ngài không thể dừng lại, cũng như ngài không thể làm xáo trộn quá lâu con đường đi của ngài.

- Ngài đừng e ngại gì cho tôi cả, Ragastens vội vàng trả lời. Tốt hơn là chúng ta nên nói về ngài, thưa ngài bá tước…

- Về ta! Bá tước nói. Ta sẽ xin tá túc cùng một vị lãnh chúa nào đó nếu như vị đó vui lòng chịu tiếp nhận sự khốn khổ của ta…

- Nhưng tại sao ngài không quay trở về Monteforte?...

Bá tước trố mắt nhìn Ragastens. Chàng thấy thương hại cho ngài.

- Đây này, chàng nói. Ngài có muốn chúng ta cố gắng gỡ rối cho tình trạng của ngài, với một ít can đảm?

- Tình trạng của ta! Bá tước nói. Chính ta là người phán quan duy nhất, thưa ngài.

- Điều sai lầm! Tôi cũng cùng là người phán quan!

- Ngài! Và tại sao như thế? Ta không biết ngài là ai…

- Bởi vì tôi vừa cứu thoát hơn cả mạng sống của ngài, tôi vừa cướp ngài ra khỏi sự phản bội…

- Thưa ngài!

- Tiếng nói không ghê gớm hơn là sự việc! Tôi chỉ vừa mới biết ngài…Nhưng mà tôi được nghe về ngài chút ít đã làm cho tôi tiên đoán việc gì đang xảy ra…Câu chuyện trò của Astorre và Garconio đã cho tôi biết việc còn lại: ngài đã bỏ rơi thành phố của ngài và lãnh địa bá tước của ngài vào lúc mà César sắp tấn công…Việc đó đáng được gọi là phản bội, theo tôi nghĩ?...

- Rồi sao nữa, thưa ngài? Bá tước hỏi vừa tái mặt.

- Tôi gặp ngài, tôi nói cho ngài biết rõ ràng về những tên Borgia, tàn nhẫn và theo thói quen của họ, phản bội lại lời hứa, đang chuẩn bị cho ngài một ngục tối tốt lành. Bấy giờ ngài kinh hãi về con đường ngài đã đi qua. Ngài thấy dường như một vực thẳm khó thể vượt qua được đào sâu giữa ngài và các bạn hữu, các quân lính, và gia đình của ngài.

Ragastens nói với một sự xúc động trong cơn thổ lộ tâm tình. Lòng chân thành của chàng tỏa sáng trong đôi mắt. Bá tước Alma giật nẩy mình khi thình lình nghe Ragastens nói thêm:

- Vậy thì cái vực thẳm đó, nếu như tôi giúp cho ngài vượt qua nó?...

- Không thể được!...

Bá tước Alma đã chấp nhận một cuộc thảo luận.

- Không thể được! hiệp sĩ kêu lên. Ô hay! Ai muốn đều làm được.

- Nhưng mà rốt lại, thưa ngài, tại sao ngài lại quan tâm như thế đến những gì ta sắp làm hoặc là đến những gì ta có thể trở thành?

Ragastens không có dự liệu câu hỏi đó. Thật vậy chàng không thể trả lời cho bá tước rằng:

- Nếu như tôi muốn đưa ngài trở về, nếu như tôi muốn ngăn cản không cho ngài phản bội, là vì tôi thương yêu con gái của ngài!

Tuy nhiên chàng trấn tĩnh mau lẹ và trả lời:

- Tôi quan tâm đến ngài cũng như tôi quan tâm đến những ai đã bị những người Borgia làm hại…Tôi đau khổ vì họ và mối cảm tình của tôi luôn hướng về những kẻ bị họ gây cho đau khổ…

- Và ngài nghĩ rằng có lẽ có một phương tiện vinh dự đối với ta để ra thoát khỏi cái tình trạng đó?

- Tôi tin chắc chắn như vậy. Các phương tiện chỉ còn tùy thuộc ở nơi ngài.

- Xin ngài giải thích rõ, thưa ngài. Và ta xin thề rằng nếu như ngài giúp đỡ ta trong cơn hoạn nạn, lòng tri ân của ta sẽ không thiếu sót với ngài.

- Chà! Thưa ngài bá tước, đây là một lời nói mà tôi rất có khả năng nhắc lại ngài một ngày kia!...

- Và lúc bấy giờ ngài sẽ được trọng đãi. Ngài nên nói đi.

- Nếu như ngài cho phép tôi được nói với một sự thành thật phũ phàng, tôi sẽ nói rằng vị trí hiện thời của ngài là một trong những vị trí khó thể lý hội được. Theo tôi chỉ có cái chết là lối thoát duy nhất…

- Thế là ngài đề nghị cho ta phải chết?...

- Không!...Tôi chỉ muốn tỏ rằng cái chết cũng không thể làm cho ngài ghê sợ trong những trường hợp tương tự, và nó phải hiện ra trước mắt ngài như là một sự giải thoát.

- Này, thưa ngài, cái chết không làm cho ta ghê sợ hơn là một cái khác…Ta chỉ ghê tởm những sự phiền phức mà thôi…

- Nếu cái chết không làm cho ngài ghê sợ, ngài không cần phải kinh sợ để cầm đầu những người can đảm đang trông chờ vào ngài, đang tin tưởng ở ngài. Hoặc là ngài sẽ bị giết chết trên chiến trường, và ngài sẽ chết một cách có ích bởi vì ngài chết trong lúc bảo vệ tài sản và những đặc quyền của ngài. Hoặc là ngài sẽ không bị chết, thì sẽ giữ được tất cả những lợi thế của ngài.

- Tất cả những việc đó thật đúng. Nhưng mà vấn đề thật sự chưa được giải quyết. Ta đã bỏ rơi Monteforte. Ta đã làm việc đó vì những lý do mà ta ngỡ rằng tốt đẹp. Giờ đây, sự ra đi của ta có lẽ đã bị đem ra xét đoán…

Ragastens nghiêm khắc ngắt lời:

- Nhưng ngài không có thể muốn thọc một mũi dùi về phía kinh thành Rome được sao?

- Có thể người ta đã trông thấy hai tên thám tử của giáo hoàng?...

- Thế mới là đúng! Họ đã lôi cuốn ngài vào một cạm bẫy. Họ đã dùng võ lực bắt ngài đi theo. May mắn thay tôi gặp ngài, đã giúp ngài thoát khỏi và ngài trở vào Monteforte, sung sướng còn được mang về danh nghĩa và lòng tận tụy để phục vụ cho những ai có lẽ giờ đây đã xem ngài như là bị mất mát cho lợi ích của họ!

- Thưa ngài, ngài đang an ủi ta!...

- Và nếu như, tình cờ, có một ai đem lòng nghi ngờ, tôi sẽ có mặt ở đó để xác nhận từng điểm một câu chuyện của ngài.

- Ngài đi theo ta đến Monteforte?

- Không những tôi đi theo ngài, mà tôi không có một việc gì tốt hơn là yêu cầu được ở lại trong số các ngài và giúp cho các ngài một phần nào đánh lại César/

- Chà! Hiệp sĩ, ta có thể nói rằng ngài đã cứu ta cùng một lúc đời sống và danh dự…Xin hân hạnh được bắt tay ngài!

Ragastens đưa tay cho bá tước siết chặt một cách chan chứa mà chàng không vui thích lắm. Nhưng mà chàng nhất quyết đi vào Monteforte cho bằng được. Hoàn cảnh quá thuận lợi, chàng không bỏ lỡ cơ hội.

Họ thỏa thuận rằng họ sẽ cố đi thật mau về Monteforte. Họ qua đêm trong một ngôi lữ quán. Rồi họ lên đường và cưỡi ngựa đi suốt ngày. Đến tối, bá tước báo rằng học chỉ còn cách Monteforte có vài giờ đường.

- Nếu thúc đẩy ngựa, chúng ta sẽ đi đến vào khoảng một giờ sáng, ngài nói tiếp.

Ragastens đoán ra thâm ý của bá tước.

- Ngài muốn đi về đến ban đêm?

- Việc đó sẽ giúp cho ta trở về dinh một cách kín đáo…

- Vậy thì, tôi nghĩ rằng tốt hơn nên về đến giữa ban ngày, như là một vị nam tước đi trở về nhà, phủ đầy bụi bặm đi đường, vì thực hiện công cuộc cho lợi ích chung…Việc đi trở về của chúng ta dưới ánh nắng mặt trời sẽ gây ra tác dụng.

- Ngài có lý, hiệp sĩ ạ,….

Họ để cho ngựa nghỉ suốt đêm. Sáng hôm sau, họ lên đường vào lúc tám giờ.

Con đường đi lên cao giữa hai bờ dốc đứng hiểm trở bằng đá hoa cương, tại đây con đường bị hẳm xuống sâu. Bỗng thình lình nó trổ ra một bình nguyên. Bá tước Alma, giương cánh tay chỉ về hướng một đám nhà màu trắng trông thấy cách xa độ một dặm đường ngài thốt ra:

- Monteforte!...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.