Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XVII MỘT Ý KIẾN TỐT CỦA GIÁO HOÀNG

❊ ❊ ❊

Thế ra là Garconio đã bắt cóc Rosita… Thế ra là do lệnh của Borgia mà việc bắt cóc đã được thi hành…Và chính ở Tivoli mà nàng thiếu phụ trẻ tuổi đã được đưa đến. Ba điểm đó được xác định trong tâm trí của Ragastens trong lúc chàng sửng sốt bàng hoàng, tự hỏi cái gia đình của những người Borgia đã gồm toàn những tên tướng cướp ghê gớm như thế nào.

Nhưng cuộc bắt cóc đó nằm ở trong một mưu toan nào? Và tuy nhiên, cái tiếng Tivoli tình cờ nghe được, gần như là một tia sáng… Chàng nhớ lại tất cả những gì được nghe về ngôi nhà thôn dã của giáo hoàng… Chàng gợi lại những câu chuyện truy hoan được người ta thì thầm kể lại…

Chàng run rẩy nghĩ đến mối tình bằng hữu nhiệt thành mà Raphael đã gây cho chàng. Trước hết cần phải báo tin cho chàng biết.

Ragastens tìm chỗ để lánh mặt mà không làm ai chú ý, bỗng một bàn tay êm dịu nắm lấy bàn tay chàng.

- Ông nghĩ đến việc gì thế, chàng hiệp sĩ đẹp trai?

Lucrèce đứng trước mặt chàng.

Ragastens làm một cái cố gắng để vượt qua cái rùng mình ghê tởm mà chàng cảm thấy. Chàng thành công mỉm cười.

- Các người âm mưu chuyện gì đó? Từ xa César hỏi lớn.

- Tối nay, vào lúc mười giờ, ở Cung điện Tươi Cười, Lucrèce nói nhỏ. Em để ông hiệp sĩ lại cho anh, nàng lớn tiếng nói tiếp. Chốc nữa, thưa ông…

- Em gái ta thật sự là một người đàn bà dũng cảm, có phải không? César nói, vừa cặp tay Ragastens.

- Một vị bộ trưởng tuyệt diệu, thưa đức ông…

- Phải! chính nàng giải quyết những công việc thường ngày (1)… cha ta bắt đầu mỏi mệt… Nhưng ông lại đây, ta muốn giới thiệu ông cho ngài… Chính vì việc đó mà ta chờ đợi ông…

--------------------

(1) Lịch sử

-------------------

Thưa đức ông… Ragastens biện bác… Xin ngài để cho về sau này… tôi chưa được chuẩn bị cho cái danh dự đó.

- Ồ hay! César ngắt lời và kéo chàng đi, ta đã nói chuyện về ông với giáo hoàng, ngài muốn gặp ông… lại đây..

Ragastens đi theo, bắt buộc phải nín.

Lúc sau, chàng ở trong một gian phòng chỉ ngăn cách với phòng tiếp kiến bởi một tấm màn vải. Từ nơi đó Alexandre VI nghe rõ tất cả những lời nói.

César đi ngang qua gian phòng đến phòng cầu nguyện. Giáo hoàng đang ngồi ở đây, trong chiếc ghế bành lớn của ngài.

Ngài liếc nhanh một cái, tìm cách xét đoán Ragastens. Hiệp sĩ cúi chào. Nhưng giáo hoàng đã nắm lấy bàn tay chàng.

- Ngồi xuống con, ngài nói với vẻ dịu dàng, không phải là vị giáo hoàng tiếp con, mà là người cha của César và Lucrèce. Ta nghe các con ta nói rất tốt về con khiến cho ta muốn gặp mặt con…

- Thưa Đức Thánh-Cha, Ragastens ấp úng, ngài trông thấy con đang bối rối vì danh dự và nhân từ thái quá của Đấng chí tôn đã vui lòng chứng từ cho con.

Ragastens đã tìm ra đúng chữ: chàng bị bối rối.

Tất cả những gì chàng biết được từ ngày hôm trước đã góp phần cho chàng một ý nghĩ ghê sợ về giáo hoàng trong đó lẫn lộn sự khủng khiếp và sự ghê tởm. Và kia, chàng đang đứng trước một ông già hiền lành có những vẻ sầu muộn, nụ cười thanh cao, những cử chỉ nhã nhặn quyến rũ…

Alexandre hoàn toàn thấy rõ ảnh hưởng của ngài gây ra và một nụ cười hài lòng thoáng qua trên môi ngài.

- Con nên yên lòng, ngài nói, tăng thêm vẻ dịu dàng, và hãy gác một bên mọi nghi thức… Con sẽ tự do nói chuyện với ta như là một đứa con trai đứng trước mặt người cha của mình.

- Con sẽ cố vâng lời thưa Đức Thánh-Cha, hiệp sĩ trả lời vừa ngồi vào một chiếc ghế bành.

- Vậy ra, Borgia nói tiếp, con đến nước Ý để phụng sự bên cạnh con trait a?

- Thưa Đức Thánh-Cha, quả thật con có ý định đó…

- Và con được quyền có những ý định khác nữa… Con thuộc về những người đàn ông dũng cảm, nếu được hướng dẫn, có thể hoàn thành những việc lớn lao…

- Chà! Thưa cha, César nói lớn, nếu như cha được thấy vào ngày tang lễ của Francois!...

- Tội nghiệp thằng Francois! Giáo hoàng lẩm bẩm vừa đưa tay lau mắt. Nhưng hỡi ôi! Ta không có quyền tự biến mình cho những tình cảm đau đớn của người cha…Nỗi lo lắng cho Quốc gia phải đứng trên cả việc buồn thảm của ta.

Giáo hoàng càng nói, Ragastens càng cảm thấy lòng mình nở rộng ra… Người này sẽ thông cảm mối tình của mình và sẽ không lôi cuốn mình trong một cuộc tranh đấu chống lại Hoa Anh Thảo… Có thể chàng sẽ thành công làm cho ngài xúc động mà thương hại người thiếu nữ… Một mối hy vọng điên dại đi vào trong trí của chàng.

- Thưa Đức Thánh-Cha, chàng cảm động nói, con van xin Đức Chí tôn tin rằng con hết lòng tận tụy cùng ngài…

- Ta biết, hiệp sĩ… con có một tấm lòng cao thượng và tâm hồn của con chứa đựng những kho tàng tận tụy… Chính sự tận tụy đó mà ta muốn kêu gọi đến bởi vì con đã nguyện hiến dâng cho ta với một sự hồn nhiên rất cảm động…

Ragastens giật mình. Thế ra là có vấn đề về một sứ mạng được giao phó cho chàng! Đích thân đức giáo hoàng chịu hạ mình thảo luận với chàng!

Bù lại, có thể nào chàng xin cho chiến dịch dự định chống lại Monteforte được hủy bỏ chăng?

Nhất định vận may đang tươi cười với chàng! Một sự ngẫu nhiên may mắn cho phép chàng phụng sự cho ông già hiền lành đó và cứu thoát người chàng đang tôn sùng.

Alexandre theo dõi trên gương mặt của hiệp sĩ những ý tưởng đang phát sinh trong lòng chàng. Chắc chắn nhận được những gì ngài muốn, ngài trầm tư trong vài phút.

- Hiệp sĩ, bấy giờ ngài nói, ta có nhiều kẻ thù… và đó là một nỗi đau lòng sâu xa cho ta, những tư tưởng của ta không được nhìn nhận, những ý muốn của ta bị xuyên tạc…Suốt cả cuộc đời ta, ta cố gắng tranh đấu lại những kẻ quyền quý để gần gũi với những người tầm thường… Ta muốn chế ngự lực lượng của các vị thân vương để giành phần tốt đẹp cho những người hèn mọn. Tuy nhiên, chính sự áp dụng những ý kiến đó đã tạo cho ta biết bao nhiêu kẻ thù hùng mạnh… Họ dùng món khí giới vu khống để chống lại ta… Họ loan truyền trong cuộc đời ta nhiều tin tức đồn đại khiến cho ta xấu hổ để nhắc lại…

Ragastens tìm nhớ lại tính cách của những lời đồn đại đó như thế nào… Người ta thường buộc cho giáo hoàng những sự trác táng khả ố…. Người ta nói rằng một lời mời ăn tối ở nơi dinh ngài tương đương với một bản án tử hình….

Chàng run rẩy nhớ đến việc bắt cóc Rosita… Cuộc nói chuyện giữa Lucrèce và Graconio hiện ra trong trí chàng.

Làm sao tin rằng ông già có gương mặt oai nghiêm đó thật sự là con quái vật mà chàng đã giả thiết?

Alexandre VI nói tiếp:

- Này con, Chúa đã cho phép ta khắc phục phần đông những kẻ độc ác… Nhưng mà họ vẫn còn cường ngạnh…

- Thưa cha, César kêu lên, chúng con sẽ chết vì cha nếu như cha cần đến… Con có những thói xấu, con hung dữ và còn tàn bạo nữa… nhưng con có quả tim đang đập trong lồng ngực của con!

Lời cảm thán của César còn có sức tác động để thuyết phục hiệp sĩ nhiều hơn là tài ngoại giao khôn khéo của giáo hoàng.

- Thưa đức ông, Ragastens nồng nhiệt nói, cái ngày mà ngài bị chết vì Đức Chí tôn, chúng ta sẽ là hai người!....

- Này hiệp sĩ, Alexandre VI vội vã tiếp, việc mà ta sắp yêu cầu con dễ hơn nhiều…

- Con xin nghe, thưa Đức Thánh-Cha…

- Thế này: trong số những kẻ thù của ta, có một người không chịu bãi binh với bất cứ giá nào…

Ragastens ngỡ là sắp nói vấn đề Hoa Anh Thảo, song chàng thở ra nhẹ nhõm khi nghe giáo hoàng nói tiếp:

- Đó là một người đàn ông bị lòng kiêu căng hướng dẫn… Nếu người đó biến mất, nền hòa bình ở nước Ý sẽ được bảo đảm… Một trận chiến tranh mà César con trai của ta bắt buộc gây ra sẽ được tránh khỏi… Một đứa con gái khốn nạn được ta thương yêu như một người cha đã tự để cho mình bị lôi cuốn trong một cuộc nổi loạn, sẽ trở về với hạnh phúc êm đềm hơn…

Thế thì có một người đàn ông mà số phận ràng buộc với số phận của Béatrix! Người đàn ông đó thương yêu nàng… Chàng tự nhiên thù ghét người đàn ông đó…

- Phải, giáo hoàng nói tiếp, giả sử như kẻ thù đó biến mất, ta tin chắc rằng tất cả sẽ trở vào vòng trật tự….

- Ông ta sắp đề nghị với ta ám sát người đàn ông đó chăng? Ragastens tự hỏi. Làm tất cả trừ ra việc đó!...

Dường như giáo hoàng đọc rõ trong trí của chàng, ngài nói tiếp:

- Ta không muốn cho máu đổ… Chỉ giản dị là bắt cóc ông ta… đưa về đây…

- Bắt cóc! Ragastens kêu lên.

- Ta vội vã nói thêm, là việc bắt cóc đó sẽ không gặp những khó khăn lớn nào về phần người đó dù cho có phải đưa ông ta về kinh thành Rome… Người đàn ông đó, chẳng ao ước gì hơn là chịu thần phục… nhưng ông ta là người tù của những người bạn hữu của mình…

- Con hiểu, thưa Đức Thánh-Cha. Ông ta là kẻ thù của ngài nhưng chỉ muốn trở thành người bạn của ngài…

- Vậy thì… con có ưng thuận với việc ta yêu cầu không?....

- Con thấy dường như cái chiến dịch đó không có tạo ra những nỗi nguy hiểm lớn… Con thích có một cơ hội mạo hiểm hơn…

- Con nên an tâm, hiệp sĩ… Cuộc viễn chinh đó có nhiều nguy hiểm… Nó đòi hỏi sự bình tĩnh cũng như là lòng gan dạ… Nó cần có sự bí mật tuyệt đối nhất… Người đàn ông nào thực hiện nó phải hành động một mình… Cần phải có sự kết hợp thận trọng của một nhà ngoại giao với lòng dũng cảm mù quáng của một chiến sĩ… Con có đủ những đức tính cần thiết, hiệp sĩ… Con có thể làm thành công việc làm đó… Nên nghĩ là cần phải một mình đi vào một thành lũy được phòng vệ cẩn mật, họat động giữa những kẻ địch ghê gớm, kết quả đoạt được do sức mạnh hoặc là do người khuyến dụ người đồn trưởng, đưa ông ta về đây…

Ragastens mỉm cười. Người ta đề nghị chàng chiến đấu.

Chàng phỏng đoán một trong những cuộc mạo hiểm phi thường mà sự táo bạo của chàng sẽ tô điểm cho cái thi vị đặc biệt của sự nguy hiểm.

- Cần phải đi lúc nào? Chàng hỏi

- Ngay lập tức!... César tập hợp quân đội của nó, và Monteforte thiếu mất người chỉ huy, sẽ đầu hàng chúng ta…

- Monteforte! Ragastens tái xanh nhắc lại…

- Phải! Con sẽ đi đến nơi đó. Người đàn ông sẽ bị bắt cóc là bá tước Alma!

- Thân phụ của Béatrix! Hiệp sĩ lẩm bẩm.

Những giấc mộng của chàng sụp đổ. Cơn ác mộng của chàng xuất hiện trở lại.

- Hiệp sĩ có việc gì thế? César kêu lên.

- Bá tước Alma! Thành trì Monteforte!...

- Phải! César nói. Có việc gì ở đó làm ông ngạc nhiên?

- Không bao giờ!... không bao giờ!...

- Ông nói sao?

- Tôi nói rằng không bao giờ tôi quyết định bất cứ việc gì chống bá tước Alma và thành trì Monteforte…

- Lý do? César hỏi với một giọng khàn.

Ragastens không nhận thấy giọng nói đó có vẻ hăm dọa.

- Thưa Đức Thánh-Cha và ngài, thưa Đức ông, chàng nói lớn trong cơn tuyệt vọng, xin hãy nghe tôi nói!... Hãy sai tôi một mình đi chiến đấu chống lại những kẻ thù của các ngài… Tôi sẵn sàng… Nhưng chống lại Alma, chống lại Monteforte!... việc đó không thể làm được!...

- Lý do! César nhắc lại, trong lúc giáo hoàng giở một tấm màn cửa và làm một dấu hiệu bí mật.

- Lý do! Chàng thanh niên khổ sở mà lý trí đã bị mê loạn kêu lớn lên, là vì tôi đang yêu như một người điên… yêu đến sống chết… thà thích một cái chết ghê rợn mà xứng đáng hơn nhận lãnh sự khinh bỉ hoặc là lòng thù ghét của nàng…

- Mày yêu! Ai… Nhưng là ai?

- Con gái của bá tước Alma!... Béatrix… Hoa Anh Thảo.

- César gầm lên một tiếng. Ông giật cây dao găm của mình, xông vào mình chàng hiệp sĩ.

Nhưng Alexandre đã nhảy đến bên mình đứa con trai.

Ông lão nắm chặt cườm tay của César như ở trong một cái kẹp.

- Con điên sao? Ngài thốt ra bằng tiếng Tây Ban Nha. Để cho ta…

César Borgia lùi lại

- Này hiệp sĩ, giáo hoàng nói với một giọng dịu dàng lạ thường, xin thứ lỗi cho con trai của ta. Nó rất hung bạo. Nhưng nó đã hối tiếc cái hành động giận dữ mà nó vừa bộc lộ.

- Đức ông được tự do về các hành động của ngài, Ragastens nói, tất cả lý trí của ngài khắc phục trước sự nguy hiểm.

- Và con, hiệp sĩ, con được tự do về các hành động của con. Duy có điều chúng ta không thể giữ ở bên cạnh mình một kẻ nào quá tận tụy với những quyền lợi của kẻ địch chúng ta, nhất là khi kẻ ấy là một người có giá trị như con… Ta chỉ yêu cầu con rời khỏi kinh thành Rome ngay sau khi con có thể làm được. Ồ! Con đừng quá vội vàng… ta để cho con một tháng… trong niềm hy vọng rằng sự suy nghĩ sẽ đưa con quay trở lại với chúng ta…

- Con xin cảm ơn Đức Thánh-Cha, Ragastens lật đật nói. Con sẽ lợi dụng đến sự cho phép của ngài.

Và trong lòng chàng tự nói thầm:

- Ta sẽ rời khỏi kinh thành Rome ngay chiều nay.

- Cho nên ta không nói lời từ giã với con, giáo hoàng nói tiếp với vẻ dịu dàng… Ta mong rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau… Con nên đi bình yên…

Hiệp sĩ chào César Borgia, nghiêng mình thật thấp trước giáo hoàng, và bước ngang qua cánh cửa được Alexandre VI vén màn cửa cho chàng đi qua.

- Cha làm gì vậy, thưa cha? César kêu lên. Người đàn ông này là kẻ tử thù nhất đời của con… một nhát dao găm…

- Còn có tốt hơn… Còn có tên đao thủ!

- Tên đao thủ!...

- Phải. Con vẫn chưa tìm ra kẻ sát nhân của quận công De Gandie phải không? Thế thì ta, ta đã tìm ra!... Ngay ngày mai bản án của nó sẽ bắt đầu… Trong vòng tám ngày, đầu nó sẽ bị rơi!... Và tên sát nhân đó… chính là người đàn ông vừa ra khỏi nơi đây… Này, hãy lắng tai nghe… Vào lúc này, người ta đang bắt giữ nó!

Quả thật, người ta nghe tiếng xung đột dữ dội. Rồi tất cả êm lặng. Một người đàn ông liền xuất hiện ra ở khung cửa… Đó là Dom Garconio…

- Thế nào? Giáo hoàng hỏi

- Đã xong xuôi, thưa Đức Thánh-Cha. Người đàn ông đã bị giam vào ngục tối, với một sợi dây xiềng chắc chắn ở cổ tay và cổ chân. Sự việc đã rất vất vả… Có năm người chết và ba người bị thương…

- Cho đem những người chết đi và cho phân phát giữa những người sống sót năm chục đuy-ca vàng, giáo hoàng nói.

- Thế nào, thưa đức ông, bấy giờ Garconio hớn hở nói, tôi đã có lý không khi nói với ngài rằng phải để ý cảnh giác.

- Mày có lý, César trả lời. Nhân tiện, thưa cha, con có hứa cho nó hưởng huê lợi của tu viện Sainte-Marie-Mineure…

- Cho nó hưởng! giáo hoàng nói.

Garconio cúi chào sát đất và biến mất.

- Thế nào, con? Alexandre hỏi, con có tin rằng nhát dao găm của con có làm cho chúng ta tìm ra được kẻ sát nhân Francois không và chúng ta cho đám dân chúng hiền lành ở kinh thành Rome thấy rằng những người Borgia chúng ta biết thi hành mau lẹ và đúng đắn nền công lý?

- Thưa cha, con thán phục cha… Sự khôn ngoan của cha thật vô biên…

- Ta biết… Trong lúc chờ đợi, chúng ta tuyệt đối cần phải có một người nào đó có thể đưa Alma về với chúng ta…

- Thưa cha, chúng ta sẽ dùng đến Astorre… con có phần bạc đãi nó từ lúc gã Ragastens đáng nguyền rủa đó đến đây…

- Được! Hãy sử dụng Astore!... và bây giờ, con nên để yên cho cha, César, cha cần nói chuyện với em gái Lucrèce của con…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.