Lúc đó độ ba giờ sáng, khi Ragastens đi trở về từ quán “ông Janus đẹp trai”, chàng buông mình lên giường, kiệt lực và ngủ một giấc ngủ mê man. Chàng ngủ cho đến tám giờ và bị chủ quán đánh thức dậy.
Gã La Mã đứng đắn đến hỏi chàng giá tiền cái ngày vừa mới bắt đầu. Đó là luật lệ: người ta trả tiền trước.
Chàng hiệp sĩ thở dài, liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương của mình và yêu cầu chủ quán đi tìm cho một người làm nghề kim hoàn. Chủ quán bắt gặp cái liếc mắt và hiểu.
- Xóm Do Thái ở cách đây hai bước, trong năm phút tôi sẽ đưa đến cho ngài một người Do Thái mua bán đá quý.
- Cũng nên đưa tới một người khác buôn bán quần áo cũ.
- Đó cũng là một người! chủ quán trả lời.
- Vài phút sau, ông ta trở lại dẫn theo một ông già có bộ râu oai vệ nhưng dơ dáy, người này luôn vái chào và để lên giường một số quần áo. Ragastens trao cho ông chiếc nhẫn kim cương.
Người Do Thái lấy trong túi ra một cái cân, cân hạt kim cương mỹ lệ, xét nghiệm qua kính hiển vi.
Ông ta bắt đầu đề nghị một phần tư giá trị hạt kim cương. Nhưng ông ta sớm nhận thấy có việc với người thông thạo nên đành phải chịu hưởng lợi một phần ba của giá trị thực sự.
Ragastens chọn lựa một bộ đồ trang trí hoàn toàn mới và lần lượt mặc vào sau khi lựa những món trang phục khác nhau mà mỗi món đều phải bàn cãi giá cả.
Cuối cùng chàng trang bị xong, bóng loáng, hớn hở… Nhưng trả tiền xong tất cả, và chủ quán nhận trước ba ngày tiền, chàng chỉ còn lại vài đồng ê-cuy.
Chàng sắp sửa đi ra, bỗng chủ quán đưa vào phòng chàng một nhân vật kỳ quái yêu cầu được gặp chàng.
Đó là một ông già nhỏ thó, gầy mảnh khảnh, với một gương mặt giống như quỷ Méphistophélès, (1) dường như đã nhịn ăn một thời gian quá lâu.
-----------------------
(1) Méphistophélès – Tiếng bình dân gọi con quỷ trong quyển “Faust” (tên một nhà phù thủy bán linh hồn cho quỷ Méphistophélès để đánh đổi của cải ở trần gian) của Goothe nhà đại văn hào người Đức (LND)
-----------------------
Ông già đi vào phòng thực hiện một loạt cúi chào. Chủ quán đưa ông ta vào vừa biểu lộ một sự kính trọng lẫn lộn khủng khiếp đối với ông. Và vị chủ quán tỏ lòng hiếu kỳ muốn ở lại, Ragastens ra lệnh cho ông ta đi ra với một cử chỉ hách dịch.
Chủ quán đi ra nhưng ông ta không ngớt nhìn qua lỗ khóa theo dõi cuộc hội kiến. Sau khi còn riêng mình họ, Ragastens lấy mắt hỏi người khách.
- Ông Giacomo! Ông già nhỏ người tự giới thiệu.
- Ông Giacomo, có việc gì cho tôi được hân hạnh?...
- Tôi được giao phó trao cho ngài vật này, chỉ thế thôi!
Ông Giacomo hé mở chiếc áo choàng và để lên bàn một túi nhỏ vang lên tiếng kêu kim khí.
- Ở đây có một trăm đồng pix-tôn, Giacomo nói tiếp vừa tăng thêm những cúi chào…, nếu như ngài vui lòng đếm..
- Hả! Ragastens kêu lên, đó là cho tôi!...
- Ngài đúng là ngài hiệp sĩ De Ragastens?...
- Bằng da, bằng thịt, nhưng đang nghi ngờ xem đang mê hay đang thức…
- Trong trường hợp đó, một trăm đồng pix-tôn quả thực là của ngài…
- Ai gởi cho tôi số tiền đó?... Tôi muốn bị treo cổ nếu..
- Im lặng!... đếm đi, thưa ngài…
Ragastens mở chiếc túi, trong lúc một nụ cười xẻ một vết dài trên gương mặt của Giacomo. Đúng số tiền một trăm pix-tôn.
Và tuy hết sức kinh ngạc, Ragastens dồn hết số tiền vào chiếc dây nịt da chàng đeo ngang hông… Làm xong, chàng sửa soạn chất vấn người khách lạ nhưng người này đã biến mất…
Chàng gọi chủ quán.
- Ông Giacomo đã đi đâu?
- Ông vừa mới đi ra, chủ quán trả lời vừa cúi gập mình làm đôi.
Lòng tôn kính thình lình làm cho Ragastens sửng sốt.
- Ồ! Ồ! Chàng nói, mày đã nhìn thấy tất cả phải không?...
- Thưa đức ông, xin ngài vui lòng tha thứ cho một tên chủ quán đáng thương không biết là nó được danh dự cho một vị quý tộc có thế lực như ngài trú ngụ… Tôi chỉ là một tên xỏ lá đã đòi ngài phải trả tiên trọ trước, tôi sẽ hoàn trả số tiền cho ngài. Xin ngài hãy ở lại, tha hồ ăn uống, nghỉ ngơi… Nguyện cho phần ở thiên đường của tôi sẽ mất đi nếu như tôi còn dám đòi hỏi ngài một đồng tiền nhỏ…
- Chà coi kìa! Ragastens choáng váng ngắt lời, mày có chịu nói cho tao biết việc đó có nghĩa gì?....
- Việc đó có nghĩa là tôi được biết những gì tôi đã không biết… rằng tôi đang cho trú ngụ một người thân thích… một người bạn…, có lẽ một người bà con của vị lãnh chúa danh tiếng nhất ở kinh thành Rome… Và tôi biết những điều đó, bời vì ông Giacomo vừa ở đây đi ra.
- Sao! Ông Giacomo thế nào?...
- Là người tin cẩn của lệnh bà Lucrèce Borgia… người quản gia của Cung điện Tươi Cười.
Những lời nói đó được thốt ra với một cái rùng mình kinh hãi, rồi chủ quán đi thụt lùi ra, vừa cúi chào sát đất!...
Ragastens mơ mộng trong một phút.
Rồi chàng đi đến tàu ngựa, thắng yên cương cho Capitan, nhẹ nhàng nhảy lên mình ngựa rồi chàng đi từng bước theo con đường đi ra cửa Florence, do cửa đó chàng đã đi vào Thành phố Bất Diệt.
Ảo ảnh quyến rũ nào đã lôi cuốn chàng trên con đường đi Florence? Hy vọng mơ hồ nào đã khiến cho chàng đi thẳng đến cái điểm mà chàng đã gặp gỡ người phu nhân duyên dáng, mặc áo trắng?
Tự chàng cũng không biết rõ. Nhưng việc trong thấy Hoa Anh Thảo đã nảy sinh ở chàng một trong những cảm xúc chỉ làm cái việc là xác định và đào sâu thêm hình bóng lần lần theo thời gian trôi qua.
Chàng tự cho mình một cái cớ rằng chàng cần phải nhất thiết báo cho nàng biết trước về những gì đang âm mưu chống lại nàng.
- Thế mà cho đến đây đã bắt đầu khá tốt đẹp, chàng độc thoại khi thấy mình đang ở giữa những đồng trống. Trận đấu gươm với tay gươm tài giỏi nhất ở kinh thành Rome, sự ưu đãi của vị tướng lãnh danh tiếng mà ta chỉ mới dám có chút hy vọng đến gần… và cuộc phiêu lưu lạ lùng đêm rồi… hai giờ yêu đương say đắm mà ta đã giữ lâu dài kỷ niệm nóng bỏng… Lucrèce! Trở thành trong một đêm tình nhân của ta! Và sự ưu ái của nàng được tỏ bày bằng việc hiến cho cho những đồng pix-tôn đó! Phải, tất cả việc đó đâu có tệ… Giờ đây ta là đại úy trong một đại đội… Ngày mai, đức ông Borgia sẽ trao cấp bằng cho ta… Chưa bao giờ một kẻ giang hồ lại khởi đầu những điềm tốt như thế… Vậy mà ta cũng không ngăn được sự bứt rứt từ đâu đến?
Quả thật, Ragastens cảm thấy ở tận đáy lòng một sự lo ngại ngấm ngầm. Chàng không sợ hãi gì cho mình cả. Thế là vì người đẹp lạ mặt mà chàng kinh sợ cho tương lai.
Cảnh tượng ở con sông Tibre đã đập dữ dội vào trí tưởng tượng của chàng. Có thể chàng sẽ quên lãng Hoa Anh Thảo (Primevère) chỉ trong một vài ngày, nếu như người bị thương bí mật không tiết lộ với chàng rằng nàng đang trải qua một nỗi nguy cơ lớn. Những lời nói ghê gớm thoát ra từ miệng kẻ hấp hối đang thì thầm bên tai chàng.
Chàng dùng gối thúc vào hông con Capitan.
Chàng đi đến nơi gặp Hoa Anh Thảo bị tên tu sĩ Garconio rượt theo, đã van nài chàng cứu giúp.
Chàng đi xa hơn và rẽ về bên tay mặt, xuyên ngang qua những cánh đồng, đến đúng nơi mà chàng đã trông thấy Hoa Anh Thảo quanh qua rồi khuất bóng.
Chằng mấy lúc chàng đến bìa một khu rừng cây ôlivơ và chàng bắt buộc phải đi từng bước,vì nền đất lởm chởm những rễ cây mọc nhô lên khỏi mặt đất. Khu rừng ban đầu thưa thớt, dần dần rậm rạp và khít khao. Chàng đặt chân xuống đất.
Ragastens đi đến bờ một con suối nhỏ chảy dưới khu rừng. Cảnh vật nơi này thật đẹp đẽ.
Chàng hiệp sĩ không phải là một trong những người có bản tính thơ mộng có khuynh hướng ưa thưởng ngoạn cảnh êm đềm. Nhưng phong cảnh đối với chàng dường như rất thích thú cho sự nghỉ ngơi mà chàng tự đề nghị.
Cho nên chàng dừng ngựa, tháo dây cương cho Capitan và cho nó uống nước. Sau đó con vật chỉ cần giương cổ ra để có một bữa ăn ở giữa những cây cỏ và những mầm non. Bấy giờ, chàng mới nghĩ đến bản thân mình và lấy ở túi yên ra môtj ổ bánh mì, một miếng thịt nguội và một chai rượu chát trắng. Chàng để chai rượu vào trong suối để lấy hơi mát và tấn công miếng thịt.
- Khu rừng thật đẹp đẽ! Chàng nói gần như lớn tiếng. Và đây là một dòng suối đẹp đẽ! Thấy vẻ mát mẻ đó ta dường như đọc lại một bài thơ của Francois Villon mà ông thong sự bắt ta học thuộc.. Chỉ còn thiếu có nàng nữ thần.
- Là vì ông không trông thấy nàng đó thôi! Bởi vì nàng có mặt ở đây, đang chứng kiến bữa ăn của ông, một giọng nói trong trẻo đáp lại
Chàng hiệp sĩ nhảy một cái đứng lên, kinh hãi… chàng tỏ ra hết sức luống cuống khi thấy ở phía bên kia suối, từ một bụi cây xanh tươi, bước ra người mà chàng hoài công tìm kiếm, người thiếu nữ mặc áo trắng… Hoa Anh Thảo.
Trong khung cảnh đó, nàng dường như càng xứng đáng hơn bao giờ hết với biệt danh nên thơ của nàng. Nàng thật sự là nàng tiên nữ của muôn hoa.
- Thế mà! Nàng nói tiếp, dường như vị nữ thần ở dòng suối nhỏ làm cho ông kinh sợ, phải không hiệp sĩ?
- Thưa phu nhân, Ragastens đáp lại, không hiểu rõ chàng nói gì, tôi chỉ kính sợ có một điều… rằng sự xuất hiện bay mất… rằng ảo ảnh dịu dàng tan biến…
Và ánh mắt chàng dạn dĩ hơn ngắm nhìn nàng thiếu nữ. Một bóng mờ sầu muộn phủ lên gương mặt của Hoa Anh Thảo.
- Ông đang làm gì ở chốn này? Nàng nói tiếp.
- Tôi đi tìm phu nhân! Còn về phần bà, thưa phu nhân?
- Tôi đang chờ đợi ông, nàng đáp lại.
Ragastens kêu lên một tiếng vui mừng nho nhỏ nhảy một cái qua khỏi con suối đang chia cắt hai người và sắp sửa quì xuống chân nàng thiếu nữ, bỗng nàng khoát tay ngăn chàng lại.
- Tôi chờ đợi ông, thưa hiệp sĩ, nàng nói tiếp với một giọng biến đổi, bởi vì trong buổi gặp gỡ đầu tiên, tôi nhận ra ông là một trong những người không ngần ngại phụng sự cho những kẻ bị áp bức và tấn công những người đi áp chế, bởi vì tôi thấy ông muốn tìm hiểu về người thiếu nữ lạ mặt đã được ông bảo vệ ngày hôm qua, cuối cùng bởi vì có một cái gì đó bảo với tôi rằng tôi có thể hoàn toàn tin cậy nơi ông… Tôi có lầm không?...
- Ồ không, thưa phu nhân, chàng hiệp sĩ nói, bà không có lỗi đã tín nhiệm ở một người đàn ông từ khi được trông thấy bà, chỉ nghĩ đến việc sống và chết để phụng sự cho bà, mà không hy vọng được thưởng gì khác hơn là nỗi vui mừng được hy sinh để bảo vệ cho bà…
- Quả thật, tôi đang cần được bảo vệ, hỡi ôi!...
- Tôi biết được điều đó, thưa phu nhân! Nhưng tôi còn biết được việc khác và việc đó khiến cho tôi nói với bà tại sao tôi đi tìm kiếm bà…
- Thế ông được biết những gì? Thiếu nữ kêu lên
- Trước hết là tên của phu nhân!... tôi biết rằng bà được gọi là Béatrix… và rằng bà là ái nữ của bá tước Alma…
Nàng tái mặt khi nghe những lời nói đó, vừa sợ hãi liếc nhìn xung quanh mình. Một vẻ nghi ngờ thình lình hiện ra trong đôi mắt của nàng.
- Ồ! Xin phu nhân yên lòng, Ragastens nồng nhiệt nói, cái tên đó không bao giờ thoát ra khỏi cửa miệng tôi, nếu như bà thấy có ích lợi phải giấu diếm, và tôi sẽ không bao giờ quên cái tên đó, dù ở cả trong những giấc mộng quý báu nhất của tôi, để chỉ còn nhớ đến cái biệt danh Hoa Anh Thảo đáng tôn sùng mà bà đã cho tôi được cái danh dự to lớn nói cho tôi biết.
Nàng chìa tay ra và được chàng hiệp sĩ đưa tay lên môi.
- Xin thứ lỗi cho tôi, thưa ông. Tôi bị những cạm bẫy và những kẻ địch bao vây… Quả thật, cái tên ấy là một sự bí mật, và tôi kinh sợ vì thấy có người biết được, dù cho người ấy có là người quý tộc chân thành như là ông!...
- Một sự tình cờ chỉ cho riêng một mình tôi biết được sự bí mật đó… Vả lại, tôi xin thú nhận là sự tình cờ đó khá rùng rợn…
- Ông muốn nói gì?...
Ragastens liền thuật lại tình trạng mà chàng đã chứng kiến và chàng nhắc lại những lời của người bị thương trên sông Tibre.
Nghe chàng nói, lần lần một vẻ tái xanh xám chiếm gương mặt của Hoa Anh Thảo. Đôi mắt nàng mờ đi và vài giọt lệ chảy dài giữa những sợi long mi.
- Tôi bị tuyệt vọng!... Cuối cùng nàng lẩm bẩm.
- Tôi xin thề với bà, Ragastens nói, rằng mạng sống của tên khốn nạn đã làm cho bà than khóc để sắp hết, nếu như bà vui lòng tiết lộ danh tính của nó…
Hoa Anh Thảo lắc đầu và bị một cái rùng mình lay chuyển thân mình nàng.
- Phải vậy thì ông sẽ biết tất cả, nàng đột nhiên nói!... Nhưng không phải vào hôm nay!... Không phải ở tại đây!... Chúng ta hiện đang vào ngày thứ hai… Ngày thứ sáu đúng một giờ đêm, hẹn gặp lại ông trên con đường Appiene… Ông đếm bên tay trái hai mươi hai ngôi mộ… đến ngôi thứ hai mươi ba, ông dừng lại, đi đến gần và đối với người nói: Roma! Ông sẽ đáp lại: Amor… Lúc bấy giờ, ông sẽ biết những ai là kẻ địch của tôi, sự nghiệp nào mà sự nghiệp của tôi và tôi đang trải qua nhunữg nỗi nguy hiểm nào… những nỗi nguy hiểm mà kẻ nào đến gần tôi đều đang trải qua!... Nhưng từ đây đến đó, thưa hiệp sĩ, ông đừng nên đặt một bước chân lên con đường đi Florence này ở nơi ông đã gặp tôi! Không một lời nói nào có thể làm cho người ta nghĩ rằng ông quen biết tôi… Ông sẽ tuân theo tôi, nếu như đối với tôi, ông có… một chút tình bạn mà tôi ngỡ đọc thấy trong mắt của ông..
Chàng hiệp sĩ đặt tay lên tim mình đang đập rộn rã, muốn vỡ lồng ngực, và muốn trả lời. Nhưng Hoa Anh Thảo đã nhẹ nhàng và duyên dáng đi sâu vào đám lá rậm rạp…
Trước khi Ragastens kịp trấn tĩnh khỏi sự bối rối gây ra bởi những lời nói cuối cùng của nàng thiếu nữ, chàng nghe ở cách đó năm mươi bước, tiếng chân ngựa sải đi ngày càng xa.
Chàng hiệp sĩ trầm ngâm đóng yên cương cho con Capitan dắt ra khỏi khu rừng và nhảy lên yên. Rồi chàng theo con đường đi về kinh thành Rome. Nhưng chàng tỏ ra thận trọng đánh một vòng lớn và đến tối, chàng đi vào thành phố bằng một cửa thành khác cửa thành lúc chàng đi ra.