Vừa hơn chín giờ đêm, Spadacappe đã giật Ragastens ra khỏi cơn mơ mộng đau khổ, Hiệp sĩ chậm rãi bước đi trên con đường dẫn đến lâu đài.
Đến bên trên tảng đá được Giacomo dặn chàng có mặt ở chân bức tường cao, chàng lắc đầu.
- Không có gì cả! chàng nói. Ông lão đó đã không làm gì được…Và rồi, hơn nữa, ông có thể toan tính được gì?...Nào…Spadacappe…anh bạn…vẫn còn thời giờ để cho anh rút lui…
Lúc đó, một tiếng soạt vang lên sau lưng họ. Spadacappe quay lại…
Anh thốt lên một tiếng kêu vui mừng, anh chỉ một vật gì đang treo lơ lửng từ trên cao bức tường.
- Một sợi dây! Chàng hiệp sĩ gầm lên nho nhỏ…
Spadacappe nhảy đến bên sợi dây, đầu dây được cột vào một cục đá lớn vừa chạm vào tảng đá phát ra tiếng kêu vừa rồi. Ragastens bước đến gần và bắt đầu dùng sức mạnh cườm tay leo lên…Vài phút sau, chàng đã ở trên đầu tường. Chàng đưa mắt thèm khát phóng nhìn vào bên trong. Đây là phần cuối ngôi vườn trong tòa lâu đài…Ở phía xa, khối đen bóng hình tòa lâu đài in sừng sững trên nền trời, với vài cái cửa sổ còn le lói ánh đèn. Ragastens thoáng nhìn thấy dưới chân một bóng đen…Chàng rút dao găm ra khỏi vỏ cắt chặt giữa hai hàm răng, quyết định nhảy xuống giết chết người lạ…Nhưng bóng người đi vài bước về phía có hơi sáng hơn phần con lại.
- Lẹ lên! Ngài mau đi!
Những lời nói đó lọt vào tai Ragastens, chàng nhần ra giọng nói của Giacomo. Vào lúc đó, Spadacappe xuất hiện ở trên đầu tường.
- Ông xuống đi, tôi giữ sợi dây.
Ragastens bấu vào sợi dây và tuột xuống trong vài giây, trong lúc Spadacappe đeo tòn ten trong khoảng không ở phía trên kia tường, làm đối lực!...Spadacappe đứng thẳng lên trên đầu tường và nhảy xuống.
- Mau đi! Giacomo nóng nảy nhắc lại. Đã đến lúc!...
Ông chạy vụt đi, không theo những lối đi, mà hàng ngang theo lằn thẳng trên những luống hoa. Họ không trao đổi với nhau một lời.
Họ chạy suốt năm phút. Thình lình, Giacomo ngừng lại. Họ đang đứng ở dưới chân tòa lâu đài, sát bệ một pho tường bằng hoàng đồng.
Giacomo ngước mắt lên…Một ánh đèn, chiếu sáng ở một cửa sổ. Ông lão giơ cánh tay lên về phía ánh đèn.
- Ở đó! Ông nói.
Ragastens nhìn lên cửa sổ…Hoa Anh Thảo đang ở đó!...
- Làm thế nào đến được?
- Hãy nghe cho rõ! Bấy giờ Giacomo mới nói…César Borgia vừa đi đến. Ông ta đang ở với em gái…Vô ích để thử đi lên trên đó hằng những thang lầu của lâu đài…Sẽ bị giết chết ở dọc đường…Đây là cửa sổ…Cần phải đi vào bằng nơi đó! Rất cần!...Khi ngài đi ra khỏi phòng, ở trên kia…đi theo hành lang bên trái…đi xuống thang lầu gặp đầu tiên…ngài ra đến sân danh dự…Về phần những tên canh ở cửa…sẽ bận rộn…cánh cửa lớn sẽ trống…Đi đi…Ngài mau lên…trong vòng mười phút, ngài không thể đi xuống được nữa…Giã từ?....
Giacomo chạy vụt đi và biến mất trong hành lang mà ông vừa mới báo cho biết…ông mở một cánh cửa thông qua một gian phòng thấp, chất đầy những bó củi khô…
- Lucrèce và Borgia bị nhốt kín ở trên kia! Bấy giờ ông lẩm bẩm. Người cha ghê tởm của những con quái vật đó cũng bị nhốt kín!...Giờ ghê gớm đã điểm!...Cầu mong cho lửa tiêu diệt nguyên cả gia đình. Đó là ngọn lửa được người ta dành cho những người bị đày nơi địa ngục.
Ông đốt lên một ngọn đuốc…, và gương mặt giống quỷ của ông lão nhỏ thó hiện ra, chói sáng một cái nhếch mép bi ai…
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ngay sau khi Giacomo ngưng nói, Ragastens đã xét đoán tình hình với một cái nhìn lạnh lùng.
Cái cánh cửa này của tòa lâu đài Lucrèce được trang trí bằng những cây cột ngắn kiểu Corintheen [1] kẹp dính vào tường. Ở mỗi cây cột, có đựng sát vào một pho tượng bằng hoàng đồng đặt trên bệ bằng cẩm thạch. Giacomo đã dẫn Ragastens đến dưới chân một pho tượng tiêu biểu, vị Hoàng đế Auguste khổng lồ.
Cửa sổ được chỉ dẫn ở trên lầu một, có một bề cao gần hai mươi lăm tầm cùi tay [2]. Ragastens nắm lấy bàn tay của Spadacappe.
- Khi ta đã lên đến trên kia, ở trong phòng, chàng nói, anh chạy đến đứng canh chừng gần bên cánh cửa lớn…Sau khi anh thấy ta xuất hiện, hãy xông đến cánh cửa, giết, đâm, đập ngã tất cả. Cánh cửa cần phải được mở ra.
[1]: Corinthe, một trong những tòa đô thị thịnh vượng thời cổ Hy Lạp, đối thủ của Athènes và Sparte. Thành lập nhiều xứ thuộc địa ở trong xứ Đại Hy Lạp và bị tàn phá năm 146 trước TG giáng sinh bởi những người La Mã. Ngày nay hải cảng trên vịnh Corinthe, gồm con sông Corinthe chảy ngang qua eo đất mang cùng tên, tại nơi đó dính liền lục địa Hy Lạp với La Moré (10.000 dân) LND.
[2] Coudée: đơn vị dài xưa độ 0,50 phân tay (độ 12,m50) LND.
- Nó sẽ được mở!...Nó sẽ được mở!...
Bấy giờ Ragastens chỉ pho tượng cho Spadacappe.
- Leo lên! Chàng nói.
Spadacappe nhảy lên cái bệ và bắt đầu leo lên pho tượng, bằng cách đạp lên những chỗ lồi lõm của chiếc áo dài bằng hoàng đồng. Ragastens theo sát anh…
- Tôi đến cánh tay! Spadacappe nói.
- Cao hơn! Ragastens trả lời.
- Tôi đang ở trên vai!...
- Anh đứng thẳng lên trên đầu!...
Spadacappe vâng lời. Hai bàn chân của anh dường như được gắn chặt trên đầu của pho tượng khổng lồ. Anh đứng thẳng đơ, hai cánh tay ép sát vào thân mình…Chỉ cần anh làm một cử động, chỉ cần anh bị choáng váng thì anh sẽ bị té vỡ sọ trên chiếc bệ…Thình lình, Ragastens đứng thẳng lên vai của pho tượng…
- Anh giữ vững! chàng nói trong một hơi thở nhẹ.
- Tôi giữ vững!...
Bấy giờ bắt đầu một cuộc leo lên kỳ quái…Ragastens hành động như trong một giấc mơ…
- Bàn tay của anh, chàng nói.
Spadacappe gập cùi tay lại, vừa giữ cánh tay sát thân mình. Ragastens đặt chân lên trên bàn tay anh, với một nỗ lực chậm, ngừng, không lay động, chàng rút mình lên…Lúc sau, Ragastens đạp hai chân lên…Những đầu ngón tay của chàng đụng mép cửa sổ...
Bất động, cứng đờ, cũng như bị một cơn phát chứng tê bại, Spadacappe cảm thấy trên đầu một bước chân…tất cả sức nặng của thân mình của Ragastens, rồi, bỗng thình lình, không còn gì cả!...Bấy giờ anh leo xuống từ vị trí làm chóng mặt của mình, xuống đến bên dưới, và chạy đến cánh cửa được Giacomo báo trước..Khi đã xuống đến mặt đất, ngước mắt nhìn lên về phía cửa sổ, anh thấy Ragastens bấm chặt vào mép cửa sổ, những móng tay của chàng gắn chặt vào đá, chàng rút mình lên, với một nỗ lực phi thường!...
(Hết Chương LXXIV)