Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IV NHỮNG ĐÊM Ở KINH THÀNH ROME

❊ ❊ ❊

Gần như vào lúc mà hiệp sĩ De Ragastens bận kết lại vài dải ren vào chiếc áo của chàng, vào khoảng chin giờ tối, César Borgia được bốn chàng trai trẻ hộ vệ, đi vào Cung điện Tươi Cười.

Cung điện chia làm hai phần rất riêng biệt. Phần thứ nhất gồm có những căn phòng chính thức và bao hàm mười hai gian rộng lớn, nhìn ra quảng trường, được trang bị bàn ghế với một vẻ mỹ lệ phi thường.

César và đoàn tùy tùng đi ngang qua các phòng khách đó. Họ đi đến một cánh cửa bằng đồng do hai tên Nubiens (1), đen như đêm tối, câm như sự im lặng, canh giữ.

César ra dấu. Một trong hai tên Nubiens đưa tay nhận một cái nút và cánh cửa bằng đồng mở ra.

… Tại đây bắt đầu phần mật thất của cung điện. Ngay sau khi César và bốn người bạn bước ra khỏi, cánh cửa khép lại. Bấy giờ họ đang ở trong một loại tiền đình, có vách cao vọi bằng vân thạch.

Một quả cầu tròn mờ từ trên trần nhà rọi xuống một ánh sáng màu hồng mờ ảo để cho gian phòng ở trong một ánh sáng lờ mờ tranh tối tranh sáng.

Xung quanh gian tiền đình có đặt những pho tượng bằng cẩm thạch trắng mà sự trần truồng dâm đãng phô bày ra trước mắt những bộ điệu dâm dục sành sỏi.

Ở ngay trung tâm, một bể nước có những vòi nước phun lên duy trì một làn khí mát mẻ trong tiền đình. Từ bồn nước nhô lên một pho tượng diễn tả thần Ái tình vặn mình trong một sự co giật gân cuối cùng, một vị thần Ái tình, vị nữ thần Dâm dục hoàn mỹ và kích thích, tác phẩm của một nhà điêu khắc trẻ tuổi được Lucréce bảo trợ tên là Michel-Angie-Buonarotti (2).

Đối diện với lối vào là một cánh cửa bằng cây hồng, cẩn bạc tinh xảo.

Lần này, là hai người phụ nữ trần truồng giữ cửa, hai người phụ nữ ngồi ngả nghiêng trên những chiếc gối dựa…

Cánh cửa mở ra một cách bí mật. César cùng với đoàn tùy tùng đi vào một gian phòng nhỏ hơn, nhưng với một sự xa hoa tế nhị và tinh vi hơn.

Những chiếc chân đèn bằng vàng đựng những cây đuốc bằng sáp màu hồng thoảng bay ra một mùi hương pha thuốc tráng dương.

Một bản nhạc êm dịu cất lên như ở xa xôi. Và âm nhạc hòa lẫn với những giọng hét phụ nữ ca ngợi vinh quang và ái tình.

Không có bàn ghế, trong gian phòng này, ngoại trừ một cái bệ đựng bát đĩa và một cái bàn rộng lớn, nhưng ở đây đó, rất nhiều những chiếc gối dựa lớn êm ái, những tấm thảm dày.

Ở trên bàn, những chiếc đĩa quý giá vô cùng đựng trái cây ướp lạnh, những món mứt ngoại lai, những chiếc bánh ngọt thơm ngon mà chỉ riêng Lucréce mới có công thức…

Đã có nhiều người đàn ông ở xung quanh chiếc bàn. Họ không ngồi, nhưng dựa ngửa trên một loại giường, theo kiểu của những người cổ La Mã.

Ở giữa bọn họ, có một người thiếu phụ: vị nữ chủ nhân tòa cung điện, nàng phù thủy ngự trị trên những giác quan của những người đàn ông, em gái của César, con gái của giáo hoàng, nàng Lucrèce Borgia!

Thấy César bước vào, nàng xòe bàn tay mà trên mỗi ngón chói ngời đá quý, chứa đựng cả một gia tài.

- Làm sao anh đến trễ như thế, anh của em!

- Xin tha lỗi cho chúng tôi, em Lucrèce thân mến, César trả lời, chúng tôi vừa trở về lúc tối, sau một cuộc đi dạo xa…

- Anh được tha lỗi… nhưng sao anh không nói gì với em trai của anh?

César quay sang một người đàn ông ngồi gần bên Lucrèce, ông đã giật mình lo ngại khi thấy César đi vào. Đó là Francois Borgia, quận công De Gandie, thứ nam của giáo hoàng, em trai của César và anh của Lucrèce.

Hai anh em bắt tay nhau với một nụ cười. Nhưng mỗi người trong bọn họ giám sát cử động của người kia.

Vào lúc đó, Lucrèce bỗng nghiêng mình về phía Francois và ôm hôn mãnh liệt trên miệng ông ta.

- Kia là tình yêu… anh em, César cười khảy, hoặc là ta không hiểu điều đó… Tuy nhiên ta rất thành thạo về vấn đề…

- Em thương Francois… Lucrèce nói… đó là người tốt nhất trong bọn chúng ta.

- Em gái của anh tặng anh quá nhiều, quận công De Gandie nói với vẻ lo ngại… em quên rằng nếu như gia đình chúng ta được vẻ vang, và nếu như ngôi vị của cha chúng ta không bị lay chuyển, là chúng ta nhờ ở thanh gươm của anh César thân mến của chúng ta….

- Thật đúng, César nói tiếp. Ta sử dụng thanh gươm khá giỏi.. Võ khí trắng, đó là phần việc của ta… hoặc gươm là dao găm.

- Vừa thốt ra những lời nói đó, ông rút lưỡi dao găm của mình cắm chặt xuống bàn bằng một cử chỉ hung bạo. Một sự run rẩy đi qua những người khách. Francois tái mặt. Lucrèce bật cười to.

- Chúng ta hãy nhập tiệc! nàng nói vui vẻ.

Nàng lanh lẹ liếc nhìn lên một màn cửa bằng gấm đang lay động nhẹ nhàng.

Ngay lập tức, những nàng tớ gái bắt đầu rót vào ly rượu Syracuse (*) và rượu Chio (**), rượu Alicante (***) thơm ngát, rượu Lacryma Crixti (****) đỏ màu hồng ngọc. Những nàng tớ gái đều trần truồng. Có chin người khách và chín nàng tớ gái.

Lucrèce Borgia mặc đồ chỉ vừa đủ để xuất hiện trước các người khách, càng khêu gợi hơn nữa. Một tấm the mỏng che thân hình trần truồng, sắc đẹp hơi đẫy đà của nàng – những hình dáng dường như được đẽo gọt ở giữa một khối cẩm thạch. Và sự lõa thể đó hiện ra lồ lộ trong mỗi cử động của nàng.

Thỉnh thoảng, nàng liếc mắt về phía tấm màn cửa, bấy giờ liền rung động. Nhưng dù cho tấm màn có rung rinh nhẹ cách mấy nhưng cũng đủ để Lucrèce hiểu rằng có một kẻ nào đó đang nhìn và lắng tai nghe nàng nói.

- Người ta nói gì ở trong kinh thành Rome? Nàng hỏi.

- Phải rồi, thưa lệnh bà, người ta kể một chuyện quái lạ…

- Và người ta kể thế nào, quận công De Rienzi?

- Quận công! Francois ngắt lời với một giọng gần như cầu khẩn. Nhưng các ly rượu nồng đã bắt đầu tác động lên đầu óc.

- Đó là một câu chuỵện tình! Quận công nói tiếp.

- Nào hãy xem câu chuyện ra sao?... Lucrèce nói… Tình yêu… việc xứng đáng duy nhất cho người ta sống và chết!...

Cùng lúc, nàng ôm chặt người anh Francois…

- Hãy kể ra, quận công! Nàng ra lệnh với một giọng ngây ngất.

- Phải, phải! những người khách kêu lớn. Cho tình yêu.

Tiếng nhạc xa xăm đưa đến những điệu hòa hợp càng êm diệu, càng bứt rứt. Những nàng tớ gái trở thành những vị thầy lỗi lạc về ái tình. Một vài nàng ngồi lên đầu gối những nhà quý tộc, thẳng tay ôm siết họ…

- Ồ! Đó là một câu chuyện tình yêu trong sạch và trinh bạch, quận công De Rienzi nói. Tôi xấu hổ phải nói lên ở đây….

- Hãy nói đi, César bảo với một giọng ngắn ngủi

- Bởi vì chính đức ông ra lệnh… Người ta nói rằng một vị tướng lãnh danh tiếng đang si tình…

Những cặp mắt hướng về César.

- Nhưng mà, quận công nói tiếp, ông ta si tình như chưa bao giờ bị mắc phải. Ông ta có một quả tim rắn như đồng, bây giờ hóa thành ra một quả tim của chim câu… ông ta than thở, ông ta rên rỉ… Đối tượng của ngọn lửa ái tình là một nàng man rợ mà không một ai có thể đến gần… Và cuối cùng, đến lúc câu chuyện trở thành khó tin, bởi vì nàng man rợ thay vì chấp nhận với lòng biết ơn những đề nghị của vị tướng lãnh danh tiếng nọ, lại cự tuyệt va tỏ ra khinh thường!...

- Và tên của kẻ si tình dễ thương? Lucrèce hỏi

- Hãy tìm xem! Quận công De Rienzi đã say hẳn, ấp úng… ông ta đang ở giữa chúng ta…

- Đừng tìm kiếm vô ích! César Borgia gầm lên. Chính là ta!... và vô phúc cho kẻ nào còn nói đi nói lại!...

- Thưa đức ông!... xin ngài tin rằng…

- Còn về nàng man rợ, như ông vừa mới nói thật đúng, chẳng bao lâu, nàng sẽ thôi không dám khinh thường ta nữa!...

Lucrèce bật cười lớn.

- Thế ra, anh César than mến, nàng nói, anh đã phản bội em?...

- Không phải! César vội trả lời. Ông cảm thấy đầu óc bị rối loạn trong một cơn say sưa đang tràn ngập, say vì men rượu, say vì dục vọng… và vì tính kiêu căng bất khuất.

Và ông ấp úng nói tiếp:

- Không, Lucrèce, ta không phản bội em, em là của ta! Cũng như nàng sẽ thuộc về ta, nàng cũng vậy! Cũng như vợ của mày, Rienzi, đã thuộc về ta?... Cũng như tất cả phải thuộc về một mình ta!...

Ông ta thở hổn hển, dưới một cơn điên loạn… Chính vào lúc đó Lucrèce đứng lên ôm chặt Francois quận công De Gandie trong hai cánh tay, thì thầm với một giọng nồng nàn:

- May mắn thay, anh còn lại với em, anh Francois của anh, người anh trung thành của em… anh chính là người được em dành cho cảnh thiên đường trong vòng tay ân ái của em…

Francois chịu đựng cái hôn đó với một vẻ tái xanh càng lúc càng nhợt nhạt thêm.

- Hỡi địa ngục! César Borgia gầm lớn, ông xô chiếc bàn dang ra với một cái đẩy điên cuồng.

Cùng lúc, ông chụp dây dao găm còn cắm chặt trước mắt ông và đi tới trước mặt người em trai Francois…

- Chà! Ông ta nói với một giọng bị bể vì cơn thịnh nộ, lòng dâm dục và cơn say sưa, chỉ riêng một mình mày biết được sự khoái lạc trong vòng tay ân ái của Lucrèce sao!... Vậy thì mày nên mang sự bí mật của mày đến với quỷ Satan!...

Cánh tay ông giơ lên rồi hạ xuống. Món võ khí cắm sâu vào ngực của quận công De Gandie, ông này té ngửa xuống.

- Ta chết! ông thốt ra, trong lúc miệng ông trào ra một dòng máu.

Những người chứng kiến nhìn thấy cảnh tượng đó đều sững sờ như bị hóa đá. Lucrèce bước lùi lại và một nụ cười lạ thường đến vơ vẩn trên đôi môi nàng đã không chút phai lợt…

- Cứu ta, quận công De Gandie bất hạnh rên rỉ… Cứu ta!... cứu ta!... ôi!... ta đang khát… Cho nước!... Xin thương xót!... Một chút nước!...

- Chà, mày muốn có nước, César nói với một nụ cười khảy độc ác. Chờ đó, em trai củra ta, ta sẽ cho mày uống nước!...

César liền nắm lấy chân của người em trai và kéo lôi chiếc thây vừa đi vừa thét lớn.

- Cho em trai Francois của ta nước! Cho nhân tình của Lucrèce nước!... Tất cả nước của con sông Tibre!...

César đi như thế ngang qua một dãy phòng và cuối cùng đến một cái cửa. Ông tự tay mở cửa ra… Sông Tibre ở đó đang chảy trong đêm tối. César nhấc cao cái thây và bằng một cái đẩy mãnh liệt, ông vất nó xuống sông.

Những kẻ chứng kiến cảnh tượng đó xanh mặt và khủng khiếp, bỏ chạy trốn cả… Bấy giờ, Lucrèce Borgia giở tấm màn cửa bằng gấm và đi vào một căn phòng nhỏ.

Tại đây, một ông già có nét mặt gay gắt, in sâu một vẻ tinh quái khó tả, đang ngồi trên một chiếc ghế bành…

Ông lão đã nghe, đã thấy tất cả!...

Và đó chính là cha của Francois, quận công De Gandie, của César, quận công Valentinois, của Lucrèce, nữ quận công De Bisaglia, đó chính là Rodrigue Borgia… Đó chính là giáo hoàng Alexandre VI…

- Cha đã hài lòng chưa, thưa cha! Lucrèce hỏi.

- Này con, con đã đi hơi quá xa.. Tội nghiệp thằng Francois!... Dù sao cũng là người trong gia đình chúng ta! Rốt lại, ta sẽ tự mình làm một buổi lễ Mi-xa cho linh hồn nó được an nghỉ!... Thật đáng tiếc!... Thằng Francois là một người sống dễ dãi… nhưng mà… nhưng mà quận công De Gandie làm trở ngại cho những dự định của ta… Thôi đi, giã từ, con gái của cha… ta ban phép lành của giáo hoàng cho con.

Đến lúc Lucrèce đứng lên, cha nàng đã biến mất.

--------------------------

(1) Dân xứ Mubie (xứ vàng) ở Phi Châu, lớn bằng phân nửa miền bắc Soudan thuộc Anh – Ai cập, 3 triệu dân.

(2) Michel-Ange-Buonarotti, họa sĩ điêu khắc gia, kiến trúc sư và thi sĩ người Ý, sinh ở Caprese (Toscane). Không một ai sánh bằng ông về sự siêu việt, tính cách đặc sắc, sức mạnh về khái niệm của ông và những tác phẩm của ông làm ngạc nhiên về tính chất vĩ đại và cao siêu. Công trình của ông gồm có: cái vòm ở Vương Cung Thánh đường Saint-Pierre de Rome. Ngôi mộ của Jules II, Thiên chúa vác cây thập tự, Moise (điêu khắc), và những bức vẽ ở Tiểu giáo đường Sixtine trong số có bức hình họa đẹp đẽ cảnh Phán xét cuối cùng (1475 – 1564)

(*) Syracuse, một thành phố ở đảo Sicile, quê hương của Archimède, Moschos và Théorite. Archimède đã dùng thiên tài của ông vào việc bảo vệ thành phố quê hương của Marcellus bao vây (212 trước TC. Giáng sinh)

(**) Chio, một hòn đảo Hy Lạp thuộc quần đảo Archipel nổi tiếng về rượu ngon, bị tàn phá bởi một cuộc động đất vào năm 1881. Đào tranh chấp lấy danh dự đã sinh ra Homère, tác giả quyển Anh hùng thi Illiade và Odyssée.

(***) Alicante, rượu mùi sản xuất trên lãnh thổ Alicante.

(****) Lucryma-Christi (giọt lệ của Chúa), rượu nho xạ mùa vị thơm ngon, trồng ở chân núi Vésuve (Ý)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.