Hai ngày sau khi bắt giam Ragastens. Chúng ta đang ở điện Vatican.
Thư viện riêng, nơi giáo hoàng Alexandre VI thích ẩn dật là một gian phòng xinh xắn đầy thơ mộng.
Lúc đó vào khoảng tám giờ tối. Gần bên một cánh cửa sổ mở rộng, giáo hoàng, César và Lucrèce đang thảo luận nho nhỏ.
“Hội nghị gia đình! Những vị Chủ giáo ở rải rác đó đây trong điện thì thầm. Từ đó sẽ đưa ra những gì? Sắc lệnh nào? Trận chiến tranh nào?...”
Alexandre ngồi trong chiếc ghế bành.
César nằm dài trên những chiếc gối dựa.
Lucrèce nằm sấp trên một tấm thảm, đưa đôi mắt thờ ơ nhìn xuống kinh thành Rome.
- Astorre đã đi chưa? Giáo hoàng hỏi.
- Sáng nay César trả lời. Con có cho Giacomo đi theo trợ giúp, theo như lời cha bảo, vào giờ này cả hai đã lên đường… Nhưng tất cả việc đó thấy quá lâu.
- Kiên nhẫn…Con có cả một cuộc đời ở trước mặt…Con sẽ nói thế nào, nếu như cha, chỉ còn sống vài tháng?
- Những chiếc sừng của địa ngục! Con sẽ còn gấp rút hơn nữa…Con suy mòn vì thiếu hoạt động…Con mơ ước những cuộc chạy ngựa khổng lồ, con thấy những khối người bị con cùng đoàn kỵ sĩ xông vào như là một cái chốt bằng sắt đóng vào da thịt con người…Đó là một bản nhạc đẹp đẽ, thưa cha như là một trận hỗn chiến huyên náo. Sắt thép đâm sâu vào một bộ ngực hoặc vào một cái lưng… Một bộ óc bị vỡ bắn tung tóe… Con mơ tất cả việc đó, con buồn bực vì không được tàn sát…
César trông càng đáng ghê gớm hơn nữa vì ông ta nói lên những việc đó với một giọng nho nhỏ, không vang tiếng.
Người cha ngắm nhìn ông với một vẻ tò mò thán phục.
“Con cọp đẹp đẽ biết bao” ngài nghĩ thầm.
Lucrèce không nói gì cả. Nàng tiếp tục nhìn vào khoảng trống không các sự việc mà chỉ riêng có một mình nàng trông thấy.
- Thành ra, thưa cha, César nói tiếp, phải kết thúc cho mau lẹ. Bằng không, chúng ta sẽ bị đe dọa có cả nước Ý ở trên tay… Phải… càng sớm nhất!...Phải chiếm đọat cho được Monteforte.
- Ngay sau khi ta có những tin tức về bá tước Alma, giáo hoàng nói, thì sẽ đến lúc… Vả lại, ta sẽ có mặt ở đó để canh chừng Rome và Monteforte, bên cạnh con, lo đánh giặc, và bên cạnh Lucrèce sẽ làm nhiệm vụ ngoại giao… Này Lucrèce, nhân tiện con cần phải báo cho mụ Maga hay rằng sẽ có một người sắp đến thăm viếng mụ ta…là người mà mụ ta có hứa cung cấp cho một thứ bùa yêu…
- Bà Maga không còn ở kinh thành nữa, Lucrèce nói.
Giáo hoàng giật nẩy mình và nhăn mày.
- Bà đang ở Tivoli, Lucrèce nói tiếp.
- Ở Tivoli, Borgia gần như khủng khiếp kêu lên, mụ phù thủy quỉ quái đó đoán trúng những tư tưởng của ta…ta đã muốn bảo mụ đi đến nơi ấy. Thế mụ ta đi đến nơi ấy để làm gì?....
- Lòng ngưỡng mô đối với bà phù thủy thuở xưa… Bà ở trong một cái hang nằm sát với đền của bà vu Sibylle.
- Ta biết cái hang đó… Mọi việc êm xuôi cả, các con…
- Đối với cả hai người… Lucrèce nhận xét với một cái bĩu môi. César đi đánh giặc ở Monteforte, chắc chắn việc đó sẽ xứng với tình yêu của nàng Béatrix trẻ tuổi và ngây thơ, được vô số kẻ tình nhân của nàng gọi là Hoa Anh Thảo…
César giận dữ tái mặt dưới các nhát kim châm chích.
- Dù cho nàng có thương yêu ta hay không, ông ta gầm lớn, nàng cũng sẽ thuộc về ta!
- Còn cha, thưa cha. Lucrèce nói tiếp, Cha sẽ đi đến với nơi lạc thú được người ta gọi là Tivoli…Cha sẽ có thể thưởng thức những cảnh đồng áng bao quát trải rộng ra dưới mắt cha, và lòng chiêm ngưỡng của cha còn tươi sáng hơn nữa vì có một kẻ nào đó sẽ giúp cho am hiểu cảnh thiên nhiên đẹp đẽ. Con muốn nói đến nàng Fornarina trinh bạch đang chờ cha ở nơi đấy!
Giáo hoàng rùng mình một cái, cũng như là César đã giật nẩy mình khi nghe nhắc đến tên của Hoa Anh Thảo. Lucrèce tiếp tục:
- Còn một mình trơ trọi ở đây, tôi sẽ buồn bực một cách lạ thường.
- Ô hay! Em sẽ chơi trò lừa phỉnh với chồng em, César nói.
- Quận công De Bisaglia!
- Tên ti tiện đáng thương!... Một con số không!...
- Em sẽ bày ra những trò giải trí.
- Nhân tiện nói đến trò giải trí, giáo hoàng nói tiếp, những người dân La Mã của chúng tôi sắp có được một trò giải trí mà theo ta nghĩ, bọn họ sẽ không than phiền đâu…
- Phải, việc xử tử ông De Ragastens, César nói.
Và thế là đến lượt Lucrèce tự cảm thấy rùng mình.
- Chừng nào người ta chặt đầu ông ta? Nàng hỏi.
- Ngày mốt, lúc mặt trời mọc. Em sẽ đến coi không?
- Chắc chắn.
- Cái gã hiệp sĩ trung hậu đó!...Cái việc làm cho ta thú nhất, là được thấy gã ở trong hầm sư tử, ông ta gọi hầm thả rắn độc như thế.
- Người ta sẽ thòng Ông ta xuống sáng mai, và ta muốn có mặt ở đó để không tiếc lời cho anh bạn xứng đáng đó những lời an ủi nồng nhiệt nhất! Ta sẽ tự mình trông chừng cho anh bạn có nhiều bạn tốt ở trong cái lỗ của anh. Hôm nay những người thợ săn đang đi rảo khắp đồng nội, ta sẽ có một bộ sưu tuyệt đẹp gồm những con rắn nước, cóc, rắn lục…Dường như ta thấy được trước việc đó…
César mỉm cười chế nhạo. Bỗng nhiên trán ông ta hiện một vết nhăn.
“Gã yêu thương Hoa Anh Thảo! ông ta nghĩ thầm. Và biết đâu nàng không yêu thương lại gã! Nếu như cả hai chưa trao đổi nụ hôn tình yêu thuộc về của ta… Phải! nếu việc đó xảy ra, ta muốn… bày ra một hình phạt nào xa lạ…Chao ôi! Chúng ta sẽ thấy…!
Ông sùi bọt mép. Ông ta sẽ khiến cho Lucrèce, cả giáo hoàng đều ghê sợ, nếu như hai người nhìn đến ông ta. Nhưng mà họ không trông thấy.
Ông già Borgia mơ hiện mình đang ở Tivoli… Ngài đi vơ vẩn dưới các làng cây, ẵm trên tay nàng trinh nữ được ngài giành cho những sự âu yếm trong lúc tuổi già. Và Lucrèce đang mơ màng.
“Ôi sự khoái lạc chưa từng có! Đi xuống địa ngục nơi giam giữ gã tù nhân vào giờ mà linh hồn của gã đang hấp hối dưới cơn khủng khiếp!...Hiến thân cho gã ở giữa đống xiềng xích… Chịu bầm dập dưới những nụ hôn và những sợi dây xiềng của gã…
Và việc đó, vào ngay giây phút mà gã sắp bị vất xuống hầm sâu! Làm cho tiếng thét kinh hoàng mà gã thốt ra hòa lẫn với tiếng thét say mê mà nụ hôn của ta cướp đoạt trong cơn thỏa thích của gã… Ôi sự khoái lạc đó…phải…ta cần phải chiếm được!...
Cả ba người thở hổn hển, chịu đựng vết cắn đau của những sự hoan lạc phát sinh bởi tột độ những ảo ảnh của họ gây ra.
Một giờ im lặng trôi qua như thế.
Khi đã tỉnh mộng, họ nhìn nhau.
- Giã từ các con, ta sắp đi nghỉ, giáo hoàng nói.
- Con, con đi trù tính đến kế hoạch hành quân của con, César nói.
- Và con, lo tìm kiếm một trò giải trí. Lucrèce kết thúc.
Vài phút sau, Lucrèce đã ở trong phòng riêng của nàng tại Cung điện Tươi Cười. Nàng đi tắm và vào giường nằm, ra lệnh cho người ta để nàng ở một mình.
Nằm vùi đầu vào bức ren thêu của chiếc gối, bấy giờ nàng mới xây dựng nên quyết định và cách thức làm thế nào để thực hiện.
Nàng muốn gặp lại Ragastens. Nàng nhất quyết đi tìm chàng vào đúng giờ mà kẻ bất hạnh sắp bị thả xuống hầm rắn độc.
Không một lúc nào nàng có ý nghĩ cứu thoát chàng hiệp sĩ. Việc đang kích thích cái dục vọng bệnh hoạn của nàng, chính là sự ân ái với người đàn ông mà người này biết rằng không có gì có thể cứu mình thoát chết…
Vào khoảng ba giờ sáng, Lucrèce đứng lên mặc quần áo sơ sài, không cần đến sự giúp đỡ của các nàng thị nữ.
Nàng khoác vào mình một cái áo choàng rộng rãi và đi bộ lẹ làng về hướng tòa lâu đài Saint-Ange. Kinh thành Rome ngủ yên. Một sự im lặng bao phủ lên trên Thành phố Bất Diệt.
Lucrèce, đôi mắt đắm đuối trong vẻ tình tứ, đi từng bước chậm rãi giữa cảnh êm đềm, hướng về những sự khoái lạc mà nàng đi tìm ở tận nơi ngưỡng cửa của thần chết.