Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XVI NỮ GIÁO HOÀNG

❊ ❊ ❊

Ragastens vừa trải qua một đêm thức trắng. Tuy nhiên, chàng cảm thấy không cần một sự nghỉ ngơi nào. Bị kích thích quá độ bởi những biến cố trong đêm và những ý nghĩ đang quay cuồng trong đầu, chàng không thể nhắm mắt.

Chàng đi bộ thẳng đến lâu đài Saint – Ange. Giờ còn sáng sớm. Nhưng Ragastens biết rằng thân vương Borgia thức dậy sớm.

Lúc hiệp sĩ đi vào những gian tiền đình trước các gian phòng của César, chàng thấy nơi này còn vắng bóng các cận thần và các sĩ quan.. Một người quản gia đến trước mặt chàng.

- Đức ông vào lúc này đang ở nơi điện Vatican, ông ta nói, tôi đảm nhận việc thông báo cho ngài hiệp sĩ.

- Ở điện Vatican?...

- Phải, sáng nay có cuộc tiếp kiến của Đức Thánh-Cha.

- Và ông nói rằng ngài thân vương giao cho ông thông báo cho tôi?

- Đức ông giao phó cho tôi nói thêm rằng ngài chờ đợi ngài Hiệp sĩ trong phòng nghi lễ của Đức Giáo hoàng…

Ragastens đi ra. Vài phút sau chàng đi vào điện Vatican và đi đến những phòng khách chính thức.

Tại đây một đám đông đang xì xào bàn tán trong lúc chờ đợi, mắt quay nhìn về hướng một cánh cửa đồ sộ.

Thỉnh thoảng cánh cửa mở ra. Một người tiến dẫn được hai truyền lệnh sứ tháp tùng mặc áo xa tanh trắng, bước tới vài bước. Người tiến dẫn đọc một cái tên và một trong hai truyền lệnh sứ lớn tiếng nhắc lại.

Lập tức một vị Hồng y hoặc một sĩ quan, hay là một toán nghị viên đi vào cửa cùng người tiến dẫn.

Bây giờ sự im lặng hoàn toàn được thay thế bằng những tiếng lào xào của các câu chuyện.

Đó là những vị Hồng y, những vị giám mục ngồi trong những chiếc ghế bành rộng lớn đó, là những sĩ quan vệ binh quý tộc, đó là những tu viện trưởng xức dầu thơm phức, cuối cùng đó là những cận thần đang rình rập vị Chúa tể đi ra để tranh giành một nụ cười.

Ragastens nghĩ rằng nhiều gian tiền sảnh của hoàng gia có bộ mặt nghèo nàn hơn, so sánh với những gian tiền sảnh của giáo hoàng. Và ý nghĩ gợi lên hình ảnh của Béatrix, nàng Hoa Anh Thảo can trường hầu như là đơn độc một mình ở giữa nước Ý bị khuất phục, dám cả gan đương đầu với những người khổng lồ.

Một tên gia nhân đụng vào tay chàng. Ragastens giật mình.

- Xin ngài Hiệp sĩ tha lỗi cho tôi, tên gia nhân nói.

- Ông muốn gì?

- Nếu như ngài Hiệp sĩ vui lòng đi theo tôi.

- Ông dẫn tôi đi đâu?...

- Đến phòng tiếp kiến, tôi có lệnh đưa ngài vào đó.

- Và tại nơi đó ta sẽ gặp ngài thân vương Borgia?

- Đức ông đang chờ ngài.

Ragastens không cần suy nghĩ, đi theo tên gia nhân len lỏi giữa những nhóm người. Tuy nhiên trước những đôi mắt ganh ghét cùng hướng về phía mình, chàng mới hiểu rằng một đặc ân phi thường vừa được ban cho chàng.

Chàng nghĩ rằng cái đặc ân sắp sửa trở thành vô ích đối với chàng. Quả thật, chàng đã nhất quyết từ giã César. Cái ý nghĩ duy nhất chống cự lại Hoa Anh Thảo làm chàng ghê tởm. Và mặt khác, sự nghênh tiếp của César đặt chàng vào cái thế không thể quay lại chống ông ta.. Nhưng chàng có thể lợi dụng ở tình bằng hữu của ông ta để mang đến cho anh bạn Raphael một sự giúp đỡ hữu hiệu.

Vừa lo lắng với các ý nghĩ khác nhau đó, chàng vừa đi vào phòng tiếp kiến bởi một cái cửa quen thuộc người ta có thể nói, được giành cho sự đi lại của những người thân thích – đặc ân cuối cùng gây ra giữa những người cận thần một tiếng xì xào thực sự thán phục.

Người tiến dẫn đứng im gần bên cửa, bao quanh bởi hai truyền lệnh sứ. Gần bên một cửa sổ cao, mười hai tu viện trưởng làm nhiệm vụ thư ký, đang sốt sắng ghi chép. Ở xung quanh gian phòng, những vệ binh quý tộc cầm gươm đứng thẳng cứng, không một cử động.

Sau rốt, một người đàn bà ngồi cạnh một cái bàn ở giữa phòng, đang xé những bức thư chất đống trước mặt nàng. Ở cách đó vài bước, một người đàn ông mặc giáp sắt ngồi dựa ngửa trong một chiếc ghế bành, hai chân tréo lên nhau, đang đu đưa.

Người đàn ông, ấy là César.

Người đàn bà, ấy là Lucrèce Borgia.

- Chà! César kêu lên, kia là ông Ragastens trung hậu, giống như người chiến hữu Bayard (1), người ta có thể tặng cho danh hiệu “Hiệp sĩ không sợ hãi và không khước tỵ”

- Thưa đức ông, Ragastens bối rối ngắt lời.

- Này em, César nói tiếp, em chưa được thấy Hiệp sĩ chộp lấy môt người và sử dụng như là một máy bắn đá… Em chưa được thấy Hiệp sĩ cho con ngựa nhảy ngang qua khỏi đầu bao nhiêu hàng người hạ tiện mang khí giới…

---------------------------

(1) Pierre Du Terrail, lãnh chúa Bayard, tướng lãnh danh tiếng người Pháp, sinh ở Grenoble năm 1473. Ông đạt nhiều chiến thắng vinh quang trong các trận chiến tranh của vua Charles VIII, vua Louis XII và vua Francois Ier. Sự can đảm của ông được tặng danh hiệu “Hiệp sĩ không sợ hãi và không khước tỵ” (Chevalier sans peur et sans reproche). Buổi chiều xảy ra trận chiến ở Marignan, vua Francois Ier muốn được chính tay ông phong cho nhà vua tước vị Hiệp sĩ. Người ta thấy ông một mình giữ chiếc cầu Garigliano chống lại 200 kỵ sĩ Tây Ban Nha. Ông bị chết bởi một phát súng hỏa mai ở Abbiategrasso năm 1524. Trước khi tắt thở, ông nghiêm khắc trách cứ thống tướng De Bourbon vì sự phản bội đê tiện của ông này. Ông này tỏ lòng thương hại thấy ông ở trong tình trạng sắp chết, Bayard trả lời: “Tôi không đáng được thương hại vì tôi sắp chết như người đứng đắn, nhưng tôi thương hại ngài, vì ngài đánh trả lại quốc vương của ngài, tổ quốc của ngài và phản bội lời thề của ngài” (LND)

----------------------------

- Anh có thuật cho em nghe tất cả chuyện đó, anh của em, Lucrèce nói. Mời hiệp sĩ ngồi… Chúng ta sẽ trò chuyện.

Ragastens nghiêng mình trước người thiếu phụ và một sự khêu gợi mau lẹ những sự huy hoàng lộng lẫy của Cung điện Tươi Cười thoáng qua trước mắt chàng.

- Nào! Lucrèce nói tiếp và đọc qua một bức thư, đây là đức Hồng y Vicenti phản đối chống lại số tiền mà chúng ta đòi hỏi phải nộp trên mỗi đám kết hôn và mai tang… Hãy viết thử cho ông ta, nàng nói thêm vừa quay sang các vị tu viện trưởng thư ký, rằng ông ta chỉ cần tham khảo những điều khoản minh bạch của sắc lệnh “Esto matrimonium” sau cùng của chúng ta… Hãy giúp ta, hiệp sĩ… tháo gói này ra.

Ragastens vâng lời, chàng bị choáng váng, sửng sốt.

Lucrèce hành động cũng như nàng là giáo hoàng! Đó không phải là nàng Lucrèce của Cung điện Tươi Cười. Đó là một bà hoàng hậu có đôi mắt nghiêm khắc, có cử chỉ hách dịch, một nhà chính khách, một bộ trưởng đang làm việc quốc sự!...

- Chà! Chà! César kêu lên vừa mỉm cười, ông ngạc nhiên, hở hiệp sĩ. Ông sẽ thấy nhiều việc khác nữa…Nàng Lucrèce của chúng ta, ông thấy không, là cái đầu dũng cảm ở trong số chúng ta.

- Thưa đức ông! Ragastens nói, tôi thán phục mà không ngạc nhiên, về tinh thần hoạt động của lệnh bà bá tước.

- Một bức thư của phái viên của chúng ta ở Pesaro! Lucrèce nói. Ông ta báo rằng những người dân hiền lành ở Pesaro náo động… Hai ngàn người trang bị võ khí… Phần anh, César!...

- Tốt! chúng ta sẽ giải quyết việc đó một lượt!

- Hãy viết cho sứ thần Tây Ban Nha rằng việc ông ta yêu cầu không thể được, Lucrèce hỏi tiếp. Quốc vương xứ Tây Ban Nha quá ngoan đạo để không thể không hiểu được việc ấy… Và nếu cần, người ta sẽ giúp cho ngài hiểu…

- Quỷ ơi! Em giận sao? César cười khẩy. Có gì thế?..

- Không có gì… một sự bực mình.

Ragastens tham dự với vẻ sững sờ cái cảnh tượng mà Lucrèce vừa biểu lộ. Nàng là vị nữ Giáo Hoàng!...

Và một thứ ngao ngán chán nản đến trước sự lộ liễu, táo bạo vô liêm sỉ. Ở trong một góc sáng lờ mờ chàng nhìn thấy tất cả, chàng nghe tất cả…

- Hãy viết, vào lúc đó Lucrèce bảo một người thư ký, hãy viết cho đức Hồng y Orsini rằng Đức Thánh-Cha mời ngài ăn trưa, tại tòa biệt thự ở Belvédère…

- Vậy là vị hồng y đáng thương Orsini đó sẽ ăn trưa với chúng ta ngày mai? César hỏi nho nhỏ.

- Việc đó sẽ tập cho ông ta, Lucrèce trả lời, mở những cuộc điều tra về cái chết của anh Francois thân mến đáng thương của chúng ta…

Ragastens rùng mình. Chàng đã ngỡ phỏng đoán ra cái ý nghĩa rùng rợn của việc mời ăn trưa.

- Nhân tiện, Lucrèce nói lớn, và kẻ sát nhân của người anh thân mến của chúng ta có tìm ra được chưa?

- Anh có cho bắt độ hai mươi tên vô lại, César thản nhiên trả lời, một chục người trong số bọn họ đã chịu một ít tra tấn, nhưng không một tên nào chịu thừa nhận… Cần phải tìm cho ra tên gian ác… một tội ác như thế không thể để cho không bị trừng phạt.

- Đó cũng là ý kiến của em, Lucrèce lạnh lùng nói.

Ragastens tự hỏi xem chàng có nằm mơ không… Tuy chàng chưa đích xác, nhưng ít nữa chàng cũng có sự xác tính rằng quận công De Gandie đã bị ám sát ờ Cung điện Tươi Cười. Và chàng nghe César nói đến sự tra khảo áp dụng cho những kẻ vô phúc mà còn phải làm cho họ thú nhận các tội trạng mà họ không phạm…

Chúng sắp sửa nói ngay với César là chàng đến đây để từ giã. Ý nghĩ về Raphael Sanzio giữ chàng lại. Và chàng quyết định chờ đợi.

Chàng sắp bước đến gần chiếc bàn của Lucrèce đang ngồi, bỗng một cánh cửa nhỏ mở ra. Một tu sĩ đi vào. Ragastens nhận ra Dom Garconio.

Người này không trông thấy hiệp sĩ. Hắn ngừng lại gần chiếc bàn, quay lưng về phía Ragastens.

- Thế nào? Lucrèce hỏi tên tu sĩ.

- Thưa quận chúa, đã làm xong.

- Tốt! việc ấy sẽ làm cho cha ta thích thú.

- Chúng tôi đập gần chết tên họa sĩ…

- Ta mong rằng không đến đỗi giết chết!... Cha ta quan tâm đặc biệt để cho nó hoàn thành tấm tranh “Biến hóa”…

- Không có! Thưa quận chúa… Nó sẽ tỉnh lại. Về phần đứa con gái nhỏ, chúng tôi đã tóm gọn nàng và đưa nàng đến Tivoli theo lệnh của lệnh bà.

- Hoàn toàn! Thầy có thể lui ra, thầy Garconio. Ông tiếp dẫn, nàng nói lớn, xin vui lòng thông báo rằng buổi tiếp kiến đã chấm dứt…

Viên tu sĩ lui ra. Ragastens tái xanh, cắn môi đến bật máu để khỏi phải kêu lên…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.