Tuy nhiên, Ragastens liếc mắt canh chừng kẻ địch đang chạy mau đến gần. Chẳng bao lâu, người kỵ sĩ đến gần Ragastens. Đó là người đàn ông đã kính cẩn chào chàng hiệp sĩ vào lúc tiếng chuông cấp báo bắt đầu vang dội
Ragastens để ý đề phòng, tay đặt lên cán gươm. Nhưng người đàn ông đã đặt chân xuống đất và đi đến gần, vừa cúi chào sâu vào mỗi bước chân đi. Người đàn ông không đeo gươm.
- Này ông bạn! chàng nói, có phải ông bạn muốn gặp ta chăng?...
- Thưa đức ông…đầy tớ của ngài…để phụng sự cho ngài!...
- Ông bạn muốn gì? Ragastens hỏi.
- Một cuộc nói chuyện…nếu như Đức ngài chịu chấp thuận…
- Ông có chuyện gì để nói với ta?
- Một đề nghị đưa ra cho Đức ông…
- Trước hết, ông bạn trung hậu, nên làm cho ta thích thú bằng cách để qua một bên những tiếng Ngài, Đức ngài, Đức ông của anh.
- Thưa ông Hiệp sĩ…tôi gọi ông như thế là để tuân lệnh ông…
- Làm sao anh biết ta là hiệp sĩ? Ragastens hỏi.
- Thật là giản dị. Tôi còn biết cả tên của ông nữa. Tôi biết ông. Ai ở trong kinh thành Rome mà không biết đến ông?...Ở đó người ta chỉ bàn tán đến cách thức mà ông đã sửa trị ngài Astorre danh tiếng và lúc ông đi vào Cung điện Tươi Cười. Những tên gia nhân đã bép xép! Và rồi, cái ngày mà chúng tôi có bổn phận phải giết ông…
- Chà! Chà! Đây là lòng thành thật!
- Chúa ơi! Thưa ông hiệp sĩ…Chính tôi được Dom Garconio trả tiền để mướn chúng tôi kêu lên ông là kẻ sát nhân của đức ông Francois De Gandie…và để giết ông bằng một nhát dao găm thật chính xác vào giữa hai xương vai…
- Dịch ơi! Anh bạn trung hậu! Anh là một người bạn vui tính!...
- Phải! nhưng mày hãy đi chơi với quỷ ở địa ngục đi! Kia là ông chụp cổ gã Garconio và ông quăng vào mặt chúng tôi như là một trái ô mai thối. Tôi là một trong những kẻ bị đè bẹp cái ngã của gã tu sĩ..Tóm lại, khi tôi thấy cảnh đó, tôi vốn là người ưa thích những nhát đánh đẹp, khi tôi thấy ông nhảy ngang qua những lưỡi dao găm của chúng tôi, tôi mang một tấm lòng chiêm ngưỡng đối với ông…
- Thật sự anh tâng bốc tôi quá, thầy thích khách!
- Một sự chiêm ngưỡng hăng say. Và lúc bấy giờ, tôi tự hỏi rằng nếu như tôi có thể xin vào phụng sự cho một vị quý tộc như ông, thì đó sẽ là một danh dự và một quý báu đối với tôi…
- Anh tên là gì, anh bạn trung hậu!
- Các bạn hữu gọi tôi là Spadacappa.
- Gươm và áo tơi choàng? Một tiếng chửi thề. Đó không phải là một cái tên!...
- Như thế đó, là cái tên duy nhất của tôi!
- Thôi cứ cho là Spadacappe đi (Ragastens gọi theo ngừơi Pháp). Thế nào, Spadacappe, anh bạn, anh thấy con đường này không?...Ta, ta đi về phía này, về hướng Nam. Còn anh, anh sẽ đi về hướng này, về hướng Bắc, và càng sớm nếu như anh không muốn làm quen với ngọn roi mà ta sẽ bẻ ở trên cây này để làm vẻ vang cho cái xương sống của anh…
Spadacappa – hay là Spadacappe, như là Ragastens gọi bằng cách pháp hóa cái tên – kêu lên:
- Ông hiệp sĩ xô đuổi tôi! Tôi sẽ trở thành ra sao! Thưa ông Hiệp sĩ, tôi van ông, nên lắng nghe tôi nói. Cuộc sống của tôi cho đến nay làm tôi công phẫn. Ôi! Được sống yên lành, không nghĩ đến việc ác, việc đó chắc tốt đẹp lắm! Có thể ngủ yên mà không phải thức dậy, lơ láo, tóc trên đầu dựng đứng vì sợ hãi! Để có thể tự nhủ rằng những người đi ngang qua ngó mình mà không ghê tởm!...
- Ái chà! Anh lựa chọn ta để dạy cho anh đức hạnh, thật tốt lắm. Nhưng tại sao là ta?
- Tôi nghĩ đến ông tại vì không những tôi thấy ông là người mạnh mẽ và dũng cảm…mà tôi còn thấy trong đôi mắt của ông sự nhân từ…
- Thằng quỷ đáng thương! Ragastens lẩm bẩm.
- Tôi xin thề với ông rằng tôi đã quá chán nản! và gã Garconio, tên tu sĩ đã len lỏi vào giữa bọn chúng tôi để chỉ ra những nạn nhân, cuối cùng tôi ghê tởm gã!...Thành ra, thưa ông, khi người ta biết được rằng ông bị bắt giam, khi những tấm bảng nhỏ được đóng lên trên cửa của tất cả các giáo đường thông báo rằng ông sẽ bị chặt tay và chặt cổ, tôi đã khóc…phải,tôi, Spacadappe, kẻ thích khách không biết thương xót, tên ăn xin chuyên nghiệp không sợ luật pháp, tôi đã khóc…
- Thật là tử tế…nhưng cuối cùng, đó không phải là một lý do….
- Bấy giờ, Spadacappe ngắt lời, tôi muốn cứu thoát ông! Tôi yêu cầu các bạn hữu giúp đỡ tôi…lũ hèn nhát đã từ chối!...Tôi liền quyết định rời khỏi kinh thành Rome, để đi đến Naples làm người hạ tiện, hơn là làm cái nghề đáng ghét đó… Tôi tự kiếm lấy một con ngựa.
- Anh tự kiếm lấy?...
- Đó là một việc làm bậy cuối cùng của tôi…cần phải như thế! Tôi thấy con ngựa này ở cửa một lữ quán…Tôi mở dây…Sợi dây cột lỏng lẻo…Con ngựa chỉ muốn bỏ đi.
- Phải, anh chỉ cần ra hiệu cho nó, phải không?
- Sáng nay, anh ta nói tiếp, tôi đang thản nhiên đi về hướng cửa thành Naples…Bỗng thình lình, tôi trông thấy ông… Ông hãy xét đến nỗi vui mừng của tôi…Tôi sắp sửa tiếp cận ông. Nhưng kia là tiếng chuông cấp báo vang lên. Ông bay bổng… tôi chạy theo sau ông…Ông vượt qua cửa thành như là một trận cuồng phong…tôi vượt theo sau lưng ông…Ông dừng lại và tôi cũng ở đây! Chà! Thưa ông hiệp sĩ, xin ông hãy cứu vớt tôi khỏi đời sống địa ngục mà tôi đang sống!...
Spadacappe tỏ ra thành thật. Ragastens có trực giác như vậy.
- Ai đã bắt buộc anh làm kẻ cướp, chàng nói tiếp bởi vì anh đã có một khuynh hướng để trở thành người lương thiện?
- Làm sao tôi biết? Cái gương mẫu, sự huấn luyện, sự cần thiết…Đây này, thưa ông hiệp sĩ, lúc nãy ông hỏi tên họ tôi? Tôi không có tên họ! Cha tôi! Tôi không biết! Mẹ tôi: cũng là người xa lạ! trẻ, tôi đi ăn xin, lớn lên, tôi ăn trộm để có ăn. Tôi là một người bần cùng đáng thương, thế là hết. Và tôi cũng vậy, tôi rất muốn tìm một bàn tay cứu vớt cho sự khốn khổ của tôi.
Ragastens hết sức bối rối! Chàng không đòi hỏi gì hơn là có một tên đầy tớ am hiểu mình. Tên Spadacappe đó đúng là người chàng đang tìm.
Song, hiện giờ, có một sự khó khăn nghiêm trọng đối với hiệp sĩ là, muốn có một tên đầy tớ, cần phải có tiền trả công. Nhưng Ragastens rất nghèo, - nghèo như là ông Job (1)
---------------------------------
(1) Job, nhân vật trong thánh kinh, tộc trưởng nổi tiếng do lòng tín ngưỡng và sự nhẫn nại. Đó là một trong những người giàu có nhất và uy quyền nhất ở xứ Hus, tại Idumée và Chúa lấy làm tự hào về người thủ hạ của mình. Quỷ Satan được phép của Thượng Đế để thử thách đức hạnh đó, và chẳng bao lâu Job thấy mình bị hành hạ bởi những việc rủi ro, những nỗi đau đớn và mất hết cả của cải. Ngồi trên đống phân bón, bị người vợ quấy rầy, bị bạn bè chế nhạo, ông vẫn tiếp tục cầu phúc lành cho bàn tay đánh đập ông (LND).
----------------------------------
Người ta đã lấy mất thanh gươm của chàng và sợi dây nịt đựng tiền. Có đúng thật thanh gươm của lấy của César có gắn những viên hồng ngọc và một hạt kim cương. Nhưng mà đến chừng nào chàng mới có dịp bán được.
- Nghe đây, chàng nói với anh, ta tin rằng anh nói sự thật với ta. Mặt khác ta thú nhận rằng anh không làm ta phật ý…Ta lấy làm tiếc đã ngược đãi anh lúc nãy…
- Ông hiệp sĩ rất tốt…
- Dù sao, chúng ta cũng sắp chia tay, vì ta không đủ giàu có để vướng víu thêm một người đầy tớ.
- Chỉ có vậy thôi sao?...
- Ta thấy dường như lý do cũng đủ…
- Không, thưa ông hiệp sĩ. Hãy để cho tôi phụng sự ông! Giờ ông không thể trả tiền cho tôi? Ông sẽ trả tiền cho tôi khi nào ông làm nên sự nghiệp!...
- Này anh bạn trẻ, anh nói một cách nồng nhiệt, làm ta thích thú…Vậy thì, tại vì anh tha thiết! nên ta tuyển dụng anh. Kể từ lúc này, anh là thành phần trong gia đình của ta!
Spadacappe tung chiếc mũ lên trời.
- Hoan hô mặt trời và niềm vui! Anh kêu lên. Giã từ, kinh thành Rome và những cạm bẫy của mày. Hoan hô ông hiệp sĩ, chủ nhân của tôi! Hoan hô!
- Thằng quỷ đáng thương! Ragastens cảm động nhắc lại.
Lòng tin tưởng của tuổi thanh xuân, hào hiệp và rung động, chàng cũng không tự hỏi xem tên thích khách này có phải là một tên gián điệp không.
Chúng tôi vội vã nói thêm rằng sự nghi ngờ sẽ rất oan ức Spadacappe rất thành thật và câu chuyện của anh đúng.
Ragastens đã leo lên ngựa. Chàng cho phi nước đại trên con đường đi Naples. Spadacappe theo sau cách mười lăm bước, như anh đã thấy những dũng sĩ tháp tùng của những vị đại lãnh chúa làm như vậy. Ragastens gọi anh đến gần.
- Anh có biết con đường tắt nào để ta có thể gặp con đường đi Florence?
- Thưa ông hiệp sĩ, ông có thấy chòm cây sồi, điên điẻn ở trước mặt chúng ta độ một ngàn bước không? Xa hơn nữa, là một tiểu giáo đường bỏ hoang. Cách tiểu giáo đường hai mươi bước, ở bên tay mặt có một con đường mòn thuận tiện cho ý định của ông. Nhưng mà ông hiệp sĩ không đi đến Naples sao?
- Anh chất vấn ta, ông Spadacappe?
- Ồ! Xin lỗi…cái thói quen cũ.
- Phải…thói quen hay chất vấn…để hỏi một việc nào đó, dù cho là túi tiền hay là mạng sống…
- Chà! Thưa ông, ông không rộng lựơng! Kẻ thích khách cũ kêu lên với một vẻ buồn bã khiến cho Ragastens cảm động.
- Thôi đi, thôi đi, chàng nói. Anh có cái tốt. Lòng công phẫn của anh làm cho ta thích thú, và đến lượt ta, ta xin lỗi anh.
- Lần này, ông hiệp sĩ tỏ ra quá độ lượng.
Vào lúc đó, họ đi đến bìa chòm cây sồi đã nói. Ragastens dừng lại, nghe ngóng và quan sát con đường.
Ở xa, thật xa, nổi lên một đám bụi mù.
- Ta bị đuổi theo! Ragastens nói.
Cánh đồng quê là một cánh đồng quạnh quẽ, tại đây một kỵ sĩ có thể nhìn xa đến mút tầm mắt…Riêng, chỉ có một chòm cây sồi là nơi trú ẩn tạm thời.
- Chạy trốn?...Bên mặt, bên trái, phía trước, Ragastens sẽ bị trông thấy. Ngay lúc này, chỉ còn một vấn đề là chạy đua…
- Hãy theo ta nếu anh có thể! Chàng bảo Spadacappe.
Nhưng vào lúc chàng sắp sửa chạy vọt đi, người này ngăn chàng lại.
- Không nên chạy trốn. Chắc chắn ông sẽ bị bắt. Những người đó sẽ rượt theo dấu của ông trong vòng ba phút.
- Rồi sao? Không thể ẩn núp trong chòm cây đó…
- Theo tôi, thưa ông, theo tôi!...
Chỉ vài sải ngựa, họ vượt qua khỏi khu rừng nhỏ…Ở nơi đó, nổi lên một tiểu giáo đường gần như là bị đổ nát. Spadacappe nhảy xuống đất và dùng mũi dao cạy chốt cửa, cánh cửa mở ra.
- May mắn là tôi biết được cách thức, anh nói.
- Ý kiến rất tốt…Chúng ta hãy đi vào! Anh bước vào trước đi…
- Không, ông vào một mình…Ồ! Xin ông nên tin cậy, thưa ông!
Sau khi nhìn lại Spadacappe được anh ra dấu phản đối, hiệp sĩ đặt chân xuống đất và đi vào giáo đường, dắt Capitan theo sau. Về phần Spadacappe, anh đóng chặt cửa và leo lên mình ngựa.
Do một khe cửa, Ragastens có thể trông thấy và nghe được những gì xảy ra trên đường. Một bàn tay chàng đặt lên mũi Capitan, chàng bấu vào để ngăn không cho nó hí. Chàng chờ đợi với lòng dũng cảm, sắp đặt sẵn trong đầu sự bố trí một trận chiến đấu cuối cùng.
- Nếu như người này là một kẻ phản bội, chàng tự nghĩ, ta ắt bị hại…Ta không còn cách lựa chọn nào khác!...Kia là những người của chúng…!
Một toán người vừa băng qua chòm cây sồi điên điển vừa xuất hiện, khoảng độ năm mươi kỵ sĩ dẫn đầu là một sĩ quan.
Spadacappe thản nhiên đi từng bước, tiến đến trước mặt họ vừa đi theo cạnh bên dưới đường.
- Dừng lại! viên sĩ quan ra lệnh. Này! Anh từ đâu đến đây?
- Từ Naples, thưa Đức ngài…Và tôi đi đến kinh thành Rome để thực hiện một lời cầu nguyện và để thấy mặt Đức Thánh-Cha của chúng tôi.
- Anh có gặp một người kỵ sĩ có dáng điệu như chạy trốn?...
- Một người kỵ sĩ? Quả có. Tôi còn có nói chuyện với ông ta.
- Chà! Chà!...ông ta nói gì?
- Ông ta hỏi tôi có phải ông ta đi đúng con đường Naples không, và khi tôi trả lời đúng, thì ông ta giục ngựa chạy đi như là bị quỷ rượt theo…
- Chúng ta nắm được nó!...ông ta đi trước chúng ta được bao lâu?
- Độ chừng gần một tiếng đồng hồ…Nhưng nếu như ngài vui lòng tin tôi, thì một giờ đó sẽ được giảm bớt rất nhiều…
- Cần phải làm sao để được như vậy? Hãy nói đi và bù lại, ta sẽ lo cho anh có được một cuộc yết kiến…
- Thế này, khi ngài cỡi ngựa được chừng nửa giờ, ngài sẽ tìm thấy hai con đường. Con đường bên tay mặt đánh một vòng lớn…đó là con đường do kẻ bị ngài đuổi theo đã đi, con đường kia, bên tay trái, là con đường tắt…Ngài nên đi theo và ngài sẽ lợi hơn nửa giờ đồng hồ.
- Tiến lên! Viên sĩ quan hét lớn. Nó ở trong tay chúng ta!...Này người đàn ông trung hậu, sáng mai anh đến lâu đài Saint-Ange tìm ta, tại đây nhằm phiên gác của ta, và anh sẽ được ban thưởng..
Nhóm người chạy vụt đi trong một nước phi điên cuồng. Sau vài phút đồng hồ, đám bụi mịt mù do họ làm nổi dậy tan mất. Spadacappe mở cửa tiểu giáo đường. Ragastens nhảy lên yên.
- Thế nào, thưa ông, chắc ông có thấy? Chắc ông có nghe…
- Không!...Ta bận trò chuyện với Thánh Pancrace, vị chủ tể của ngôi giáo đường, Ragastens nói với một nụ cười.
- Úi chà! Spadacappe nói…Và ngài trả lời cho ông ra sao?...
- Phải. Ngài bảo xá tội cho anh về những tội lỗi đã qua.