Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXVII QUÁN TRỌ Ở NGÃ BA ĐƯỜNG

❊ ❊ ❊

Ragastens đi sâu vào trong con đường do Spadacappe chỉ. Chàng cho ngựa chạy nước kiệu trong hai giờ.

Đến mười hai giờ trưa, họ ở vào phía bắc Thành phố Bất Diệt, sau khi đã đi ra do phía nam. Ragastens bắt đầu cảm thấy đói. Chàng gọi Spadacappe.

- Anh làm thế nào để ăn trưa, chàng hỏi, khi nào anh không có gì để ăn và trong túi không có tiền?

Chàng dũng sĩ tháp tùng giơ cánh tay chỉ về phía vài cây to giương những nhánh phủ đầy lá có răng cưa.

- Những cây vả! anh nói giản dị

- Những trái vả! Những gì để giải khát và thỏa mãn cơn đói!

- Chỉ có điều là nó chưa chín tới..

- Chà! Sá gì…Chúng ta nên chạy đến đó…

Spadacappe sắp sửa leo lên một cây vả.

- Hãy để đó! Ragastens nói. Việc này làm ta nhớ lại thời kỳ mà ta đi bắt ổ chim ác là trong các khu rừng ở Montrouge, và những con chim sáo ở những khu rừng Montmartre..

Nhảy xuống đất, chàng bắt đầu nhẹ nhàng leo lên. Nhưng lên đến những nhánh cao, chàng nhăn mặt: những trái vả chưa chín.

- Bữa ăn trưa đáng buồn! chàng lẩm bẩm. Ta tiếc rẻ bánh mì và nước của đức ông César đã cấp cho ta.

Tuy vậy Ragastens cũng bẻ những trái vả. Chàng liệng xuống cho Spadacappe. Bỗng thình lình người này thét lên một tiếng.

- Những trái vả! ngừơi dũng sĩ tháp tùng kêu lên với một gương mặt bị xúc động và ngạc nhiên gần như sợ hãi.

- Thế nào, sao? Những trái vả sao!...

- Này! Nó bằng vàng!...

- Kìa! Anh trở thành điên rồi sao?...

- Tự ông hãy xem coi trái vả sau cùng mà ông vừa quăng xuống cho tôi?

Và Spadacappe đưa cánh tay ra, chỉ cho hiệp sĩ một đồng đuy-ca vàng đẹp đẽ chói ngời dưới ánh mặt trời.

- Lạ kỳ! lạ kỳ! Ragastens kêu lớn.

- Thêm một đồng nữa! …và thêm một đồng nữa! Cả một đám mưa! Spadacappe vừa giải thích, vừa nhảy xuống ngựa, anh bắt đầu lượm một chục đồng đuy-ca vàng từ trên cây rớt xuống.

Ragastens sửng sốt, liếc mắt nhìn xung quanh, bỗng ánh mắt của chàng cuối cùng nhìn xuống dây nịt của mình.

Một nhánh cây nhọn máng vào dây nịt chọc thủng một lỗ rách. Và từ chỗ rách rơi xuống một đám mưa vàng kỳ lạ.

- Sợi dây nịt của César Borgia! Chàng cười ầm lên.

Chàng lẹ làng tuột xuống, tháo sợi dây nịt và mở ra: nó chứa đựng đầy vàng! César Borgia không bao giờ đi ra mà không có ở trong mình một số tiền lớn. Theo thói quen, ông ta để tiền trong những túi nhỏ may dài theo sợi dây nịt đeo gươm của ông ta.

Vả lại khi Ragastens đi ra khỏi ngục tối ở lâu đài Saint-Ange, chàng có đeo vào lưng sợi dây nịt của César để có được thanh gươm của ông ta.

Ở đây có hơn một trăm đồng duy-ca vàng, chưa kể một nắm lớn đồng pix-ton và vài đồng ê-cuy, cả một gia tài!...

- Thú thật, chàng vui vẻ nói, đức ông César làm rất tốt mọi sự việc khi ngài nhúng tay vào…Cảm ơn, César!...Thành ra, những trái vả đó không ăn được – nhất là bây giờ. Anh có biết có một ngôi quán nào ở gần đây không?

- Trên đường đi Florence, thưa hiệp sĩ, cách đây độ một giờ đường, có ngôi quán ở Ngã ba đường, tại đó ông sẽ được an toàn, như là ở cách thành Rome và những người Borgia đến hai trăm dặm. Tôi quen biết chủ quán. Đó là một trong những người bạn của tôi. Ông ta giúp đỡ chúng tôi và trữ trong hầm của ông nhiều thứ hàng hóa của chúng tôi cho đến lúc chúng tôi tiêu thụ được.

- Phải, một người chủ quán lương thiện…Được đến ngôi quán ở Ngã ba. Ngoài ra nó cũng không lạ đối với ta.

Ragastens nghĩ đến lần gặp gỡ đầu tiên với César Borgia và trận đấu gươm với người ghê gớm Astorre.

Gần một giờ trưa họ mới đến Ngã ba, trên con đường đi Florence. Trong lúc Spadacappe dẫn ngựa vào chuồng, Ragastens đi vào một gian phòng thấy tại đây treo những tấm vải tẩm ướt nước ở cửa sổ để giữ hơi mát trong quán…

Việc đầu tiên của chàng là gọi một bữa ăn trưa thịnh soạn với đứa tớ gái. Đứa con gái đang lúi húi dọn bàn thì ông chủ quán đi vào nói nhỏ với Ragastens:

- Ngài là người trong bọn chúng tôi, người đầy tớ của ngài vừa bảo với tôi?

- Người trong bọn các ông?...Chà!...

- Phải, chủ quán nói tiếp vừa nheo mắt. Xin ngài đừng lo nghĩ gì cả…Nếu như ngài vui lòng đi theo, tôi sẽ đưa ngài đến một nơi an toàn và tôi sẽ ở bên cạnh để phục vụ cho ngài.

- Cuộc phiêu lưu tuyệt vời, Ragastens tự nghĩ. Ta có danh dự được chấp nhận đứng trong hàng ngũ bọn ăn xin chuyên nghiệp của kinh thành Rome.

Chủ quán dẫn chàng đến một căn phòng ở lầu một mà đường đi lên thang lầu nằm ở trong một cái sân, được một thùng rượu lớn che khuất.

- Không một ai có thể nghĩ đến việc đi tìm ngài ở đây, chủ quán nói. Ngài có thể ở đây nhiều ngày mà không sợ nguy hiểm.

- Cám ơn, ông bạn trung hậu. Xin dọn giùm bữa ăn trưa cho tôi.

- Gian phòng nhỏ, được sửa sang đủ tiện nghi cho một sự cư trú khá lâu dài. Có một cái giường, một ghế trường kỷ, một ghế bành, một cái bàn, nhiều cây đuốc bằng sáp và cả những quyển sách để đọc giải trí. Một cái cửa sổ có những tấm sáo che kín trông ra đường.

Chủ quán trở lại với một giỏ đầy thức ăn.

- Và Spadacappe! Hiệp sĩ vừa hỏi vừa bắt đầu ăn ngấu nghiến một miếng chả lươn dồi ngon lành.

- Người đầy tớ của ngài ăn ở dưới nhà bếp.

- Ông bảo nó đến gặp ta khi đã ăn xong.

Ragastens vừa ăn vừa suy nghĩ.

- Việc lạ lùng, chàng nghĩ. Ta sát cánh với những vị đại lãnh chúa ở kinh thành Rome, và ta chỉ thoáng thấy toàn là những vụ giết người ghê gớm. Ta gặp một tên thích khách: nó cứu thoát ta! Ta đi đến nhà một chủ quán tấm thường: ông ta che chở cho ta. Vậy ra muốn tìm thấy tấm lòng cao quý thì cần phải đi tìm ở xa giới quý tộc có tước vị sao?...

Những suy nghĩ bị gián đoạn bởi Spadacappe vừa đi đến.

- Anh ăn trưa chưa? Hiệp sĩ hỏi.

- Như là tôi chưa từng được ăn từ mười năm, thưa ông! Tôi ăn ngon lành vì biết rằng miếng bánh mì, mình ăn không có vấy máu người!...

- Tốt! Anh nghỉ khỏe chưa?...

- Sẵn sàng chạy ngựa cho đến trời tối, nếu như cần đến.

- Thật là tuyệt diệu. Anh sẽ quay trở lại kinh thành Rome.

- Trở lại kinh thành Rome! Spadacappe kinh hãi kêu lên. Bộ ông hiệp sĩ đã chán tôi rồi sao?...

- Không! Anh nên an tâm…Anh sẽ đi thật mau về Rome. Anh biết con đường Quatre-Fontaines không?

- Tôi biết rõ. Tôi thường đến uống nước ở máy nước có bốn vòi để thế cho món rượu chát Asti..

- Đến đó, anh sẽ gõ cửa một ngôi nhà ở ngang mặt máy nước, Ragastens ngắt lời. Anh xin nói chuyện với ngài quý tocojj Machiavel. Khi gặp được ngài anh sẽ nhờ ngài báo tin cho người bạn là Raphael Sanzio rằng ta đang ở đây và ta sẽ chờ cho đến ngày mai. Rồi, anh sẽ quay trở về đây.

- Chừng nào phải đi.

- Ngay lập tức.

Spadacappe chạy vụt đi. Ba phút sau, Ragastens nghe tiếng ngựa chạy xa dần.

- Bây giờ ta có nhiều giờ rỗi rãi. Nên nghỉ để lấy lại sức.

Nói xong, Ragastens nằm dài lên chiếc ghế trường kỷ và chẳng bao lâu sau, chàng ngủ say sưa.

Chúng tôi trở lại César Borgia bị xiềng xích ở trong ngục tối của Ragastens.

Thể chất mạnh mẽ của César vượt qua khỏi chứng máu xâm do những ngón tay cứng như sắt của chàng hiệp sĩ. Lần lần ông hồi tỉnh lại và chúng ta khó có thể thấy có một ý nghĩ đích xác về sự kinh ngạc ban đầu làm cho ông tê liệt khi thấy mình bị xiềng ở trong ngục tối.

Sự kinh ngạc đó nhường chỗ cho một cơn giận dữ.

Sau cơn giận dữ, đến cơn sợ khủng khiếp. Bởi không một ai nghe được tiếng gầm thét của ông ta! Không một ai đến giải thoát cho ông. Và ông tự hỏi xem người ta có quên lãng ông ở đó không?

Thình lình tiếng những bước chân dồn dập lọt vào tai ông. Sự kinh hãi đang làm tái mặt ông biến mất và chỉ còn lại trong đôi mắt ông một ánh giận điên cuồng. Ông làm thinh, nghĩ đi nghĩ lại những cuộc báo thù ghê gớm.

Và đến lúc gian ngục tối bị một đám đông sĩ quan, vệ binh và ngục tốt tràn vào, ông mới hài lòng bảo:

- Cho đập gãy những ống khóa này…

- Chà! Thưa Đức ông! Đức ông! Những kẻ bất hạnh ấp úng, run sợ trước cơn giận dữ của César.

Năm phút sau, César được tự do.

Đôi mắt có vần màu đỏ rảo khắp những tên ngục tốt vừa chạy đến. Một sự im lặng đè nặng lên trên toán người khủng khiếp.

- Ai là ngục tốt có nhiệm vụ ở vòng thứ tư? César hỏi.

- Tôi, thưa Đức ông! Một tên khổng lồ có bàn tay to lớn cúi đầu bước tới, mặt tái xanh vì sợ hãi.

- Mày không nghe những tiếng kêu của ta sao?

- Không thưa đức ông…

- Chà! Mày không nghe gì cả! Mày ngủ, phải không?...Chờ đó, ta sẽ làm cho mày ngủ mãi mãi..

Ông chụp cánh tay của gã khổng lồ và đẩy đi tới trước. Gã khổng lồ bị đẩy đi như một đứa trẻ, César đẩy gã vào hành lang bên tay mặt…trước cái lỗ tròn đen kịt…trước cái giếng có rắn độc…

- Nhảy xuống! César lạnh lùng bảo.

Tên khổng lồ quì xuống dưới chân của César, chấp hai bàn tay.

- Xin dung thứ, thưa Đức ông!...

- Nhảy xuống, súc vật!

- Xin dung thứ vì vợ và các con tôi!...Xin dung thứ!...

Gã không nói thêm được nữa, César dùng chân đạp mạnh một cái, xô gã rớt xuống giếng. Gã khốn nạn rớt xuống với một tiếng thét ghê gớm và sợ hãi. Người ta nghe tiếng nước đập ầm ầm rồi lập tức từ đáy giếng đưa lên những tiếng càu nhàu, những tiếng ăng ẳng điên dại! Đó là tên ngục tốt bắt đầu trong đêm tối một trận chiến ghê tởm chống lại những con chuột đói…

César quay lại.

- Ai chỉ huy đồn canh ở trên kia? Ông hỏi.

- Tôi, thưa đức ông, một sĩ quan trả lời.

Với một cử động thô bạo, César giựt cây dao găm nhọn của một người vệ binh đứng gần bên và chỉ một nhát dao, đâm sâu vào vai của người đàn ông. Viên sĩ quan ngã xuống, chết tốt.

César nhìn lại những sĩ quan, những vệ binh và ngục tốt khác. Ông ta run rẩy dưới cơn giận dữ cuồng loạn.

Ông đếm tất cả ở đây có hai mươi ba người: những sĩ quan đã từng hơn hai mươi lần vào sinh ra tử, những tên ngục tốt lực lưỡng có thể dùng một thoi đè bẹp ông, thế mà không một người nào dám nhúc nhích. Họ xanh mặt, chờ đợi.

- Tất cả mọi người…Thình lình César nói.

Ông đang tìm. Vài giây chờ đợi

- Tất cả mọi người, ông ta nói tiếp, vào hết đây!...

Ông chỉ gian ngục tối nơi ông đã bị Ragastens xiềng. Không một lời nói, không một cử động, họ ríu rít đi vào. César đóng cửa lại. Bấy giờ ông ta thốt ra một tiếng thở dài khàn khàn.

- Cho chúng nó chết đói, chết khát cả! Ông ta lẩm bẩm.

Mười lăm năm sau, một ngày kia, người tìm thấy trong gian ngục tối đó, hai mươi ba bộ xương người chồng chất lên nhau trong những bộ điệu gớm ghiếc với một vẻ lạ lùng dị thường: người ta cho rằng đó là những bộ xương của một đàn thú dữ chết vì đã toan xâu xé lẫn nhau…

César đi vào hành lang theo con đường Ragastens đã đi. Dưới chân cầu thang, một bóng người đứng lên.

- Còn mày! César gầm thét, mày là ai?...

Một tràng cười đáp lại. Bóng người hé mở chiếc áo choàng để lộ cái lồng đèn nàng đang giấu trong áo.

- Lucrèce! César kêu lớn.

- Chính em đấy! Chính em đã sai giải thoát cho anh…

- Em!...Làm thế nào em biết được?...

- Đi theo em!...em sắp nói với anh…chính Ragastens đã tỏ ra vô liêm sỉ để kể rõ tất cả với em…Gã còn muốn đâm chết em…

Vài phút sau, César truyền hết lệnh này đến những lệnh khác, phái những người đưa thư này đến những người đưa thư kia, tiếng chuông cấp báo vang dội khắp ba trăm lầu chuông ở kinh thành Rome và tất cả những người truyền rao tin ở thành phố đi rao khắp các đường phố truyền rao tin ở thành phố truyền rao cho dân chúng những lời dự ước làm cho hơn một khối óc phải suy nghĩ:

“Đối với bất cứ người nào, quý tộc hoặc là người quê mùa, trung lưu hoặc là võ biền, giáo sĩ hoặc là ngoài tôn giáo, người La Mã hoặc là người ngoại quốc, được Đức Thánh- Cha của chúng ta, hứa hẹn và long trọng tuyên thệ:

Xá tội và ân xá hoàn toàn những lỗi lầm, hoặc là bất cứ trọng tội nào, khoan hồng trọn vẹn suốt cả đời nếu như bắt được tên Ragastens ghê gớm và hung hăng.

Cộng thêm một ngàn đồng duy-ca vàng nếu như mang nộp cho các sĩ quan của nền công lý giáo hoàng cái đầu của tên tướng cướp Ragastens, tự thú nhận về tội phản nghịch, tội phản bội, tội bội giáo, và tội giết người!

Cộng thêm ba ngàn đồng duy-ca vàng nếu như mang giao nộp được tên tướng cướp Ragastens nói trên còn sống cho nền công lý giáo hoàng”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.