Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXI CÉSAR BORGIA

❊ ❊ ❊

Bây giờ chúng ta trở lại César Borgia.

Trở về đến phòng ngủ của mình, César quăng mình lên một chiếc ghế bành. Tất cả tư tưởng khổ sở của ông tóm tắt trong những tiếng nói lẩm bẩm:

- Gã yêu thương Hoa Anh Thảo….Nàng có yêu lại hắn không?

César là một giống mãnh thú. Ông đã từng yêu đương, nhưng theo kiểu của những con mãnh thú. Chưa bao giờ sự ghen tuộng đến khuấy rầy giác quan đang ngủ yên trong lòng của ông ta.

Nên, đối với lần đầu tiên, một cảm giác của “con người” nảy sinh và phát triển trong các nhận thức của con mãnh thú. Đối với lần đầu tiên, ông ta lo sợ về những quá khứ và về tình cảm của người được mình yêu thương.

Việc khám phá đó ban đầu làm cho ông ta ngạc nhiên, lần lần được thay thế bằng một cơn giận dữ mãnh liệt. Ông đứng lên, đi rảo khắp phòng từng bước lớn, miệng sùi bọt mép, luôn miệng thốt ra lời chửi rủa. Cuối cùng ông để nguyên quần áo ngã lên giường và bắt đầu suy nghĩ lại.

- Nàng thương yêu gã, không còn chối cãi được. Cả hai đã gặp mặt nhau. Gã đã nói dối khi gã nói với ta rằng gã không quen biết nàng…Nhưng nàng có hiến thân cho gã hay chưa? Ôi! Ông ta gầm lớn, không được biết việc đó!...

Ông nhảy xuống giường và bắt đầu đi tới đi lui với dáng điệu một con mãnh thú đang gầm thét khi nghĩ đến một miếng mồi.

- Có quan hệ gì đến ta! Ta có thể làm gì nếu như nàng đã thuộc về gã?...Có bao giờ ta tỏ ra lo ngại đối với việc đó? Nàng đã thuộc về gã?...Thế thì, rồi sao? Nàng sẽ thuộc về ta… Thế là xong!...

Nhưng dù cho ông có làm thế nào, cũng một câu hỏi được đưa đến mãi. Một câu trả lời tự nó được đưa ra:

- Đi xuống ngục tối của gã…Hỏi ngay gã?

Nhưng ông vội gạt bỏ nó với một cơn xúc động dữ dội

- Ta, César Borgia, lại đi hỏi ông hiệp sĩ De Ragastens xem người tình nhân tương lai của ta có còn trong trắng không!

Trong gần suốt đêm, ông tự tranh luận với mình, lúc thì mệt lả trong một sự chán nản bệnh hoạn, lúc thì bị làm mồi cho một cơn cuồng loạn. Cuối cùng mệt mỏi bởi cuộc đấu tranh đó, ông kết thúc quyết định bằng một kế hoạch có vẻ dung hòa những ý kiến đang xung đột trong tư tưởng của ông.

- Vậy thì, ta nên đi đến đó, ông nói. Ta cần phải biết…Đây là trời sắp sáng…Ragastens bị chìm sâu trong cái ngục tối cuối cùng thì không bao giờ ta có thể biết được nữa…Gã sẽ nói ra! Nếu cần ta sẽ đề nghị sự tự do với gã để đánh đổi lấy sự thật! Gã sẽ không đến đỗi quá ngu dại để từ chối!

Và với một nụ cười, ông nói tiếp:

- Còn về việc trả lại tự do cho gã…Ồ! Ta sẽ giữ lời hứa…ta sẽ mở cửa cho gã…nhưng một nhát dao thật chính xác từ phía sau lưng…khi gã đã nói ra…

Ông đảm bảo rằng con dao găm của mình còn nằm yên ở thắt lưng.

Ông đi xuống đồn canh, cầm lấy chìa khóa phòng ngục của Ragastens, luôn chiếc chìa khóa mở dây xiểng và đi lần vào những tầng hầm bên dưới…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.