Viên sĩ quan dẫn theo Ragastens đi ra khỏi quán. Bốn người lính đang chờ ở trước nhà trại. Toán người lên đường. Đêm đã xuống.
Ragastens giả bộ đi sát bên cạnh viên sĩ quan để cho bọn lính thấy vẻ thân mật đó.
Đến giáo đường, bọn lính mới thay thế cho bọn lính mãn phiên, viên sĩ quan vội vã đưa bọn lính chấp kích mãn phiên gác về quán rượu để mau bắt đầu ván cờ trictrac.
- Ngài có thấy chăng? Ông ta hỏi Ragastens, khi họ ngồi xong xuôi, tay cầm cái hộp đổ súc sắc.
- Thật vậy. Quả thật rùng rợn, chiếc quan tài với những người lính chấp kích đang rình rập dường như là người chết sắp tẩu thoát đến nơi.
Viên sĩ quan bật cười to với một giọng cười cục nịch.
- Không nguy hiểm! Nhưng kẻ chết là một người thiếu nữ...và chính để làm vinh dự cho nàng mà lính của tôi phải canh gác...
- Một người thiếu nữ chết, theo lời ngài nói?
- Suỵt!...Dường như đó là một người bà con của Đức Thánh-Cha...rất gần..như là con gái của ngài!
- Này! Này! Người ta nói rằng đức giáo hoàng, vào thời tuổi trẻ của ngài...
- Đúng thế..Và bây giờ cũng vậy!
- Thành thử ra cô gái chết?...
- Là kết quả của một trong những mối tình nhất thời của ngài...Đứa trẻ thật đáng thương! Vừa đầy mười tám tuổi!
- Ngài có trông thấy nàng không?...
- Có. Tôi bắt đầu si mê nàng!...
- Trong những điều kiện đó, tôi hiểu rõ việc canh gác vinh dự. Nhưng lúc này ngài nói rằng đó là một việc khổ dịch đối với ngài!...
- Bởi vì việc đó bắt buộc tôi phải bị quấy rầy cứ hai giờ đồng hồ lại đổi phiên gác, chưa nói đến việc nó làm tôi phải lỡ mất một cơ hội tốt đẹp...
- Cơ hội nào? Ngài hãy kể cho tôi nghe...
- Ngài trông thấy con hầu nhỏ đó, với đôi chân quý phái của một bà hầu tước, chiếc váy ngắn, và đôi mắt nồng nàn rực lửa?...
- Tôi thấy, và tôi chiêm ngưỡng nàng.
- Nàng say đắm tôi...nhưng mà mệnh lệnh trước hết! Tôi để hai con lục và tôi thắng ván bài! Viên sĩ quan nói.
Ông ta quơ hết tiền đặt ván bài.
- Tôi phải phục thù! Ragastens kêu lên với một vẻ cáu giận.
- Ngài nên cố giữ mình! Tôi khó thể bị đánh bại trong trò chơi trictrac.
- Quỷ ơi! Thế mà tôi tin chắc đánh bại ngài!
- Ngài sẽ chẳng bao giờ thành công!
- Chúng ta sẽ thấy...Ngũ và nhị...đến lượt ngài!
Ragastens chuốc rượu cho viên sĩ quan khiến lúc bấy giờ ông ta đánh loạn xạ, việc đó cũng không ngăn cản ông ta thắng hết ván này đến ván khác.
- Chà! Ông ta thở dài vừa liếc nhìn nàng tớ gái nếu như không có sự khổ dịch đáng nguyền rủa này!...
- Ai ngăn cản ngài trộn lẫn sự khổ dịch và ái tình?
Viên sĩ quan nhìn chàng với một vẻ ngây ngô.
- Ngài muốn nói gì? Ông ta ấp úng.
- Ủa! Quỷ ác chưa! Giữa bạn bè phải có nghĩa vụ với nhau chớ!...Tôi sẽ thay thế cho ngài!...
- Ngài!
- Tôi! Tại sao không?...Tôi cũng ở trong nghề.
- Còn mệnh lệnh! Viên sĩ quan nói với vẻ mệt nhọc. Tôi không thể..dù sao ngài cũng thật dễ thương...
- Hãy gởi mệnh lệnh đi theo ma quỷ!...Đứa con gái đang nhìn ngài với một ánh mắt say đắm...Cần phải có sự can đảm...
Sự can đảm?...Phải...tôi sẽ có đủ...Cho thêm rượu...
Ragastens ra hiệu cho con hầu gái, nó vội vã đến rót rượu. Không còn một ai ở trong quán nữa. Chủ nhân đã đi ngủ. Cánh cửa lớn đóng kín. Ragastens đứng lên và ôm hôn nàng đầy tớ xinh đẹp.
- Khoái thật! Thật là mát mẻ, thật là mịn màng! Chà! Anh bạn, tôi thế vào vị trí của ngài, tại vì ngài giữ đúng theo mệnh lệnh.
Đứa tớ gái chỉ chống cự lấy lệ. Ragastens đẩy nàng ngồi lên đùi của viên sĩ quan.
- Chà! Con nhỏ láu lỉnh, chàng nói, nó không chịu tôi...
- Phải, nàng thương tôi...
- Hãy đi ngủ đi...tôi sẽ ở lại đây để thi hành mệnh lệnh!
Viên sĩ quan đứng lên và vịn vào cánh tay của Ragastens.
- Anh quả là một người bạn thật sự...Anh tên là gì??
- Không can gì, anh bạn thân ạ!...Nên thừa cơ hội...
- Không!...Tôi sẽ bị thất sủng!...Có thể còn tệ hơn nữa!
- Hãy đi đi! Tôi sẽ đánh thức anh dậy vào mỗi đầu hai giờ!
- Chà! Lần này, thật là một ý nghĩ hay...
- Anh thấy rõ không!...Đi, đi.. Chà! Con người thật sung sướng!
Ragastens run rẩy khi nói như thế.
- Này! Hãy nghe đây, viên sĩ quan nói. Mật khẩu là...Tibre và Tivoli...Những gã của tôi sẽ làm tất cả cho anh cũng như là cho chính tôi vậy!...Nhưng mà...cứ mỗi hai giờ...
- Cứ mỗi hai giờ, tôi sẽ đi thay phiên gác, và nếu xảy ra một việc gì, tôi sẽ gọi anh thức dậy!...
- Hãy hôn tôi đi, anh bạn!...
Ragastens choàng cổ ôm hôn viên sĩ quan và dẫn ông ta đến thang lầu trong lúc nàng tớ gái xinh đẹp đã leo lên trước. Giây lát sau, chàng nghe tiếng cánh cửa đóng lại.
- Trong năm phút, ông ta sẽ ngáy vang, chàng nghĩ...và ông ta thẳng giấc cho đến ngày mai!...
Chàng liền đi ngay qua nhà trại.
Những người lính chấpc kích có trông thấy chàng ăn tối với thượng cấp của họ, ho đều tin chắc rằng Ragastens là một người bạn thân của sĩ quan của họ, đến để bầu bạn với ông ta. Việc xác định càng vững chắc thêm khi Ragasten gọi người trung sĩ đến trao cho ông ta mật khẩu và ra lệnh cho ông ta chỉ định những người lính đến phiên gác.
Viên trung sĩ tuân lệnh và chào Ragastens.
Giờ đổi phiên đến, Ragastens thực hiện nghi lễ theo như chàng đã thấy viên sĩ quan làm. Chàng còn làm thái quá hình thức quân sự và giọng nói hách dịch của chàng tạo cho những người lính chấp kích một ý niệm cao về những khả năng của chàng. Chàng đi trở lại nhà trại, kiểm soát điếm canh.
- Mọi người nên đi ngủ, chàng nói vừa tăng thêm vẻ nghiêm khắc. Trung sĩ, ông sẽ chịu trách nhiệm đối với ta về kỷ luật của binh sĩ dưới quyền.
Xong, chàng đi ra như là một người quyết định thực hiện mệnh lệnh một cách câu nệ.
Ở ngoài đường một bóng người đứng lên bên cạnh chàng. Đó là Spadacappe. Ragastens kéo anh đến một góc kín đáo.
- Thưa ông, Spadacappe nói, hai người bạn của ông đang có mặt ở quán “Cái giỏ đầy hoa nở” cùng với một người đàn bà. Họ đang lo ngại ghê gớm...Họ sai tôi đến cố tìm gặp ông...
- Tốt! Vậy thì anh đến nói với họ là mọi việc đều tốt đẹp.
- Tôi chạy về quán...Tôi có cần thông báo là ông sẽ trở về không?
- Không. Nghe đây. Anh có thể đưa chiếc xe đến quảng trường nhỏ ở giáo đường mà không gây tiếng động được không?
- Được. Bằng cách dùng rơm quấn chân ngựa và bánh xe, tôi đảm bảo cho sự im lặng...
- Anh có thể đến tại vị trí trong vòng mười lăm phút không?
- Được, nhưng chỉ vừa đủ giờ...
- Vậy thì anh nên có mặt tại vị trí trong vòng hai mươi phút. Những người bạn của ta và người đàn bà phải có mặt trên xe...Họ đừng nên động đậy trước khi gặp lại ta.
Spadacappe chạy vụt về quán “Cái giỏ đầy hoa nở” và Ragastens đi vội đến giáo đường.
Ragastens chỉ muốn có một mình.
Về sau này chàng thú nhận rằng khi đi vào giáo đường, chàng đã rùng mình ớn lạnh như gặp tiết trời đang lạnh lẽo. Bởi vì tình thế, quả thật, rất ghê gớm.
Chỉ cần một trong những người lính đem lòng nghi ngờ, là tất cả sẽ thất bại...Cần phải đập một nhát duy nhất, và rằng nhát đập phải mang lại kết quả...
Chàng thấy lờ mờ bốn người lính chấp kích trong cảnh tranh tối tranh sáng. Những cử chỉ uể oải của họ chứng tỏ họ đang bị cơn buồn ngủ xâm chiếm. Một người trong bọn họ còn ngủ gục hẳn hoi. Anh ta đứng ngủ, dựa vào cây kích của mình. Đứng ở phía cuối giáo đường. Ragastens xem xét một lúc tình thế, đôi mày nhíu lại suy nghĩ.
Thình lình, chàng bước đi: chàng đã tìm ra! Chàng đi thẳng đến người lính đang ngủ say và để bàn tay lên vai anh ta. Người đàn ông giật mình nhảy nhổm. Những người lính khác vội đứng thẳng cứng đơ như những pho tượng.
- Thế nào, anh bạn. Ragastens nói, dường như anh ngủ gục!...Trong lúc canh gác!...Trường hợp nghiêm trọng...
- Thưa ngài sĩ quan, người lính ngủ gục ấp úng...sự mệt mỏi...
- Không có sự mệt mỏi nào đối với một người lính tốt...Người đàn ông cúi đầu, ngượng nghịu...
- Trong đại đội của ta, ngủ gục trong lúc phận sự, là hai tháng ở ngục tối! ..Và trong cơ lính chấp kích?...
Tên lính tái mặt...
- Ta sẽ báo cáo sự việc cho sĩ quan của anh mà ta đang thay thế...Ta nghĩ rằng trong những trường hợp đặc biệt hôm nay, hai tháng ngục tối có thể được tăng lên.
- Thưa ngài sĩ quan...tôi xin hứa với ngài...
- Nhưng mà mày đang buồn ngủ...Mày không thể hứa gì được cả!...Và ba người kia cũng vậy...Thôi đi, ta cũng không đến nỗi xấu xa...Hãy đi về đồn ngủ đi, bọn xỏ lá!...
Ragastens chờ đợi với một nỗi lo âu cực độ kết quả của những lời nói cuối cùng. Ai có thể đoán được tư tưởng của chàng vào lúc này và so sánh với nụ cười rộng rãi của đứa trẻ hiền lành đang nở trên môi chàng, tất sẽ không ngăn được lòng thán phục cho sức mạnh tâm hồn của chàng hiệp sĩ. Bọn lính có ánh mắt nghi ngại của những đứa trẻ được người ta đề nghị cho một món đồ chơi quá đẹp đẽ.
- Hãy đi ngủ cả, ta bảo các người! Ta không muốn rằng việc ta đi ngang qua đây giữa phân đội chấp kích của Đức Thánh-Cha để lại một kỷ niệm xấu cho những người trung hậu như các người...Ta thay thế cho các người!...người con gái chết sẽ được một trung úy cơ binh hỏa mai canh gác: việc đó xứng đáng bằng bốn người lính chấp kích...
Cả bốn người lính còn do dự.
- Hãy đi ngủ cả...bằng không ta sẽ nổi giận! Chàng càu nhàu.
- Cám ơn, ngài sĩ quan! Người ngủ gục đột nhiên nói, anh ta liền đi ngay ra cửa. Ba người kia đi theo anh ta, vừa nhắc lại:
- Cám ơn, ngài sĩ quan!
Ragastens vội rút thanh gươm của mình ra dường như chàng sửa soạn canh gác.
Bốn người lính biến mất...Ragastens chạy ra cửa giáo đường...chàng thấy họ đi xa trong đêm tối...
Bấy giờ, chàng chờ đợi thêm vài phút, lòng bị dày vò bởi sự bồn chồn, tim chàng đập mạnh muốn vỡ lồng ngực..Cuối cùng, chàng thấy hiển nhiên rằng không có việc gì có thể đến khuấy rầy chàng trong việc hoàn thành công việc của mình...Vào lúc đó, một tiếng vang trầm nổi lên không xa ở gần chàng...Chàng đứng yên tại chỗ, tay lăm lăm cây dao găm! Đó chỉ là chiếc xe vừa xuất hiện!...Lúc bấy giờ, chàng mới đi vào và chạy đến cạnh quan tài. Chỉ trong một giây, chàng đã vất bỏ tấm vải tang: chiếc hòm hiện ra...
Chàng đút mũi dao vào kẽ giữa nắp và phần dưới quan tài, khẽ cạy hở nắp quan tài lên, tiếp tục cạy cây đinh kế, rồi từ từ cạy xa hơn. Một cái nhấn mạnh cuối cùng giở hé nắp quan tài lên vừa đủ cho chàng lùa hai bàn tay vào kẽ hở...
Ragastens quỳ xuống...Chàng đút hai bàn tay vào kẽ hở rộng rãi...Chàng nghe thấy tiếng đinh bật mạnh ra.
Thình lình nắp quan tài sút ra.
Người thiếu nữ chết xuất hiện trước mặt chàng, trắng bệch, đến nỗi một sự nghi ngờ khủng khiếp tràn ngập tâm hồn của chàng. Nhưng chàng tự kích thích mình, trở về thực tại bởi sự nguy hiểm ở gần kề.
Chàng cúi xuống định ôm xốc người thiếu phụ trẻ lên để mang đi. Vào lúc đó, một bàn tay đặt lên vai chàng.