Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXVI NHỮNG NGHI THỨC TANG LỄ DANH DỰ

❊ ❊ ❊

Khi Rosa Vanozzo chấm dứt câu chuyện, trong hang hoàn toàn im lặng.

Ragastens chợt tỉnh lại trước và tóm tắt tình hình.

- Chỉ còn việc, chàng kết luận, cướp đoạt nàng thiếu phụ trẻ tuổi của ông bạn chúng ta và cuối cùng làm cho nàng sống lại. Đó là kết thúc tác phẩm táo bạo của bà đây. Thuốc mê có tác dụng trong bao nhiêu lâu mà không gặp nguy hiểm?...Bà có thể xác định được không?

- Khoảng trên dưới hai ngày và hai đêm.

- Tốt!...Có rộng thời giờ hơn để chúng ta giải quyết…Quả thật, đám tang lễ sẽ cử hành vào ngày mai…Can đảm lên, Raphael…

Nghe tiếng “đám tang”, Sanzio run rẩy và lảo đảo.

- Nói tiếp đi, ông bạn, chàng nói vừa lấy lại sự bình tĩnh. Những gì chúng ta đang nói vào lúc này thật là ghê gớm…nhưng mà chúng ta cần phải…

- Ngay lúc này, hiệp sĩ nói tiếp, mọi việc sẽ trở thành dễ dàng…Chờ đến ban đêm, chúng ta đi vào trong nghĩa trang nhỏ ở Tivoli, và chỉ trong vài phút, chúng ta làm hồi sinh người đẹp đang nằm ngủ…

- Ta cũng quyết định như thế, đến lượt bà Maga nói. Ta chắc chắn sẽ thành công với sự trợ giúp của các ngài!....

- Thế là xong! Ragastens nói tiếp. Này các bạn, ta sẽ dồn tất cả sức lực vào ngày mai, vậy chúng ta hãy đi ngủ, trong lúc những tên bộ hạ của Borgia đi lang thang khắp nơi tìm kiếm chúng ta…Hay đúng ra các ông hãy đi ngủ…bởi vì tôi còn phải dặn dò thằng Spadacappe đáng thương đang chờ đợi chúng ta với những con ngựa.

- Lời khuyên của hiệp sĩ rất đúng, Machiavel nói.

Bà Maga và hai người đàn ông dựa vào vách đá để qua hết đêm. Còn Ragastens, chàng lách mình qua kẽ đá được bà Maga chỉ để đi ra bên ngoài.

Lúc bấy giờ chàng ở mé bên dưới cái khe, gần nơi chỗ con sông Anio đổ xuống ồn ào, đào sâu một cái đầm nước nhỏ hẹp, trước khi chảy xuống đáy vực, về phía cánh đồng bằng. Phía đối diện, bên kia cái khe và ở tận trên cao, là cái hang vừa rồi đã bị nhóm người của giáo hoàng lục soát.

Ragastens ngước mắt nhìn lên phía đó…Tất cả quang cảnh đều im lặng và yên tịnh trong đêm tối. Chàng bắt đầu leo lên sườn khe dốc đứng cho đến đỉnh và xem xét kỹ lưỡng cánh đồng quê. Chàng không trông thấy gì khác lạ.

Chắc chắn rằng bọn người rượt đuổi theo bọn chàng giờ đã đi rất xa…nếu như họ chưa trở về ngôi biệt thự. Trong cả hai trường hợp, những vùng ở xung quanh ngôi biệt thự sẽ không bị canh chừng.

Ragastens chạy về hướng cánh cửa nhỏ và từ đó chàng đi vào trong vườn. Chẳng bao lâu chàng đi đến khu rừng nhỏ nơi Spadacappe nhận lệnh ở giữ ngựa, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đào tẩu.

- Miễn là họ không tìm ra nó! Chàng nghĩ.

Chàng đi chưa tới bỗng nghe có tiếng ngựa hí ở gần bên.

- Con Capitan! Chàng lẩm bẩm. Nó không cần thấy để nhận rat a…

Một lúc sau, Ragastens gặp Spadacappe.

- Phải ông đó không, thưa ông hiệp sĩ? Người này nói. Cách đây hai phút tôi đã nghi ngờ ông đang ở trong khu rừng…Con Capitan nhất định muốn thoát khỏi tay tôi…

- Anh có thấy gì không? Ragastens hỏi.

- Tôi thoáng thấy những cây đuốc đang chạy ở phía xa, tôi nghe thấy những tiếng la hét…Và dường như tôi có nghe một toán kỵ sĩ từ biệt thự đi ra và đi xuống núi. Tôi hiểu, họ rượt theo ông…Chà! Tưởng rằng tôi không còn gặp lại ông nữa!...

- Phần đông những người kỵ sĩ đi xuống núi?...

- Tôi chắc chắn như thế…Không có một người nào đi lên phía Tivoli…

- Thế là họ cho rằng chúng ta đã tìm cách đi theo con đường Florence. Trong trường hợp này, Tivoli không được canh chừng. Mọi việc thật là tuyệt diệu…Anh dẫn những con ngựa đi về quán “Cái giỏ đầy hoa nở”…anh đợi ở đó, và nói rằng chúng ta còn đi bộ thăm những di tích ở trên núi…Nếu như lệnh cảnh giác được ban ra ở trong Tivoli, thì anh sẽ đợi ta ở đây để báo cho ta biết.

- Tôi hiểu.

- Rồi, ngay khi trời vừa rạng sáng, anh sẽ đi kiếm một chiếc xe chắc chắn, bắt kế hai con ngựa chạy nước kiệu giỏi… Đây là tiền…Chiếc xe cần phải chạy thật mau trên tất cả các con đường, và anh chú ý bắt kế sẵn trong suốt cả ngày…anh sẽ tạo ra một lý do nào đó để giải thích sự việc. Cuối cùng anh để sẵn cho ta một bộ quần áo như của người dân quê ở Tivoli…Đi đi, sáng mai, trong vòng ba bốn giờ đồng hồ nữa anh sẽ gặp lại ta…Anh hiểu rõ chưa?

Spadacappe đánh ngựa đi.

Tin tưởng ở tài mưu trí của gã thích khách cũ. Ragastens trở lại hang, tại đây chàng nằm trên đống lá khô và ngủ say sưa.

Những tia sáng mặt trời xuyên qua các bụi gai che kín khe đá nứt, nơi mà chàng đi ra vào, đánh thức các chàng dậy. Raphael và Machiavel đang trò chuyện với bà Maga.

- Chào tất cả! chàng nói. Chúng ta có gì ăn sáng không?

- Ta có dự tính đến trường hợp buộc ta phải ở lại nhiều ngày nơi đây, bà Maga trả lời. Ta có rượu và bánh mì khô cùng với thịt hong khói.

Chỉ mình Ragastens và Machiavel ăn mà thôi. Hiệp sĩ báo cáo về những sự bố trí do chàng sắp đặt và thông báo rằng chàng sắp đi ra ngoài hoạt động.

- Ông có muốn tôi đi theo không? Machiavel hỏi.

- Không, tốt hơn là chỉ một mình tôi thôi. Có hai người, chúng ta rủi ro bị người ta để ý. Đến cuối ngày, tôi sẽ đến báo cho ông biết giờ hành động.

- Nếu không có ông, không biết tôi sẽ ra sao? Sanzio kêu lớn.

- Cầu mong cho một ngày kia ông sẽ được hạnh phúc và những sự mong ước của ông được thành tựu! bà Maga trân trọng nói. Ông xứng đáng được hưởng hạnh phúc.

- Do đâu mà bà thấy rằng tôi đang mong ước một việc gì? Ragastens hỏi.

- Con trẻ!...Ta đã già và ta đau khổ quá nhiều…Ta học được cách đọc trên gương mặt của những người đàn ông. Ta thấy rằng ông giấu một nỗi khổ tâm ở tận đáy lòng…Và ta cầu chúc cho ông được yêu thương như là ông xứng đáng được yêu.

Ragastens đi ra bên ngoài, chàng trầm ngâm.

Chàng đi theo con đường mòn vòng quanh những tảng đá cao. Lên đến bên trên cái kho, chàng nhận thấy không có gì bất thường xảy ra trong núi. Riêng chỉ có vài người chăn dê xuất hiện trong ánh nắng ban mai…Ngôi biệt thự của giáo hoàng vẫn câm lặng như mọi khi. Chỉ có cái chuông ở tiểu giáo đường nhịp vào không gian những âm điệu ưu sầu…

Ragastens thấy rõ ràng những cuộc truy tầm đã ở nơi xa hơn. Chàng quả không lầm.

Sauk hi Sanzio, Machiavel và Ragastens đi rồi, Rodrigue Borgia bắt đầu kêu la cầu cứu. Cuối cùng, người ta nghe được và đến giải thoát cho ngài. Giáo hoàng cho rằng ba người đđêàn ông có quen biết với bà Maga nên chắc họ biết rõ bà đang ở nơi nào, và chắc chắn họ đã đi thẳng đến cái hang của bà. Cho nên ngài phái vệ binh của ngài đi đến nơi đó. Ngài muốn sẵn dịp bắt luôn bà Maga. Cái hang tìm thấy trống trơn…

Lúc ấy Borgia cho rằng tất cả bốn người, từ Ragastens cho đến bà Maga, đều tẩu thoát cả. Muốn tẩu thoát họ phải đi theo con đường đi Florence…Và chính ở trên con đường đó mà những kỵ sĩ của ngài vẫn còn đang lục soát trong lúc Ragastens đi vào Tivoli. Chàng tìm gặp Spadacappe đang chờ đợi chàng.

- Người ta nói gì ở Tivoli. Chàng hỏi.

- Không có gì cả, nếu không phải là có một người chết đêm rồi, trong ngôi biệt thự của giáo hoàng và người ta sẽ đem mai táng trong hôm nay.

- Tốt lắm. Còn chiếc xe?

- Sẵn sàng…Bộ quần áo nông dân cũng sẵn sàng.

- Spadacappe, anh là một người đàn ông tháo vát lanh lợi.

- Tôi đã có nói với ông mà, Spadacappe trả lời.

Cả hai cùng đi về quán trọ “Cái giỏ đầy hoa nở”, tại đây họ đi vào cửa sau. Năm phút sau, Ragastens trở ra mà không một ai trông thấy, ăn mặc như một người nông dân, vai vác thuổng.

Suốt cả ngày, chàng đi lang thang ở xung quanh ngôi biệt thự. Cuối cùng, mặt trời lặn dưới chân trời.

Chàng bắt đầu nghi rằng tang lễ có thể dời lại đến ngày hôm sau. Bỗng chàng nghe những cái chuông ở tiểu giáo đường đổ lên dữ dội.

Chẳng bao lâu cửa chánh tòa biệt thự được mở rộng. Vài vị giáo sĩ xuất hiện, đi sau lưng một người cầm hoa và đọc kinh cầu nguyện cho người chết. Rồi đến lượt chiếc quan tài được phủ lên trên một tấm vải trắng và được tám tên đầy tớ khiêng trên vai.

Ragastens cảm thấy tim mình đạp mạnh khi nghĩ đến nàng thiếu nữ nằm dài trong quan tài…Đó là một người sống, trong chiếc quan tài mang đến mộ chôn. Chàng run rẩy cả thân mình.

Độ chừng hai chục người lính đi hộ tống quan tài, rồi cuối cùng đến những người ở trong ngôi biệt thự.

Chàng bắt đầu đi theo ở xa xa. Khi đám tang đi vào trong Tivoli, một số đông dân chúng nhập vào đoàn, Ragastens thừa dịp đi lẩn vào trong đám đông…

Người ta đi đến giáo đường, Ragastens theo vào.

Những bài kinh cầu nguyện được hát lên. Rồi, im lặng. vị giáo sĩ đi vòng quanh quan tài, và theo đúng nghi thức, rảy nước thánh lên quan tài. Quan tài được đặt ở chính giữa ngôi giáo đường. Bốn người lính gươm tuốt trần cầm tay, đứng im ở bốn góc, bên cạnh những cây đèn sáp…Cuối cùng, vị giáo sĩ biến mất ở trong kho đồ thánh, cùng với đoàn nghi thức hộ lễ.

Buổi lễ đã chấm dứt. Đám đông bắt đầu đi ra…Chỉ trong vài phút sau, giáo đường đã trống trải…Ở bên cạnh Ragastens chỉ còn một bà già sắp sửa rời chỗ đứng của bà để đi ra…

- Thế nào, thưa bà! Ragastens buột miệng hỏi, sao người ta không đem quan tài ra nghĩa trang chôn?...

- Làm sao! Bà già kêu lên, lòng thích thú có một tin tức để loan báo, ông không biết việc đó sao?

- Không! Tôi không biết! Ragastens lẩm bẩm.

- Đức Thánh-Cha rất yêu thương nàng thiếu nữ, cho nên Đức Thánh-Cha quyết định rằng thi thể sẽ được đem về chôn ở kinh thành Rome…và sẽ được một chiếc xe ngựa chở đi ngày mai.

Ragastens cảm thấy bị choáng váng…

- Người ta sắp chở quan tài đi đến kinh thành Rome? Chàng lấp bấp.

- Phải! ông không được biết sao?....Và để làm vinh dự cho cô bé đáng thương. Đức Thánh-Cha quyết định rằng một toán lính danh dự sẽ canh gác suốt đêm ở bên cạnh quan tài…Đây này, ông thấy những người lính đang đứng gác, bất động như là những pho tượng?...Chà! quả thật là đẹp đẽ!....

Ragastens lảo đảo đi ra khỏi giáo đường. Chàng sải bước đi trên đường, trong trí quay cuồng câu hỏi ghê gớm:

- Làm thế nào mở được chiếc quan tài đang được canh gác?

Chàng thấy một cái trại nằm dựa vào một ngôi quán ở cách giáo đường năm mươi bước: đoàn tùy tùng mà chàng vừa trông thấy đi qua đã dừng lại ở trong trại. Những người lính bắt đầu gác võ khí xuống và lột những chiếc áo choàng lễ của họ. Hai ba người trong bọn họ ngáp dài.

Ragastens hiểu ngay. Cái trại đó sẽ được dùng làm nơi đồn trú cho đoàn tùy tùng cung cấp toán lính danh dự trong lúc quan tài còn quàng ở giáo đường. Có tất cả mười sáu người lính mang kích.

Và tính luôn bốn người đang canh gác quan tài, tất cả là hai mươi người.

Ở trong quán, viên sĩ quan chỉ huy phân đội đã ngồi vào bàn ăn, và đang chọc ghẹo một nàng tớ gái xinh đẹp vừa mang rượu đến cho ông ta.

- Làm thế nào mở được quan tài?

Câu hỏi trở đi trở lại trong đầu chàng, trong lúc chàng đang chăm chú xem xét những người lính, như là một người vô công rỗi việc.

- Bốn người! chàng nghĩ. Phiên gác được thay đổi sau hai giờ đồng hồ…Bốn người!...Thật nhiều, nhưng không quá sức lực của ta. Điều cốt yếu là phải hành động mà không gây ra tiếng động…

Hành động!...Hiệp sĩ muốn làm gì? Chàng cũng chưa được biết. Chàng đang vạch phương kế mà chưa tìm một giải pháp nào cả.

Trở về đến quán trọ “Cái giỏ đầy hoa nở”, chàng vội vã trút bỏ bộ quần áo nông dân để mặc vào bộ trang phục kỵ sĩ của mình, lúc này chàng mới nhận thấy mình quá đói.

Quả thật, chàng chưa ăn gì cả từ buổi sáng.

- Hãy cho mang đến bữa ăn tối của ta, chàng bảo Spadacappe.

Nhưng Ragastens bỗng gọi anh trở lại.

- Không, chàng nói, vô ích. Ta đã thay đổi ý kiến.

- Ông hiệp sĩ có vẻ lo lắng….Trái lại, một bữa ăn tối ngon, sẽ chẳng làm hại gì cả…

- Thật ra ta không từ bỏ bữa ăn tối. Ta chỉ ăn ở nơi khác, có thế thôi!...

- Ông đi ra ngoài, thưa ông?

- Phải, còn anh, nên canh chừng và chờ đợi ở đây.

- Và chiếc xe? Phải giữ lại không?

- Hơn bao giờ hết. Nhân tiện, này Spadacappe, đến lúc cần thiết, anh có thể dùng một thoi đập bất tỉnh một người đàn ông được không? Làm thế nào cho ông ta ngã mà không la lên?

- Hừm!...việc đó đã từng xảy ra với tôi, thưa ông…

- Và nếu như cần phải đánh ngã hai người đàn ông…

- Ta có thể bất thình lình thử với hai người đàn ông…nhưng nếu cú đấm không thành công?

Ragastens giật mình. Ý nghĩ giết chết bốn người lính đến với chàng lần đầu tiên. Và ý nghĩ đó gây cho chàng một sự ghê tởm khó thể vượt qua. Tuy nhiên!...

- Làm thế nào? Làm thế nào? Chàng nghĩ mà mặt mày tái xanh.

Và chàng bỏ đi không trả lời câu hỏi ghê gớm của gã thích khách cũ. Chàng đi thẳng đến quán rượu, ung dung đi vào gian phòng chung.

Viên sĩ quan vẫn còn ở đó, Ragastens bắt đầu kêu gọi lớn tiếng để gợi sự chú ý của viên sĩ quan.

- May lắm! viên sĩ quan kêu lên, ông ta đang ngồi ở trong một góc, trước bữa ăn tối vừa được người ta dọn ra.

- Nếu viên sĩ quan này từ kinh thành Rome đến, và ông ta đã thấy mình ở đó, tất ông ta sẽ nhận ra mình. Ragastens nghĩ thầm. Nào hãy xem.

Và chàng gọi tiếp vừa dùng cán gươm đập ầm ầm lên bàn. Hai, ba nàng tớ gái kinh hoàng chạy đến.

- Phải dọn những gì cho ngài kỵ sĩ?

- Bữa ăn tối! Mau hơn thế nữa! Ta đã bực bội vì phải ăn tối có một mình…Mà còn phải chờ đợi!...

Viên sĩ quan đứng lên đi thẳng đến trước mặt Ragastens.

- Hãy chú ý! Chàng tự nhủ thầm.

- Thưa ngài, viên sĩ quan nói vừa chào, tôi thấy rằng ngài thuộc giới kiếm cung…

- Quả thật, thưa ngài…

- Ngài phiền muộn vì ăn tối có một mình?

- Việc đó làm cho tôi khó chịu, thưa ngài! Ở Naples nơi tôi đến, chúng tôi có thói quen sống một cuộc đời không quá buồn bã…Chúng tôi gồm có vài người thích ăn uống say sưa cũng như thường biểu diễn những nhát gươm…Cho nên ngài hiểu cho sự buồn phiền của tôi…

- Vậy thì, thưa ngài, viên sĩ quan tươi tỉnh kêu lên, ngài thử hình dung xem tôi đang ở vào một tình trang tương tự!...Ngài có vui lòng kết hợp những sự phiền muộn của chúng ta và chia xẻ bữa tối với tôi không?...

- Thật ra, thưa ngài, đây là một lời mời làm tôi cảm động!...Tôi hoàn toàn tuân theo lời ngài!...Nhưng với một điều kiện…

- Như thế nào, thưa ngài?

- Là được ngài cho phép tôi đối xử như một người bạn, nghĩa là tôi muốn được trả tiền chi phí!

- Tôi không thấy có điều gì bất tiện, nếu như ngài cho phép tôi đảm nhận món rượu uống, viên sĩ quan nói. Mời ngài ngồi luôn vào.

- Ông ta không nhận ra ta, Ragastens tự nghĩ thầm.

Chàng nói lớn lên vừa ngồi xuống:

- Ngài có thể nào giải thích cho tôi nghe làm thế nào tôi tìm thấy một vị sĩ quan đạo quân chấp kích của đức giáo hoàng ở một ngôi quán ở trong làng? Có lẽ ngài từ kinh thành Rome đến đây?

- Rome! Viên sĩ quan nhắc lại vừa thở dài. Có đến sáu tháng nay tôi chưa đặt chân tới. Ngày thấy tôi đang là một người bị lưu đày…

- Lưu đày!....Bộ ngài đã chuốc lấy một sự thất sủng nào đó sao?...

- Không phải, đây chỉ là một lối nói chuyện. Đức Thánh-Cha cử tôi chỉ huy đội quân chấp kích của ngài ở ngôi biệt thự…Và ngài nghĩ xem, tôi phiền muộn như thế nào, khi tôi nghĩ rằng từ sáu tháng nay tôi chỉ chơi có một ván bài trictrac (1).

-----------------------

(1) Trictrac: trò chơi với những cờ đam và những hột súc sắc trên một bàn cờ chia làm hai ô.

-----------------------

- Chúng ta sẽ chơi một ván, nếu như ngài thích.

- Ngài quả là một kỵ sĩ dễ thương.

- Lúc nãy ngài bảo rằng ngài thuộc phân đội ở Tivoli?

- Phải…và Đức Thánh Cha vừa mới đến. Tôi rất hy vọng được trở về kinh thành Rome cùng với Đức ngài. Thưa ngài, tôi uống chúc sức khỏe cho ngài.

- Chúc ngài sức khỏe! Nhưng tại sao Đức Thánh-Cha đang ở trong ngôi biệt thự, mà ngài lại ở đây?

- Đêm rồi có xảy ra nhiều biến cố lạ lùng ở ngôi biệt thự…

- Ô hay! Ngài hãy kể cho tôi nghe đi.

- Trước hết, Đức Thánh-Cha suýt bị bắt cóc…

- Bị bắt cóc! Đức Thánh-Cha!...

- Bời một nhóm cướp muốn bắt người để chuộc mạng.

- Thật rất đỗi lạ lùng.

- Chính Đức Thánh-Cha nói với chúng tôi…khi chúng tôi chạy đến tiếp cứu ngài…Và chúng tôi tìm thấy ngài ở nhà ông làm vườn, tay chân bị trói chặt…Ngài đã giải thích cho chúng tôi nghe làm thế nào bọn cướp đã bắt ngài…

- Và bọn nó hiện ra sao?

- Bọn nó biến mất như được quỷ mang đi…Khi tôi nói là quỷ, đó không phải là một sự mê tín hão huyền…

Vào lúc đó, một tên lính chấp kích đi vào phòng. Viên sĩ quan ngưng câu chuyện kể, quay sang tên lính càu nhàu:

- Mày muốn gì, mày?...Người ta không thể uống rượu yên ổn sao?...

- Thưa trung úy, đã đến giờ đổi phiên gác danh dự. Ngài có ra lệnh cho tôi…

- Thôi được!...chuồn đi.

Tên lính chấp kích biến mất.

- Đây là những thú vui của việc khổ dịch! Suốt cả đêm, tôi sẽ bị quấy rầy mãi!...Nhưng tôi đã nói đến đâu rồi?

- Đến cái hang có tiếng tăm xấu…

- À phải! chính bọn cường đạo đã ẩn núp nơi đó, cùng với một bà già phù thủy, kẻ đồng lõa của họ…Cho nên chúng tôi đi đến hang động: không có một ai!...

- Thật là mầu nhiệm!

- Đúng như lời ngài nói, thưa ngài thân mến. Khắp cả xứ bị lục soát, hang động bị bao vây. Nên phải tin rằng quỷ đã mang họ đi hết. Đó là những gì mọi người tin tưởng!

- Đây thật là những biến cố lạ lùng, Ragastens nói.

- Ồ! Chưa phải là hết! Viên sĩ quan nói tiếp với giọng say nhừa nhựa….Đây này, ngài muốn cùng đi với tôi không? Ngài sẽ trông thấy một việc còn lạ lùng hơn…

- Ngài có đi xa không? Ragastens hỏi.

Chàng giật mình và vui mừng. Nhưng sự vui mừng đó được che giấu dưới một vẻ lãnh đạm.

- Ở sát bên cạnh, viên sĩ quan nói…Ở giáo đường!...

- Không phải đi dự lễ Misa, hoặc là giờ đọc kinh vãn khóa!...Ragastens nói vừa mỉm cười.

- Không, nhưng đi theo tôi, ngài sẽ thấy…

- Vậy thì được! Để có bạn với ngài…

- Lúc trở về, chúng ta sẽ chơi một ván cờ trictrac.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.