Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LXXIII VỊ THẦN HỘ MỆNH CỦA ALEXANDRE VI

❊ ❊ ❊

Đó là giáo hoàng. Cuộc đi dạo xong, ngài vừa trở lên phòng. Ông già rất vui vẻ. Những nỗi khủng khiếp của ngài đã hoàn toàn tiêu tan. Tất cả tư tưởng của ngài hướng thẳng đến giờ gần kề trong chuyến đi trở về kinh thành Rome. Dứt bỏ được Ragastens, ngài sẽ tiếp tục tiến hành bình thường những công cuộc chinh phục của ngài.

Ngài nghĩ đến những việc đó trong lúc đang chuẩn bị lên giường ngủ. Ông già trò chuyện thêm vài phút nữa với Angelo, rồi cho ông ta lui ra. Còn lại một mình, ngài khóa hai vòng cửa và kiểm soát lại ổ khóa cửa. Đến lúc ngài quay lại, ngài thấy Rosa Vanozzo đứng sững ở giữa phòng.

Mối cảm kích của ông già quá mạnh và đột ngột đến nỗi ngài không đủ sức để kêu lên một tiếng. Bà Maga nhìn ngài với một vẻ hết sức thản nhiên khiến cho ngài an tâm và bắt đầu ấp úng.

- Mi đến đây làm gì?

- Để cứu ngài! Thưa chủ nhân! Rosa đáp lại.

- Cứu ta! Giáo hoàng kêu lớn, ngài đã lấy lại bình tĩnh của mình. Nhưng trước hết, làm thế nào mi vào đây được?....

- Tôi đi vào lâu đài với lý do một vụ chọn lựa bán nữ trang. Lúc ấy ngài ở trong vườn. Tôi đã thừa dịp lẻn vào căn buồng nhỏ này và ở đó chờ đợi.

Giáo hoàng run run. Một tên sát nhân có thể cũng làm như là bà Maga vừa mới thực hành.

- Tại sao mi không xin gặp ta ở nơi hoa viên?

- Tại vì, làm như thế là cảnh cáo cho tên sát nhân.

- Cho tên sát nhân…vậy là nó ở trong tòa lâu đài này sao? Giáo hoàng hỏi.

- Tôi có mặt ở đây làm chi, nếu như sự nguy hiểm không ở gần kề!

Bà thốt ra với một giọng kỳ quái cái câu tối nghĩa đó. Nhưng ông già hoảng hốt nên không để ý đến.

- Ta sẽ tri hô lên! Ngài nói. Ta sẽ cho lục soát khắp mọi nơi.

Ngài đi thẳng về phía cửa. Bà Maga ngăn ngài bằng một cử động.

- Ngài đừng kêu gọi, bà thốt ra với một sự nghiêm nghị khiến cho Borgia rùng mình, có thể đó là cái chết sẽ đến?

- Mi muốn nói gì?...Nào hãy xem, hãy xem!...Mi bảo rằng tên sát nhân đang ở trong lâu đài…Vậy là người ta muốn giết ta?...Ngồi xuống đi, Maga tốt bụng của ta…Mi muốn cứu sống ta, cũng như mi đã từng làm…Maga tốt!...Hãy nói hết cho ta nghe.

Bà Maga thấy ngài ở trong tình trạng tinh thần mà bà mong muốn, nghĩa là kinh hãi cuống cuồng, không còn thể suy lý được.

- Tôi cứu thoát ngài thêm lần này, bà nói, bởi vì tôi muốn triệt để cứu thoát đứa con gái của bá tước Alma…Ngài đã thề với tôi là sẽ giao trả tự do cho nàng.

- Chính mi nói, không có ta, Béatrix sẽ bị hại…Ta sẽ cứu thoát nó. Lời thề của là sự ta thiêng liêng…Nào hãy xem, nói đi…

Bà Maga nắm tay ông già Borgia dắt lại trước cái tủ nhỏ chứa đựng hai cái ly.

- Bị mở! giáo hoàng thét lên. Ai đã mở?

- Tu viện trưởng Angelo.

- Nó!... Nó đã đầu độc rượu của ta, có phải không?....

Bà Maga lắc đầu.

- Ngài hãy nhìn những cái ly, thưa chủ nhân.

- Người ta đã đầu độc cái ly bằng vàng! Borgia kêu lớn. Ta luôn luôn nhận ra chỗ chính xác nơi ta để hai cái ly đó…cái ly bằng bạc không bị đụng đến…cái ly bằng vàng đã bị rời khỏi…Chà! Ta hiểu tại sao nó quá xanh…Nó đã rời chỗ ta…Rồi nó trở lại…Nó tái mét…

- Ông ta đã đầu độc cái ly bằng vàng với hy vọng ngài sẽ dùng đến tối nay hoặc là ngày mai…

Giáo hoàng run lập cập. Hàm răng ngài đánh nghe lốp cốp.

Thình lình, ngài nắm lấy cánh tay bà già.

- Mi có chắc chắn lắm không! Ngài nghiến răng. Mi có thật chắc rằng nó không đầu độc rượu hoặc là cả hai cái ly?....

Bà Maga mỉm cười. Bà lấy cái ly bằng bạc, bà lấy một trong những chai rượu, bà rót đầy hai phần ba ly và cầm lên uống từ từ cho đến giọt cuối cùng.

- Ngài thấy, bà Maga nói: rượu không bị đầu độc, tu sĩ Angelo đã đầu độc cái ly bằng vàng.

Ông già nóng nảy chụp lấy chai rượu đã khui đặt lên một cái bàn. Ngài đặt hai cái ly cạnh chai rượu. Ngài cười với một giọng cười dữ tợn.

- Mi sẽ thấy! ngài gầm lớn…Hãy ẩn núp trong căn buồng nhỏ. Mi sẽ thấy vở tuồng khôi hài mà ta sẽ diễn với gã Angelo tốt đó…

Rosa Vanozzo đi thẳng về phía căn buồng nhỏ với một bước chân vững chãi. Trong thời gian đó, giáo hoàng gõ liên hồi lên chiếc chuông. Rồi ngài mở cánh cửa.

- Người đọc sách của ta! Ngài ra lệnh cho tên gia nhân chạy đến.

Một lúc sau, Angelo hiện ra.

- Này Angelo, con trẻ, ta gọi con để cho con uống một chút rượu này với ta.

- Thưa Đức-Thánh-Cha!....tu viện trưởng bị choáng váng ấp úng.

- Thế nào, con có gì thế! Giáo hoàng cười khảy. Này, ta muống làm vinh dự cho con. Phần con cái ly bằng vàng!...

- Ôi! Thật là kinh khủng! chàng thanh niên lẩm bẩm.

Ngay sau khi mới đi vào, tu viện trưởng Angelo đã run sợ.

- Ta đã bị phản bội. Ta sắp chết.

Cái ý nghĩ đó khắc sâu vào trong đầu óc ông ta với một sự lẹ làng như chớp nhoáng. Thái độ của giáo hoàng xác nhận việc đó. Ông già Borgia rót rượu vào trong hai cái ly. Ngài đẩy về phía Angelo cái ly bằng vàng và ngài cầm lấy cái ly bằng bạc.

- Uống đi! Borgia nói.

- Xin dung thứ! Vị giáo sĩ thở dốc vừa té quỵ xuống.

- Chà! Con trở thành điên sao?...

- Con còn quá trẻ để chết…

- Có phải người ta chết vì uống một chút rượu không? Nhìn xem!

Ông già Borgia giơ thật cao cái ly bằng bạc. Rồi từ từ, dường như ngài muốn thưởng thức hương vị rượu ngon chứa đựng trong ly, ngài uống cạn.

- Bây giờ, uống đi! Ngài nói, uống đi, ta bảo con!

Angelo cầm cái ly bằng vàng và nhắm mắt lại, uống cạn…Giáo hoàng cười vang lên và nắm lấy bàn tay của tu viện trưởng.

- Thế nào, Angelo! Ngài gầm lớn. Mi có thành công tốt đẹp tội ác của mi không!...Hãy chết đi, tên khốn nạn!...Chết đi, và mong cho mi chịu đựng những sự đao đớn mà mi đã dành cho ta!...

- Người thanh niên này sẽ không chết đâu!

Giọng nói thình lình thốt ra những lời đó làm cho giáo hoàng ngoảnh lại…Ngài thấy Rosa Vanozzo, nhợt nhạt, giống như ma quái, đứng nhìn mình. Rồi, với một tiếng gầm thét, ngài nhảy đến bên bà.

- Mi nói gì, mụ phù thủy ở địa ngục?...

- Ta nói, Rosa trả lời với một giọng tràn đầy một sự vui mừng ma quái, ta nói rằng vị giáo sĩ này sẽ không chết đâu! Ta nói rằng chính mày, Rodrigue, mày sắp chết!...Ta nói rằng cái ly bằng vàng vô hại và rằng mày, Boriga, mày đã uống trong cái ly bằng bạc, trong cái ly bị đầu độc!...

Hai tiếng thét vang lên, ghê gớm, rùng rợn. Tiếng thét vui mừng đến cuồng loạn của người tu viện trưởng đang lảo đảo bọ chạy, tiếng hét kinh hãi thoát ra từ cổ họng của giáo hoàng Alexandre VI.

Vào lúc đó, những tiếng gãy răng rắc, những tiếng nổ lốp cốp, nghe rõ ràng…Những tiếng kêu la ở đằng xa nổi dậy?....Một mùi khói hăng hắc tràn ngập gian phòng những ngọn lửa đỏ rực, ném vào trong đêm tối những tia sáng ảm đạm. Tòa lâu đài của Lucrèce bốc cháy.

(Hết Chương LXXIII)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.