Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VII ALEXANDRE BORGIA

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, rực rỡ trong bộ trang phục, Ragastens sửa soạn đi đến lâu đài Saint-Ange. Lúc chàng sắp đi ra, bỗng thấy một đám đông dân chúng vui vẻ tươi cười đi thẳng về một hướng.

- Tất cả những người đó đi về đâu? Chàng hiệp sĩ hỏi chủ quán. Ông ta đang đứng kính cẩn vịn bàn đạp cho chàng.

Thưa ngài, họ đi đến Saint-Pierre

- Đến Saint-Pierre! Vậy có một cuộc lễ tôn giáo sao?

- Không! Chỉ liên quan đến đám tang của đức ông Francois Borgia, quận công De Gandie, chết vì bị ám sát một cách hèn nhát…

- Bị ám sát!...

- NgưỜI ta tìm thấy thi thể của ngài bị đâm một nhát dao găm!

- Và người ta tìm thấy ngài ở đâu? Ragastens hỏi

- Ở trên sông Tibre… Cách đây chưa được ba trăm bước. Bọn cường đạo ám sát chết ngài lãnh chúa thân mến đáng thương còn chưa vừa lòng, bọn nó còn quăng thây ngài xuống nước, có lẽ với hy vọng là nó sẽ bị lôi cuốn ra đến biển… Nhưng mà chiếc thây dừng lại trong một tấm lưới do những người thợ câu giăng ngang.

- Vậy ra người ta tìm thấy thây thể trong sông Tibre! Ragastens ngắt lời, vừa nghĩ đến người bị thương mà chàng đã thoáng gặp, nhất là nghĩ đến con đường đẫm máu dắt chàng đi ngang qua các phòng ở Cung điện Tươi Cười.

- Cũng như tôi hân hạnh được nói với ngài, ở cách đây ba trăm bước!... xác chết được khám phá ra ngày hôm qua.

- Người ta có nghi ngờ ai là kẻ giết ngài chăng?...

- Người ta bắt độ một chục người có tiếng tăm xấu… Chắc chắn là người ta sẽ tìm ra bọn sát nhân vì chính đức ông César đích thân hướng dẫn những cuộc truy tìm.

- Cám ơn lời kể của ông, Bartholoméo

Chủ quán “ông Janus đẹp trai” tên là Bartholoméo. Rất sung sướng gợi được sự chú ý của hiệp sĩ, ông chủ quán đứng đắn đột nhiên nói thêm, với một vẻ bí mật:

- Ngài có biết rằng một vài người thì thầm thế nào không?...

- Người ta nói thế này…

Nhưng Bartholoméo chợt ngưng bặt. Ông ta vừa nhớ đến rằng ngày hôm trước, chàng hiệp sĩ đã tiếp cuộc viếng thăm của Giacomo, người quản gia của Cung điện Tươi Cười, và xét theo mọi vẻ bên ngoài, chàng là bạn hữu của gia đình Borgia…

- Không có gì cả! ông ta ấp úng, người ta không nói gì cả…

- Ta sẽ bảo cho ông biết lời người ta nói! Chàng hiệp sĩ nói tiếp. Người ta nói rằng Cung điện Tươi Cười ở rất gần sông Tibre nơi người ta tìm gặp quận công De Gandie… có phải không?

- Mặt Bartholoméo đỏ sẫm, rồi trở nên tái ngắt vì khủng khiếp.

- Tôi không biết gì cả, thưa ngài… Tôi xin thề không biết gì cả! tôi không nói gì cả, tôi không thừa nhận gì cả.

Hiệp sĩ cho ngựa đi từng bước thẳng đến lâu đài Saint-Ange và đi ngang qua Saint-Pierre. Những người đàn ông từ các ngả đường tràn ra, đổ xô đến đây.

Tin tức về cái chết của Francois Borgia đã gây ra một sự xúc động sâu xa. Người ta biết rằng ngài là kẻ địch của César, người đối đầu lại, nên người ta đã hy vọng mơ hồ rằng cuộc tranh chấp âm thầm dẳng dai giữa hai anh em sẽ kết thúc bằng sự thất bại và có thể bằng cái chết của đứa con trai trưởng của giáo hoàng. Vì César Borgia, kẻ thắng trận ở La Romagne, nỗi khủng khiếp của kinh thành Rome, sống trong một bầu không khí căm hờn…

Ragastens từ từ đi xuyên qua và quan sát đám đông. Những tiếng lao xao ầm ĩ làm giật mình đám đông và chạy dài trên mặt như là những luồng gió của một cơn giông bão thổi mạnh trên mặt biển. Ở trong nhiều nhóm người, họ không do dự nói rằng cần phải báo thù cho cái chết củ Francois. Và những đôi mắt quay về hướng tòa lâu đài Saint-Ange, những đôi mắt đó dọa nạt César.

Vậy là người ta nghi ngờ ông ta chăng.

Bận lo nghĩ, Ragastens không để ý đến một người đàn ông… một tu sĩ!... đang đi rảo khắp các nhóm người, rỉ một tiếng vào lỗ tai của những người này, làm những dấu hiệu bí mật cho những người khác. Người tu sĩ đó, chính là Dom Garconio.

Ông ta đang giao phó công việc gì?

Đó là điều mà hiệp sĩ sẽ tự hỏi nếu như chàng trông thấy tên tu sĩ. Nhưng chàng chỉ cố thu thập những cảm tưởng của đám đông, vừa nghĩ đến cuộc hội kiến lạ lùng ngày hôm trước với Béatrix. Cuối cùng rồi hình ảnh của nàng thiếu nữ hoàn toàn thu hút chàng.

Khi chàng đến trước cửa tòa lâu đài Saint-Ange một sự thay đổi bất thường đã tác động đến thái độ của đám đông. Ragastens tất sẽ run rẩy nếu như vào lúc đó chàng thấy những cặp mắt sáng ngời đang nhắm thẳng vào chàng, và những nụ cười độc ác kèm theo. Nhưng chàng không thấy gì cả và đi vào trong sân tòa lâu đài, đang đầy rẫy những nhà quý tộc và những người lính.

Quả vậy, nhà vua nước Pháp cũng không được chầu chực bởi những vệ binh và những cận thần đông như là đứa con trai của giáo hoàng.

Ragastens bỏ chân xuống đất và lúng túng nhìn xung quanh chàng, bỗng một giọng trầm vang lên:

- Này! Các người không thấy ngài hiệp sĩ De Ragastens đưa dây cương của ngài sao?

Bọn gia nhân được gọi nắm lấy Capitan dẫn vào một chuồng ngựa trong lâu đài. Ragastens quay sang kẻ vừa giúp chàng ra khỏi cơn bối rối.

- Nam tước Astorre! Chàng rất đỗi ngạc nhiên kêu lên.

- Chính là tôi, gã khổng lồ trả lời, hân hạnh được đặt dưới quyền sai khiến của ngài, để hướng dẫn ngài đi ngang qua cái thành phố rậm rạp là lâu đài Saint-Ange.

- Thật ra, ngài nam tước thân mến, tôi thật sự biết ơn về đề nghị của ngài… Nhưng xin phép cho tôi được hỏi thăm sức khỏe của ngài. Dù rằng cánh tay ngài đang đeo băng, tôi mong rằng tôi không gây quá tổn hại cho ngài…

- Ngài thấy đó, tôi không có vẻ một người sắp chết, lưỡi gươm đưa tôi đi theo tổ tiên chưa được rên… Nhưng theo tôi… tôi sẽ đưa ngài đến tận phòng của đức ông César, ngài đang họp với cha ngài… Cha của tất cả chúng ta thay mặt chúa Jésus - Christ.

Nam tước làm dấu thánh giá. Ragastens tưởng nên bắt chước theo do sự lễ phép và đi theo người hướng dẫn của mình.

Nam tước đưa chàng đi lên một cầu thang lộng lẫy bằng đá hoa cương màu hồng, bên trên bắt đầu một dãy phòng trang hoàng với một sự xa hoa thanh đạm hơn là ở Cung điện Tươi Cười. Họ đi như thế đến một phòng ăn rộng lớn, tại đây lúc nhúc những vị quý tộc, những vệ binh, những cận thần đang trò chuyện huyên thuyên không chút giữ gìn.

- Quý ông, Astorre nói, xin phép cho tôi giới thiệu với quý ông, ngài hiệp sĩ De Ragastens, quý tộc người Pháp, đến nước Ý để chỉ cho chúng ta xem người ta sử dụng kiếm thuật như thế nào và đã khởi đầu tặng cho tôi một bài học, được, tôi sẽ nhớ rất lâu!

Những đôi mắt cùng hướng về người hiệp sĩ. Ragastens giật mình, vì chàng cảm thấy phân biệt trong giọng nói của Astore có những âm điệu mỉa mai nào đó và đó là những cặp mắt chế nhạo quay về phía chàng.

Quả thật César Borgia đang ở chỗ giáo hoàng.

Vào thời kỳ đó, Alexandre VI là một ông già bảy mươi tuổi. Tướng mạo của ngài “hay thay đổi và bất nhất” mang những dấu vết của một sự khôn ngoan tinh tế.

Trong con mắt màu đen của ngài, thỉnh thoảng có một sự linh động dị thường chiếu ngời ngọn lửa của một sự xảo trá tàn bạo. Những nét dữ tợn nổi bật trên gương mặt không có chút chi nhợt nhạt thường có của những ông già, nhưng trái lại như được nung dưới ánh mặt trời.

Alexandre có một vóc người hơi cao hơn trung bình, ngài đứng thật thẳng mặc dù thỉnh thoảng ngài giả bộ cúi đầu như dưới sức nặng trĩu của những sự suy tư. Với một vẻ tráng kiện lạ lùng, và nguồn gốc của người Tây Ban Nha của ngài được biểu lộ trong con mắt nghiêm khắc và cao ngạo, trong cái miệng mím chặt, trong cặp chân mày rậm.

Giáo hoàng ở trong một loại phòng cầu nguyện trang bị bàn ghế khắc khổ. Ngài ngồi trong một chiếc ghế rộng, lưng ghế cao có chạm trổ, trên những chiếc gối dựa bằng nhung.

Một thanh niên trẻ dường như vừa mới qua tuổi hai mươi, đứng trước mặt ngài và giáo hoàng vừa kết thúc xong một cuộc chuyện trò bắt đầu từ nửa giờ trước. Đôi mắt ngài nhìn sững lên một tấm tranh được người ta treo trên tường. Chàng thanh niên theo dõi cái nhìn đó với vẻ lo âu.

- Tuyệt diệu! giáo hoàng nói. Hiếm có! Raphael (1), con trẻ thân yêu, con sẽ trở thành hội họa đại tài.

---------------------------

(1) Raphael Sanzio tự Santi, họa sĩ, điêu khắc gia và kiến trúc sư của trường phái La Mã, sinh ở Urbino. Học trò của danh sư Pérugin, chàng làm việc ở Pérouse, Florenco, Rome. Ở triều đình của các giáo hoàng Jules II và Léon X, chàng có một địa vị đặc biệt, cộng tác cho sự trang trí điện Vatican và được chôn cất ở đài Panthéon. Thiên tài của chàng được thể hiện qua sự quân bình của tất cả mọi đức tính: nét vẽ hoàn toàn, linh động, sự chính xác của những chuyển động, sự hài hòa tuyệt diệu của những đường nét, nghệ thuật tinh xảo vô cùng. Không ai có thể bắt chước chàng được trong những bức tranh vẽ hình Thánh mẫu, vẻ thanh xuân rất rạng rỡ, tươi tắn, đầy mẫu tính trinh khiết. Mặc dù chết trẻ, chàng đã để lại rất nhiều tác phẩm: Gia đình thánh thiện, nàng làm vườn đẹp đẽ, Thánh Michel quật ngã con quỷ, sự tranh giành Thánh Thể, Ngôi trường ở Athènes, Le Paranasse (Thi sơn – Cổ Hy Lạp), những bích họa trong các phòng và gian phòng riêng ở điện Vatican (1483 – 1520). LND

-----------------------------

- Đức thánh – Cha vừa ý bức tranh Thánh Mẫu này?

- Tuyệt diệu, Sanzio! Ta không tìm ra danh từ nào khác… Ngài dịu dàng… và rất giản dị trên chiếc ghế ngồi bình dân… và lòng mẹ rất đỗi âu yếm trong sự nâng niu của những bàn tay! Và đứa trẻ Jésus! Có thể nào mơ ước một đứa trẻ quý phái hơn và thiêng liêng hơn? Đi, đi Raphael, con ghé qua người thủ quỹ của ta với cái phiếu mà ta vừa trao cho con… Nhưng tất cả tiền bạc trong các tủ sắc của ta cũng không bao giờ trả hết thiên tài của con… vì ta rất nghèo!

Người thanh niên còn ngây thơ với vầng trán tinh khiết, với đôi mắt mơ mộng, nghe những lời tán dương đó với một vẻ bình dị. Chàng sắp sửa lui ra, bỗng giáo hoàng ra hiệu giữ chàng lại.

- Và bức tranh “biến hóa” đó, ngài nói, có tiến bộ không?

Raphael Sanzio trở nên tư lự và thốt lên một tiếng thở dài.

- Cái tác phẩm đó làm cho con tuyệt vọng, chàng nói. Có ai biết bao giờ bàn tay của con sẽ đạt được hết việc diễn tả tư tưởng của con.

- Can đảm lên!... Chà! Một lời nữa, Raphael hiền hòa của ta, con lấy những người mẫu ở đâu, những sắc đẹp hoàn hảo đó… bởi vì trong bức tranh “Thánh Mẫu” có vẻ quý phái lạ thường trong cử chỉ.

- Cầu xin Đức Thánh – Cha vui lòng tha lỗi cho con, Raphael đáp lại. Không phải ở trong số những vị đại phu nhân mà con có thể tìm ra sự dịu dàng trong đường nét, và những phản ánh cả vẻ quý phái thâm thúy đến những tâm hồn tinh khiết…

- Và từ ở đâu thế?....

- Trong giữa đám dân chúng biết yêu thương, biết đau khổ … và suy tưởng….

- Thế vị Thánh Mẫu của con?

- Là một người con gái trong dân chúng, một nàng Fornarina (2) tầm thường.

-----------------------

(2) Fornarina: cô gái đút bánh mì vào lò, sống và làm việc ở lò bánh mì.

------------------------

- Giáo hoàng nhắm mắt. Rồi ngài nói thật giản dị.

- Này, Raphael, ta muốn được biết nàng!... Đi đi.

Và người thanh niên lui ra. Về phía giáo hoàng, đôi mắt ngài nhìn sững “Nữ thánh đồng trinh” ngồi trên ghế, ngài lẩm bẩm:

- Phải… biết được đứa trẻ trong sạch đó!... Đánh thức vài tia lửa trong đống tro tàn ở trong quả tim già nua của ta!... Yêu thêm một lần nữa!... Ôi! Dù chỉ là trong một giờ thôi, sống lại ái tình và khoái lạc!... Nếu như bản sao mang lại cho ta những cảm giác mà ta ngỡ rằng đã chết, thì người mẫu sống sẽ đem lại cho ta đến thế nào!... Một cô gái làm bánh mì?... Được! Ta sẽ tạo cho nàng một lãnh địa công tước, một tước vị… và bấy giờ nàng sẽ xứng đáng chia sẻ giường nằm của một người Borgia!...

Alexandre VI liền quay sang về phía cánh cửa và nói:

- Hãy đi vào!

Cánh cửa liền mở ra, César xuất hiện.

Một vẻ biến đổi lạ lùng vừa xảy ra trên gương mặt của giáo hoàng. Dường như ngài đau đớn khủng khiếp. Nhưng khó có thể nói rằng sự đau đớn của ngài thuộc về thể chất hay về tinh thần. Ngài ra dấu cho César ngồi xuống.

Quận công De Valentinois mặc áo giáp, mang giày rận, nét mặt gay gắt, mắt cảnh giác, khóe miệng xếp gấp bởi một nụ cười trơ trẽn vô liêm sỉ, làm thành một sự tương phản dữ dội với người cha. Đó là người tính chiến khôn khéo trước mặt một nhà ngoại giao.

Người này hé mắt lén nhìn ông ta, César lấy chiếc giày gõ nhẹ lên tấm thảm và chờ đợi.

- Thế nào, con trai của ta, cuối cùng giáo hoàng nói, nỗi đau đớn lớn lao được giành cho chúng ta… Thế là vào lúc cuối đời của ta, ta phải cam chịu thấy một trong những đứa con của ta bị ngã gục dưới lưỡi dao của một tên thích khách khốn nạn. Đứa con ngoan ngoãn nhất trong số con cái của ta. Có lẽ đứa tốt nhất!... Ôi! Ta là người cha thật vô phúc!

Giáo hoàng lau đôi mắt ráo hoảnh không có một giọt lệ nào cả.

- Nhưng sự trả thù của ta sẽ công khai, ngài nói tiếp. Con có biết hình phạt nào dành cho kẻ giết người thế nào không, César?

César giật mình và một bóng mờ thoáng qua trên trán ông. Nhưng ông ta nín lặng. Alexandre chụp lấy bàn tay ông.

- Ta muốn rằng phải thật là ghê gớm. Kẻ giết người, dù là ai đi nữa, thuộc về dân chúng hay thuộc về quý tộc, dù cho có phải là một vị lãnh chúa hùng mạnh nào, dù cho có phải là một người trong gia đình của ta, kẻ giết người sẽ chịu hình phạt mà ta vừa mới đọc cho viết huấn lệnh hồi lúc nãy: hắn sẽ chịu nhổ móng tay, móng chân, cái lưỡi, đâm mù hai mắt, và bị phơi bày như thế ở cây cột ô nhục… cho đến lúc chết. Bấy giờ, người ta sẽ móc quả tim và lá gan liệng cho chó ăn, còn thi hài sẽ bị hỏa thiêu và tro tàn quăng xuống sông Tibre… Con thấy bao nhiêu đó đủ chưa, César?...

César giữ im lặng. Ông xanh mặt. Giáo hoàng nói tiếp.

- Ôi! Francois đáng thương của cha! Khi ta nghĩ đến đêm hôm nọ, nó đến tìm ta, đầy nhựa sống và vui vẻ… Ta khuyên nhủ nó nên đến chơi đêm ở nhà em gái Lucrèce của con… chắc chắn là lúc ở Cung điện của Lucrèce đi ra nó mới bị giết… tội nghiệp thằng Francois! Quả tim của ta rướm máu… Nhưng sao con không khóc, César?....

Hai cha con nhìn nhau, César trả lời:

- Thưa cha, con chờ để nói với cha nhiều chuyện quan trọng, đợi cho cha kết thúc xong vai trò trong màn hài kịch…

- Có nghĩa là!...

- Việc đó có nghĩa là cái chết của Francois làm cha vui thích, nếu không, con không còn hiểu nữa!

- Chà!... khốn nạn chưa! Sao con có thể nghĩ đến những điều ghê tởm như thế! Con xúc phạm đến mối đau đớn của cha!

- Francois làm trở ngại cho cha, César nói tiếp vừa cất cao giọng. Xảo quyệt, hèn nhát, kẻ thù bí mật của sự vinh quang của cha, của anh trai nó, kẻ âm mưu, không biết thương hoặc không biết ghét, nó làm ô nhục danh giá của chúng ta! Cái chết của nó là đến kịp thời!

- Kẻ âm mưu?... Con nói là nó âm mưu?...

- Cha cũng biết rõ điều đó như con, thưa cha!

- Không hề gì! Tội ác rất tàn bạo và phải được trừng phạt! Con nghe không, César?... Mặc dù thằng Francois đáng thương có làm điều gì đó chống lại chúng ta đi nữa, cũng không thể tha thứ cho bất cứ một ai ở trên đời dám động tay đến một người trong dòng họ Borgia!

- Con đồng ý với cha, César lạnh lùng nói. Cho nên, kẻ sát nhân sẽ được tìm ra: chính con sẽ lo việc đó!

- Vậy thì, ta bắt đầu đựoc an lòng, César… Nếu như sau khi đánh bại giới quý tộc và bịt miệng dân chúng, chúng ta để cho ám sát, thì không cần phải khó nhọc làm những gì chúng ta đã làm!.... Riêng, chỉ co một người Borgia mới có thể động tới một người Borgia!

César liếc nhìn với một ánh mắt sâu sắc. Và một nụ cười vô liêm sỉ chói sáng trên gương mặt ông ta. Ông ta đã hiểu!....

- Thưa cha, ông nói, sự khôn ngoan của cha thật vô biên! Và con nghiêng mình trước nó. Francois đã phản bội chúng ta…

- Thượng đế đã trừng phạt nó với một sự nghiêm khắc làm cho ta đau xót tấm lòng phụ tử của ta…

Có một phút im lặng.. Mỗi người trong hai người đàn ông đó bắt đầu mơ mộng. Rồi Borgia tiếp nốt câu chuyện:

- Bây giờ chúng ta đã giải quyết xong những sự trả thù thích đáng…

- Con sẽ tìm ra kẻ sát nhân, phải không César?

Con xin thề… và cha biết rằng những lời thề của một người Borgia có giá trị đến thế nào… khi có lien quan đến quyền lợi của mình!... Bấy giờ, con muốn biết một chi tiết mà con chưa hiểu…

- Nói đi, César.

- Cha có nói rằng Francois âm mưu, và cái chết của nó giải thoát cho cha một sự nguy hiểm….

- Này! Chính con đã nói việc đó!

- Phải, nhưng mà cha đã nghĩ đến.

- Phải… Chúng ta nên thừa nhận. Rồi sao nữa?...

- Vậy thì cha nên nói hết cho con biết tường tận, Francois âm mưu cùng với ai. Thật là quan trọng con cần phải biết rõ…

- Con trai của ta, quả thật là thằng Francois đáng thương của ta đã lien kết với những kẻ thù tệ hại của chúng ta…

- Xin cha nói tên họ ra.

Vào lúc đó, vẻ mặt của César trở nên hết sức thù hận khiến cho giáo hoàng nghĩ rằng: “kẻ này đúng là con trai của ta!”

Rồi ngài trở về những ý nghĩ đang làm ngài bận trí:

- Nói tên họ cho con! Ngài kêu lên. Con đi quá mau! Nếu như cha có thể nói tên họ của họ ra, thì việc làm sẽ quá dễ! Cha chỉ biết rằng người ta đang âm mưu, thế là hết!... Ta biết rằng bọn phản nghịch đặt tín nhiệm ở em con… Cầu cho thượng đế thiêng liêng thương xót đến linh hồn của nó…

- Chúng ta nên nghĩ đến ta, thưa cha!

- Đúng!.... Và vừa đúng lúc, ta có một ý nghĩ.

- Chúng ta hãy xem ý nghĩ đó như thế nào, César nói với vẻ lo lắng.

Những ý nghĩ của giáo hoàng thường gây nguy hại cho những người được ngài giao phó. César không phải không biết điều đó.

- Ta nghĩ đến việc cưới vợ cho con! Ông già Borgia thình lình nói.

César vững lòng, bật cười.

- Con có làm điều gì hại cho cha đâu, thưa cha? Ông kêu lên.

- Đừng có giễu cợt, César… Ta biết rằng cuộc hôn nhân gây cho con sự ghê tởm… Cho nên ta nói với con cuộc hôn nhân có thể được, là vì ta thấy phương tiện để củng cố mãi mãi uy quyền của chúng ta.

- Con xin nghe cha nói, thưa cha! César đáp, chú ý nghe.

- Nghe đây, César… Thỉnh thoảng ta thường nhớ đến tất cả những gì ta đã làm để đưa gia đình chúng ta đến sự vinh quang và giàu có. Lúc ấy, ta thấy dường như những con ma bắt đầu đi lảng vảng xung quanh mình ta!... Những vị thân vương, những bá tước, những vị giám mục, những đức hồng y… Tất cả nhunữg cái đầu luân phiên dọa nạt ta… tất cả nhunữg kẻ đã ngã gục xung quanh mình chúng ta, bởi sắt thép hay bởi thuốc độc…. Những người Malalesta, những người Manfredi, những người Vitelli, những người Storza… Tất cả bọn họ nói với ta rằng: “Này Rodrighe Borgia kẻ nào đã giết sẽ bị giết! Borgia, mày sẽ chết bởi thuốc độc!...”

- Cha!... Cha hãy xua đuổi những chuyênj tưởng tượng thuộc về trẻ con đó.

- César! César! Giáo hoàng lẩm bẩm… Ta có sự linh cảm ghê gớm đó: sắp tới đây ta sẽ chết… và do bởi thuốc độc… Hãy để cho ta nói hết! Dù cho ta có chết, điều đó không đáng gì cả! Nhưng còn con!

- Thế con cũng bị đe dọa sao?...

- Giáo hoàng thấy rằng mối sợ hãi bắt đầu khởi sự làm suy đồi tâm trí của César.

- Con hãy tưởng tượng xem, ngài kêu lên, có phải người ta muốn làm hại một mình ta đâu? Nào hãy xem! Nếu chỉ mình ta, tất người ta sẽ để cho ta chết già. Nhưng còn con! Con!... Người thừa kế uy quyền của ta!... Con người đã chinh phục miền Romagne! Con, người mộng tưởng đến việc khôi phục lại đế quốc của Néren (3)! Con, con trai của ta, chính con là người mà người ta muốn làm tổn hại, và muốn chắc chắn tiêu diệt được con thì ta là người đầu tiên cần phải biến mất…

------------------------

(3) Néren, hoàng đế La Mã (từ 54 đến 68) nổi danh là bạo chúa, sinh ở Antium năm 37, con của Domitius Ahenobarbus và Agrippine. Được hoàng đế Claude nhận làm con, đã kế nghiệp ông. Ban đầu cai trị rất hiền lành theo lời sư phó là nhà hiền triết Sénèques. Nhưng chẳng bao lâu ông giết chết Britannicus (con trai của hoàng đế Claude), mẹ ruột là Agrippine, vợ là Octavie và tự làm ô nhục thanh danh bởi những sự ác độc của mình (LND)

---------------------

- Hỡi địa ngục! César gầm thét mà đôi mắt đỏ ngầu, trước khi họ động đến một sợi tóc trên đầu của cha, thưa cha, con sẽ thiêu hủy hết cả nước Ý.

- Còn có việc khác tốt hơn để làm, César! Giáo hoàng nói tiếp.

- Cha hãy nói đi… Con sẵn sàng tất cả!

- Vậy thì.. César… cuộc hôn nhân này… sẽ thu xếp mọi việc!

- Tên của người vợ sẽ mang lại cho chúng ta của hồi môn bằng việc bình định nước Ý và tính cách xác thực của uy quyền chúng ta được củng cố? Đó là con gái của bá tước Alma.. Béatrix.

- Con gái của bá tước Alma!... César ngạc nhiên nói.

- Con biết nàng không?

- Con còn không biết rằng bá tước còn có một đứa con gái!... Nhưng thưa cha, làm thế nào mà cha có thể cho rằng một sự liên kết có thể có được giữa dòng họ Borgia và dòng họ Alma sao?... Cha nói rằng con đã chinh phục miền Romagne… Quả đúng thật, nhưng con chưa có làm cho thành trì Monteforte quy hàng! Bá tước Alma, lãnh chúa Monteforte còn đứng vững, xấc láo, ngạo nghễ, như là một sự đe dọa vĩnh viễn…

- Kìa! Con đặt ngón tay lên vết thương… Monteforte đã trở thành nơi hò hẹn của tất cả những kẻ bất mãn… Là kẻ mưu đồ, tích cực, can đảm, bá tước Alma đã tập trung xung quanh mình ông ta những mối căm thù tản mát… Con thấy rõ chăng quyền lợi mà chúng ta có để cho Béatrix trở thành vợ của con?

- Không bao giờ bá tước sẽ bằng lòng việc đó…

- Con sẽ bắt buộc ông ta.

- Bằng cách nào?

- Trước hết, bằng cách bắt cóc con gái ông ta.

César lo ngại, tìm những lý lẽ để khỏi có cái hành vi đang cười với ông một cách không hấp dẫn. Không phải ông đang có trong tim một tình yêu khác sao?

- Tiến tới Monteforte, giáo hoàng nói tiếp, với những lực lượng đầy đủ, chiếm đoạt cái thành lũy cuối cùng đó, bắt giữ bá tước thuộc quyền, và bấy giờ đề nghị kết hôn với con gái ông ta: đó là một miếng đòn đẹp đẽ, hùng tráng… Đó là một cuộc bại trận của những kẻ địch của chúng ta kể từ nay lâm vào tuyệt vọng.

César giận dữ cắn hàng ria mép của mình.

Alexandre VI, lén quan sát ông, ngài tiếp:

- Đứa con gái đẹp đẽ, xinh xắn có thể làm cho một vị giáo hoàng đày ải vào địa ngục!...

César nhún vai. Giáo hoàng đứng lên.

- Ta thấy rằng việc đó không thích hợp với con…

César lặng thinh, bướng bỉnh.

- Được! ông già Borgia nói tiếp vừa nhìn chòng chọc vào César với một vẻ tinh quái khó tả. Ta từ bỏ ý định đó.. Ta sẽ tìm cách bảo vệ chúng ta mà khỏi bắt buộc con làm một cuộc hôn nhân bất đắc dĩ với con nhỏ Hoa Anh Thảo (Prrimevère)…

César nhảy dựng, mặt ông tái xanh.

- Cha vừa nói sao? Ông hỏi với một giọng khàn.

- Ta nói: Hoa Anh Thảo… Một biệt danh tặng cho Béatrix…

- Cha bảo rằng Hoa Anh Thảo là con gái của bá tước Alma?

- Ta đã nói! Có việc gì khiến cho con động lòng?

César quay sang về phía giáo hoàng:

- Thưa cha, chừng nào cần tiến quân về Moteforte?...

- Từ đây đến bốn ngày, cha sẽ nói việc đó với con… Thế là con chấp nhận?

- Phải, César nghiến răng nói.

- Tốt! Hãy đi lo tang lễ cho Francois. Về vấn đề này, có một cơn sốt nào đó ở trong đám dân chúng.

César đi ra vừa nhún vai với vẻ khinh bỉ. Giáo hoàng lắng tai nghe một lúc đinh thúc ngựa vang dội trên nền đá lát đi xa dần. Rồi ngài lẩm bẩm:

- Đồ ngốc!...

Về phần của César, ông ta đi xuống một cầu thang rồi một cầu thang khác… rồi ông đứng ở trong một cái hầm của điện Vatican. Không một người nào đi theo ông.

Đến cuối hầm, ông ta mở một cái nắp, đi xuống nữa và đến một cái hầm tròn nhỏ.

Ông để tay lên một viên gạch trông không khác biệt với các viên khác… và bức tượng hé ra đủ chỗ cho một người đàn ông lách qua. Một loại hầm quanh co chật hẹp tối đen bắt đầu từ đó. César đi vào không cần ánh sáng.

Cái hầm quanh co đó, là hầm bí mật ở dưới đất nối liền điện Vatican với lâu đài Saint-Ange. Vào thời kỳ đó, chỉ có ba người được biết sự hiện hữu của hầm ngầm bí mật đó.

Ấy là giáo hoàng, César và Lucrèce.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.