Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XIV TÂM HỒN ĐAU KHỔ

❊ ❊ ❊

Khi Ragastens lên đến mặt đất, chàng tái mét. Có cái gì đó mới lạ và thấm thía vừa đi vào đời sống của chàng. Đó là một cảm giác tuyệt vọng đau đớn xót va và cũng là một sự tự hào vui vẻ. Chàng tự cảm thấy có khả năng thực hành những công cuộc phi thường và cùng một lúc tính xác thực của một nỗi cô đơn vô phương cứu chữa, chàng rùng mình ớn lạnh.

Chàng đi từng bước chậm chạp, vừa tìm hiểu việc gì đang xảy ra trong lòng. Và ý nghĩ của chàng tuôn trào:

- Xưa kia, khi xảy ra: ta cảm thấy tim đập mạnh mỗi khi thấy bóng dáng một người đàn bà, nhiều lần ta tự bảo rằng mình đã yêu… Rồi một cuộc gây gổ, một trận đấu gươm, làm cho ta quên phắt đi người đàn bà yêu mến… Lúc bấy giờ ta được tự do… Nỗi say sưa thú vị biết bao trong tiếng nói!... Không có gì có thể ràng buộc được mình… Tự do để đi rảo khắp cả vũ trụ, với nỗi vui sướng được ở khắp nơi như ở nhà mình!...

Chàng ngừng lại lấy tay áo quệt mồ hôi trán. Rồi chàng lẩm bẩm:

- Tự do!... Và một mình!... Một mình!... Thế ra việc đó làm cho ta sợ hãi?... Tự do!... Một mình!... ngày hôm nay có phải như ngày hôm qua không? Không phải là được tự do sao?... Ai ngăn cản ta nói lời giã từ với gã Borgia đó, nói lời giã từ với nước Ý?... Ngay ngày mai ai sẽ ngăn cản ta đóng yên cương cho Capitan và trở lại cuộc sống tốt đẹp lên đèo xuống ải? Phải! ai có thể ngăn cản được ta?...

Một hình ảnh phấp phới trước mắt chàng. Chàng thấy lại nàng, rất đỗi xinh đẹp dưới chiếc voan đen, với một sự thương hại mạnh mẽ cho những giọt lệ trong đôi mắt nàng mà chàng tự nguyện sẽ cho một ly máu của mình để đánh đổi mỗi giot lệ đó của nàng. Và lúc ấy chàng cảm thấy hình ảnh đó sẽ không rời chàng nữa!...

- Hoa Anh Thảo! chàng lẩm bẩm.

Và bàn tay co rúm của chàng đặt lên đôi mắt nóng bỏng vì cơn sốt, chàng cảm thấy bàn tay mình ướt đẫm nước mắt…

Phải!... Ragastens khóc!...

- Chết nỗi! Chàng chửi thề, quả ta bị bối rối như thế sao? Ồ! Ồ! Ta đã đi quá giới hạn… Ta yêu! Phải! Đó là điều vô phúc… Ta đã yêu… ta không còn nghi ngờ gì nữa… Bởi tất cả lũ quỷ, nhưng có phương thuốc cứu chữa! Trước hết, ta còn hy vọng được những gì?... Ta vừa mới thấy nàng được các nhà đại quý tộc bao quanh. Trong số họ có những ngừoi trẻ, đẹp,.. can đảm… nàng được yêu… ta thấy việc đó khó thể chối cãi được… Thế thì! Chàng nói tiếp với một tiếng nấc, mày hãy tiếp tục con đường của mày, hiệp sĩ! Ngay ngày mai, đi đến tỏ lời từ giã với ngài thân vương Borgia…

Chàng giật mình. Một ý nghĩ mới đến trong trí.

- Rời khỏi Borgia! Chàng nói tiếp. Rời khỏi người đàn ông đó trong lúc mà sự giàu sang của ta được bảo đảm ở bên cạnh ông ta!... Ông ta phong cho ta chức đại úy… ông ta cho ta phương tiện để chuẩn bị cho một tương lai vinh quang mà ta đã mơ ước… và, trong lúc ta đạt đến đích, ta lại từ bỏ tất cả những gì mà ta chỉ mới dám thoáng thấy… Tại sao?... phải… tại sao?

Và câu trả lời đến với chàng trong một nguồn vui vẻ chua chát”

- Vì nàng!... Vì nàng, từ bỏ cái chức vụ đại úy của ta! Vì nàng, từ chối sự giàu sang và có thể cả sự vinh quang! Rời khỏi Borgia, bởi Borgia là kẻ thù của dòng họ Alma… bởi vì ông ta dám động đến người mẹ của Hoa Anh Thảo… phải, làm việc đó… và biết rằng “nàng” chẳng bao giờ biết được việc ta làm… Đó là do nơi đâu ta có thể trốn chạy! Hãy tỏ ra khoáng đạt. Ragastens! Mày hãy đi nơi khác đánh liều với cảnh khốn khổ, bởi vì mày đã điên rồ để cho lòng mày cảm động!...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.