Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LXX NHỮNG QUYẾT ĐỊNH CUỐI CÙNG

❊ ❊ ❊

Không phải một mình Angelo đã bất chợt nghe trộm câu chuyện bàn cãi thú vị trong gia đình mà chúng ta vừa tham dự, Giacomo cũng nghe câu chuyện đó. Người quản gia của Lucrèce biết rõ tất cả các góc xó ở trong ngôi nhà rộng rãi. Vì ông ta có sứ mạng canh chừng Lucrèce nên ông không thể để cho mất hút tăm dạng của nàng.

Nhờ một trong những lỗ nhỏ được người con gái của Borgia cho thiết lập ở khắp nơi, Giacomo có thể nghe lỏm được những gì vừa nói ra giữa giáo hoàng và Lucrèce.

Lúc đó vào khoảng mười hai giờ đêm, tu viện trưởng đi đến cái chòi của ông thuyền chài. Chẳng bao lâu, ông đứng trước mặt bà Rosa Vanozzo. Bà không tỏ vẻ ngạc nhiên vào khi thấy ông vào giờ này. Bà cho rằng ông đến tìm bà để tìm cách biết rõ những gì bà đã nói với ông già Borgia ở bờ biển.

Nhưng tu viện trưởng Angelo cũng có riêng sự khôn khéo của ông.

- Đã đến giờ hành động, ông đột ngột nói.

- Phải chờ đợi hai ngày, bà Maga trả lời. Ta chưa sẵn sàng.

- Bà muốn chờ xem ông già Borgia sẽ cho thả nàng bá tước trẻ tuổi Alma, như ông ta đã thề thốt với bà.

- Làm thế nào ông biết việc đó? Bà Maga hỏi.

- Ông già đã lừa phỉnh bà, tu viện trưởng nói tiếp mà không trả lời. Lệnh bà Béatrix sẽ không được phóng thích tự do. Bà ta sẽ phải chịu đựng sự khổ hình mà bà ta đã bị kết án.

Bây giờ thì bà Maga tái mặt. Tu viện trưởng đã nói với giọng quả quyết. Hiển nhiên là ông ta biết và ông ta nói sự thật…Béatrix đã bị nguy nan…Bà nhắc lại:

- Làm thế nào ông biết việc đó?...

Tu viện trưởng Angelo liền thuật lại từng điểm cảnh tượng mà ông đã tham dự kín đáo.

Khi tu viện trưởng đã kể xong, bà có một phút im lặng. Angelo chờ đợi với một sự lo sợ nóng nảy.

- Việc đó sẽ là tối mai! Thình lình bà Maga nói.

- Chừng nào bà muốn đi vào trong lâu đài?

- Ngay đêm nay. Ông có thể giấu kín ta suốt trọn ngày mai không?

- Dễ dàng. Bà đi theo tôi.

- Không. Ta sẽ có mặt ở cổng lâu đài sau hai giờ đồng hồ. Ta có những việc cần chuẩn bị, phải làm xong.

- Tôi sẽ có mặt ở đó để đưa bà vào.

- Tốt. Bây giờ đi đi. Để lại một mình ta.

Tu viện trưởng Angelo đi ra.

Rosa ở lại hoàn toàn choáng váng. Thì ra, Rodrigue đã dành cho bà một sự phản bội cuối cùng…Bà đã tha thứ cho ông ta. Bà đã từ bỏ sự báo thù. Đổi lại bà sẽ nhận được mạng sống của một người đàn bà vô tội…Và Borgia kết án kẻ vô tội để sát hại Ragastens.

Chà! Ông ta thật đáng nguyền rủa! Béatrix sẽ chết. Nhưng ông ta, kẻ bị nguyền rủa, ông ta sẽ bị giết đầu tiên!

Bà đi qua cửa hầm nơi Ragastens đang ở. Spadacappe chỉ cho bà thấy hiệp sĩ đang ngủ. Một sự phản ứng vừa nảy sinh trong tâm trí của Ragastnes. Bà Maga đã bảo với chàng:

- Béatrix được thoát nạn…Ta bảo đảm việc đó.

Và bây giờ sự xác tín đã đi vào lòng chàng.

Một việc bớt căng thẳng xảy ra. Và chịu khuất phục trước sự mệt mỏi ghê gớm, Ragastens đã ngủ yên trong vài phút.

Bà Maga làm một cử động như định rờ bụng Ragastens. Nhưng, vào lúc mà bà sắp đánh thức chàng hiệp sĩ, có người đi vào phòng. Đó là Giacomo vừa đến, đi tìm bà Rosa.

- Nhiều việc hệ trọng cho chàng thanh niên này! Ông thì thầm. Lão già Borgia hy sinh nữ bá tước Béatrix.

- Ta biết! bà Maga nói. Tu viện trưởng đã đến nói hết cho ta nghe.

- Cần phải báo cho ngài hiệp sĩ…

- Than ôi!...Ta có đủ sức không?

Tuy nhiên, Spadacappe đã nghe những lời nói đó! Anh ra hiệu cho cả hai đi theo anh.

- Việc gì đã xảy ra? Người dũng sĩ tùy tùng xứng đáng hỏi khi họ đã ở trong phòng của bà Maga.

Bà thuật lại cho anh rõ. Spadacappe, cũng vậy, anh đồng ý là cần phải báo cho hiệp sĩ biết. Và anh đi đến đụng vào cánh tay chàng thanh niên đang ngủ.

- Thưa ông, anh nói, bà già…muốn nói chuyện với ông.

- Một việc bất hạnh đã xảy ra! Ragastens kêu lên.

- Việc bất hạnh chưa xảy đến, bà Maga nói, bà đi vào dẫn Giacomo theo. Có thể vẫn chưa có việc gì bị thất bại cả…

- Những lời nói vô ích! Ragastens nói. Hãy cho tôi nghe sự thật…

- Đây là: lão già Borgia đã thề với ta là sẽ nhận được ở người con gái của ông ta, rằng vị hôn thê của ông sẽ được thả tự do, ông ta thay đổi, ông ta phản bội. Hình phạt ông ta đã cận…Nhưng còn ông, ông bạn đáng thương, ông vẫn không tránh khỏi bị thương tổn…

Ragastens thốt ra một lời nguyền rủa dữ dội. Hai nắm tay đưa thẳng lên trời. Thật là quá đỗi.

Trong một tia sáng cuối cùng, chàng hiểu rằng nếu chàng tự buông thả, lý trí của chàng sẽ chìm đắm trong một cơn khủng hoảng tuyệt vọng hoặc là điên cuồng nào đó. Chàng tìm cách làm cho bất động.

- Xin nói tất cả cho tôi nghe, chàng hỏi với một giọng êm dịu.

Bà Maga tóm tắt ngắn gọn cuộc nói chuyện của bà với Borgia, rồi những tin tức do tu viện trưởng mang đến, được Giacomo xác nhận…

- Ta đã làm để cứu ông, ông và người mà ông yêu thương, những gì mà chắc chắn ta sẽ không chịu làm để cứu vãn chính mạng sống của ta…Những nạn nhân đáng thương!...Các người ở trong bàn tay của định mệnh…Borgia nghiền nát các người…

Ragastens cúi đầu xuống khóc. Thật là khủng khiếp khi thấy những dòng lệ chảy dài trên gương mặt chàng thanh niên dường như được tạo ra cho sự vui vẻ và niềm hạnh phúc…

- Ông sẽ được báo thù, bà già Maga chấm dứt, bối rối và xúc động…Tất cả hai người sẽ được báo thù. Việc đó ta xin thề với ông!...Nhưng than ôi!...Việc đó có hoàn trả hạnh phúc lại cho ông chăng!...

Ragastens ngước đầu lên.

- Cám ơn bà, chàng nói, cám ơn lòng thương xót mà tôi đoán ra trong những lời nói của bà…Thật êm đềm cho tôi được cảm thấy mối thiện cảm đó vào giờ mà tôi sắp chết…

- Ông vẫn nhất quyết đi vào cõi chết!...Ông có thể chờ đợi thêm đến ngày mai được không?

- Tôi cố gắng, nếu như việc đó có ích lợi cho bà, thưa bà. Tôi không thể từ chối gì cả với bà vào lúc này. Nhưng đó là tất cả những gì mà sức lực tôi cho phép.

- Ta cám ơn ông, bà Maga nói. Sự can thiệp của ông vào ngày mai có thể làm hỏng dự định của ta. Trong khi vào tối mai tất cả sẽ xong.

Bà do dự một lúc…rồi hỏi.

- Ông có vui lòng ôm hôn ta không, con trẻ? Ta yêu cầu ông việc đó, bởi vì ta cũng vậy, ta sắp đi đến cõi chết.

Không một lời nói, Ragastens buông rơi mình cho hai cánh tay của bà già. Bà, không ngoảnh lại, đi lên thang lầu, đi sâu vào trong đêm tối, về hướng tòa lâu đài bị nguyền rủa.

Bấy giờ, Ragastens quay sang Giacomo

- Ngày mai, chàng nói, ta sẽ thử vượt qua cổng tòa lâu đài. Giờ nào sẽ thuận lợi nhất?....

- Ngài hãy nghe tôi nói, ông già nhỏ thó trả lời, mà gương mặt giống quỷ tiết lộ vẻ bồn chồn lạ lùng, ngài muốn đến trình diện ở cổng tòa lâu đài?...Ngài sẽ bị giết chết trước khi vượt qua được…không làm việc đó được…

- Ông có cách nào khác đề nghị với ta chăng?...

- Có lẽ!...Tôi sẽ xem…Chúng ta nên thỏa thuận một giờ…

- Tất cả sẽ phụ thuộc vào giờ đến của César. Ta cần phải đi vào trước ông ta, thế là hết!

- César sẽ đến khoảng mười hai giờ đêm…ông có muốn chọn mười giờ đêm không?...

- Mười giờ, được!

- Vậy thì, vào giờ đó, thay vì ngài đến trước cổng tòa lâu đài, thì ngài nên đến trên những tảng đá ở bờ biển, tại nơi mà cái hào bị gián đoạn là nơi mà bức tường gie thẳng lên trên khối đá lớn…Nếu như ngài không thấy gì cả…có nghĩa là tôi sẽ không làm được gì cả và lúc bấy giờ, ngài cứ hành động theo quyết định bất ngờ của ngài…Hẹn ngày mai…mười giờ!

Giacomo biến mất. Còn lại một mình, Ragastens nhận thấy Spadacappe đang hăng hái lau chùi những thanh gươm và dao găm. Bấy giờ chàng mới nghĩ đến việc trả anh đầy tớ xứng đáng về. Thật vậy, chàng không có quyền lôi cuốn anh vào cuộc tranh đấu mà thật ra chỉ là một việc tự tử trá hình! Không! Không!...

- Anh làm gì đó? Chàng hỏi.

- Thưa ông, ông thấy tôi chùi võ khí của chúng ta cho ngày mai…không phải ngày mai là ngày chiến đấu sao?

- Anh làm cho mình cực khổ như thế có ích lợi gì?...

- Thưa ông, Spadacappe trả lời, bởi vì ngày mai chúng ta sẽ chết một cách trong sạch.

(Hết Chương LXX)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.