Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXV NGƯỜI CON GÁI ĐÃ CHẾT

❊ ❊ ❊

Ragastens, Machiavel và Sanzio cùng nhìn nhau.

- Con gái của ngài!...

Tiếng kêu sửng sốt thoát ra khỏi miệng họ, trong lúc giáo hoàng lén xem xét họ, với một cái nhìn tinh quái.

Raphael là người bị bối rối nhất trong ba người. Lời nói giản dị của giáo hoàng vừa làm cho chàng xúc động. Chàng cảm thấy một cảm giác mới vừa đi vào lòng chàng.

Người đàn ông mà chàng muốn trừng trị, chính là cha của nàng Rosita!...

Chà! Dường như tất cả được giải thích!...Một sự kính trọn xúc động thay thế cho cơn giận ở trong lòng chàng.

- Thưa Đức Thánh-Cha, chàng ấp úng, ngài trở thành thiêng liêng gấp hai lần đối với con, nếu như ngài là người cha của người được con quý chuộng.

Với một cử động tự nhiên, chàng đứng lên và mở dây trói cho ông già Borgia. Ragastens nhún vai và bước lui lại. Machavel lạnh lùng chờ đợi sự kết thúc.

- Này con, giáo hoàng dịu dàng nói, con trẻ thân mến…ta được biết mối tình của con đối với con gái của ta…và tim ta đã rướm máu về phương tiện mà ta bắt buộc phải làm…

- Ngài sắp sửa dẫn con đến gặp nàng, phải không thưa Đức Thánh-Cha!...Ngài sẽ không từ chối hạnh phúc của nàng và của con!

- Đưa con đến bên cạnh nó!...giáo hoàng kêu lên. Hỡi ôi! Này các ông hãy bước lại gần đây…Các ông có quyền được biết tất cả!...Lời hứa của các ông sẽ không tiết lộ gì cả. Bước lại gần đây, ông hiệp sĩ…

- Đức Thánh-Cha có thể nói ra. Ở đây tôi nghe rất rõ! Ragastens nói.

Giáo hoàng đã đứng lên sau lúc được Raphael mở trói. Ngài lanh lẹ liếc nhìn để tìm cách làm thế nào có thể xích lại gần cánh cửa. Nhưng Ragastens đứng tựa lên cánh cửa đó lưng áp lên ổ khóa cửa, hai tay khoanh lại, và cùng lúc, chàng canh chừng cửa sổ. Giáo hoàng vừa bước qua bên cạnh một bước, hiệp sĩ vội bảo ngài:

- Thưa Đức Thánh-Cha, xin ngài ở yên tại chỗ, tôi van ngài!...Gần bên cửa sổ, ngài sẽ rủi ro trúng phải sương đêm…

Giáo hoàng đưa mắt ngó lên trời, và ngài ngồi xuống.

- Thưa cha, Raphael lẩm bẩm…xin ngài cho phép con gọi ngài với cái tên đó…xin ngài nói về Rosita cho con nghe…

- Nó tên là Rosita! Giáo hoàng đau đớn nói. Cái tên được người đàn bà tiếp nhận nó đặt cho nó.

- Bà Maga?

- Bà Maga đáng thương phải không?...Phải, ta biết…Người đàn bà khốn khổ, rất nhân đức và rất tốt!...Đã nhiều lần ta muốn đưa bà ra khỏi đời sống khốn nạn!...Những hỡi ôi! Cái lý trí đã bị lung lay của bà làm cho bà thấy tòan là kẻ thù ở khắp nơi.

Những lời nói cuối cùng đó thuyết phục được Raphael.

- Này quý ông, ông già Borgia nói tiếp, việc thú tội mà ta sắp làm với các ông thật quá đau đớn đối với ta…

- Thưa Đức Thánh-Cha, Raphael nói, chúng tôi thật không xứng đáng để toan khiến cho ngài phải chịu gục đầu dưới sức nặng của những kỷ niệm mà chúng tôi không có quyền phán xét..

- Hãy nhường lời nói cho Đức Thánh-Cha, Ragastens ngắt lời.

- Vả lại, giáo hoàng nói tiếp, giờ đây, các ông có quyền hạn trên…con gái ta…Mặt khác, việc mà ta sẽ nói với các ông rất là ghê gớm đến nỗi các ông sẽ từ chối không tin ở ta, nếu như ta thông báo cho các ông biết tất cả sự thật!

- Quá ghê gớm?...Ngài có gì để thông báo với chúng tôi…Con run sợ…ôi! Tiếng chuông báo tang đó! Tiếng chuông báo tang đó!...Sanzio chấm dứt trong một tiếng thét.

Giáo hoàng đứng lên. Gương mặt của ngài được phủ quanh bởi những sợi tóc bạc lúc ấy dường như thật sự là oai vệ. Lời nói rung động của ngài khiến cho chính Machiavel cũng rùng mình.

Raphael, ngài trang trọng nói, con trai thân mến, con biết rõ ta thương yêu con biết bao nhiêu…Bao giờ con có một vài tình thương nào đối với ta, ta kêu gọi đến tấm lòng của con. Hãy nghe ta nói với sự trầm tĩnh của một người công giáo, của một người đàn ông cứng cỏi…

- Ngài hãy nói đi, Sanzio lẩm bẩm với một giọng nói đau đớn.

- Ta cần phải nhắc lại những sự việc từ hồi đầu… Phải, thưa quí ông, ta là người có tội…Phải, con quỷ xác thịt một hôm đem ta ra thử thách. Sau đó ta đã đem bao nhiêu nước mắt và lời cầu nguyện để chuộc lỗi lầm của mình!...Khi bà nữ công tước Alma trở thành người mẹ, việc bất hạnh đè nặng lên người bạc phước đó, chồng bà được báo cho biết việc ngoại tình…Bấy giờ, bà thất kinh nên ruồng bỏ đứa trẻ!...Lúc đó ta đau đớn biết bao!...Ôi! ta không muốn lập lại những giây phút tương tự…Từ xa ta trông nom đứa trẻ được bà Maga tiếp nhận…Than ôi! Một người khác cũng canh chừng và suy ngẫm một cuộc báo thù ghê gớm, đó là bá tước Alma! Tất cả lòng oán thù đối với ta tập trung lên đầu đứa trẻ vô tội…Nhưng bá tước không biết đứa nhỏ ở đâu…Để từ nay tránh khỏi cho nó mọi cuộc trả thù, ta quyết định để cho bà Maga nuôi dưỡng nó, như là một đứa con gái nghèo trong dân chúng. Trong suốt nhiều năm, ta giữ được hy vọng là nó sẽ được cứu thoát…

- Rosita yêu dấu của ta! Sanzio lẩm bẩm với lòng nhiệt tình.

- Một ngày kia – ngày vui vẻ và hạnh phúc – ta được biết rằng nó được thương yêu…quý chuộng bởi một thanh niên xứng đáng được yêu. Người thanh niên đó, ta chứng tỏ với chàng mối tình thân thiết nồng nhiệt của ta được ta đặt trên tình yêu những bức tranh đẹp đẽ…Có đúng không, Raphael Sanzio?

- Thật đúng, thưa Đức Thánh-Cha.

- Thời gian trôi qua…Và ta hy vọng rằng bá tước Alma quên lãng mối hận thù…Bỗng nhiên, một luồng sét đánh trúng ta…Bá tước đã tìm ra dấu vết của đứa trẻ…Ta lập tức báo tin cho bà Maga….

- Con hiểu! Raphael kêu lên. Chính là lúc bà yêu cầu con nên gấp rút làm hôn lễ và chạy trốn đến Florence…

- Phải! giáo hoàng nói, ngài nhắm mắt để không làm tiết lộ nỗi vui mừng của ngài. Chính ta đã cho đưa lời khuyên đến bà…lời khẩn cầu…Than ôi! Than ôi!...Trong buổi tối cử hành hôn lễ, ta được biết rằng bá tước đã cho đặt người rình rập để bắt cóc đứa trẻ khốn nạn…Từ lúc đó, ta quyết định hành động…Điều bí mật lớn nhất rất cần thiết…Ta không thể báo trước cho Sanzio mà không khỏi bắt buộc phải thú nhận tội lỗi của mình…Ta cho bắt cóc đứa trẻ! Ý định của ta là đưa nó đến đây…rồi cho hộ tống nó cho đến Florence và cuối cùng sẽ thông báo cho con, Raphael…Và con nên nhớ lại rằng, lúc con đến gặp ta, hầu tước De Rocasanta có hứa với con sẽ tìm ra người vợ trẻ của con?

- Thật đúng, thưa Đức Thánh-Cha!....

- Khi ấy ngài biết rõ tất cả! Với một vị chỉ huy cảnh sát, người ta có thể giao phó những sự bí mật như thế…Rocasanta đã trù hoạch cuộc bắt cóc, và cho đưa đứa trẻ đến đây dưới sự trông nom của một người đàn bà đáng kính Rocasanta sẽ báo cho con biết ngay khi đứa trẻ đáng thương có mặt ở Florence…Đến đây ta cần đến tất cả lòng can đảm của ta để nói tiếp…

- Ôi! Ngài làm cho con run sợ…con sợ, thưa Đức Thánh-Cha…

- Ta vội vàng lên đường đi Tivoli, giáo hoàng nói tiếp vừa thở dài. Ta đến nơi…và ta cố gắng làm an lòng con gái ta, mà không dám nói hết sự thật với nó…Việc kinh khủng xiết bao!..Ta thấy nó tái xanh và suy yếu từng giờ…Việc gì đã xảy ra? Một việc bất hạnh đáng ghê sợ, con trẻ!...Hoặc là đúng hơn là một tội ác ghê tởm!

Raphael trở thành trắng bạch như là một người chết.

- Rosita!...Rosita!...chàng kêu lên.

Chàng không thể nói nhiều hơn nữa. Chàng ngã ngửa ra sau, bất tỉnh Machiavel đỡ chàng trên tay, trong lúc Ragastens cố gắng làm chàng hồi tỉnh bằng cách thấm nước vào hai bên thái dương.

- Thưa ngài! Chàng nói, ngài hành hạ đứa trẻ này!

- Ta sẽ không nói gì nữa, nếu xét ra cần thiết, giáo hoàng lẩm bẩm vẻ chán nản.

Raphael tỉnh lại. Những tiếng nức nở của chàng vang dội.

- Ôi! Chàng thanh niên bị hoạn nạn rên rỉ, con muốn được biết tất cả…xin thương xót, thưa Đức Thánh-Cha, tất cả sự thật!

- Con muốn biết!...vậy thì!...vài giờ trước cuộc hôn lễ của con, người ta cho con gái ta uống thuốc độc!...

- Một người đàn bà…một con quái vật…lãnh tiền của bá tước Alma! Chính Rosita nói tất cả với những vị y sĩ!...Nó nhớ lại tất cả, con bé xấu số!...đã quá muộn!...Tất cả các phương thuốc đều vô hiệu!...đã quá muộn, ta bảo con!...ôi!...con gái của ta! Con gái của ta!...

Và giáo hoàng ngã lên giường, hai tay ôm đầu nức nở, dường như sự đau đớn của ngài quá lớn.

Raphael không còn khóc nữa…đôi mắt của chàng hết nhìn giáo hoàng đến nhìn Machiavel. Duy chàng chỉ lẩm bẩm:

- Tiếng chuông báo tang ghê rợn đang rung!...Đó là cho Rosita!...

Thình lình, chàng đứng lên và nói với một giọng điên loạn.

- Tôi muốn thấy nàng, chàng nói.

Borgia đứng lên, cầm lấy bàn tay của Sanzio:

Chúng ta sẽ cùng than khóc nó…các ông cũng vậy xin theo ta…

Và ngài kéo Raphael, đi thẳng về phía cửa.

- Một lúc, Ragastens nói vừa đứng chắn ngang cửa.

- Ông muốn gì, thưa ông!...ông muốn ngăn cản đứa trẻ này thấy mặt một lần chót người con gái đẹp nó yêu thương sao?...

- Tôi muốn, Ragastens nói, tôi chỉ muốn giản dị là không quay trở lại những ngục tối của lâu đài Saint-Ange nữa! và ngăn cản đứa trẻ này, như là ngài nói, đi đến chốn ấy.

- Tôi cũng đồng ý với ông, Machiavel nói tiếp.

- Những sự nghi ngờ của ông…sau những lời thú nhận đau đớn đó…

- Đây không phải là sự nghi ngờ: chỉ là những sự đề phòng thôi!...

- Các bạn! Sanzio lẩm bẩm…Đây là người cha của Rosita!...xin tha thứ cho ngài!...vì tôi!

Ragastens xoa râu. Chàng ra dấu cho Machiavel, được trả lời bởi một sự tán thành ngấm ngầm.

- Raphael, bấy giờ Ragastens lên tiếng, chúng tôi trân trọng sự đau đớn lớn của ông, chúng tôi chia xẻ nỗi đau đớn đó…chúng tôi xem những gì Đức Thánh-Cha vừa nói ra đều là sự thật…nhưng chúng tôi tin rằng Đức giáo hoàng cũng không quên trả thù. Chúng ta đến đây để bắt buộc Đức Thánh-Cha phải hoàn trả lại Rosita cho chúng ta…lại xảy ra việc Rosita là con gái của ngài! Lại xảy ra việc chúng ta đã bị lầm lẫn về những ý định của Đức Thánh-Cha. Cuối cùng lại xảy ra việc can thiệp của chúng ta trở thành vô ích…bởi vì…việc bất hạnh ghê tởm đã xảy ra. Nhưng có điều chắc chắn là chúng ta đã xâm phạm nghiêm trọng đến Đức Thánh-Cha, nên trong vòng năm phút, cả ba người chúng ta sẽ ở trong đáy một cái hầm cạn…cho nên tôi đề phòng…thôi đi, Machiavel!...

Machiavel nắm cánh tay của Sanzio:

- Theo tôi, anh bạn!...

- Ôi! Hãy để tôi ở lại đây…đi đi nếu như anh muốn! chàng họa sĩ ấp úng.

- Raphael! Anh muốn giết chúng tôi sao?...

Sanzio ném những con mắt lơ láo lên Ragastens và Machiavel, với một ý nghĩ duy nhất: trông thấy lại Rosita.

Những lời nói cuối cùng của Machiavel làm chàng giật nẩy mình dữ dội: chàng buông bàn tay của ông già Borgia. Machiavel thừa dịp lúc do dự đó. Chàng hé mở cửa và lẹ làng kéo người bạn đi theo ra ngoài. Bấy giờ Ragastens mới quay sang đức giáo hoàng:

- Thưa ngài, chàng nói, xin ngài để cho chúng tôi làm…

- Thưa ông, Borgia nói, khi nào ông đã ra khỏi nơi đây, đừng bao giờ để rơi vào trong tay của ta! Hoặc là ông sẽ chết!

- Chà! Chà! Tôi thích được thấy ngài như thế hơn!

Ragastens cột lại sợi dây thừng ở xung quanh hai cánh tay của giáo hoàng, ngài “để cho làm” như hiệp sĩ đã nói.

- Xin giã từ ngài! Chàng nói. Tôi sẽ lợi dụng đến lời khuyên của ngài. Tôi không bịt kín miệng ngài…hãy la lên! Hãy la lên!...chẳng mấy lúc người ta sẽ nghe tiếng la của ngài….

Ragastens nhảy vọt vào trong vườn. Chàng chưa ra đến bên ngoài đã nghe những tiếng kêu la cầu cứu của Borgia.

Mười phút trước khi người nghe tiếng la cầu cứu của ngài, chàng vừa chạy lẩm bẩm, năm phút để tìm ra ngài, bằng chừng ấy để đóng yên cương cho ngựa. Chàng đã đi xa!...

Vào lúc đó, chàng bắt kịp Machiavel và Sanzio:

- Chúng ta mau chạy đến Spadacappe và tẩu thoát mau! Trong vòng mười lăm phút, chúng ta sẽ bị tất cả những kỵ sĩ ở xung quanh giáo hoàng rượt đuổi theo…nhưng mà đêm quá khuya..chúng ta hãy mau tẩu thoát”

- Các ông chạy đi! Raphael nói với một vẻ bình tĩnh dữ tợn.

Ragastens giơ hai tay lên trời rồi buông thõng xuống.

- Nào chúng ta đi! Chàng nói.

Machiavel nhìn chàng như ra vẻ muốn nói:

- Ông muốn gì nào! Không làm gì được cả…

- Các ông hãy chạy đi! Raphael nói tiếp. Sự nguy hiểm chỉ là đối với các ông. Tôi xin thề với các bạn rằng, đức giáo hoàng sẽ không động chạm gì đến tôi…các ông hãy chạy đi…coi, các ông hãy chạy đi…để cho tôi được nhìn thấy nàng một lần cuối, việc đó có nghĩa gì đối với các ông? Và rồi, nếu người ta giết tôi thì càng tốt!

- Thực ra, Ragastens nói, chết ở đây hay là chết ở nơi khác!...

Và chàng ngồi xuống một tảng đá.

- Các ông hãy chạy đi! Raphael nói vừa vặn hai bàn tay…

- Nghe đây! Machiavel thình lình nói, hãy đi theo chúng tôi…Tảng sáng ngày mai, anh sẽ đi đến biệt thự…tôi xin thề với anh rằng chúng tôi sẽ không rời xa anh…bây giờ anh chỉ đi theo…đến cách đây năm mươi bước…tôi biết một nơi để chúng ta có thể ẩn núp trong đêm nay…sáng mai, anh sẽ làm theo ý thích của anh!...

- Anh thề với tôi?...

- Tôi xin thề với anh!

Cả ba người lẹ làng lên đường.

- Thật là đúng lúc! Ragastens nói vừa chỉ ngôi biệt thự, tại đây người ta thấy nhiều ánh đèn di chuyển lao xao.

- Ôi Rosita của ta! Raphael âm thầm nức nở.

- Chính là ở đây! Bỗng nhiên Machiavel nói. Nơi này rất tốt..

Họ đang ở trong cái hang của bà Maga. Machiavel biết rõ cái động đó vì chàng từng có đi viếng như là khách hiếu kỳ.

- Tôi không tin rằng người ta nghĩ đến việc đi tìm chúng ta ở đây, nếu như người ta đuổi theo chúng ta. Cái động này được một con rồng bảo vệ, trước mặt nó những kẻ can đảm nhất buộc phải dừng lại…

- Con rồng đó tên là gì? Ragastens hỏi.

- Lòng mê tín!...trong khắp xứ, người ta tin rằng ma quỷ đi ra vào cái hang thiên nhiên này.

Và lúc đó những tiếng động ồn ào vang lên ở phía xa…Ragastens đi ra, leo lên một tảng đá quan sát cánh đồng một lúc, rồi trở vào nói:

- Ông bạn thân mến, con rồng của ông không đáng gì cả. Người ta đi thẳng đến đây, và theo sự phán đoán do con số những cây đuốc, chúng ta sắp bị một đạo binh nhỏ vây hãm…

Ragastens vừa chấm dứt câu nói thì một bóng đen lặng lẽ đứng lên ở cuối hang. Cái bóng đen đi tới về phía ba người đàn ông. Ở bên ngoài tiếng động ồn ào càng lúc càng đi đến gần.

- Cần phải chạy trốn! Machiavel kêu lớn.

- Chạy trốn!...Nhưng chỗ nào? Chúng ta bị bao vây…Chúng ta nên nghĩ đến việc chống cự…Raphael! Báo động Raphael!...

Chàng đặt hai bàn tay lên vai của Sanzio.

- Raphael! Bóng đen bí mật lẩm bẩm.

Cái bóng nhảy vọt tới, chụp lấy cánh tay của chàng họa sĩ trẻ, dựng chàng đứng lên và nhìn chàng mãnh liệt…Và bóng đen kêu lên một tiếng vui mừng.

- Chính con!...Phải chính con không, Raphael?...

- Bà Maga! Raphael nói mà không tỏ vẻ ngạc nhiên, dường như không còn có gì ở trên đời khiến cho chàng phải ngạc nhiên.

- Bắt nó! Bắt nó! Nhiều giọng nói hét lớn trong đêm tối. Chúng ta hãy bắt sống chúng nó!...Bắt lấy mụ phù thủy và những con ma quỷ của nó!...

- Ồ!...Và không có cả khí giới!...

- Theo ta! Bà Maga kêu lớn, bà chỉ hiểu có một việc là Raphael bị đuổi theo và cần phải cứu thoát chàng…

Bà kéo Sanzio đến cuối hang. Tại đây bà vạch những bụi cây. Một lỗ tròn to lớn hiện ra.

- Mau! Mau đi xuống!...Bà Maga bảo Machiavel và Ragastens mà không cần lo sợ những người lạ đó là ai…những người bạn, bởi vì họ cùng đi với Raphael!...

Tảng đá che kín lỗ hổng đó, được bứng ra khỏi lỗ, còn nằm ở trên miệng được hai cây gậy chống đỡ. Việc đó thành ra một cái cửa sập thô sơ.

Người ta thấy rằng lúc giáo hoàng đến thăm viếng bà Maga đang lo che giấu cái lỗ với những lá cây khô.

Được cứu thoát! Ragastens kêu lên. Chỉ một cái liếc mắt, chàng hiểu rõ bộ máy thô sơ của cái cửa sập.

Machiavel đã mất hút sau miệng lỗ, kéo chàng Sanzio, tiếp theo là bà Maga. Đến lượt Ragastens, đi sâu xuống lỗ do một cái dốc đứng.

- Những cây gậy! bà Maga nói.

Chàng kéo hai chân gậy về phía chàng, tảng đá sập xuống đậy kín miệng lỗ.

- Bắt nó! Bắt nó!...Các người hãy đầu hàng!...

Những tiếng huyên náo đột nhiên vang dội trong hang, bị một nhóm người xâm chiếm…Ragastens nghe những tiếng kêu thất vọng… Bấy giờ chàng mới đi xuống.

Chàng đi theo cái hang quanh co chật hẹp sâu vào trong lòng núi do những bậc thang thiên nhiên bị đào ở bên trong. Trước mặt chàng, cách vài bước, thình lình chàng thấy một ánh sáng: đó là cây đuốc vừa được bà Maga đốt lên.

Bà Maga đi trước, cầm cây đuốc giơ cao khỏi đầu. Bậc thang đi xuống dừng lại, cái hang chật hẹp trở thành một hành lang được bà Maga đi theo.

Vào lúc đó, Ragastens nghe một tiếng gầm thét ầm ĩ ở trên đỉnh đầu, chàng hiểu rằng họ đang đi bên dưới lòng sông Anio…Đi được một trăm bước, cái hành lang đi lên dốc nhẹ và đưa đến một cái động to lớn không thấy lối ra. Bà Maga đứng lại.

- Chúng ta đang ở phía bên kia vực thẳm, bà nói, và ở dưới đáy khe. Bởi cái chỗ nứt này được những bụi cây che giấu bên ngoài, một người đàn ông có thể lách mình đi qua…Các người có thể tẩu thoát do nơi đó, và sau đó đi xuống theo dòng sông Anio…

- Tốt lắm, Machiavel nói, nhưng còn bà?...

- Ta, ta ở lại…đừng nên hỏi đến ta…

- Đi theo tôi, Raphael! Bấy giờ Machiavel nói tiếp.

- Raphael ở lại, bà già vội vàng nói.

- Vậy thì chúng tôi ở lại cả!

Bà già nắm lấy bàn tay của Sanzio.

- Raphael, bà già hỏi, những người đàn ông này là ai?

- Những người bạn thân thiết…tất cả những ai của con còn sót lại ở trên đời.

Bà Maga rùng mình. Bà chú ý đến vẻ chán nản của Raphael mà trước giờ bà chưa nhận thấy.

- Tất cả những gì thân yêu của con ở trên đời, chàng thanh niên nói tiếp. Tất cả!...Còn bà, Rosa hiền lành! Bà…mà nàng gọi là mẹ!...ôi…Bà không biết được!...Thật là ghê rợn…Con sẽ chết vì việc đó…

Cơn khủng hoảng bị kích động dữ dội. Những tiếng nức nở làm chàng tức tưởi, lay động chàng như là những sự run rẩy của một cơn sốt chết người. Chàng buông mình ngã vào cánh tay của bà già…

- Lạy thượng đế! Bà già kêu lên, kinh hãi trước nỗi buồn phiền lớn lao. Hãy nói cho ta nghe việc gì đã làm cho con đau đớn, Raphael của ta, con trẻ của ta!...Hãy nói với bà già Rosa hiền lành của con…

- Ôi! Nếu như bà được biết…Nàng đã chết! Chết!...

- Chết! Bà Rosa kêu lớn và nhảy dựng. Ai?...Nhưng là ai? Có phải con muốn nói Rosita phải không?

Sanzio gật đầu. Bà Maga kêu lên một tiếng!

- Ôi định mệnh!...Đã khiến cho Raphael phải đau khổ vì bước đường cùng đó! Lại đây, con trẻ…Này các ngài, hãy ở yên nơi chỗ của các ngài…

Bà kéo Sanzio đến cuối hang và ngồi xuống một tảng đá, trong lúc Raphael cúi đầu xuống úp mặt lên trên đầu gối của bà già.

Từ xa, Ragastens và Machiavel theo dõi, xúc động về sự buồn thảm mà họ bất lực để xoa dịu…Nhưng đột nhiên cảnh tượng đó thay đổi một cách lạ lùng….

Họ thấy bà Maga cúi xuống gần bên đầu của Raphael…Và kia là những lời than vãn của chàng thanh niên ngừng lại. Chàng ngước đầu lên! Dường như chàng còn nghi ngại nên hỏi lại bà già…và bà trả lời khẳng định bằng những dấu hiệu cương quyết lập đi lập lại…

Bấy giờ Raphael đứng lên chạy về phía các người bạn của mình, nhảy vào vòng tay của họ với một tiếng kêu la thống thiết:

- Nàng còn sống! Các ông nghe không!...Nàng còn sống!...

Chàng nhắc lại lời nói với một vẻ cuồng loạn đến nỗi Ragastens và Machiavel nhìn nhau lắc đầu:

- Không các bạn ạ, tôi không điên, nỗi vui mừng không làm cho tôi điên đâu!...Tôi nói với các ông là Rosita vẫn còn sống!...

Và lúc đó, bà Maga đi đến gần.

- Mẹ Rosa, Sanzio kêu lên, hãy nói với họ rằng con gái của mẹ còn sống. Mẹ hãy nhắc lại những gì mẹ vừa nói với con.

- Bởi vì đây là những người bạn…ta có thể bày tỏ với họ…Phải, quý ngài, Rosita còn sống…

- Vậy ra giáo hoàng vẫn còn nói láo nữa sao! Tiếng chuông báo tang không phải rung cho nàng sao! Ragastens kêu lớn.

- Giáo hoàng cũng không nói láo…ít nữa ở trên điểm đó!..ông ta cũng “tin” rằng đứa trẻ đã chết!...

- Bà hãy kể lại! hãy kể lại tất cả! Raphael kêu lên.

- Được! bà Maga nói sau một lúc do dự ngắn.

Đây là những gì lúc ấy bà Rosa thuật lại cho hai người bạn của Sanzio nghe.

Nước bùa yêu mà bà đã trao cho ông già Borgia là một thứ thuốc mê cực mạnh làm cho kẻ nào uống phải đều có những vẻ chết ở bên ngoài. Đó là một cái chết với sự cải chính là một liều thuốc phản ứng được cho uống kịp thời “có thể” đem trả lại đời sống cho cái thây ma.

Bà Rosa đã sử dụng đến cái quyết định cuối cùng và khốc liệt đó để chơi với tử thần một ván bài ghê gớm…

Giờ đây, Rosita cứng đơ, chỉ còn là một tử thi. Và vấn đề được đặt ra trong tâm trí của bà Maga là đi vào trong ngôi mộ của người con gái đã chết… đến cho kịp lúc để làm hồi sinh lại cái tử thi…

TẬP HAI

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.