Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III CUNG ĐIỆN TƯƠI CƯỜI (Palais – Riant)

❊ ❊ ❊

Lúc ấy vào độ 4 giờ chiều, hiệp sĩ De Ragastens đi vào thành phố Bất Diệt. Suối đoạn đường còn lại chàng đi từng bước để tự do suy tưởng…

Là đứa trẻ ở lề đường Paris, đến nay hiệp sĩ De Ragastens vẫn sống lang thang đây đó. Chàng không biết cha cũng như không biết mẹ là ai.

Mẹ chàng đã qua đời sau khi chàng mở mắt chào đời. Còn về phần cha chàng, một nhà quý tộc gaxcong nghèo nàn, đến Paris để lập nghiệp, đã bị chết vì cảnh bần cùng, trong lúc hiệp sĩ còn bú sữa của bà vú nuôi.

Bà vú đó, một người buôn bán quần áo cũ dưới một mái hiên ở góc đường Saint-Antoine, gần ngang mặt của ngục thất La Bastille, đã quyến luyến đứa nhỏ mồ côi đáng thương. Bà đinh ninh trong trí sẽ gây dựng cho chàng thành người kế thừa của bà trong việc mua bán quần áo cũ.

Trở thành góa bụa, bà lấy một tình nhân để thay thế cho người chồng. Cậu hiệp sĩ nhỏ giờ đây đã được bảy tuổi.

Người tình nhân của bà bán quần áo cũ lại là một thông sự biết đọc, biết viết và còn biết làm toán. Tất cả kiến thức của viên thông sự được chuyển từ đầu óc ông sang đầu óc của hiệp sĩ.

Đến lúc mười bốn tuổi, chàng hiểu biết cũng gần bằng như là một tu viện trưởng. Bà mua bán đồ cũ đang mơ ước cho chàng những số phận rực rỡ, bỗng một bệnh dịch đậu mùa mang bà đi.

Chàng hiệp sĩ trẻ tuổi đi theo vừa than khóc người đã thế làm người mẹ của chàng. Rồi chàng lau khô nước mắt và chọn trong tiệm của người quá cố lấy một bộ trang phục đầy đủ mà món trang hoàng chủ yếu là một thanh gươm to bản.

Bấy giờ chàng sống bằng cách nào? Chắc chắn là chàng lui tới rất nhiều những phân đội vệ binh và ít nhiều bọn giật dọc đêm.

Đến lúc mười tám tuổi, đó là một tay kiếm cực giỏi, mối kinh hãi của các quán rượu, người ăn chơi đàng điếm nổi tiếng, tay uống rượu nổi danh, có phần hơi xơ xác, thanh gươm luôn luôn tuốt ra nửa vỏ, đánh đập người trung lưu, và đánh nhau với lính tuần phòng: cuối cùng, một miếng mồi thất sự cho giảo tử đài.

Đừng vội nghĩ rằng hiệp sĩ là một trong những tên khốn nạn trong thời đó, ăn xin, trộm cướp, cướp giật.

Nhất là chàng có một bản chất giang hồ mạo hiểm. Chàng chia sẻ những gì chàng có với những kẻ nghèo hơn mình. Chàng bênh vực những người yếu đuối. Chàng không phạm phải một hành động xấu xa nào. Nhưng chỉ vì được nuôi nấng một cách quấy quá, chỉ bị hướng dẫn bởi lòng ham mạo hiểm, giữa một cái giới có nền đạo đức dễ dài, chàng sống tùy theo khả năng của mình, lấy của cải ở những nơi nào tìm thấy…

Một ngày đẹp trời, cái người được gọi là “thanh kiếm hiệp sĩ” và đã trở thành như người ta gọi vào thời kỳ của chúng ta, một “mối khủng khiếp” đột nhiên biến mất.

Có lẽ chàng đã đâm thủng ngực của một các hạ quý phái nào đó, hoặc là đã bắt cóc phu nhân của một người trung lưu nào có thế lực. Dù sao vào thời kỳ đó, chàng quyết định đi một vòng quanh nước Pháp rồi tiếp tục vòng quanh Âu Châu.

Khi chúng ta gặp lại chàng đã khôn ngoan. Những đức tính tốt thắng thế những tính xấu. Chàng hiệp sĩ đã vất bỏ những sự điên rồ thời tuổi trẻ và có thể được xem như là một nhà quý tộc hoàn toàn.

Đó là những điều mà người anh hùng của chúng ta đang suy ngẫm khi đi gần đến thành Rome. Chàng sống lại thời dĩ vãng với một mối xúc động của người thấy mở ra trước mắt mình một tương lai mới. Và tương lai đó xoay quanh một cái tên.

- Borgia.

Vào lúc đi ngang qua cửa thành Rome, chàng kết luận:

- Hiện ta có hi kẻ địch: Nhà quý tộc Astorre và tên tu sĩ Garconio. Ta đã dọa nạt một người và làm khốn đốn đến người kia. Phải, nhưng ta đã có một người bảo trợ có thế lực… Phục vụ dưới quyền của César Borgia, là con quỷ nếu như ta không đạt đến một địa vị dưới ánh mặt trời… Và có thể… ai biết được!

- Chàng hiệp sĩ liếc nhìn xung quanh mình với ánh mắt của người chinh phục. Tuy nhiên, trong tương lai mà chàng thấy lờ mờ, một chấm đen làm mờ chân trời. Chàng nghĩ đến người thiếu nữ xa lạ bí mật có cái tên và gương mặt thật dịu dàng, và thế là với tiếng thở dài chàng nhắc lại:

- Hoa Anh Thảo (Primevère)!... quận chúa diễm kiều… bởi vì ít ra nàng cũng là quận chúa… bao giờ ta sẽ gặp lại nàng? Nàng là ai?... Tại sao tên tu sĩ ghê gớm rượt đuổi theo nàng? Đối với nàng, ta sẽ cầu xin và sẽ nhận được dù bất cứ giá nào sự bảo trợ của người có thế lực César Borgia!...

Nếu như chàng được biết, chàng hiệp sĩ đáng thương!

Tuy nhiên, ngước đầu lên, chàng nhận thấy nhiều ngườ nhìn chàng vẻ hiếu kỳ. Chàng đang ở trên một cây cầu.

- Cầu này là cầu gì? Chàng hỏi một đứa trẻ.

- Thưa ngài đó là cầu Quatre-Tetes…

- Và mày có biết Cung điện Tươi Cười không?

- Cung điện của lệnh bà Lucrezia! Đứa trẻ kêu lên với một vẻ khủng khiếp rõ rệt.

- Phải, mày có biết nó ở đâu không?

- Ở đấy! đứa bé vừa nói vừa giơ cánh tay chỉ. Rồi nó bỏ chạy như là bị quỷ rượt.

Chàng hiệp sĩ đi theo hướng chỉ, vừa suy nghĩ đến vẻ sợ hãi lạ lùng của đứa trẻ.

Chàng hỏi thăm một người đàn ông. Và người đàn ông, nghe đến tên Cung điện Tươi Cười, sa sầm nét mặt nhìn chàng rồi tiếp tục đi đường vừa lầm bẩm một lời nguyền rủa.

- Lạ lùng! Lạ lùng! Chàng hiệp sĩ nói nho nhỏ.

Cuối cùng chàng đi đến một quảng trường vắng vẻ. Một tòa nhà lộng lẫy đứng sừng sững ở cuối quảng trường.

Hai hàng cột bằng cẩm thạch màu hồng cấu thành một hành lang nằm ở phía trước tòa cung điện.

Ở cuối hành lang qua một cánh cửa sổ lớn mở rộng, người ta trong thấy một thang lầu vĩ đại cũng bằng cẩm thạch… Mặt tiền cung điện được trang trí những bức tượng cổ quý giá vơ vét trong lúc đi tìm kiếm những kho tang của thành Rome xưa.

Người hiệp sĩ tự bảo thầm rằng có lẽ đây là Cung điện Tươi Cười xứng đáng với danh gọi của nó nhớ quá nhiều pho tượng tươi cười đang trang trí, và những cây hoa ở dưới hành lang lập thành một vườn hoa hiếm có.

Hai người kỵ sĩ bất động, im lặng, đứng canh trước khu vườn hoa, tựa như hai pho tượng người cưỡi ngựa.

- Đây có phải là Cung điện Tươi Cười không? Chàng hỏi một người trong bọn họ.

- Phải… tránh xa ra! Pho tượng trả lời giọng đe dọa.

- Quỷ ơi! Chàng hiệp sĩ lẩm bẩm vừa tiếp tục con đường của mình, rõ là một cung điện được giữ gìn cẩn mật.

Quảng trường vắng vẻ. Cung điện Tươi Cười hiện ra như là cung điện của những người mắc bệnh dịch.

Đi thêm năm mươi bước xa hơn, Ragastens vào một con đường tiếp theo quảng trường, thấy mình đứng trước một lữ quán. Tại đây, đời sống dường như tái sinh lại, nhưng vẫn còn với một vẻ lo sợ và do dự.

Ragasten đặt chân xuống đất và đi vào lữ quán tên là “Quán trọ của ông Janus (1) đẹp trai”. Chàng hiệp sĩ hỏi một chỗ ở chuồng ngựa cho con Capitan và một phòng cho mình. Chủ quán đưa Ragastens đến một gian phòng nhỏ ở tầng trệt.

- Ở đây ẩm ướt, chàng nhận xét.

- Chúng tôi không còn phòng trống nào khác.

- Ta nhận căn phòng này, vì ở đây gần Cung điện Tươi Cười.

- Ô hay!... chủ quán ngạc nhiên nói. Ngài được vừa ý, vì đứng ở cửa sổ, ngài có thể trông thấy phía hậu của Cung điện.

Chủ quán mở cánh cửa sổ, và Ragastens nhận vào mặt một hơi ẩm ướt.

- Cái đó là cái gì? Chàng hỏi.

- Cái đó? Là con sông Tibre vậy!

Quả thật, con sông chảy giữa hai dãy nhà, không có bến, không có bờ. Ragastens nhận thấy ở sau mỗi ngôi nhà và trước cửa sổ của chàng, một cầu thang có bậc đi xuống sát mặt nước.

- Đây này, chủ quán nói tiếp, ở đằng kia… ngay khúc quanh con sông, cầu thang rộng lớn… đó là của Cung điện Tươi Cười.

- Tốt! Ragastens nói vừa đi vào đóng cửa sổ lại, ta vừa ý căn phòng này mặc dù nó ướt át như thế.

- Ở đây người ta trả tiền trước, thưa ngài, chủ quán nhận xét.

Ragasten nghe theo.

Rồi, sau khi hỏi mượn chỉ và một cây kim, chàng bận rộn lo sửa sang tỉ mỉ, quần áo, chải chuốt sạch sẽ. Xong, chàng ăn tối.

Những công việc đó kéo dài đến chin giờ tối. Một giờ sau, hiệp sĩ De Ragastens mặc quần áo chỉnh tề đeo gươm vào hông, bồn chồn chờ đợi đến giờ đi đến Cung điện của Lucrèce Borgia.

Tim chàng hơi đập dồn dập khi nghĩ rằng chắc chắn, chàng sẽ được thấy tận mặt gần bên người đàn bà mà sắc đẹp đã làm xoay chuyển đầu óc những kẻ khôn ngoan nhất.

Một sự im lặng hoàn toàn đè nặng lên trên thành phố đang ngủ yên. Riêng chỉ có tiếng thầm thì của con sông Tibre cất lên trong đêm tối, giọng thê lương ảo não như những lời oán thán vô tận thoảng qua. Những lời oán thán đó, hiệp sĩ lắng nghe với lòng xúc động… Chàng tự kích thích để thoát khỏi ảnh hưởng đó. Vả lại, chẳng bao lâu nữa, sắp đến nửa đêm…

Hiệp sĩ thổi tắt ngọn nến và mặc vào chiếc áo choàng, chàng sắp sửa đi ra. Vào lúc đó, một tiếng rên rỉ não lòng vẳng lên từ dưới sông. Ragastens giật nẩy mình.

- Lần này, chàng lẩm bẩm, không phải là một ảo giác… một giọng nói con người đã thật sự thốt ra lời rên rỉ đó.

Thêm một tiếng kêu cấp cứu vang lên, dường như vang dội khắp gian phòng. Ragastens run lên… lần thứ ba tiếng rên rỉ cất lên, nghẹn ngào…

- Việc ấy đến từ con sông Tibre! Ragastens kêu lên.

Chàng chạy vụt tới, mở cửa sổ. Đêm tối dày đặc… sông Tibre cuốn dòng nước đen kịt chảy ở khoảng giữa chật hẹp các ngôi nhà. Chàng hiệp sĩ đi xuống bốn bậc thang, cúi xuống thò tay.

Bàn tay chàng rờ đụng mảnh vải lụa trên thân thể một người đàn ông. Người đàn ông thở hắt ra, Ragastens chụp lấy vai ông ta.

- Ông là ai? Người lạ hỏi.

- Ông đừng lo ngại gì cả… Một người ngoại quốc… một người bạn.

- Không có những người bạn… Ồ! Ta sắp chết. Hãy nghe ta nói!...

Ragastens muốn kéo ông ta ra khỏi mặt nước…

- Không! Người đàn ông nói trong một cái nấc hấp hối… vô ích… ta sắp… chết… nhưng ta muốn… trả thù. Hãy nghe ta nói….

- Tôi nghe! Ragastens đáp, tóc chàng dựng đứng.

- Bá tước Alma… báo cho ngài biết… báo cho con gái ngài… hắn muốn bắt cóc nàng… không thể được…

- Ai là bá tước Alma? Ai là con gái ngài…

- Con gái ngài!... Beatrix… Hoa Anh Thảo (Primevère)

Ragastens bị kích thích bởi một cái rùng mình khủng khiếp.

- Ông nói rằng, chảng hỏi, hắn muốn bắt cóc nàng… Hắn là ai?....

- Kẻ vừa mới giết tôi…

Vào lúc đó, người đàn ông bị chấn động bởi một cái co giật chết cuối cùng… ông ta trân mình… hai bàn tay buông rời bậc đá, thân mình lăn xuống nước… và mất tăm trong một cơn xoáy của dòng nước đen kịt.

Đôi mắt của Ragastens lục lọi trong bóng đêm. Nhưng hoài công!

Bây giờ chàng đi trở vào phòng, lau gương mặt ướt đẫm mồ hôi vì sợ hãi.

- Ồ! Chàng nói, điều bí mật ghê gớm đó là thế nào!... Nàng tên là Béatrix… là con gái của bá tước Alma… và một kẻ nào đó muốn bắt cóc nàng… Nhưng là ai? Ai?

Vào lúc đó,một giờ điểm ở Saint-Pierre.

Nửa đêm, hiệp sĩ nói, lòng chàng bối rối.

Và chàng xông ra bên ngoài, chạy thẳng đến Cung điện Tươi Cười, tại đây người bảo trợ danh tiếng của chàng. César Borgia đang chờ đợi.

-----------------------------

(1) Janus, nhân vật truyền kỳ, nhà vua xưa nhất xứ Latinh. Nhân tiếp rước tử tế thần Saturne khi ông bị đuổi ra khỏi cõi trời, vị thần biết ơn phú cho Janus một sự sáng suốt phi thường biết rõ cả quá khứ, tương lai. Hai năng lực đó khiến ông được tiêu biểu với hai gương mặt. Tại Rome đền thờ Janus chỉ đóng cửa khi nào nước Cộng hòa ở vào thời bình. Việc đó chỉ xảy ra có chin lần trong suốt một nghìn năm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.