Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LXXII LY RƯỢU BẰNG VÀNG VÀ LY RƯỢU BẰNG BẠC

❊ ❊ ❊

Đêm trước, Rosa Vanozzo đã đi đến gần tòa lâu đài, vào khoảng ba giờ sáng. Nên nhớ rằng tu viện trưởng sẽ chờ bà ở nơi đó.

Khi bà đi đến trước cổng tòa lâu đài, một bóng người từ một bụi cây đi ra và tiến đến cạnh bà. Đó là tu viện trưởng Angelo. Ông phủ lên mình bà một chiếc áo choàng rộng và bảo:

- Bà theo tôi. Lệnh bà Lucrèce muốn nói chuyện với bà…

Rosa đi theo tu viện trưởng. Ông này đưa Rosa vào một căn phòng có ánh sáng lờ mờ, để bà ở đó. Vài phút sau, Lucrèce xuất hiện.

Ánh mắt của người mẹ sâu thẳm, quyết định. Vào giây phút đó, bà tự chẩn đoán mình và nghe thấy trái tim của mình ở trong một sự lạnh lùng băng giá…Chà! Mọi tình cảm quả đã chết hẳn trong lòng bà!...Ý định giết người đã chín mùi trong lòng bà. Lucrèce quan sát người đàn bà xa lạ, với một vẻ hiếu kỳ say mê.

- Bà đã sẵn sàng? Nàng hỏi.

- Tôi sẵn sàng…

- Bà muốn hành động chừng nào?

- Trước hết tôi phải gặp ông ta…phải nói chuyện với ông ta…Xin đừng lo ngại gì cả: Tôi biết cách để làm cho được tiếp đón.

- Bà chỉ có thể gặp ông vào ngày mai.

- Tôi cần phải vào phòng của ông, mà đừng để cho ông biết.

- Mỗi buổi sáng, ông đi xuống hoa viên. Bà sẽ thừa dịp vào lúc đó.

- Thôi, hẹn sáng mai. Từ đây đến đó, xin để mặc tôi.

- Được, ta sẽ đến tìm bà vào giờ thuận tiện.

- Lucrèce bước đi vài bước. Thình lình, nàng trở lại bà Rosa và với một giọng trầm, cả thân mình kích thích bởi những cái rùng mình:

- Với nguyên nhân nào mà bà muốn giết chết giáo hoàng?...

Rosa Vanozzo ngước đầu lên và đáp lại:

- Còn lệnh bà?

Lucrèce giật nẩy mình và bỏ đi không dám trả lời.

- Ta điên cuồng, nàng lẩm bẩm, ta trở nên quá nóng nảy…Nhưng mà ta nghe giọng nói của bà già đó ở đâu?

Nàng đã nghe giọng nói của bà già đó ở đâu? Nàng thấy dường như từng lúc giọng nói đó gợi nhớ trong lòng nàng những ký ức mơ hồ như một ngôi vườn đẹp đẽ trồng cam, ở nơi đó có nhiều tiếng trẻ em cười đùa và ở tại nơi đó, một người đàn bà có một sắc đẹp tuyệt diệu ngồi ở dưới bóng mát những cây to…

- Ta đã nghe giọng nói đó ở đâu?

Nàng mơ mộng lâu đến việc đó. Rồi, bị quấy rầy, nàng từ bỏ việc tìm kiếm. Đêm đó nàng không ngủ và nóng lòng chờ dợi trời sáng. Rạng ngày…trời đã sáng lâu, nhưng giáo hoàng không đi xuống vườn.

Sáng hôm đó, ông già Borgia sửa soạn chuyến khởi hành của ngài. Vào khoảng bốn giờ, ngài ra lệnh để ngài có thể xuống thuyền ngay sau khi ngài muốn. Đến tám giờ, ngài bảo Angelo:

- Ta muốn di dạo một lấn chót ở giữa những bông hoa mà ta thích.

Ngài đi xuống vườn, dùng ngón tay ve vuốt những cây hoa được ngài đặc biệt yêu mến. Cùng lúc, tâm hồn của ông già Borgia gợi nhớ lại cảnh tượng ghê rợn đang chuẩn bị: việc cưỡng dâm và việc giết chết một người thiếu nữ vô tội.

Nghĩ đến những gì mà Ragastens sắp phải chịu đau khổ, nụ cười của ngài hớn hở, và ngài bảo tu viện trưởng Angelo:

- Những bông hoa đó thật thơm tho…Chà! Đời đáng sống thật!...

Rosa lặng lẽ và kiên nhẫn trải qua ngày đó trong căn phòng được Lucrèce để bà ở lại. Buổi tối, trước tám giờ, Lucrèce thình lình mở cửa và ra hiệu cho bà. Rosa đi theo nàng. Một lúc sau, cả hai ở trong phòng của giáo hoàng.

- Bà nhất định nói chuyện với ông? Lucrèce hỏi.

- Việc đó là cần thiết!

- Bà bảo đảm tất cả.

- Cứ yên lòng: Cha của lệnh bà sắp chết.

Lucrèce rùng mình và trở nên xanh mét….

- Ông chắc có thói quen uống trước khi ngủ? Rosa hỏi.

- Phải!...Một loại rượu bổ…cất ở đó…

Lucrèce dùng ngón tay chỉ một tủ nhỏ. Chỉ riêng mình ngài có chìa khóa. Hoặc là ít ra ngài tưởng thế.

- Lệnh bà có thể mở, phải không? Rosa nói.

Lucrèce lấy ở trong mình ra một chìa khóa nhỏ và mở.

- Mau lên! Nàng gầm thét.

Rosa xem xét bên trong tủ. Ngoài những thức ăn, có độ mười hai chai đựng một loại rượu đặc biệt được ông già uống mỗi đêm độ một lóng tay, trước khi đi ngủ. Trên một cái kệ, hai cái ly, một cái bằng vàng, cái kia bằng bạc. Giáo hoàng dùng không phân biệt cái này hoặc cái kia. Rosa lấy cái ly bằng bạc.

- Bà mau lẹ đi! Lucrèce nói tiếp.

Bà già nhún vai. Rồi bà lục trong lồng ngực và lấy ra một miếng da vuông nhỏ hơi đỏ.

- Đây là thuốc độc, bà nói. Dùng miếng da này chà vào cạnh ly, nó sẽ để lên chất bạc một thứ bụi mịn…dính khắng vào chất kim khí…, và sẽ không rớt ra, dù cho người ta chùi thật sạch…người nào đặt môi lên chiếc ly này, người đó sẽ là một người chết…

Rosa đưa trả cho Lucrèce cái ly bạc và mảnh da vuông màu đỏ, Lucrèce khủng khiếp bước lui ra sau…

- Bà muốn rằng phải là ta? Nàng ấp úng.

- Việc đó sẽ là công lý! Bà Rosa đáp lại. Thật công bình để cho ông ta bị con mình sát hại! Thôi nào! Bộ lệnh bà sợ sao, Lucrèce?...

- Im lặng, người đàn bà khốn khổ!....

- Nên cầm lấy chiếc ly bằng bạc này, nếu như bà không muốn cho người ta nghe thấy chúng ta! Tốt!... Bây giờ, chất thuốc độc!..Tốt!...Bây giờ, hãy chà đi!...Chà đi!...Tốt, con gái của ta!...Tốt lắm!...Nữa!...Cần phải như thế…Cần phải sau này, trong các giấc mộng của bà, bà có thể thấy lại mình…đầu độc chiếc ly bằng bạc trên đó cha của lệnh bà sắp sửa đặt môi lên!...

Rosa Vanozzo từ từ nói, Lucrèce vâng theo lời…Nàng có ý thức mơ hồ rằng bà Phù thủy vừa gọi nàng bằng “Con gái của ta”.

Bỗng nhiên, Rosa lấy lại chiếc ly bằng bạc.

- Đủ rồi, bà nói. Lệnh bà hãy đi đi!...việc còn lại liên quan đến tôi.

Lucrèce, tái xanh, chân run rẩy, đi thụt lùi ra ngoài.

Rosa Vanozzo ở lại một mình, đặt chiếc ly bằng bạc vào đúng chỗ bà đã lấy. Rồi bà nhích một chút chiếc ly bằng vàng. Rồi bà đẩy cánh cửa chiếc tủ nhỏ nhưng không khép kín. Làm xong, bà đi thẳng đến một căn buồng nhỏ nằm sát bên gian phòng, ngồi xuống chờ đợi..Bỗng nhiên, bà đứng thẳng lên: người ta nói chuyện, trong gian phòng của Rodrigue. Bà lắng nghe.

(Hết Chương LXXII)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.