Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LXXVI NHỮNG LỜI CUỐI CÙNG CỦA ROSA VANOZZO

❊ ❊ ❊

Tu viện trưởng Angelo bỏ chạy trốn, cuồng loạn vì vui mừng, vào lúc bà Maga kêu lớn lên, ngỏ lời với giáo hoàng:

- Vị giáo sĩ này sẽ không chết đâu! Chính mày, Rodrigue, mày sắp chết! Bởi vì mày đã uống trong cái ly bị đầu độc!...

Angelo chỉ có một ý nghĩa: chạy trốn!

Bỗng nhiên ông đụng vào một cánh cửa đóng. Bấy giờ ông ngừng lại, thở hổn hển, và thấy mình bị những luồng khói đen bao bọc…

- Lửa đang cháy ở lâu đài! Ông lẩm bẩm.

Và ông cố mở cánh cửa. Ông nhận ra với sự khủng khiếp rằng cánh cửa bị khóa từ bên ngoài..ông chạy trở lại con đường mới vừa đi qua. Cần phải tuyệt đối đi qua những hành lang nơi có những gian phòng của giáo hoàng…ông ta thấy một gian phòng mở cửa, ông xông đại vào…

Một người đàn bà đứng kê sát gương mặt vào một lỗ hổng đục trong tường, nhìn một cảnh tượng có lẽ đang thôi miên bà ta…bởi vì bà ta không nghe tiếng bước chân của Angelo…bà cũng không nghe những tiếng rống rồ rộ của đám cháy…Người đàn bà đó, là Lucrèce.

Tu viện trưởng ngắm nhìn nàng một lúc với ánh mắt u ám…cơ hội rất tốt đẹp…ông tìm món khí giới mà ông luôn luôn đeo dưới bộ quần áo và bước tới một bước. Và lúc đó, Lucrèce bắt đầu đi thụt lùi, đôi mắt luôn luôn dán chặt lên lỗ trống..Tu viện trưởng nghe nàng lắp bắp với một giọng khủng khiếp:

- Đó là mẹ ta!...Ta đã giúp mẹ ta đầu độc cha ta!...

Tu viện trưởng đang đứng yên bất động, tiến đến về phía nàng. Nhát đánh của ông đã hụt, giờ đây ông chỉ còn nghĩ đến đám cháy.

- Thưa lệnh bà, ông nói, lâu đài đang cháy…phải chạy trốn ngay!...

- Lâu đài đang cháy! Lucrèce nói dừng như nàng vừa bừng tỉnh dậy từ một giấc chiêm bao. Đây là những ngọn lửa!...Chà!...Sắp có một cây đuốc huy hoàng cho hôn lễ của Béatrix!....

Nàng bật cười lớn và chạy vụt đi, theo sau là tu viện trưởng Angelo. Nàng đi vào một gian phòng thông ra cái sân của tòa lâu đài. Nàng mở cửa sổ để xem việc gì đã xảy ra…Thình lình nàng trông thấy Ragastens bồng Hoa Anh Thảo trên tay, nàng thốt lên một tiếng hét giận dữ và điên cuồng…Những tiếng kêu la dữ dội của nàng chấn động cả không gian…

Ragastens biến mất dưới cổng lớn của lâu đài.

Bấy giờ, giận đến sùi bọt mép, nàng chạy xông đến gian phòng của Béatrix…

Nàng trông thấy César nằm dài, bất động trong một vũng máu…Nàng chạy vụt ra bên ngoài…Thình lình, cánh cửa đóng lại!...tiếng chìa khóa kêu ken két trong ổ khóa!...và Lucrèce nghe giọng nói của tu viện trưởng kêu bảo nàng:

- Giã từ lệnh bà!...Về phần bà những ngọn lửa địa ngục…về phần ta kho tàng ở trong hang!

Lucrèce bắt đầu đi vòng trong gian phòng như một con cọp cái. Một cử động của César làm nàng dừng lại.

- Anh ta còn sống! nàng lầm bẩm. Nhưng sẽ phải chết trong ngọn lửa!....

Đột nhiên, nàng buông ra một tràng cười chói tai.

- Cái hầm! nàng hét lớn. Ôi! Mọi việc chưa kết thúc.

Nàng nắm lấy chân của César, kéo ông vào trong một góc phòng. Bấy giờ nàng dùng tay rờ rẫm vách tường…

Tiếng tách khô khan của lò xo vang lên…nền nhà sụp xuống…nguyên một góc phòng nơi Lucrèce đã lôi người anh trai đến bắt đầu hạ thấp xuống, cả hai người biến mất.

Chỉ trong vài giây cái nắp hầm bên trên Lucrèce vừa đứng vào xuống đến những cái hầm bên dưới. Nàng bỏ người anh trai nằm tại đó và chạy vụt đi…Hai phút sau, cùng với những tên vệ binh, nàng chạy theo truy đuổi Ragastens! Người ta thấy rằng nàng đến quá muộn!...

Với một tiếng động dữ tợn, Lucrèce bọn vệ binh về. Còn nàng, nàng ngồi xuống một tảng đá, nàng nhìn thấy chiếc xuồng cập vào chiếc Stella, rồi chiếc thuyền hai buồm lấy đà bay trên mặt biển như một con chim hải âu…Bấy giờ, một tiếng nức nở thoát ra từ cổ họng nàng…tiếng nức nở vì cơn giận dữ bất lực.

Nàng đi trở về tòa lâu đài đang cháy sáng rực. Bỗng nhiên nàng chợt nhận thấy một người đàn ông đang quỳ trên một tảng đá, gương mặt ép sát đất…Đó là tu viện trưởng Angelo.

Tin chắc rằng Lucrèce đã bị chết cùng cha nàng và César, tu viện trưởng Angelo đi thẳng đến tảng đá làm thành cái trần của cái hang chứa châu báu. Ông cúi xuống để thử xem…để bảo đảm rằng ở đúng nơi đã đánh dấu…

Lucrèce nhận ra ông ngay. Một nụ cười tái mét thoáng qua trên gương mặt tàn phá bởi cơn giận điên cuồng…Nàng từ từ đi đến gần…Thình lình, nàng nhảy tới, cánh tay giơ lên và hạ xuống hai lần với một sức mạnh ghê gớm…Tu viện trưởng không kịp thốt lên một tiếng kêu…Cây dao găm của Lucrèce đã giết ông ta chết tốt….

Lucrèce ném xung quanh mình một cái nhìn điên loạn.

- Còn ai đến nữa? nàng gầm lớn.

Người đi đến, đó là một bóng người đi thẳng ra biển…Đột nhiên chiếc bóng hiện ra giữa ánh sáng và Lucrèce nhận ra bóng người đó:

- Mẹ ta! Lucrèce ấp úng! Mẹ ta!....

Cũng như ở trên kia, Rosa Vanozzo đi qua không trông thấy nàng.

- Mẹ ta! Lucrèce nhắc lại trong một cơn run rẩy.

Rosa Vanozzo đi xuống nữa. Bà đụng cát ở bờ biển và bà tiếp tục đi ra biển hai cánh tay giương thẳng tới trước mặt….

Vào lúc bà Rosa Vanozzo rời khỏi căn phòng nhỏ bà đang ẩn nấp, đi vào trong phòng của giáo hoàng Alexandre Borgia VI và lúc tu viện trưởng Angelo bỏ chạy trốn, cuống cuồng vì nỗi vui mừng biết rằng mình không bị đầu độc…thì ông già Borgia thốt lên một tiếng thét tuyệt vọng. Ngài đi thẳng đến trước mặt bà Maga, nắm hai tay bà…

- Mi nói dối phải không? Ngài lắp bắp, run rẩy vì khủng khiếp. Những cái ly không bị đầu đôc…

- Hết rồi, Rodrigue…Cơn hấp hối của mi sắp bắt đầu…Bà Maga nói với một giọng chậm rãi ôn hòa và buồn rầu.

- Khốn nạn!...Điên rồ!...Nhưng mà mi cũng vậy, mi đã uống trong cái ly bằng bạc…Mi thấy rõ rằng mi nói dối!...

- Việc đó có nghĩa giản dị là ta cũng sắp chết…Ta đã không bảo với mi rằng cả hai vận mệnh của chúng ta đều không thể chia rẽ sao?...

- Mi nói dối! giáo hoàng nói tiếp…Nếu như ta đã bị đầu độc, ắt ta đã cảm thấy đau đớn. Chà! Con phù thủy khốn nạn.

Ông già Borgia đang giơ hai nắm tay lên trên bà Maga, thình lình ngã xuống một chiếc ghế bành…Gương mặt của ngài ửng những vết đỏ…đôi mắt của ngài lồi ra…

- Ôi! Ngài ấp úng, nó đã không nói dối! Đôi chân của ta không còn nâng đỡ ta nữa! một hơi lạnh ghê gớm làm cho nó tê liệt…Ôi!...cái lạnh giá băng!...đang lên..xin dung thứ!...hãy để cho ta sống thêm…Xin thương hại!... Lucrèce!...César!...Cứu ta!...

- Điên rồ! bà Maga hét lớn. Mi kêu gọi César và Lucrèce…Mi có biết ai đã phái đến đây tên giáo sĩ được ủy thác để đầu độc mi không?...César!...Ai đã đầu độc cái ly?... Lucrèce…

- Những đứa con của ta! Giáo hoàng thất vọng lẩm bẩm.

- Đức con trai của mi! Đứa con gái của mi!

- Bị giết bởi những đứa con của mình…Ôi! Việc đó thật là tàn khốc…Nhưng mi là ai, mi là kẻ đồng lõa của sự trọng tội?...Ta đã làm gì mi, con phù thủy khốn nạn?...Ta đoán ra rồi! Mi là mẹ của một trong những kẻ đã bị ta giết chết!....

- Không phải, mi nên tìm xa hơn nữa trong những kỷ niệm của mi.

- Mi là người vợ hoặc là người chị của một trong những kẻ đã bị ta giết chết, thuở ta còn chưa phải là giáo sĩ…khi ta đi chinh chiến!

- Xa hơn nữa, Rodrigue!...Xa hơn nữa…Hãy đi cho đến thuở thanh xuân của mi! Hãy đi cho đến Tây Ban Nha…Hãy đi cho đến Jativa….

Giáo hoàng thốt lên một tiếng kêu thống thiết….

- Ôi! Ngài kêu lên với một giọng nghẹn ngào, Tây Ban Nha!...Javita!...Ta đoán ra mi!...Ta nhận ra mi!...Mi là Rosa….

Ngài chống hai tay, tự để mình tuột xuống khỏi chiếc ghế và té nằm úp mặt lên trên sàn nhà.

- Mi là Rosa!...ngài rên rỉ, mi là người đàn bà đã bị ta ruồng bỏ! Mi là mẹ của những đứa con ta! Ôi!..Ta hiểu rõ!...

- Người mẹ của Lucrèce và của César. Người vợ của Rodrigue Boriga!...Lần này, mi đã nói sự thật…

- Xin dung tha!...Mi đã hết sức yêu thương ta…Mi vẫn còn yêu thương ta!...

- Mi xin ta dung tha!...Điên rồ! Mi có biết rằng chỉ vì mi, ta đã chịu bao đau khổ!...Con gái của ta đã cho đuổi ta ra khỏi cung điện của nó như là một mụ ăn mày! Con trai của ta hăm dọa rùng roi đánh đập ta…! Phải, ta đã yêu thương mi!...Ta đã tôn sùng mi!...

- Nhân danh mối tình yêu đó, xin dung tha! Xin thương xót…..!

- Ai nói đến lòng thương xót! Rosa gầm vang…Ai đã có lòng thương xót ta?...

- Xin dung tha! Xin thương xót! Rodrigue lặp lại.

Giọng nói suy yếu. Cái lạnh ghê gớm đã lan đến bàn tay, đến cánh tay. Chỉ còn một khúc mình vẫn còn sống đang phập phồng trong những cơn khủng khiếp của cái chết.

- Xin dung tha! Xin thương xót! Rosa Vanozzo gầm thét. Ông ta dám thốt ra những lời đó! Vì ông ta, cha mẹ ta đã chết trong sự nhục nhã!...Vì ông ta dâng trọn quả tim người tình nhân của ta đã chảy từng giọt máu…Vì ông ta, ta đã chịu đựng nỗi đau khổ tệ hại nhất, đã làm tồn hại đến tình mẫu tử, của nguời mẹ!...Cho nên Rodrigue của ta ơi, mi hãy chết đi!...Mi hãy chết, bị đày đoạt!...Với cái ý nghĩ là mi đã bị những đứa con của mi giết chết!

Borgia cố ngước đầu lên.

- Bị nguyền rủa!...Mi…bị nguyền rủa!

- Hãy chết đi, kẻ bị đọa đày! Rosa Vanozzo đáp lại với vẻ bi ai.

Ông già Borgia trân mình trong một cái co giật. Thình lình ngài ném ra một tiếng la khàn, rồi ngài nằm im miệng há hoác…Alexandre VI đã thốt lên tiếng thở dài cuối cùng!....

Rosa Vanozzo nhìn sững ngài trong suốt mấy giây đồng hồ. Bà lẩm bẩm những lời nói mơ hồ. Bà ném ra xung quanh mình một cái nhìn cuồng tri…Bà đứng lên.

- Ai bảo rằng Rodrigue đã chết! Bà trầm giọng lẩm bẩm, Rodrigue! Người yêu dấu của ta…Chàng còn sống!...Chàng yêu thương em!...Rodrigue!...Rodrigue!...Anh hãy chờ em!...Em đến đây!....

Bà đi ngang qua một gian phòng, đi dọc theo một hành lang mịt mù khói và bắt đầu đi xuống một thang lầu bị đốt cháy hết phân nửa. Bà đi ra sân, đi đến những tảng đá bờ biển, bà đi xuống mé biển. Bà có nhận thấy mình đi vào nước không?....

Rosa Vanozzo đi thẳng tới. Chẳng bao lâu nước biển lên đến ngang vai bà…, bà vẫn đi tới…Chỉ còn cái đầu của bà còn cao hơn mặt nước…Đôi mắt của bà, trong một cái nhìn cuối cùng, gắn chặt lên một chiếc thuyền hai buồm đang nhẹ nhàng và duyên dáng, chạy trốn theo ngọn gió xuôi…ở sau lái thuyền, hai bóng người ôm chặt nhau…Ragastens và Hoa Anh Thảo, say sưa và vui mừng vì tình yêu!...Một ngọn sóng chụp lấy bà, xô bà ngã, cuốn bà trôi đi…Bà kêu lớn:

- Hãy đợi chờ em…hỡi Rodrigue!...Em đến đây…Em thương yêu chàng!....

Và bà biến mất mãi mãi trong làn sóng biển!...

(Hết Chương LXXVI)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.