Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XLIX CÂY LỆ LIỄU

❊ ❊ ❊

Cuộc giải hòa của Ragastens và Jean Malalesta được củng cố vào buổi tối hôm sau trong một bữa ăn tối diễn ra ở nhà của Orsini. Buổi sáng Ragastens cùng đi với những người bạn mới đến trình diện ngài bá tước Alma, và bày tỏ với ngài về quyết định của chàng phục vụ cho những người liên minh.

Bá tước đã đưa ra với chàng những lời đề nghị vẻ vang nhất. Nhưng Ragastens đã nhấn mạnh để chiến đấu như người tự do. Vị bá tước tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Vậy thì, cuối cùng Ragastens nói, tại vì ngài Điện hạ muốn làm vinh dự cho tôi với một chức tước và một chức vụ, ở Monteforte có vài khẩu trọng pháo. Tôi yêu cầu được đặc biệt bổ dụng vào chỗ sử dụng thuốc súng.

Thành ra Ragastens đã trải qua suốt ngày cùng những người bạn hữu. Sau đó cùng đi viếng những công sự bố phòng và thỏa thuận một kế hoạch phòng vệ trong trường hợp bị bao vây sẽ đệ trình lên cho thân vương Manfredi. Rồi một bữa tiệc đêm tụ họp họ ở dinh thự Orsini. Sau bữa ăn tối, Ragastens đi về gian phòng được Orisini đặt thuộc quyền chàng sử dụng và thấy Spadacappe đang đợi chàng ở đây.

- Thưa ông, anh nói, chúng ta không rời khỏi nước Ý nữa?

- Không…ít ra, cũng không vào lúc này.

- Và ông không còn giữ ý định để bị giết nữa?

- Do đâu mà anh cho rằng ta có sự ước ao lố lăng như vậy?

- Tôi đã ngỡ…Cuối cùng, bởi vì ông còn sống và rằng ông không còn bỏ rơi tôi nữa…Những hạt kim cương…

- Thế nào…những hạt kim cương?

- Vẫn còn ở đây…trên lò sưởi.

- Chà! Chà! Chính anh muốn đi đến việc đó! Anh trở thành quá lương thiện, hãy coi chừng, việc đó sẽ chơi cho anh một vố.

Và Ragastens, càng cảm động hơn là chàng không muốn tỏ ra, chàng thân thiện vỗ lên vai của Spadacappe. Rồi khi anh sắp sửa lui ra, Ragastens giữ lại. Có một cuộc trò chuyện kết thúc bằng những lời nói của Spadacappe:

- Tốt lắm, thưa ông. Tôi bắt đầu đêm nay.

Vài ngày trôi qua, trong lúc đó Ragastens mỗi ngày đi đến dinh thự cùng với một nhóm người thủ lãnh. Khi xảy ra việc gặp gỡ với quận chúa Manfredi, chàng nghiêng mình chào, nhưng không có một lời nói nào được trao đổi giữa họ với nhau.

Vào mỗi buổi tối, hiệp sĩ dấn thân làm một công việc lạ thường. Spadacappe điều khiển một chiếc xe ngựa phủ kín một tấm bố ra khỏi Monteforte. Và chính Ragastens hộ tống chiếc xe ngựa đó. Không một ai để ý đến cuộc ra đi đều đặn của chàng hiệp sĩ.

Đạo quân liên minh tập trung trên một cánh đồng lớn nằm đằng trước đèo Địa ngục. Cánh đồng tên gọi Pianosa. Chính ở đây César cũng tập trung những đạo quân của ông. Thành thử ra hai doanh trại đối diện nhau, chỉ ngăn cách một dặm đất vuông.

Một buổi tối, trong lúc trở vào Monteforte, sau một cuộc đi dạo xa bí mật của chàng, Ragastens trông thấy bóng dáng một người đàn bà mà chàng ngỡ là quen biết. Chàng thúc con ngựa của mình, nhưng khi đi đến góc đường mà chàng đã trông thấy bóng dáng người đang đi, chàng bị cản bởi một đám đông người, đến lúc chàng cưỡi ngựa đi qua khỏi, đến phía trước, bóng người đó đã biến mất.

Ragastens đi rảo khắp con đường, thăm viếng những con đường hẻm: những sự tìm kiếm của chàng thành vô hiệu. Chàng đành từ bỏ vừa lẩm bẩm:

- Đúng là một sự tưởng tượng! Không thể nào như thế được!...

Hai ba ngày nữa trôi qua.

Một buổi tối, thân vương Manfredi và bá tước Alma thông báo rằng ngày hôm sau người ta sẽ tấn công quân đội của César. Và hẹn ước được ban cho tất cả các vị lãnh chúa: Sáng sớm, bá tước Alma và thân vương Manfredi sẽ có mặt trên chiến trường. Ragastens tham dự vào hội đồng đang diễn ra và lúc này có cả Béatrix.

Sau buổi họp, Ragastens xem lại tình trạng yên cương và khí giới của mình. Chàng ăn cơm ngon rồi muốn đi ngủ, nhưng chàng cảm thấy giấc ngủ không đến.

Ý nghĩ về Hoa Anh Thảo ám ảnh chàng.

Bởi vì có thể chàng sẽ chết, chàng mong mỏi ít ra gặp lại nàng một lần cuối, và chắc chắn, chàng sẽ nói với nàng những gì chàng đã đau khổ do bởi nàng! Chàng không chịu đựng nổi và đi ra. Tự nhiên chàng đi thẳng về phía dinh thự bá tước.

Cửa đã đóng chặt. Chàng đi dọc theo hàng rào sắt của hoa viên.

Chàng ngừng lại, cố nhìn xuyên qua bóng tối bị những tàn cây che phủ. Nhưng chàng không trông thấy gì cả. Tất cả yên tĩnh và êm đềm trong khu hoa viên lặng lẽ.

Bỗng thình lình, Ragastens bắt đầu leo qua hàng rào sắt.

Chàng đi đâu? Chàng cũng không biết rõ. Chàng đi tới trước mặt mà không tự hỏi chàng sẽ đi đến đâu. Đột nhiên chàng đứng trước chiếc ghế dài bằng đá hoa cương nơi mà chàng đã trông thấy quận chúa Manfredi. Nàng đang ở đó.

Lúc ấy Ragastens đang được bóng tối của tàn cây che phủ. Trước mặt chàng, một bãi cỏ xanh trải dài được ánh trăng chiếu sáng. Và ở phía bên kia dải sáng ngời đó dưới những cành cây là đà của một cây lệ liễu, chàng thoáng thấy hình dáng của quận chúa. Nàng đang ngồi một mình.

Ragastens không nghĩ đến gì cả, nếu không là nàng đang ở đó, và chàng đi thẳng đến trước mặt nàng. Hoa Anh Thảo nhận ra chàng ngay.

- Thưa phu nhân, chàng nói, xin vui lòng tha thứ cho tôi đường đột đến trước mặt phu nhân vào lúc này!...

- Tôi sẵn sàng tha thứ cho ông, nàng đáp lại nhưng mà ông làm thế nào để đi vào?

- Tôi leo hàng rào sắt của hoa viên, Ragastens trả lời giản dị

Và, vì nàng phác ra một cử động:

- Ôi! Chàng nói tiếp, xin đừng làm cho việc vận động của tôi là một việc giải thích bất nhã. Tôi có tấm lòng đầy sự kính trọng…

- Sự kính trọng, nàng nói với một nụ cười, đã đi đến việc thúc đẩy ông làm một hành vi liều lĩnh…

- Nếu như phu nhân ra lệnh, tôi sẽ rút lui…

- Không…ông nên ở lại. Cái hành vi đó, tôi không trách móc ông đâu…Chắc chắn ông có những việc hệ trọng để nói với tôi?

- Thưa phu nhân, tôi chỉ muốn nói với phu nhân điều này: rằng người ta sẽ đánh nhau ngày mai và rằng, tôi sẽ luôn ở hàng đầu trong cuộc hỗn chiến, và có nhiều khả năng táo bạo nên tôi để cho phu nhân trông thấy tôi một lần chót vào đêm nay. Nếu như tôi chết, tôi thấy rằng kết cuộc quá bất công để không thể tỏ bày với phu nhân rằng tôi chết rất sung sướng được tặng mạng sống của tôi cho phu nhân, chỉ vì phu nhân, vì một mình phu nhân mà tôi liều mình, và cái ý nghĩ cuối cùng của tôi sẽ dành cho phu nhân, cũng như tất cả những tư tưởng của tôi đã hướng về phu nhân kể từ giờ hạnh phúc mà tôi được gặp phu nhân, và cuối cùng, thưa phu nhân, tôi yêu phu nhân…

Nàng không làm một cử động phản đối. Chàng chấm dứt, với một giọng nói thấp hơn, hơi nghẹn ngào:

- Đó là tất cả những gì tôi muốn nói với phu nhân. Xin thứ lỗi cho lòng thành thật gay gắt của tôi đã không biết cách tô vẽ, theo như lòng kính trọng mà tôi cần phải có với quận chúa Manfredi, những tình cảm đang làm tôi ngột ngạt. Quá là độc ác để cho tôi còn phải bị từ chối niềm hạnh phúc đắng cay để nói với phu nhân nỗi bất hạnh của tôi…

- Nỗi bất hạnh của ông! Nàng nói thâm trầm.

- Còn là một nỗi bất hạnh lớn lao! Chàng nói tiếp với một giọng run rẩy nhẹ. Nghèo nàn, tôi có thể yêu thương một thiếu nữ đẹp đẽ nghèo nàn như tôi…Tôi có thể chỉ yêu thương sự tự chủ của tôi…Không! Ai xui cho tôi gặp gỡ phu nhân! Và ngay từ lúc đó mọi việc đã chấm dứt đối với tôi…Làm thế nào tôi có thể hy vọng rằng một ngày kia sẽ lấp bằng được cái hố ngăn cách giữa chúng ta?...Và tôi có biết bao nhiêu lý do để tuyệt vọng, bởi vì chính phu nhân đã cho tôi cái bằng cớ về sự điên cuồng của tôi, bằng cách kết hôn với ngài thân vương Manfredi…

Nàng giơ bàn tay ra như để ngăn chàng lại. Một cuộc chiến đấu dường như xảy ra ở trong lòng nàng. Rồi đôi mắt của nàng nhìn thẳng vào đôi mắt của Ragastens. Và nghiêm nghị, nàng thốt lên:

- Ngài thân vương Manfredi không phải là chồng tôi!

Một cơn choáng váng xâm chiếm lấy chàng. Chàng sợ rằng mình chưa hiểu rõ.

- Phu nhân muốn nói gì, thưa phu nhân? Chàng ấp úng.

- Thưa hiệp sĩ, tôi nhắc lại với ông rằng ngài thân vương Manfredi, độ lượng, cao cả, đã bằng lòng chỉ xem tôi như là vị hôn thê của ngài…

Ragastens tưởng thấy bầu trời mở rộng thêm.

- Tôi kết hôn với ngài thân vương, nàng nói tiếp, bởi vì tôi không muốn kết hôn với vị lãnh chúa nào đã để lộ cho tôi biết những cảm tình của họ…Trong vòng ba tháng, tôi là vị hôn thê của Manfredi..Và nếu trong vòng ba tháng, người chồng thắng thế nơi lòng ngài hơn người cha mà ngài luôn luôn đối với tôi…

Nàng ngừng lại, xúc động bởi lời thú nhận đang ở trên môi nàng…

- Ôi! Ragastens lẩm bẩm, say sưa vì vui mừng, xin hãy nói hết!...

- Vậy thì, lúc bấy giờ, thưa hiệp sĩ, cái chết sẽ kết hợp cho những kẻ mà đời sống sẽ bị ngăn cách!...

Ragastens kêu lên một tiếng yếu ớt và quỳ xuống, phủ đầy nước mắt và những nụ hôn lên bàn tay đưa cho chàng…

- Và bây giờ, nàng nói tiếp, hãy đi đi, thưa hiệp sĩ…Nếu như chàng bị chết ngày mai, hoặc là trong một trận chiến nào khác, chàng nên tự nhủ rằng tư tưởng của chàng và của em chỉ là một…

Ragastens đứng lên.

- Tôi đi, chàng nói với một giọng nhiệt thành, nhưng giờ đây, để chinh phục được nàng, tôi sẽ đảo lộn cả một thế giới!....

Cùng lúc, đôi cánh tay chàng ôm chặt vóc mình mềm mại và đôi môi của chàng đặt lên, nóng bỏng, trên đôi môi của Hoa Anh Thảo. Nàng té ngồi xuống chiếc ghế dài, gần như bất tỉnh trong cảm giác của nụ hôn tình yêu đầu tiên, trong lúc đó Ragastens, cuồng loạn, điên dại, chạy trốn ngang qua khu hoa viên.

Một giờ sau, Hoa Anh Thảo đi về phòng mình. Chúng tôi có nói rằng chiếc băng dài bằng đá hoa cương dựa lưng vào một nhóm tượng bằng đá cẩm thạch. Ở bên trái cái bệ đá, ở phía sau chiếc ghế dài, mọc lên một cây lệ liễu già cỗi mà cành lá mềm buông rủ xuống bốn phía, phủ bóng lên trên chiếc ghế dài và nhóm pho tượng. Cây lệ liễu già nên thân cây bị khuyết hết phân nửa.

Vài phút sau khi Hoa Anh Thảo đi rồi, thân cây dường như hóa thành đôi, hay đúng hơn là một bóng đen lặng lẽ tách rời khỏi thân cây…Đó là một người đàn bà…

Bóng đen đưa đôi mắt theo dõi bóng hình của Hoa Anh Thảo mất hút trong đêm tối. Bấy giờ bóng đen cười khảy:

- Mối tình thơ ngây đang nẩy nở…Những kẻ điên rồ chưa đoán ra tấn bi kịch ám muội đang rình rập họ!...

Bấy giờ, người đàn bà đó đi thẳng mau lẹ đến cuối khu hoa viên. Tại đây, có một cánh cửa. Gần bên cánh cửa đó, một người đàn ông, một trong những tên đầy tớ trong dinh, đang chờ đợi. Người đàn bà đưa cho anh ta một túi tiền được tên gia nhân chụp lấy.

- Ngày mai tôi có cần phải chờ đợi lệnh bà không? Anh ta vừa hỏi vừa mở hé cửa.

- Phải! ngày mai, tất cả các đêm, cũng như hôm qua, cũng như đêm nay!...

Rồi người đàn bà mất hút trong các con đường phố tối đen.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.