Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
II RAGASTENS

❊ ❊ ❊

Đoàn hộ tống huy hoàng của những nhà quý tộc trẻ tuổi đi theo César Borgia cưỡi ngựa gần hai giờ đồng hồ trên con đường Florence. Người con trai của giáo hoàng xem xét cánh đồng và thỉnh thoảng thốt ra một tiếng chửi thề.

- Cuối cùng! Bỗng thình lình ông reo lên.

Và ông vội vàng xông tới, đón đầu một kỵ sĩ đang chạy đến.

- Dom Garconio,….

- Chính tôi đây, thưa đức ông!

- Có những tin tức gì? César bồng bột hỏi.

- Tin tức tốt và xấu… tôi có gặp nàng thiếu nữ…,

- Borgia tái mặt,

- Mày có gặp nàng! … ông nói vừa run rẩy.

- Tôi có nói chuyện với nàng…

- Garconio!... Ta sẽ bảo cha ta cho mày hưởng huê lợi tu viện Sainte-Marie-Mineure…

- Thưa Đức ông, ngài là một chủ nhân rộng rãi..

- Nhưng nói hết đi!... vậy là… mày có nói chuyện với nàng… Nàng đã nói gì?

- Đó là lúc những tin tức trở nên xấu… Nàng lẩn tránh… Nhưng chúng ta sẽ đạt tới đích…

- Mày có biết được tên thật của nàng không? Mày có biết nàng ẩn núp ở góc xó nào không?....

- Thưa Đức ông, tôi có đi theo nàng thiếu nữ đúng theo những chỉ thị của ngài và ngài sẽ thấy rằng nếu như tôi chưa khám phá nơi ở của nàng, thì đó không phải là lỗi của tôi…

- Ôi địa ngục!.... Nàng thoát khỏi tay ta…

- Tôi gặp nàng ở gần khu rừng cây ôlivơ, và đó là một phép lạ thật sự… Ngay bấy giờ tôi bám chặt bước chân nàng… Tôi nói chuyện với nàng như đã thỏa hiệp trước.. Nàng muốn tầu thoát.. Tôi theo sát bên nàng, nàng tỏ vẻ hoảng hốt. Tôi sắp biết được sự thật thì bỗng chúng tôi gặp một tên cướp trẻ tuổi đến gây sự với tôi và cầm gươm xông đến tôi… Lúc đó, con chim đẹp đẽ màu trắng bay đi mất.

- Vận đen thật! và người đàn ông đó… hắn ở đâu?.. Hắn đã ra sao!... Mày cũng mất tăm tích của hắn phải không, đồ hèn nhát?. ..

- Không! Tôi rình rập nó… vào lúc này thằng ranh con đang ăn ở quán trọ tại Ngã ba, cách đây hai mươi phút…

Lên đường! đứa con trai của giáo hoàng thét lớn và thúc đinh vàng vào hông ngựa của ông ta.

Họ ồ ạt xông tới trong một cuộc chạy đua dữ dội, chẳng bao lâu toán người đến trước quán ăn mà tên tu sĩ đã báo cáo.

Đó là một quán nhỏ thuộc loại hạ lưu, tại đây khách đi đường khát nước chỉ tìm thấy một thứ rượu dở và nước hẩm để giải khát. Một ngôi vườn nằm dài sát vào ngôi nhà, dọc theo con đường quốc lộ. Trong vườn có dựng một giàn sắt xấu xí.

Hiệp sĩ De Ragastens đang ngồi ăn dưới cái giàn sắt được phủ vải bố lên trên vì thiếu tán cây che mát.

- Kia là người đàn ông! Tên tu sĩ nói.

César quan sát chàng thanh niên. Khi thấy những kỵ sĩ đến, chàng giơ tay chào hỏi và vẫn tiếp tục ngồi ăn.

Ragastens đã nhận ra tên tu sĩ và ngay lập tức, chàng chỉnh đốn lại sợi nịt da đeo gươm. Con mắt sắc sảo của chàng khi nhìn rảo khắp toán người, cũng nhận ra một người đàn ông khác. Người đàn ông đó là César Borgia!....

- Cuộc gặp gỡ thật tuyệt diệu, hiệp sĩ nói nho nhỏ. Ngôi sao tốt của ta đã giành cho ta một điều may mắn bất ngờ…

Tuy nhiên, Borgia quay về phía các vị quý tộc trẻ tuổi đang bao quanh ông và ngỏ lời cùng một người trong bọn:

- Ông thấy sao, Astorre, ông nói với một giọng chế nhạo, về vì quý tộc trứ danh đang ngồi ăn trong dinh thự này?

Chàng hiệp sĩ không bỏ qua một âm điệu nào trong câu hỏi đó và chàng hiểu rõ ý nghĩa khinh thị.

- Ta chắc rằng, chàng nghĩ, điều bất ngờ không có gì là may mắn và ngôi sao tốt của ta không lien quan gì đến…

Người quý tộc được hỏi đi tới vài bước.

Đó là một người đàn ông độ ba mươi tuổi, vóc dáng lực lưỡng, với một cần cổ to bằng cổ ngựa. Tại kinh thành Rome, ông ta nổi tiếng là một kiếm khách ghê gớm. Người ta biết rằng trong mười lăm trận đấu gươm của ông ta đều kết thúc bằng mười lăm người chết.

Gã khổng lồ xem xét hiệp sĩ và bật cười to.

- Tôi nghĩ rằng, gã nói, nên cho người lạ mặt này địa chỉ của tên thợ vá giày vá những chiếc giày của bọn đầy tớ của tôi…

Có một loạt cười lớn, Borgia giữ vẻ nghiêm trang nhưng ông ra hiệu cho Astorre nhấn mạnh thêm:

- Tôi cũng sẽ cho ông ta địa chỉ của một tên thợ may để may lại chiếc áo cho ông ta… Nhưng tôi nghĩ…

Gã bước tới nữa,

- Kìa! Thưa ông…tôi muốn giúp cho ông một việc…

- Việc gì, thưa ông? Ông có vui lòng cho tôi mượn một ít cái trí tuệ sáng suốt trong các bài diễn văn của ông?

- Không, Astorre đáp lại mà chưa kịp hiểu. Nếu như ông chịu đi qua nhà tôi, tôi tin rằng tên hầu của tôi có để dành bộ trang phục sau cùng của nó… nó sẽ tặng cho ông… vì ông thấy bộ trang phục của ông dường như ở trong tình trạng xấu.

- Chắc ông muốn ám chỉ đến những vết vá đang trang hoàng chiếc áo của tôi, thưa ông?....

- Ông đã đoán ngay ra một lần đầu!...

- Vậy thì! Những chỗ vá đó là một kiểu thời trang mới mà tôi muốn làm cho hợp phong thổ nước Ý… Cho nên, tôi khó chịu thấy chiếc áo của ông còn nguyên vẹn, và tôi có ý định thực hiện một số lát cắt bằng số mảnh vá của tôi…

- Ông làm ơn cho biết, bằng cái gì?...

- Với cái này! Hiệp sĩ trả lời, vừa rút gươm ra..

Astorre nhảy xuống ngựa và tuốt gươm.

- Thưa ông, gã nói, tôi là nam tước Astorre, vệ binh quý tộc, có lợi thế được mọi người ở kinh thành Rome biết rõ.

- Còn tôi, thưa ông, tôi sinh ra ở dưới chân ngục thất la Bastille, từ chỗ ấy cho đến điện Louvrea người ta gọi tôi là thanh kiếm hiệp sĩ… thanh kiếm của tôi và tôi, chúng tôi chỉ là một…

- Một người Pháp, César Borgia ngạc nhiên lẩm bẩm,

- Đồng ý với thanh kiếm, Astorre trả lời. Tôi sẽ bẻ gãy ông và đâm thủng ông cùng một lúc.

Hai người đàn ông thủ thế và những thanh gươm chạm nhau.

- Thưa nam tước Astorre, ông có con mắt tinh tường, ông có đếm được bao nhiêu mảnh vá trên chiếc áo của tôi không?

- Thưa ông thanh kiếm, tôi thấy có ba mảnh vá.

- Ông nói sai….có sáu mảnh vá…nên oong có quyền được sáu vết cắt…và đây là một!

Astorre nhảy ngược ra sau với một tiếng thét: gã vừa bị đâm trúng ngực, và một giọt máu nhuộm đỏ chiếc áo bằng hàng màu xám của gã.

- Hãy để ý, Astorre! Borgia nói.

- Bởi địa ngục! Tôi sẽ ghim chặt nó trên mặt đất…

Và gã khổng lồ xông tới, giơ cao thanh kiếm

- Hai! Ragastens đáp lại vừa bật cười to.

Từng nhát liên tiếp, hiệp sĩ đâm tới ba nhát gươm nữa. Và mỗi lần, một giọt máu xuất hiện. Gã lực lưỡng gầm thét, nhảy nhót, Ragastens không nhúc nhích.

- Thưa ông, chàng nói, ông đã nhận lãnh năm nhát – Hãy coi chừng đến nhát thứ sáu.

Astorre không trả lời, tấn công một đường gươm tinh thong, đường gươm được giành cho những đấu thủ nổi tiếng vô địch. Nhưng vào lúc gã tấn công gã thét lên một tiếng kêu đau đớn vừa buông rơi thanh gươm. Ragastens vừa đâm xuyên suốt cánh tay mặt của gã.

- Sáu, hiệp sĩ thản nhiên nói.

Và chàng quay mình lại về phía toán người đứng xem.

- Nếu có một vị nào cũng muốn theo thời trang…

Hai, ba người quý tộc trẻ tuổi nhảy xuống đất.

- Giết chết! họ kêu lớn.

- Này! Im lặng… và hòa bình!

Chính Borgia lên tiếng. Trong lòng của tên tướng cướp đó, chỉ có một sự tôn sùng: lòng tôn sùng sức mạnh và kỹ xảo. Ông ta thán phục sự mềm dẻo của hiệp sĩ, sự bình tĩnh của chàng. Và ông tự bảo rằng đây là một tuyển thủ ưu tú…

- Thưa ông, ông ta nói, trong lúc những người đi theo vội vã xúm quanh Astorre, ông tên gọi ra sao?

- Thưa Đức ông, tôi là hiệp sĩ De Ragastens…

Tại sao ông xưng hô với ta là “Đức ông”?

- Tại vì tôi biết ngài… và nếu như chưa được biết ngài, thì ai mà không đoán ra, với dáng điệu của ngài, người chiến sĩ lừng danh mà nước Pháp chiêm ngưỡng như một nhà ngoại giao khéo léo dưới cái tên quận công De Valentinois và được nước Ý chào kính như là một Tân César dưới cái tên là Borgia!

- Hỡi thượng đế! César Borgia kêu lớn, những người Pháp này cũng hết sức khéo léo trong nghệ thuật ngôn ngữ cũng như trong nghệ thuật kiếm cung…

- Tôi đến đây với hy vọng được thâu nhận vào phụng sự dưới quyền của Đức ông… Nghèo tiền nhưng giàu hy vọng, tôi nghĩ rằng vị tướng lãnh danh tiếng nhất trong thời đại của chúng ta có lẽ sẽ đánh giá được thanh gươm của tôi…

- Vậy thì lòng hy vọng của ông sẽ không bị lừa dối… Nhưng làm thế nào mà ông nói rất giỏi tiếng Ý?...

- Tôi có cư ngụ lâu ở Pise, ở Florence, từ nơi đó tôi đi đến đây… và rồi, tôi có đọc đi đọc lại Dante Alighieri… Chính tôi học bài ở trong “Tấn hài kịch thiêng liêng” (1) của ông.

Vào lúc đó, Dom Garconio bước đến gần Borgia.

- Người đàn ông nào dám động tay đến một người của Giáo đường, gã nói, và nếu không có ông ta, Hoa Anh Thảo (Primevère) đã thuộc quyền của chúng ta…

Ragastens không nghe những lời nói đó. Nhưng theo dõi sắc diện biến đổi của Borgia, chàng hiểu rằng việc của chàng sắp trở nên xấu.

- Thưa Đức ông, chàng nói, ngài không hỏi tôi đã được biết ngài ở đâu… tôi sẽ nói cho ngài biết.

- Nói đi! César nói với giọng ngắn ngủi.

Chàng hiệp sĩ tháo chiếc bao tay mặt. Ở ngón út chàng chiếu ngời một hạt kim cương nhận trong một khâu vàng.

- Ngài có nhận ra chiếc nhẫn kim cương này không thưa Đức ông?

Borgia lắc đầu.

- Đây là bùa thiêng của tôi, hiệp sĩ nói tiếp. Sau đây là lịch sử của chiếc nhẫn kim cương này. Một buổi chiều, cách đây bốn năm, tôi từ Chinon đi đến.

- Chi-non! Borgia kêu lên.

- Phải, thưa đức ông… Và tôi đến nơi vào buổi chiều cái hôm mà ngài đi vào, cho đến nay vẫn còn được người ta nhắc đến… chưa bao giờ người ta được thấy một cảnh huy hoàng như thế… Những con lừa trong đoàn tùy tùng của ngài được đóng móng bạc… những con ngựa mang đinh vàng ở dưới móng sắt…. và những cây đinh không dính chặt vào móng thành thử ra lừa và ngựa gieo rắc vàng và bạc, và rằng dân chúng đổ xô đến để lượn những món đồ vụn vặt của sự xa hoa của ngài…

- Phải, Borgia mơ mộng nói, ta nhớ rõ tất cả việc đó.

- Buổi tối hôm đó, vào lúc nửa đêm, ngài phạm phải một sự bất cẩn lớn… Ngài ra khỏi lâu đài… một mình!... và ra khỏi cổng thành ngài đi thẳng đến một ngôi nhà sang trọng ở nơi hẻo lánh, bỗng nhiên….

- Bỗng nhiên, ta bị ba, bốn tên trộm tấn công có lẽ bọn nó muốn cướp đoạt những món nữ trang của ta….

- Thật đúng… Ngài có nhớ đoạn tiếp theo không?

- Làm sao quên được!... Ta sắp bị đè bẹp. Một người lạ mặt xuất hiện và cầm gươm đánh đuổi bọn vô lại…

- Thế là lúc đó ngài tặng cho tôi chiếc nhẫn kim cương đẹp đẽ này…

- Chính là ông!

- Vừa bảo tôi rằng sau này nó sẽ được dùng để ngài nhận ra tôi ngay khi tôi cần được bảo trợ…

- Này chàng trai! Ngay giờ này ông đang phục vụ cho ta, và vô phúc cho kẻ nào dám toan làm hại đến ông!...

Một cái nhìn vòng quanh nhấn mạnh cho những lời nói đó.

Tất cả đoàn tùy tùng, cho đến Astorre mà cánh tay đang quấn băng, cho đến Dom Garconio, đều cúi mình chào chàng người Pháp trẻ tuổi vừa chinh phục được ân huệ của César Borgia.

- Lên đường, quý ông, ông, này ra lệnh. Chúng ta quay trở về kinh thành Rome. Về phần của ông, chàng trai, ta chờ ông tối nay, vào lúc nửa đêm. Nửa đêm, chính là giờ của ta!...

- Tôi sẽ tìm gặp ngài ở đâu, thưa Đức ông?

- Tại cung điện của em gái ta Lucrèce… Hay ở Cung điện Tươi Cười.

- Ở Cung điện Tươi Cười… vào lúc nửa đêm!... Chúng tôi sẽ có mặt!... Hiệp sĩ Ragastens nghiêng mình chào.

Đến lúc chàng ngước lên, chàng thấy toán người quý tộc đi xa trong một đám bụi mù. Chàng hiệp sĩ đã kịp nhận ra hai cặp mắt thù hận giết người ném lên của nam tước Astorre và tên tu sĩ Garconio.

Ragastens nhún vai. Chàng tiếp tục ăn xong bữa ăn đạm bạc và sau khi trả tiền, leo lên mình ngựa.

--------------------------

(1) La divine Comédie là quyền thơ của Dante Alighieri có ba phần: “Địa ngục – Tỉnh tội giới – Thiên đường”. Tác giả là thi sĩ danh tiếng nhất người Ý, sinh ở Florence. Ông giữ một vai trò chính trị ở thành phố quê hương, nhunưg thuộc về đảng những người “Trắng” nên ông bị những người “Đen” lưu đày năm 1302. Ông ở một thời gian tại Vérone và sau mất ở Ravenne. Ông được nổi danh với quyển La Divine Comédie và được xem như người Cha của thi văn Ý (1265 – 1321). LND

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.