Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XII RAPHAEL SANZIO

❊ ❊ ❊

Bây giờ chúng ta hãy đi vào một ngôi nhà đẹp đẽ trên triền đồi Pinsio – một trong những ngọn đồi ở Rome.

Ở lầu nhất, là một gian phòng rộng rãi, nơi đó được ánh sáng chiếu vào sáng sủa. Đó là phòng vẽ của Raphael Sanzio.

Với sự trợ giúp của một thanh niên vào cỡ tuổi chàng, nhà họa sĩ đang bận tháo gỡ những bức tranh treo trên tường phòng vẽ. Có bức tranh tháo xuống lần lần được hai chàng trai trẻ cột vào một sợi dây và trên bao lơn thòng xuống một chiếc xe cây đậu trước ngưỡng cửa, được một người thợ xếp trên xe. Việc đó giống như những việc sửa soạn cho một cuộc chạy trốn.

Vừa làm việc, hai chàng trai vừa trò chuyện.

- Thế là, người bạn của Raphael nói, tôi sẽ gởi hết đồ vật này đến Florence cho anh!

- Phải, anh Machiavel thân mến! Tại đó, tôi hy vọng tìm được sự giúp đỡ của ông thầy đáng kính La Pérugin của tôi!...

- Trễ lắm là trong vòng mười lăm ngày, tất cả kho tang của anh sẽ có mặt ở Florence, tôi xin bảo đảm với anh, Sazio.

- Cám ơn, Machiavel. Tôi biết có thể trông cậy ở tình bạn của anh. Nhưng tại sao không tự tay mang đến? Anh nên đi theo tôi… Florence là đầu não của nước Ý…

Machiavel lắc đầu.

- Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi đó để sắp xếp lại thứ tự những điều ghi chép của tôi và bắt đầu viết quyển sách đang ám ảnh tôi… Nhưng tại đây, tôi tìm ra những tài liệu mà tôi không tìm ra ở bất cứ một nơi nào khác.

- Anh muốn nói gì?

- Rằng để viết quyển sách của tôi, tôi không mong được điển hình nào tốt hơn là Borgia… kẻ sát nhân nào lộng lẫy hơn! Mẫu người chuyên chế đáng tôn sùng xiết bao, để gieo rắc cho dân chúng sự khủng khiếp của chế độ chuyên chế!... Chà! Tôi sung sướng biết bao nhiêu là đã không thi hành kế hoạch đâm chết Borgia của tôi! Tôi muốn rằng quyển sách của tôi sẽ là chiếc dao găm đâm vào những tên bạo chúa. Tôi muốn vẽ chân dung cho một kẻ chuyên chế làm sao để cho nhân loại thề sẽ tống khứ mãi mãi những vị thân vương và những vị vua của họ… Anh hiểu chưa, Raphael, rằng tại sao tôi muốn ở lại kinh thành Rome, gần những hành vi của con quái vật tên là Borgia?...

Machiavel đưa bàn tay lên vuốt chiếc trán nóng bỏng và bỗng nhớ lại Raphael đang ngắm nhìn chàng:

- Xin thứ lỗi cho tôi đã bị lôi cuốn trong lúc mà những sự nguy hiểm trầm trọng đang bao quanh anh… Anh nghĩ đến việc gì thế?...

Raphael Sanzio bị chấn động bởi một cái giật mình.

- Rosita! Chàng lẩm bẩm, thình lình bị mắc phải một cơn lo sợ.

- Nàng Fornarina của anh! Machiavel nói tiếp. Nhân dịp, anh cần phải nói cho tôi nghe những nguyên nhân của việc chạy trốn này.

- Anh Machiavel… những giây phút rất quý baus.. một ngày kia, khi nào anh đến với chúng tôi, anh sẽ hiểu rõ tất cả. Ngày hôm nay, anh chỉ nên biết rằng Rosita bị một sự nguy hiểm ghê gớm hăm dọa… Những gì bà Maga ở khu Ghetto thuật cho tôi nghe ngày hôm qua đã khiến cho tôi rụng rời… Rạng đông ngày mai, nàng Fornarina và tôi, chúng tôi sẽ rời xa khỏi thành Rome. Nhưng trước lúc khởi hành, sự kết hợp của chúng tôi phải được hoàn thành…Lễ kết hôn vào ban đêm chỉ riêng có những người chứng tham dự.

- Được… và lễ cưới sẽ cử hành?

- Vào đêm nay, trong ngôi tiểu giáo đường những vị thiên thần, ở lối đi vào khu Ghetto… Chính ở nơi đây mà thuở xa xưa nàng Fornarina của tôi được bà Maga tìm gặp… do một sự mê tín cảm động mà Rosita muốn trở thành vợ của tôi ở chính nơi đó…

- Vào giờ nào?...

- Buổi lễ Mi-xa đầu tiên… hai giờ sáng… Sau đó chúng tôi sẽ đi bộ rời khỏi thành Rome và đến gặp chiếc xe thư lại mà anh sẽ chỉ định cho tôi…

- Anh nên yên lòng, tất cả sẽ sẵn sàng. Nhân tiện, tôi có khoảng năm chục đồng đuy-ca ở trong một hộc tủ… anh có muốn không?

- Không, tôi khá giàu có. Tôi vừa lãnh ở chỗ người thủ quỹ của đức giáo hoàng số tiền về bức tranh “Thánh nữ ngồi trên ghế” của tôi.

Việc thu dọn những bức tranh đã xong xuôi.

Hai người bạn hẹn nhau tái ngộ vào lúc cử hành hôn lễ ở Giáo đường những vị Thiên thần. Họ thỏa thuận rằng Machiavel sẽ là người chứng cho nàng Fornarina.

Raphael liền đi đến Giáo đường những vị Thiên thần và đi vào nhà thờ. Nhà họa sĩ sắp sửa đi về phía kho đồ thánh bỗng chàng thấy từ đó đi ra một tu sĩ, mũ trùm lên đến mắt. Raphael bước đến gần ông ta.

- Thưa cha, chàng nói, xin cha vui lòng cho con biết Cha quản trị giáo đường có mặt ở đây vào hôm nay không?...

Người tu sĩ liếc mắt nhìn nhanh chàng thanh niên và có một cử chỉ ngạc nhiên được ông che đậy ngay.

- Cha giáo sĩ đang bệnh, ông trả lời, được ta tạm thay thế… Có lẽ ông cần đến sự giúp đỡ của đạo giáo chúng ta chăng?...

- Thưa cha, họa sĩ nói tiếp, đây là cho một vụ kết hôn…

- Tốt, con trẻ của ta… và rồi sao?...

- Một vụ kết hôn… không phô trương.. không tăm tiếng… Người hôn thê… muốn rằng buổi lễ được thành tựu vào ban đêm…

- Chính ông là người hôn phu?...

- Phải, thưa cha

- Và ai là người hôn thê?...

- Cha sẽ được biết tên họ vào lúc cần thiết…

- Tốt, tốt… con trẻ của ta… Và ông muốn rằng cuộc hôn lễ được cử hành vào ban đêm?... Có lẽ ông muốn nó được giữ bí mật? Ông có thể kể hết cho ta nghe, con trẻ của ta.

- Vâng, thưa cha… việc kết hôn cần phải giữ bí mật.

- “Tốt, tốt” chúng ta có một lễ Mi-xa vào một giờ đêm… một lễ khác vào hai giờ…

- Giờ này thích đáng vơi con.

- Tốt lắm… và vào lúc nào.

- Đêm nay, thưa cha!

- Vậy con phải có mặt đêm nay, vào lúc hai giờ cùng với người hôn thê của con và các người chứng và ta sẽ kết hôn cho hai con.

Raphael cảm ơn người tu sĩ và chạy ra ngoài. Về phần người tu sĩ, ông ta chờ cho chàng thanh niên đi xa rồi lẹ làng đi đến kho thánh. Tại đây một vị giáo sĩ đang xếp đặt ngăn nắp một cái tủ.

- Sư huynh Domenico, người tu sĩ nói, ông hãy trở về nhà.

Vị giáo sĩ ngạc nhiên, nhìn người tu sĩ.

- … Bởi vì sư huynh đang bệnh, người này nói tiếp.

- Tôi đang đau, Dom Garcôni?...

- Phải, cho đến ngày mai! Huynh có nghe ta nói không?

Vị giáo sĩ nghiêng mình chào một cách kính cẩn..

- Nguyện cho ý định của ngài được thực hiện, Dom Garconio!

- Ngay sáng mai, huynh có thể trở lại giáo đường. Từ đây cho đến lúc đó, nên nghe theo ta, huynh nên nằm nghỉ.

Vị giáo sĩ trao cho tu sĩ chiếc chìa khóa của giáo đường và đi ra. Đến lượt người tu sĩ khóa cửa giáo đường và vội vã đi đến điện Vatican.

……………..

Đã một giờ đêm… Hãy ngủ yên lành!...

Người tuần đêm vừa báo lên ở đường đi vào khu Ghetto…

Trong ngôi nhà mờ tối của bà Maga, Raphael Sanzio và Rosita, nàng Fornarina trẻ tuổi, vị hôn thê của chàng, đang từ giã bà già phù thủy. Bà Maga dỗ dành nàng Fornarina đang khóc lóc ở trong vòng tay bà…

- Mẹ, nàng van nài, xin mẹ hãy đến ở với chúng con…

- Ta cần phải ở lại! bà phù thủy trả lời với giọng cương quyết. Sau này, có thể ta sẽ đi theo các con! Nhưng nhiệm vụ công lý của ta chưa xong…

Những lời nói đó chứa đựng một ý nghĩa đầy hăm dọa…

Những lời hăm dọa đó hướng về ai?... Raphael tự đặt câu hỏi đó trong một lúc. Rồi chàng trở lại thực tế.

- Bà sẽ làm theo ý định của bà, Maga, chàng nói với giọng xúc động. Hạnh phúc của Rosita sẽ bị vấy một bóng mờ chừng nào bà chưa có mặt ở bên cạnh nàng…Lúc ấy chúng tôi sẽ làm cho bà hưởng thụ một tuổi già vui vẻ…

- Làm thế nào con sống được ở xa mẹ? nàng Fornarina nói tiếp.

Bà Maga thở dài. Gương mặt bà sa sầm.

- Hãy đi đi, các con! Bà nói. Đã đến giờ!...

- Một lời chót! Raphael nói. Đừng quên rằng bà có hứa với con rằng bà sẽ cho biết những kẻ thù nào đang hăm dọa Rosita… và ai là cha nàng.

- Ai là cha của Rosita!... Con sẽ được biết… khi nào đến lúc… Tạm thời, nên nghĩ đến việc các con thương yêu nhau… Và nên sớm tránh xa kinh thành Rome…

- Trong một vài hôm, chúng con sẽ ở lại Florence…

- Chỉ đến lúc ấy ta mới thở được nhẹ nhàng. Các con hãy đi đi.

Bà Maga xúc động ôm chặt Rosita. Rồi bà hối hả rút lui vào gian phòng bên cạnh – gian phòng nhỏ của nàng Fornarina – nước mắt đầm đìa.

Còn lại một mình, bà Maga ngồi chồm hỗm, tựa đầu lên gối: một nỗi đau đớn lớn lao làm thay đổi gương mặt của bà.

- Bây giờ, hết rồi, bà lẩm bẩm. Niềm lạc thú của ta đã bay đi, tất cả những gì còn sót lại trong sạch và vui tươi ở cuộc đời tăm tối của ta tan biến và phai mờ… và giờ báo thù của ta đã điểm…

Sắp đến hai giờ khi Raphael và Rosita đến Giáo đường những vị Thiên thần.

Ở cuối gian chánh điện, một bàn thờ ở bên hông chiếu sáng yếu ớt bởi hai cây đèn cầy. Những người chứng, những người bạn trẻ của Machiavel và của Sanzio đang chờ. Một giáo sĩ cùng với một đứa lễ sinh từ kho đồ thánh đi ra.

Một sự im lặng lạnh lùng, đè nặng lên quang cảnh đó.

Lễ Mi-xa được cử hành. Những chiếc nhẫn cưới được trao đổi. Khi tất cả xong xuôi, Machiavel bước đến gần Sanzio:

- Chiếc xe chờ anh ở gần cửa Florentine, bên ngoài vách thành… tôi chạy đi bảo họ mở cửa… Anh nên gấp đi…

Chàng thanh niên biến mất. Sanzio và Rosita đi ra khỏi giáo đường. Ba người chứng khác đến gần chào cô dâu mới rồi bước đi.

Raphael và nàng Fornarina còn lại một mình. Rồi cả hai đi vào một con đường chật hẹp và quanh co.

Bỗng nhiên, phía trước, phía sau họ xuất hiện chừng mười lăm bóng người bao vây. Sanzio rút lưỡi dao găm của chàng. Rosita thét lên một tiếng kêu khủng khiếp.

Không một lời, Raphael đưa một tay ẵm vợ lên, tay kia giơ cao lưỡi dao nhảy xổ vào nhóm người đang ngăn cản trước mặt chàng. Chàng chưa đi được hai bước đã ngã lăn ra lề đường: một nhát đánh mạnh vừa trúng vào đầu chàng…

Chàng thanh niên nghe như có một tiếng kêu cầu cứu hốt hoảng… Rồi liền sau đó chàng bất tỉnh.

…………..

Đến lúc Raphael tỉnh lại, trời vẫn còn tối. Chàng thấy những vì sao chiếu sáng ở giữa khoảng trống của các mái nhà.

- Rosita! Chàng gọi lớn với giọng lo lắng.

Hai bàn tay chàng sờ soạng trong bóng tối. Cảm giác ghê gớm đang tràn ngập kích thích những sức lực của chàng. Chàng gắng gượng ngồi lên… nhìn lơ láo.

- Rosita! Chàng gọi lần nữa.

Nhưng chàng không thấy gì cả, và không một ai trả lời.

Bấy giờ sự thật ghê sợ mới thể hiện trong óc của chàng thanh niên. Rosita đã bị bắt mất.

Một hy vọng còn sót lại cho chàng: báo tin ngay cho bà Maga!

Bà phù thủy biết rất nhiều việc. Chắc chắn bà biết những ai có quyền lợi để bắt giữ nàng Fornarina, bởi vì bà đã cho chàng biết rằng nàng thiếu nữ nếu còn ở lại kinh thành Rome sẽ tự gánh lấy một sự nguy hiểm trầm trọng và bà khuyên bảo họ nên chạy trốn đến Florence.

Vẫn còn choáng váng bởi cán gươm đánh lên đầu, Raphael lảo đảo đi trên đường đến khu Ghetto và chạy vội về phía ngôi nhà của bà phù thủy.

Chàng đi vào nhà. Một ngọn nến cháy le lói sắp tàn. Raphael thấy cửa mở rộng, những hộc tủ bị đảo lộn.

- Maga! Maga! Chàng kêu với giọng khàn vì lo sợ.

Chàng xông vào trong gian phòng nhỏ của Rosita. Gian phòng trống trải. Bà Maga đã biến mất.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.