Grace chửi thầm. Có phải cô đã bị lừa tới đây không nhỉ? Liệu việc dụ cô tới là ý của Kathleen hay Eddie. Nhưng Kathleen đã không nói dối cô về chuyện của Megan. Bà có vẻ thành thật khi đề nghị cô nói chuyện với cháu gái mình.
Có lẽ chỉ là cô đen thôi, có mặt ở đây đúng lúc Eddie tới.
Ờ, chắc vậy.
Eddie đậu xe bên cạnh và quay sang nhìn cô qua tấm kính trước khi bước ra khỏi xe. Biết rằng hắn muốn nói chuyện với mình, Grace với lấy tay nắm cửa và lại bước ra ngoài. Nếu cô vẫn ngồi trong xe, hắn hẳn sẽ tiến tới và áp đảo cô. Đó không phải một cách tốt để nói chuyện với Eddie - hắn vốn đã khiến cô cảm thấy bị đe dọa, dù cô chưa từng thể hiện điều đó trước mặt hắn.
“Thật tuyệt vời khi thấy cô ở đây,” hắn dửng dưng nói.
“Phải rồi!” Cô đáp lại bằng giọng đầy mỉa mai. “Thật ngạc nhiên quá đi.”
Eddie không khỏi nhếch mép mỉm cười.
Dưới ánh sáng ban ngày, Grace nhận thấy trông hắn thật thư thái, làn da rám nắng vì mới đi nghỉ mát tại nước ngoài. Họ nhìn chằm chằm vào nhau. Nó khiến cô cảm thấy vừa căng thẳng vừa hào hứng. Đôi mắt hắn rực lửa, có chút tò mò. Chúng cho thấy hắn vẫn chưa thể nhìn thấu được cô.
Một chú bồ câu rúc lên ở đằng sau, những con chim khác trong vườn hòa nhịp hót theo nó. Mùi cỏ tươi mới cắt ngập tràn trong không khí.
“Anh muốn gì đó à?” Cố hỏi khi cảm thấy họ đã im lặng đủ lâu.
“Jade muốn gặp cô,” hắn đáp, lùa tay lên mái tóc ngắn.
“Thật sao?” Grace định sẽ lắc đầu và phản ứng bất kể hắn định nói gì, nhưng Eddie đã lên tiếng trước.
“Phiên tòa của nó sắp tới và nó không biết điều gì đang chờ đợi mình.”
“Cô ta sẽ vào tù vì hàng loạt tội danh, tôi vô cùng chắc chắn về điều đó.”
“Đó không phải điều tôi muốn nói.” Eddie thở dài. “Cô có để tâm chút nào không vậy?”
“Tôi đang cố không làm vậy.”
“Sau những chuyện đã xảy ra với chúng tôi, tôi đã tưởng cô sẽ cảm thông hơn một chút.”
“Sau những gì cô ta đã làm thì, xin lỗi chứ, không có chuyện đó đâu.”
Eddie cau có và Grace lập tức nhớ về hồi cô mới năm tuổi, khi bị cha mắng mỏ vì việc mà mình không làm. Eddie trông vô cùng giống George Steele khi cô còn nhỏ, trước khi họ chạy trốn khỏi ngôi nhà đó.
Ngay cả vào lúc này, sáu tháng sau khi Jade bị bắt, dù không hề ngồi xuống thảo luận về những chuyện đã xảy ra, nhưng họ đều biết rằng sự tàn nhẫn và bạo lực của George Steele đã ảnh hưởng xấu tới cuộc đời mình như thế nào.
“Tất nhiên là tôi có quan tâm,” cô thừa nhận, mắt dõi theo chiếc máy kéo đang chạy đều đều trên con đường trước nhà. Cô quay lại phía Eddie.
“Nhưng tôi không thể tới thăm cô ta được.”
“Tại sao lại không?”
“Bởi dù có nói gì đi nữa, tôi cũng không phải gia đình của cô ta. Mà là anh.”
“Nhưng cô có thể trở thành như vậy. Con bé muốn điều đó, và tôi cũng vậy.”
“Em trai anh thì không,” cô nói, biết rằng điều đó thật trẻ con.
Dù Grace đã cứu mạng Leon trong lúc thực thi nhiệm vụ, nhưng sau đó hắn lại từ chối tỏ ra thân thiện với cô, bất chấp việc Eddie mong mỏi họ sẽ trở thành một gia đình.
“Tôi có thể nói chuyện với nó.” Hắn dừng lại một lúc. “Tới dùng bữa đi, trưa Chủ nhật, giản dị thôi.”
“Đừng có đề nghị tôi chuyện đó nữa. Thật không đúng chút nào.” Cô mở cửa xe, nhưng hắn đã ngăn cô làm vậy.
“Nó chẳng liên quan gì đến công việc của cô hết.”
“Thì vẫn không mà. Và tôi cũng không chắc mình có nên tiếp tục tử tế không nữa.”
Hắn mỉm cười và lắc đầu. “Có thể cô không mang họ Steele, nhưng cô vẫn có sự bướng bỉnh mà chúng tôi đều có.”
Cô mỉm cười đáp lại, bởi hắn nói đúng.
“Cô sẽ cân nhắc chuyện đó chứ?” Hắn đề nghị.
Cô lắc đầu.
“Tôi có nên cầu xin không?”
“Hẳn là sẽ vui lắm nếu anh làm vậy.”
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, thoáng thấy được một tia hài lòng trước khi hắn quay mặt đi. Những lời đùa cợt kiểu đó đôi khi khiến người ta cho rằng họ thích nhau.
Khi hắn bước tới cửa trước, cô thở dài. Tại sao cô lại cứ dính vào cái gia đình này như vậy chứ?
“Rồi, rồi!” Cô hét lên sau lưng hắn. “Bảo Kathleen hỏi Megan xem con bé có muốn gặp tôi không.” Cô không muốn cháu gái mình cảm thấy bị bất ngờ như lần đầu họ gặp nhau. Jade đã sắp xếp để cô và Megan gặp nhau mà không nói trước với họ. Lúc đó thật khó xử, nói vậy là còn nhẹ. “Và nếu được,” cô nói thêm, “bảo con bé là chúng tôi có thể cùng đi uống cà phê.”
Eddie làm bộ nâng mũ lên trước khi tiếp tục bước vào nhà.
Grace quay lại xe và khởi động máy. Khi quay đầu xe, cô ngước nhìn ngôi nhà mà mình căm ghét hồi còn nhỏ. Cô biết có những thứ sẽ không bao giờ thay đổi, bất kể có cố tô vẽ đến đâu. Nhưng ít ra thì từ chỗ này, cô cũng không thể thấy cái garage ẩn chứa những nỗi kinh hoàng mà cô đã may mắn thoát khỏi.
Có lẽ đó là điều mà Megan cần. Một ai đó khác, không phải người nhà, để nói chuyện. Nếu họ có thể thoải mái với nhau, đó sẽ là một sự khởi đầu.
Điều đó khiến cô nhận ra rằng mình thực sự quan tâm tới sự an toàn của cháu gái. Cũng giống như cách cô quan tâm tới sự an toàn của mọi phụ nữ trong thành phố.
Rõ ràng cô không phải chịu trách nhiệm về tất cả bọn họ, nhưng dù vậy, cô vẫn cảm thấy như thể có một quả bom hẹn giờ trong đầu mình.