Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Tại câu lạc bộ thanh niên, Sophie Bishop đã hí hoáy với chiếc điện thoại cả buổi tối. Cô giả vờ như mình đang tìm hiểu xem mọi người nói gì về Lauren trên mạng xã hội, nhưng thật ra cô đang đợi.

Cuối cùng thì tin nhắn đó cũng tới:

Gặp anh sau nhà kho, hai phút nữa?

Cô nhìn một vòng quanh câu lạc bộ cho đến khi chạm phải ánh mắt của anh. Dạ dày của cô sôi lên như nó vẫn vậy mỗi khi anh nhìn cô. Cô gật đầu đồng ý rồi quay sang phía Courtney và Caitlin, những người mà cô đang ngồi cùng.

“Tớ sẽ đi hít thở không khí một chút.” Cô đứng dậy, cố tỏ vẻ tự nhiên, dù rằng trái tim cô đang đập thình thịch. “Tớ nghĩ mình cần ra ngoài.”

“Muốn tớ đi cùng không?” Courtney hỏi với vẻ lo lắng.

Sophie lắc đầu. “Không, cậu cứ ở lại đi. Tớ sẽ không đi lâu đâu.”

“Được thôi cưng. Nhắn tin cho tớ nếu cần và tớ sẽ ra đó với cậu.”

Sophie gật đầu với cô bạn. Khi đã ở bên ngoài, cô thở hắt ra. Bố cô đã không ủng hộ khi cô xin ra ngoài, nhưng cuối cùng cô đã thuyết phục được ông rằng mình cần ở cùng các bạn. Teagan đã không được phép đến, điều đó thật khó chịu, nhưng ít ra cô đã có cặp song sinh. Cô đã nói với bố rằng cô Piggott sẽ đưa đón mình. Thật may là ông đã đồng ý.

Cô cố nén một tiếng nghẹn ngào. Cô sẽ nhớ Lauren rất nhiều. Họ đã biết nhau từ thời tiểu học và dù Sophie hiếm khi khóc ở nơi đông người, cô đã không thể ngăn được nước mắt của mình suốt cả ngày hôm nay. Mắt cô đỏ và nhức, nhưng cô chẳng việc gì phải trông chỉnh chu vào lúc này cả. Anh sẽ phải chấp nhận con người hiện tại của cô. Một người trong số họ đã biến mất, ra đi mãi mãi, không thể trở về. Họ sẽ phải đương đầu với điều đó bằng cách nào đây?

Sau khi đưa họ tới trường, Piggott đã nói rằng cô ấy sẽ đợi họ lúc tám rưỡi, vậy nên Sophie biết rằng mình cần phải khẩn trương. Nhưng cô muốn gặp anh cũng nhiều như muốn được ở đó với bạn bè. Cô cũng muốn được an ủi.

Cuối cùng, điện thoại của cô kêu lên.

Anh đây.

Dù không khí rất yên ắng, Sophie vẫn đưa mắt nhìn quanh để đảm bảo không có ai theo dõi. Khi đã cảm thấy an toàn, cô chạy về phía nhà phụ sau phòng thể chất. Lúc cô đến nơi, anh ló đầu ra rồi lại biến mất. Đằng sau ngã rẽ, khuất khỏi tầm nhìn, cô ùa vào vòng tay anh.

“Em còn tưởng sẽ không được gặp anh chứ,” cô khóc khi ôm chặt lấy anh.

Anh đưa tay lên xoa tóc cô. “Anh rất vui vì chúng ta đã tìm được thời gian.” Anh kéo cằm cô về phía mình và hôn cô. “Em thế nào rồi?”

“Em vẫn ổn, nhưng đó quả là một cú sốc.” Cô đưa tay lau những giọt nước mắt đang rơi. “Em không thể ngừng khóc được. Cậu ấy là một trong những người bạn thân nhất của em.”

“Anh biết.” Anh lại kéo cô vào trong vòng tay. “Anh không muốn để em đi. Anh không muốn bất cứ điều gì xảy ra với em. Anh quan tâm đến em quá nhiều.”

“Em cũng quan tâm đến anh,” Sophie đáp, dù cô cũng không chắc lắm. Có phải anh đang ám chỉ về tình yêu? Cô không cảm thấy họ đã ở bên nhau đủ lâu để nói về điều đó. Nhưng cô thì biết gì chứ? Cô đã bao giờ yêu ai đâu.

Họ đã hẹn hò được gần sáu tuần, nhưng cô vẫn chưa nói với ai. Cô lén lút ra ngoài gặp anh hai đến ba lần một tuần. Biết rằng mọi người sẽ không hiểu được tại sao mình lại để ý đến anh, cô đã lừa bố rằng mình đến nhà cặp sinh đôi và nói dối cặp sinh đôi rằng mình phải ở nhà. Cho đến giờ thì mọi chuyện vẫn ổn. Ngoại trừ những lúc có chuyện xảy ra và cô rất muốn gặp anh nhưng không thể.

“Em tự hỏi liệu hung thủ có thể là ai,” cô nói. “Thật đáng sợ khi nghĩ rằng kẻ đó vẫn đang tự do ngoài kia.”

“Anh cũng nghĩ vậy. Nhưng cảnh sát sẽ tóm được kẻ đã làm chuyện đó, dù hắn là ai đi chăng nữa,” anh nói.

Cô dừng lại một lát để tưởng nhớ bạn mình, rồi đưa chủ đề của cuộc nói chuyện trở lại với mình, đúng kiểu của một thiếu nữ.

“Bao giờ em có thể gặp lại anh?”

“Sớm thôi.”

“Em hy vọng thế.”

Cô hít vào mùi hương của anh, mùi đặc trưng còn vương sau khi cạo râu. Cô thực sự ước rằng có một nơi để chỉ có riêng họ với nhau. Cô muốn cảm nhận bàn tay anh trên khắp cơ thể mình.

Lần này anh hôn nhẹ lên môi cô. “Anh cần nhớ về em cho đến khi chúng ta gặp lại nhau.”

Sophie suýt thì bật cười - cô không thể kìm lại được. Anh đang cố tỏ ra lãng mạn, nhưng nó nghe giống như câu thoại trong một bộ phim dở tệ.

“Anh có thể ra ngoài vào ngày mai, còn em thì sao?” Anh hỏi.

“Em sẽ cố.”

“Đến khi nào thì em có thể chắc chắn?”

“Có lẽ là chiều mai. Em sẽ nhắn tin cho anh.” Cô liếc nhìn đồng hồ. “Em phải đi rồi. Không muốn bị lộ chút nào.”

Anh kéo cô lại gần, đôi môi anh áp chặt lên môi cô. Nó thật dữ dội, khiến trái tim Sophie như tan chảy. Cô kết thúc nó trong tiếc nuối.

“Em cần phải đi.” Cô miễn cưỡng rời xa anh.

Anh nắm tay cô cho đến khi buộc phải buông ra.

Sophie trao cho anh một nụ hôn gió trước khi chạy về câu lạc bộ thanh niên.

Khi bước ra đến cổng, cô thở phào nhẹ nhõm. Cả cặp sinh đôi lẫn xe của mẹ họ đều không thấy đâu. Cô đã tránh được nó.

Cô trở lại hội trường. Courtney và Caitlin vẫn ở đó. Cả hai đều đang cắm mặt vào điện thoại.

“Cưng thế nào rồi?” Courtney hỏi khi Sophie ngồi xuống.

“Tốt hơn một chút rồi.” Cô cảm thấy mặt mình đỏ lên và lại rút điện thoại ra. Có một tin nhắn từ anh.

Không thể đợi đến khi được gặp lại em. XX

Cô gõ chiếc điện thoại lên môi dưới, cố hết sức để không bật cười.

Sau khi rời khỏi câu lạc bộ thanh niên ngay trước chín giờ, Grace về đến đồn sau khoảng một tiếng. Đường dây nóng đã nguội lại một chút sau thông cáo báo chí, giờ chỉ còn lại vài cuộc gọi lẻ tẻ. Các sĩ quan và nhân viên ngoài biên chế đã ghi lại chi tiết các cuộc gọi trước khi chuyển cho Grace và đội của cô. Cô sẽ tiến hành kiểm tra chéo chúng vào sáng mai.

Nick đã đi cùng cha mẹ của Lauren Ansell để nhận dạng thi thể. Cô ngồi bên bàn làm việc, nghĩ về Lauren - mười sáu tuổi và bị sát hại. Đứa trẻ tội nghiệp sẽ không thể trở lại giường vào tối nay. Gia đình hẳn đang khóc thương trước sự ra đi của cô. Bạn bè ở trường hẳn đang rất nhớ cô. Một cuộc đời đã bị hủy hoại.

Cuối cùng, cô nhắn tin cho Simon để báo rằng cô đang trên đường trở về nhà. Anh đã liên lạc với cô vài lần trong ngày, cho cô biết khi nào anh xong việc cũng như tiến độ của tờ Stoke News. Hiển nhiên là đã có rất nhiều lời nhắn chia buồn, nhưng hầu như chẳng có thêm gì nữa.

Simon luôn theo dõi cô bằng một cách nào đó - có thể là gọi hoặc nhắn tin để xem cô đang ở đâu. Cô thích sự quan tâm vừa đủ của anh, dù cô biết anh ghét việc sống trong căn nhà tí hon mà anh đã ở từ khi hôn nhân đổ vỡ.

Grace thấy vui vì có ánh đèn trong phòng khách lúc cô lái xe vào nhà. Cảm giác thật thoải mái - tốt hơn nhiều so với việc trở về một căn nhà tối tăm, trống rỗng. Simon không bao giờ tới khi chưa được mời, nhưng cô đã đưa chìa khóa cho anh như một món quà ngớ ngẩn vào dịp Giáng sinh.

Ngay khi cô chuẩn bị ra khỏi xe, một tin nhắn được gửi tới. Cô đọc nó trước lúc bước vào nhà.

“Chào.” Cô ngồi trên tay tựa của chiếc trường kỷ, ngả người xuống để hôn anh.

“Chào.” Anh khẽ mỉm cười. “Có gì mới không?”

“Em mới nhận được tin nhắn từ Nick thông báo rằng việc nhận dạng thi thể đã xong, và không có tiến triển gì so với lúc sáng.”

Grace xoa cổ, cảm thấy hai vai căng cứng. Đột nhiên, cô nhận ra rằng Simon đang khóc.

Cô trượt xuống bên cạnh và dang tay ôm lấy anh, kéo anh lại thật gần.

“Đó đã có thể là Teagan, Grace ạ. Con bé chỉ chạy trước Lauren một đoạn,” anh nói. “Hễ nhìn thấy Emma Gillespie khóc, anh lại cảm thấy có lỗi vì đã vui mừng khi con gái mình vẫn còn sống. Anh không thể rũ bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu. Chúng thật kinh khủng.”

Cô để anh khóc cho đến khi anh ngẩng đầu lên. Rồi cô lau nước mắt trên má anh, không nói câu nào.

“Xin lỗi,” anh nói.

“Anh không cần phải xin lỗi. Teagan thế nào rồi?”

“Tức giận. Bọn anh đã quyết định không cho con bé tới câu lạc bộ thanh niên. Anh cảm thấy mình như một con sói xấu xa, dù Natalie cũng đồng ý với việc đó. Anh biết Teagan muốn ở cùng các bạn, nhưng anh cũng cần biết con bé đang được an toàn. Anh đã tới gặp con bé lúc tối, không phải để tìm sự an ủi hay gì cả.” Anh lau nước mắt, khẽ nở nụ cười yếu ớt. “Nó cứ liên tục gọi cho bạn. Anh phát mệt vì cứ phải nghe đi nghe lại từ mấy cưng

Grace khúc khích cười. Cô cũng không thích từ đó cho lắm.

“Em mừng vì con bé đã vắng mặt,” cô dịu dàng nói. Mặc cho người khác nghĩ gì, Grace không hề cảm thấy ghen tuông khi thấy anh ở bên vợ cũ. Vụ ly hôn của Simon đã diễn ra hai tháng trước. “Em biết thời điểm này với con bé sẽ rất khó khăn, nhưng anh đã đúng, cho đến khi bọn em tóm được nghi phạm, tốt nhất là con bé nên ở nhà.”

“Em có đầu mối gì chưa?”

“Bọn em có vài thứ cần kiểm tra. Ngày mai bọn em sẽ quay lại trường học. Thật may là nó đã đóng cửa.”

Simon gật đầu. “Nước sôi rồi. Muốn làm một cốc không?”

“Em cần đi tắm trước đã. Chỉ mười phút thôi.”

Simon quay lại tivi khi Grace bước lên tầng. Cô mỉm cười với chính mình, cảm thấy vui vì anh đã khóc trước mặt cô. Họ cảm thấy thoải mái khi ở bên nhau. Nhưng đó là tất cả những gì cô có thể cho anh vào lúc này. Cô cần phải xem liệu mối quan hệ của họ có gây cản trở trong những vụ án lớn không, liệu họ có cảm thấy bình thường khi bị soi mói hay không. Họ phải làm việc cùng nhau, nhưng mọi thứ không đơn giản như vậy. Với thế giới bên ngoài, họ luôn là mối đe dọa. “Cớm” và “lều báo”. Cô hy vọng mình có thể chứng minh rằng mọi người đã sai. Cô trung thành với công việc của mình và Simon cũng vậy, nhưng cô sẽ không cho phép họ đặt nhau lên bàn cân.

Sau khi tắm và thay đồ, cô xuống bếp cùng Simon lúc nghe tiếng anh lấy cốc ra. Anh ôm cô vào lòng, cô cảm nhận được anh đang ôm mình chặt đến mức nào.

“Anh không biết làm sao em có thể làm việc được khi nạn nhân còn quá trẻ như vậy.” Anh khẽ nói qua làn tóc cô. “Có phải là người trẻ nhất của em không?”

“Không. Bọn em từng có một đứa bé năm tháng tuổi bị chấn thương đầu do chính mẹ đẻ gây ra. Cô ta cố che đậy bằng cách nói rằng khi đó mình đang ngủ và đứa bé đã bị ngạt thở. Đó là vụ tệ nhất mà em từng phải giải quyết.”

“Trời.” Simon siết chặt cô vào ngực. “Vậy mà anh từng nghĩ việc đưa tin về vụ án đã là kinh khủng lắm rồi.”

Grace đi sang phía bên kia phòng. Dù cô thích được ở cùng Simon, những lúc thế này khiến cô nhớ việc được bước lên máy chạy và trốn khỏi cảm xúc trong ngày. Cô không ngủ được nhiều tối hôm đó, cô không bao giờ làm được sau khi đã chứng kiến một mạng sống bị tước đoạt. Mọi thứ sẽ liên tục quay mòng mòng trong đầu cô.

Không có nhiều thứ để cô có thể sục sạo trong vụ này. Không động cơ, không nhân chứng, không camera an ninh; chẳng có ai thấy gì, nhưng cuộc điều tra chỉ vừa mới bắt đầu. Cô hy vọng họ sẽ tìm được kẻ đã giết Laura Ansell và vụ án sẽ không trở nên bế tắc. Hoặc tệ hơn, tên sát nhân sẽ ra tay trở lại.

“Em đã đọc bài của anh trước khi họp giao ban. Anh đã viết một bài tuyệt vời,” cô nói khi nhận cốc đồ uống nóng và một đĩa bánh mì bơ từ anh.

Dạ dày của cô sôi lên, khiến cô nhận ra rằng mình hầu như chưa ăn gì cả ngày nay.

“Cảm ơn.” Simon đưa tay lên che một cái ngáp. “Gia đình Gillespie đề nghị được làm việc cùng anh sớm như vậy là bởi anh quen Lauren; mẹ của cô bé muốn đưa nó lên tờ Stoke News để xem liệu nó có khuyến khích mọi người cung cấp thêm thông tin hay không. Để viết một bài như vậy quả thật là vừa dễ vừa khó.”

Grace nhếch mép cười. “Có lẽ sẽ có người nhớ ra gì đó và cung cấp cho bọn em vào buổi sáng. Chỉ cần một đầu mối mà thôi.”

“Anh cũng hy vọng như vậy.” Simon hôn lên trán khi bước qua chỗ cô. “Anh lên giường đây. Đừng lâu quá nhé.”

Cô gật đầu, không thể nói được vì mồm đang đầy bánh mì.

“Hứa chứ?” Anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Cô lại gật đầu kịch liệt và nuốt xuống. “Để em uống xong đã. Em cũng cần nghỉ mà.”

Còn lại một mình trong bếp, cô ngồi xuống bên bàn. Cô thực sự hy vọng sẽ có người biết điều gì đó vào ngày mai. Hoặc đội pháp y sẽ cung cấp manh mối gì đó. Cô cố không nghĩ về thi thể nằm trên cánh đồng.

Grace không muốn cô bé phải chịu một cái chết oan khuất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.