Tuy không thể lén lút lẻn vào phòng Hùng Đại Ni, nhưng ở nhà Hùng Văn Bân, Thẩm Hoài cũng chẳng khách sáo, rửa mặt xong liền chạy xuống khách phòng ở tầng dưới, vùi đầu ngủ một giấc. Mấy ngày nay cậu mệt mỏi rã rời, ngủ một mạch rất ngon, cho đến khi một tiếng hét chói tai làm cậu bừng tỉnh trong giấc mộng.
Nghe tiếng hét, Thẩm Hoài ngạc nhiên choàng tỉnh, không biết đã xảy ra chuyện gì. Vừa mở mắt ra đã thấy Hùng Đại Linh đang luống cuống tay chân cúi người nhặt chiếc khăn tắm rơi trên đất, muốn che lại những chỗ yếu hại trên thân thể. Chỉ là so với việc Thẩm Hoài mở mắt thì chậm mất nửa nhịp... Ngày thường nhìn Hùng Đại Linh có vẻ mảnh mai hơn chị gái mình, không ngờ khung xương dù mảnh mai, nhưng những chỗ cần đẫy đà lại chẳng hề thua kém chị gái chút nào. Ngực đầy da trắng, đôi chân thon dài kẹp lấy một nhúm lông đen thưa thớt, trên người cô nước còn chưa lau khô, lấp lánh ánh sáng trong suốt như trân châu.
Hùng Đại Linh vừa từ trường học trở về, ở nhà đã quen thói lười biếng trên giường, sáng sớm cũng không ai báo cho cô biết nhà có người lạ. Cô lười biếng rời giường chạy xuống phòng vệ sinh dưới tầng ngâm bồn, quấn khăn tắm định sang đây tìm quần áo thay, đâu ngờ trên giường bên này đang có người ngủ?
Hùng Đại Linh còn tưởng nhà có trộm, hoảng sợ hét lên, chiếc khăn tắm quấn trên người cũng tuột xuống. Đợi đến khi nhìn rõ mặt Thẩm Hoài, cô đã đứng trần như nhộng sững sờ mất hai giây.
Cô luống cuống tay chân vơ lấy khăn tắm che chỗ hiểm, nhưng một tiếng hét vừa rồi đã làm Thẩm Hoài tỉnh giấc, cái gì cần nhìn cũng đã nhìn sạch sẽ...
Hùng Đại Linh luống cuống tay chân, khăn tắm lại cuộn vào nhau, làm sao mà che hết thân thể được? Cô luôn cảm thấy chiếc khăn tắm ngày thường vẫn đủ để quấn trọn cả thân mình, lúc này lại nhỏ đến đáng thương. Che trên thì không che được dưới, che dưới lại khó che trên. Nhìn sự tham lam trong mắt Thẩm Hoài, cô vừa thẹn vừa giận, liền quay người đi.
Cái quay người này của cô không xong rồi, Thẩm Hoài chảy máu mũi gần nửa chậu.
Mông của Hùng Đại Linh nhỏ nhắn hơn chị gái một chút, nhưng săn chắc tròn trịa, đường rãnh mông đẫy đà hơi hé mở, lộ ra nửa vệt hồng nhạt mê người. Bên hông còn có đường cong eo cuốn hút, đôi chân cũng thon dài thẳng tắp đến mức làm người ta tim đập chân run, khiến người ta không kìm được mà tơ tưởng viển vông...
“Cô lấy thứ gì đó che mắt tôi lại thì hợp lý hơn đấy...” Thẩm Hoài thấy dáng vẻ luống cuống của Hùng Đại Linh, lên tiếng nhắc nhở.
Được Thẩm Hoài nhắc, Hùng Đại Linh mới hoàn hồn, ném khăn tắm vào mặt Thẩm Hoài, ác độc nói: “Anh còn nhìn, còn nhìn nữa thì chọc mù mắt anh...”
Thẩm Hoài rất bất đắc dĩ, cũng không phải cậu muốn nhìn, ngửi mùi hương sữa tắm còn vương trên khăn, nghe tiếng động sột soạt trong phòng, hỏi Hùng Đại Linh: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
“Tôi sao mà biết được?” Hùng Đại Linh vừa bị nhìn sạch sẽ, giọng điệu tất nhiên không tốt lành gì. Bên ngoài phòng khách không kéo rèm cửa, ló đầu nhìn ra sân thấy có người đi lại, cô đành phải tìm quần áo thay trong phòng này, lại sợ Thẩm Hoài vén khăn tắm nhìn trộm, vừa trần truồng lục lọi trong tủ quần áo, vừa cảnh giác nhìn động tĩnh của Thẩm Hoài, cảnh cáo cậu: “Anh mà còn nhìn trộm, cẩn thận tôi chọc mù mắt anh...”
“Cô nói lý chút đi, lúc nãy đâu phải tôi muốn nhìn, được chưa?” Thẩm Hoài nói.
“Anh từng thấy người phụ nữ nào nói lý lẽ chưa?” Hùng Đại Linh vặn lại.
Thẩm Hoài không nói gì, đợi một lát rồi hỏi: “Mặc quần áo xong chưa?”
Chiếc khăn tắm bị Hùng Đại Linh rút mất, Thẩm Hoài mới được nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, thấy Hùng Đại Linh đang mặc vội một chiếc áo phông hơi rộng, mái tóc dài ướt đẫm càng thêm đen láy, tôn lên khuôn mặt trái xoan thanh tú xinh đẹp của cô.
Chỉ là Hùng Đại Linh rõ ràng vẫn còn đang giận dữ vì chuyện vừa bị nhìn sạch sẽ, đôi mắt to xinh đẹp tròn xoe trừng Thẩm Hoài, rõ ràng không hiểu vì sao Thẩm Hoài lại đột nhiên ngủ ở nhà mình, còn khiến cô chịu thiệt thòi lớn như vậy.
“Sao anh lại ngủ ở nhà tôi?” Hùng Đại Linh vẫn không hiểu nổi vì sao Thẩm Hoài lại ngủ lì ở nhà cô.
“Đêm qua tới tìm cha cô bàn công việc, bàn đến năm giờ sáng mới xong, lười về nên ngủ lại đây luôn,” Thẩm Hoài chống người, lấy chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường phía bên kia xem thử, đã mười giờ sáng rồi, liền hỏi: “Tôi tới từ hôm qua, sáng nay không ai báo cho cô biết à? Sao giờ này cô còn ở nhà tắm rửa?”
Hùng Đại Linh cũng không ngại ngùng nói với Thẩm Hoài rằng, cô không biết Thẩm Hoài ngủ ở nhà mình là vì lười biếng nằm nướng trên giường – mà khu vực phơi đồ của nhà cô ở dưới lầu, mẹ cô ngày thường hay gom quần áo đã giặt sạch vào phòng này. Nếu cô nhanh tay lẹ chân hơn một chút, đêm qua đã lấy quần áo của mình đi thì cũng sẽ không xảy ra chuyện nhầm lẫn thế này. Nghĩ tới lại thấy mình đúng là chịu thiệt thòi trắng mà không nói được nỗi khổ tâm nào.
“Sao anh vẫn còn hung dữ thế?” Thẩm Hoài thấy Hùng Đại Linh vẫn khoanh tay đứng đó, đau đầu nói: “Được, tôi xin lỗi cô là được chứ gì, không nên nghe tiếng hét của cô mà mở mắt ra,” cậu lại nói lời trái lương tâm, “Tôi cũng đâu có nhìn thấy gì.”
“Ai hung dữ với anh?” Hùng Đại Linh thẹn quá hóa giận nói. Lúc nãy tình thế cấp bách, cô không tìm thấy áo ngực trong tủ, bên dưới chiếc áo phông mỏng manh là trạng thái trống không, cô không chặn ngực lại thì lại phải chịu thiệt thòi vì Thẩm Hoài.
Cô quay người đi, tìm thấy áo ngực trong chiếc giỏ đựng quần áo giặt sạch rồi đẩy cửa đi ra.
Thẩm Hoài vẫn chưa ngủ đủ, không thèm để ý tới Hùng Đại Linh. Cậu đã bàn bạc với Vương Vệ Thành là quá trưa mới liên lạc để tới Từ Thành, thấy vẫn còn chút thời gian, liền lấy chăn khăn bông trùm đầu ngủ tiếp.
Chẳng bao lâu sau, Hùng Đại Linh lại đẩy cửa vào, nói với cậu: “Chuyện lúc nãy, anh đừng có ra ngoài nói bậy bạ...”
Được lợi còn khoe mẽ chuyện này Thẩm Hoài vẫn biết, cậu buồn giọng nói: “Đều không thấy gì cả, hơn nữa cũng chẳng có gì hay để nhìn, có gì mà phải nói chứ?”
“...” Hùng Đại Linh cắn môi uất ức, lại không kìm được hỏi Thẩm Hoài: “Anh tới tìm cha tôi bàn chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt thế này còn bàn đến tận năm giờ sáng?”
Thẩm Hoài nói: “Chuyện không có gì.”
“Không có gì mà anh lại ngủ ở nhà tôi, anh không phải không có nhà để ngủ đấy chứ?” Hùng Đại Linh nghĩ đến cảnh tượng vừa bị nhìn sạch sẽ, lại không kìm được chút tức giận, giọng điệu lại nặng nề hơn.
“Ai da,” Thẩm Hoài chống người ngồi tựa vào đầu giường, thấy vẻ bĩu môi của Hùng Đại Linh, dường như thật sự đã giận rồi, liền nói với cô: “Được rồi, đừng giận nữa, nhìn một cái thôi mà có gì to tát đâu! Cha cô một thời gian nữa sẽ điều khỏi Đông Hoa, cô cũng sẽ không còn nhìn thấy tôi mà chướng mắt nữa...”
“A...” Hùng Đại Linh không sao ngờ được Thẩm Hoài nửa đêm tới tìm cha cô, lại là để bàn chuyện này. Cô nhất thời trở tay không kịp với tin tức này, đứng ngây ra tại đó, hồi lâu không có phản ứng, nghĩ tới việc không nên dùng giọng điệu hung dữ với Thẩm Hoài như vậy, nhưng có vài lời lại nghẹn ở cổ họng không nói ra được.
Đúng lúc này cửa bên ngoài kẽo kẹt bị người ta đẩy ra, cách cánh cửa phòng nhìn thấy Hùng Đại Ni xách một túi đồ đi vào, vừa cúi người thay giày vừa hỏi: “Hai đứa nhóc các người đều tỉnh rồi à?” Nhìn thấy em gái đứng trong phòng Thẩm Hoài nói chuyện, Hùng Đại Ni vừa thay giày vừa cười hỏi.
Hùng Đại Linh không nói gì, đi ra ngoài lấy chìa khóa, lúc sắp ra cửa mới nói với chị gái: “Em có việc phải ra ngoài một chút.”
“Sao thế?” Hùng Đại Ni thấy sắc mặt em gái kỳ lạ, chẳng nói chẳng rằng liền bỏ đi, bèn hỏi Thẩm Hoài: “Anh cãi nhau với Đại Linh à?”
“Qua hai tháng nữa, muốn cãi nhau cũng chẳng được nữa rồi,” Thẩm Hoài cười nói, hỏi Đại Ni: “Cô Bạch đâu rồi?”
“Mẹ em đưa Thất Thất đi tiêm phòng dịch rồi, em xin nghỉ ở đơn vị về, phụ trách mua thức ăn nấu cơm hầu hạ mấy vị tổ tông các người đây...”
“Em sẽ không rời Đông Hoa chứ?” Thẩm Hoài vươn tay nắm lấy cổ tay trắng nõn như ngưng chi của Đại Ni, kéo cô vào lòng.
“Em cũng không biết,” Hùng Đại Ni khép cửa phòng lại, để Thẩm Hoài ôm trong lòng, khẽ nói: “Em vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc Thất Thất, một mình sợ không quán xuyến nổi; cha em đang làm việc ở Đông Hoa tốt thế, sao lại đột nhiên muốn điều đến Nghi Thành?”
Sáng sớm Hùng Đại Ni cũng chỉ nghe cha nói sơ qua chuyện điều đến Nghi Thành công tác, sau đó cha cô liền tới khu. Cô không hiểu rõ đầu đuôi, lại thêm chuyện phong thanh gần đây về Mai Cương cũng cực kỳ bất lợi, lòng cô cũng hoang mang. Chính vì trong lòng canh cánh chuyện này không yên, mới để mẹ đưa Thất Thất đi tiêm phòng, cô mua thức ăn về nấu cơm, muốn hỏi riêng Thẩm Hoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Mai Cương gần đây cần tránh đầu gió, bên trên cũng có ý che chở; đối với cha em càng sẽ không có ảnh hưởng gì đâu —— cha em điều đến Nghi Thành, không phải ghế thứ ba thì cũng là ghế thứ tư...” Thẩm Hoài cũng không thể nói rõ với Hùng Đại Ni những khúc chiết phía sau, chỉ chọn vài điều đơn giản để an lòng cô.
Mấy năm nay, theo Hùng Văn Bân chìm nổi trên quan trường, nhà họ Hùng cũng luôn nằm trên đầu sóng ngọn gió, đối với lòng người cũng là sự giày vò.
Nghe Thẩm Hoài nói vậy, Hùng Đại Ni mới yên tâm phần nào, đứng bên giường mặc cho Thẩm Hoài vẫn ôm chặt eo mình, lại không kìm được yêu chiều vuốt ve cái cằm lún phún râu của Thẩm Hoài, cả đêm chưa cạo.
Hùng Đại Ni mặc áo sơ mi tay ngắn, quần jean, hai người đã một thời gian không ở bên nhau. Thẩm Hoài nhìn chiếc quần jean bó chặt lấy cặp mông tròn trịa, phong mãn của cô, trong lòng nổi lên ý niệm, vươn tay sờ soạng khắp nơi, cảm nhận cơ thể trẻ trung và xinh đẹp này có thể mang lại cho cậu những cảm thụ tuyệt vời.
Hùng Đại Ni cũng là tâm trí đắm say, nhìn Thẩm Hoài dựng lên dưới chăn khăn bông, lòng bàn chân như có luồng điện mềm nhũn khiến cô không thể bước đi, nhưng lại lo lắng không biết khi nào em gái đột nhiên quay về bắt gặp, vặn eo thân mình nói: “Đại Linh cũng không nói đi ra ngoài làm gì, cẩn thận con bé lát nữa xông về bây giờ.”
“Chúng ta lên lầu?” Thẩm Hoài nói.
Lên lầu, nghe thấy dưới lầu có người mở cửa tiến vào, vẫn còn có thể có chút thời gian phản ứng.
Hùng Đại Ni cũng không kìm nổi khao khát được hoan lạc cùng Thẩm Hoài, chỉ thẹn thùng nói: “Anh lát nữa nhanh một chút...” Hai người không kìm nén nổi sự kích tình trong lòng, trên cầu thang thân thể đã quấn lấy nhau, thở dốc nụ hôn nóng bỏng.
Hùng Đại Ni cũng sợ có người đột nhiên quay về không kịp phản ứng, áo trên không dám cởi, quần jean cũng chỉ để Thẩm Hoài kéo xuống tới đầu gối —— đầu gối bị quần jean bó chặt, đôi chân Hùng Đại Ni không mở ra được. Hùng Đại Ni nửa thân nằm trên giường, vòng mông treo không, đôi chân khép lại gác trên vai trái Thẩm Hoài. Nơi đó tuy đã ướt đẫm, lại thực sự khít khao đến đòi mạng, khiến Thẩm Hoài tốn rất nhiều sức lực mới tiến vào được.
Hùng Đại Ni bịt miệng, hai mắt đẹp mê ly, Thẩm Hoài thì thật sự không tiện động đậy, động được trăm cái, lại hôn hôn gương mặt của Hùng Đại Ni, bảo cô quay người lại.
Hùng Đại Ni tình mê ý loạn, Thẩm Hoài lúc này có yêu cầu gì cô đều thuận theo, xoay người nằm sấp để Thẩm Hoài dễ bề động tác.
Nhìn thấy vệt hồng nhạt ẩn hiện dưới ánh dầu quang trên cặp mông vểnh của Hùng Đại Ni, trong đầu Thẩm Hoài lóe lên hình ảnh mê người khi Đại Linh trần truồng xoay người cho cậu nhìn thấy —— lúc này lại nghĩ đến điều này, Thẩm Hoài cũng tự cảm thấy mình đê tiện, nhưng lại không thể không thừa nhận hình ảnh Đại Ni và Đại Linh chồng chéo lên nhau, mang đến cho cậu một sự cám dỗ chí mạng hơn, cả người cứng đờ thêm ba phần...
[TÊN_MỚI]
七七 = Thất Thất