Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Chương 9

❊ ❊ ❊

"TỚ SẼ BẮT ĐẦU HUẤN LUYỆN CÁC CẬU", Chín tuyên bố. "Cứ thế, lần tới có nhiệm vụ, chúng ta sẽ không bị bỏ lại nữa".

Tám và tôi đứng trong Lecture Hall cạnh nhau, nhìn Chín đi vòng quanh dò xét chúng tôi như kiểu trong quân đội. Tôi gần như muốn trợn mắt lên khó chịu, và cũng cảm thấy Tám khó khăn lắm mới nhịn được cười. Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy hơi có lỗi về việc trốn đi chơi với Tám; và tôi chắc một chút tập luyện cũng chả có hại gì. Với lại, tôi nghĩ Chín vẫn còn bực vì bị bỏ lại và đang cố tập trung vào việc tập luyện này. Tôi quyết định sẽ làm như cậu ta muốn.

"Trừ khi các cậu muốn làm kẻ dự bị? Các cậu muốn đi chơi và ăn pizza trong khi số còn lại giết Setrákus Ra?". Chín gầm lên khi đứng trước mặt chúng tôi, nhìn chúng tôi chằm chằm.

"Không thưa ngài", tôi nói, cố tỏ vẻ nghiêm túc. Tám ngay lập tức bật cười lớn.

Chín tạm thời lờ Tám đi và tập trung vào tôi. "Chữa thương và nhìn trong bóng tôi. Cậu có mỗi thế thôi à?"

"Tớ có thể thở dưới nước", tôi thêm vào đầy hi vọng

"Được rồi", Chín nói, suy nghĩ về những biệt năng của tôi, "có lẽ cậu sẽ phát triển một biệt năng chiến đấu tuyệt vời một ngày nào đó. Hoặc cũng có lẽ không. Chúng tớ vẫn sẽ chết nếu không có cậu, tớ đoán thế. Tớ biết giờ Johnny cũng có thể chữa thương, nhưng tớ nghĩ hắn chỉ chữa cho mấy cô gái hắn đang hẹn hò thôi, vậy số còn lại vẫn phải nhờ vào cậu. Dù sao thì chúng ta vẫn cần rèn luyện tốc độ và sự nhanh nhạy của cậu để khi một người bọn tớ gục xuống cậu sẽ đến kịp lúc. Và có lẽ khả năng chữa thương của cậu sẽ tiến hóa thành một thứ gì đó nếu chúng ta luyện tập chăm chỉ".

Vô cùng ngạc nhiên, phần lớn những gì Chín nói đều có lý. Ngoại trừ một thứ khiến tôi lo lắng. "Làm thế nào mà tớ luyện tập được khả năng chữa thương?"

Một nụ cười hiểm ác hiện lên trên môi Chín, một nụ cười sẽ khiến tôi thực sự sợ hãi nếu thấy từ phía kẻ địch. "Ồ, cậu sẽ thấy. Tới lượt cậu", cậu ấy tiếp tục với Tám, "Tớ từng nghĩ cậu vô cùng đáng sợ khi mới gặp, và rồi cậu nhận nguyên một phát đâm qua ngực ngay khi có thể. Làm tốt lắm".

Tám tái mặt đi khi bị nhắc tới vụ chạm trán với Setrákus Ra. "Hắn lừa tớ".

"Uh-huh", Chín nói. "Theo như tớ nhớ thì cậu quá tập trung vào việc - ờ, ôm ấp - Sáu giả khiến cậu bị đâm. Cậu cho đi khá nhiều cái ôm ngay giữa trận chiến đó, người anh em. Khôn lên đi".

"Có vẻ như cậu cần một cái ôm ngay bầy giờ đấy", Tám nói và mỉm cười ranh mãnh.

Trước khi Chín kịp biết chuyện gì đang xảy ra, Tám biến thành vị thần Vishnu có bốn tay, nhảy về phía trước và ôm chặt Chín. Tôi có thể thấy các cơ trên cổ Chín căng ra trong khi Tám siết chặt cậu ấy.

"Thả tớ ra", Chín nghiến răng nói.

"Cậu là sếp mà"

Tám biến mất cùng Chín rồi xuất hiện lại chỉ vài phân cách trần nhà và thả Chín ra. Mất thăng bằng, Chín chả có cơ hội nào để định thần trước khi tiếp đất bằng lưng. Ngay trước khi Chín kịp chạm đất, Tám đã dịch chuyển về lại bên cạnh tôi.

"Ta-da", cậu ấy nói, trở về hình dáng bình thường.

"Cậu chỉ làm cậu ấy điên hơn thôi", tôi thì thầm. Tám chỉ nhún vai.

Chín bật dậy và bẻ cổ. Cậu ta gật đầu, trông có vẻ gần như ấn tượng với những gì vừa diễn ra.

"Đòn đánh tốt đấy", cậu ta nói.

"Có lẽ chính mình mới nên huấn luyện cậu", Tám châm biếm.

"Thử lại xem".

Nhún vai, Tám biến hình lần nữa. Cậu ấy ôm Chín như lần trước, chỉ khác là tiếp cận chậm hơn như thể trông chờ Chín đánh trả. Tôi cũng trông chờ như thế, sợ hãi Chín sẽ cho Tám một cùi chỏ vào mặt. Ngạc nhiên sao, Chín chẳng thèm làm gì luôn.

Tám dịch chuyển lên trần nhà một lần nữa, nhưng lần này khi cậu ấy thả tay, Chín nhanh chóng với tay lên trần nhà. Chỉ nhìn sự việc đang diễn ra cũng khiến tôi muốn phát ốm; Chín dùng phản trọng lực bám trên trần nhà nên thay vì ngã xuống, trông như cậu ta đang đứng trên một tay vậy. Tất cả diễn ra trong chưa đầy một giây.

Tám đã dịch chuyển về lại chỗ tôi. Đúng như những gì Chín chờ đợi. Chín phóng xuống ngay khi Tám vừa hiện hình. Tám chỉ có một khoảnh khắc để nhận ra Chín không nằm trên sàn nhà như cũ nữa. Điều tiếp theo cậu ấy biết là một cú đạp vào ức từ Chín khiến cậu ấy bay ngược ra sau.

Tám gượng dậy bằng khuỷu tay, thở mạnh. Chín đứng phía trên cậu ấy chống nạnh.

"Quá dễ đoán", Chín nói. "Tại sao cậu dịch chuyển về đúng chỗ cũ?"

Thay cho câu trả lời, Tám ho và xoa ngực. Chín cúi xuống và giúp cậu ấy đứng dậy.

"Bất ngờ là lợi thế của cậu", Chín giải thích. "Cậu phải làm chúng luôn phỏng đoán".

Tám kéo áo lên để lộ ra một vết bầm tím hình bàn chân. "Chết tiệt. Cứ như bị đánh bằng một cái búa tạ vậy".

"Cám ơn", Chín nói và nhìn tôi. "Cơ hội cho cậu luyện tập đó".

Tôi đặt tay nhẹ nhàng lên ngực Tám. Cảm giác lạnh giá từ biệt năng của tôi đi qua đầu ngón tay tôi vào người Tám. Chỉ là một vết bầm thôi nên cũng khá đơn giản; tôi còn không cần phải tập trung. Điều đó cũng tốt thôi vì khó mà tập trung được khi chạm vào ngực Tám như thế. Nếu cứ luyện tập kiểu này thì tôi làm cả ngày cũng được.

"Cám ơn", Tám nói khi tôi lùi lại.

Phía bên kia phòng, Chín lấy một hình nộm Mogadorian và vứt nó xuống sàn. Cậu ta đứng trên nó và nhìn chúng tôi.

"Được rồi, đây là trò chơi. Chúng ta sẽ giả vờ hình nộm này là - tớ không biết - Số Bốn đi. Cậu ta bị thương suốt đúng không nào. Vậy cậu ta đã bị thương và Marina, cậu cần tới bên và dùng trò phép thuật của cậu. Tám, cậu sẽ giúp cô ấy".

"Còn cậu sẽ làm gì?", tôi hỏi.

"Tớ sẽ là một tên Mogadorian đẹp trai một cách bất ngờ đứng cản đường các cậu".

Tám và tôi nhìn nhau. "Hai đánh một?", cậu ấy nói. "Nghe có vẻ dễ".

"Hay lắm", Chín nói, kéo dài cây gậy của cậu ấy và múa may với vẻ đe dọa. "Hãy xem các cậu làm được gì nào".

Tám đặt tay lên vai tôi và kéo tôi lại gần. "Cậu ta đang chờ chúng ta tấn công cậu ta", cậu ấy thì thầm.

Tôi gật đầu, hiểu kế hoạch nhanh chóng. "Cậu chỉ cần dịch chuyển hình nộm về chỗ tớ".

Tám giơ tay làm một cú ăn mừng chóng vánh rồi quay lại nhìn Chín. "Sẵn sàng chưa?"

"Cứ làm đi".

Tám bắt đầu tiến lên và Chín cũng tiến tới giữa phòng. Ngay khi lùa Chín ra xa hình nộm một quãng, Tám biến mất, xuất hiện lại cạnh hình nộm. Không phải là Chín không nhận ra Tám định làm gì - chỉ đơn giản là cậu ấy không quan tâm. Cậu ta lập tức lao thằng tới chỗ tôi. Bị bất ngờ và sợ hãi khi thấy Chín lao tới, tôi lùi lại. Chín quá nhanh so với tôi.

Khi Tám xuất hiện lại với hình nộm, Chín đang đứng với một đầu gậy ấn vào cạnh cổ tôi.

"Làm tốt lắm", cậu ta nói với Tám. "Giờ cậu có một cậu bạn bị thương và một bác sĩ đã chết".

Tôi chưa bao giờ luyện tập thế này, vì thế khi Chín lao tới tôi thấy thật đáng sợ. Tôi cần phải vượt qua cảm giác đó. Tôi biết Sáu sẽ không để Chín cứ thế mà chạm cây gậy vào cổ mình như thế. Tôi cần phải chứng tỏ rằng dù tôi không có biệt năng chiến đấu như họ tôi vẫn có thể đánh trả.

Với việc Chín bị sao nhãng bởi Tám, tôi gạt đầu gậy khỏi cổ mình.

"Đã chết đâu", tôi nói và nhào tới đấm một cú vào mồm cậu ta. Ngay lập tức tay và cổ tay tôi nhói đau.

Chín lùi lại trong khi Tám kêu lên vừa ngạc nhiên vừa vui sướng. Chín quay lại nhìn tôi, khoe hàm răng dính máu bằng một nụ cười.

"Tốt!", cậu ta hét lên vui mừng. "Cậu đã bắt đầu hiểu rồi đấy!"

"Tớ nghĩ tớ tự bẻ gãy ngón cái của mình rồi", tôi đáp, nhìn xuống đốt ngón tay sưng vù của mình.

"Lần sau giữ ngón cái phía ngoài các ngón tay khi đấm", Tám nói và giơ nắm đấm làm mẫu.

Tôi gật đầu, cảm thấy hơi ngu ngốc khi mắc phải lỗi cơ bản như vậy nhưng cũng thấy một chút vui khi vừa đấm một cú vào mặt Chín. Cậu ta có vè cũng đánh giá cao việc đó, bằng chứng là cậu ta đã nhìn tôi với một ánh mắt khác tôn trọng hơn trong lúc tôi tự chữa vết thương cho mình.

Chín đã lại nhặt hình nộm và ném về phía kia căn phòng. "Sẵn sàng thử lại chưa?".

Tám và tôi hội ý một lần nữa. "Có lẽ mình nên giới thiệu với cậu ấy người bạn cũ Narasimha?"

"Hình dạng nào vậy?"

"Nhiều tay và vuốt".

"Nghe hoàn hảo đấy", tôi nói. "Giữ cho cậu ta bận rộn và tớ sẽ vòng qua cậu ta".

Chúng tôi lùi ra và Tám ngay lập tức biến hình. Vẻ đẹp trai của cậu ấy biến mất, thay vào đó là khuôn mặt một con sư tử đực. Cậu ấy biến cao đến tầm bốn mét với mười cánh tay, mỗi cánh tay đều có móng vuốt sắc như dao cạo. Chín huýt sao thích thú.

"Giờ mới vui đây", Chín nói. "Bố hoặc mẹ của cậu chắc phải là Chimæra. Chắc là mẹ cậu".

"Hài hước đấy", Tám trả lời, giọng cậu ấy gần như gầm lên trong cái hình dáng này.

Tôi ở phía sau Tám trong lúc cậu ấy tiến về phía Chín, đợi chờ cơ hội để chạy về phía hình nộm. Tám lao tới, cào Chín với tất cả những cánh tay, buộc Chín phải cúi xuống và gạt đòn đánh với cây gậy của mình. Chín cố dùng cây gậy để cản bước Tám và tìm một kẽ hở để tấn công.

Trong lúc Chín đang tập trung vào Tám, tôi nhìn thấy một cơ hội để tạo nên sự khác biệt. Dùng Telekinesis, tôi giật cây gậy khỏi tay của Chín. Không ngờ tới việc đó nên lực kéo làm cậu ấy mất thăng bằng, ngã nhào vào một đống móng vuốt của Tám. Chín bị cào ngang ngực, chiếc áo rách tơi tả, những vết thương há miệng đủ rộng để phải băng bó. Cả Tám và tôi đều lưỡng lự trước hình ảnh về vết thương.

"Mình không cố ý làm thế", Tám nói, sự cảm thông không thực sự rõ ràng lắm khi nói trong hình dạng đầu sư tử đó.

Tuy vậy, mắt Chín dường như sáng lên. "Nó không là gì cả!", cậu ấy hét lên. "Cứ tiếp tục đi!".

Tôi chưa bao giờ thấy ai mà lại thích thú đến vậy khi thấy máu của chính mình.

Và màn diễn tập lại tiếp tục. Chín lùi đi còn Tám thì đuổi theo, nhưng thân hình to lớn và chậm chạp không thể nào làm gì được Chín với biệt năng siêu tốc độ. Chín chạy lên bức tường gần nhất và nhảy ngược lại phía sau Tám đang lao tới. Cậu ấy căn lực nhảy để hạ xuống ngay trên lưng Tám và vòng một tay qua cổ cậu ấy. Với thân hình quá to lớn, Tám gần như không thể tóm được Chín, điều có lẽ Chín đã tính từ trước. Với cánh tay tự do còn lại, Chín bắt đầu cứ nhằm vào tai Tám mà đấm.

Tám gầm lên đau đớn và biến trở lại bình thường, gục ngã dưới sực nặng của Chín.

Trong lúc đó, với sự sao nhãng từ Chín, tôi đã đang chạy về phía hình nộm.

"Cẩn thận Marina!", Tám hét lên.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân Chín đuổi theo phía sau. Phía sau và bên trên tôi. Tôi nhào sang bên cạnh vừa kịp lúc Chín nhày xuống cố đạp tôi một cú như vừa nãy với Tám. Đạp hụt, Chín lộn vài vòng và đứng dậy, chắn giữa tôi và hình nộm.

Cây gậy của Chín chỉ cách đó vài mét. Ngay lúc cậu ta bắt đầu lao lên, tôi dùng Telekinesis kéo nó bay về phía đầu Chín.

Cú đập trúng vào phía sau đầu Chín khiến cậu ta lảo đảo và cho tôi một khoảng trống để chạy qua. Dù vậy Chín cũng hồi phục nhanh chóng và lại đuổi theo tôi.

Tôi liếc thấy Tám đang lảo đảo đứng dậy.

"Trượt đi!", cậu ấy hét.

Không suy nghĩ, chỉ hành động, tôi làm như Tám bảo. Tôi trượt trên sàn nhà như một cầu thủ bóng chày. Tôi thấy Tám bắt đầu đấm một cú vào không khí, nhưng giữa chừng của hành động cậu ấy dịch chuyển. Tôi trượt qua hai chân cậu ấy trong khi cú đấm lướt trên đầu tôi trúng giữa hàm Chín. Đang chạy nhanh nhất có thể và bất ngờ bị móc hàm, Chín ngã lộn ngược ra phía sau.

Tôi đứng dậy và chạy tới chỗ hình nộm, đặt một tay lên một vết thương tưởng tượng và hét "Đã chữa lành!".

Trong một khoảnh khắc căn phòng hoàn toàn yên lặng ngoại trừ ba chúng tôi thở mạnh. Tám ngồi phịch xuống, nhẹ nhàng xoa một bên mặt. Tôi nhận thấy tai cậu ấy sưng lên và cổ cũng đỏ lên từ những đòn đánh của Chín. Vậy thì những tổn thương cậu ấy có từ những hình dạng khác không hề biến mất khi cậu ấy trở về hình dáng ban đầu.

Chín nằm ngửa trên sàn nhà, rên rỉ. Ngoài ngực bị xé toạc bởi Tám, cậu ta còn bị đánh bầm một mắt, và tôi nghĩ tôi còn thấy máu rỉ ra từ vết thương sau đầu. Bất chợt tiếng rên rỉ của cậu ta biến thành một tràng cười.

"Thật là tuyệt vời!", Chín rú lên.

Dù Chín có vẻ ưa bạo lực nhưng tôi thấy mình đồng ý với cậu ta. Đó thực ra là một màn diễn tập tốt. Thật tuyệt vời khi có thể cố sức trong một môi trường không liên quan đến vấn đề sống chết.

"Trời đất", Chín nói, gượng đứng dậy. "Tớ không có cách nào có thể né được cú đấm đó. Ngón đòn hay đấy anh bạn".

Tám quay phía mặt bầm tím về phía Chín, "Ờ. Tớ nợ cậu một phát mà. Hoặc là mười cũng nên".

Tôi quỳ xuống cạnh Tám và bắt đầu chữa các vết thương cho cậu ấy. Cảm giác lạnh giá không còn mạnh như trước nữa; thực tế nó bắt đầu cảm thấy ngày càng tự nhiên hơn.

"Tại sao cậu biến hình lại?", Chín hỏi trong lúc tự đánh giá độ nghiêm trọng của các vết cắt. "Anh bạn sư tử chết tiệt đó cũng khó nhằn đấy chứ".

"Mình phải tập trung thì mới biến hình được", Tám giải thích. "Bị đánh vào đầu hoàn toàn không giúp ích gì trong việc tập trung cả".

"Được rồi", Chín nói, suy nghĩ. "Sandor có vài món vũ khí không sát thương cất đâu đó. Cậu nên để tớ bắn cậu để luyện tập khả năng tập trung".

"Ờ", Tám đáp khô khốc, "nghe có vẻ hay đấy".

Chữa xong cho Tám, tôi bắt đầu chữa cho Chín. "Cậu biết không", tôi nói với cậu ta, "cậu thực sự giỏi đấy".

"Chiến đấu á? Ừ, tớ biết".

"Không chỉ chiến đấu mà còn nghĩ cách chiến đấu nữa".

"Chiến lược", Tám thêm vào. "Marina đúng đó. Mình không nghĩ tớ có thể nghĩ ra việc vừa đấm vừa dịch chuyển như thế nếu cậu không thúc đẩy. Và nghe có vẻ điên rồ nhưng mình nghĩ tập luyện kiểu đó hay đấy".

"Ờ, dĩ nhiên rồi", Chín đáp.

"Đừng có tự mãn quá", tôi nói, nhìn vết cắt cuối cùng trên ngực câu ta liền lại.

Ngẩng lên, tôi thấy Chín nhìn qua tôi về phía cửa phòng. "Hey Ella", cậu ta nói, "bọn anh đánh thức em à?"

Tôi quay lại nhìn. Cô bé mặc như sắp đi đâu, lần đầu tiên tôi thấy cô bé không mặc bộ đồ ngủ trong nhiều ngày. Tôi nghĩ như vậy là có tiến triển rồi, ngoại trừ việc mắt cô bé đỏ lên vì khóc. Ella không nhìn chúng tôi mà cắm mắt xuống sàn nhà.

"Sao vậy Ella?", tôi hỏi, tiến vài bước về phía cô bé.

"Em - em chỉ muốn chào tạm biệt", Ella đáp. "Em sẽ rời đi".

"Mơ à", Chín nói. "Không ai đi lung tung nữa".

Ella lắc đầu. "Không, em phải đi. Và em sẽ không trở lại".

"Em sao vậy?", tôi hỏi. Và đó là khi tôi nhận ra nó. Nắm chặt trong tay Ella là một tờ giấy nhàu nát. Lá thư của Crayton.

"Em không phải là một trong những người được chọn như anh chị", Ella thì thầm, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô bé.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.