"CÁI GÌ KIA?" SARAH HÉT LÊN.
"Anh không biết", tôi đáp, đứng bật dậy và đặt mình ở giữa Sarah và cái bóng đen mờ mờ ảo ảo đang tiến dần lại phía chúng tôi kia một cách bản năng. Tôi kích hoạt Lumen của mình lên, cảm thấy luồn nhiệt ấm áp toả ra thật dễ chịu, sẵn sàng đương đầu với bất cứ thứ gì.
Bóng đen tiến tới chậm dần lại. Tôi nhận thấy đó chắc chắn là một người. Hình bóng kia đáp nhẹ nhàng xuống phía kia mái nhà, đôi tay của nó giơ lên tỏ vẻ hoà hoãn.
"Năm".
"Chào các cậu", Năm nói. "Cậu thức muộn đấy. Tớ có làm cho cậu sợ không?"
"Cậu nghĩ thế nào?" Sarah hỏi, ra hiệu về mấy cái quả cầu lửa vẫn còn trong tay tôi. Bực mình, tôi cuối cùng cũng để chúng biến mất. Năm, đang mặc một cái áo len và quần màu đen, kéo mũ xuống để tôi có thể thấy được khuôn mặt đầy vẻ hối lỗi của cậu ấy.
"Đệch,. Xin lỗi nhé. Tớ không nghĩ là có ai đó sẽ thấy mình".
Tôi đã nghĩ là chúng tôi đang bị tấn công trong một thoáng, vì thế những từ tôi nói ra phũ hơn là tôi muốn. "Cậu đang làm cái quái gì thế?"
"Chỉ bay lượn vòng quanh thôi. Đôi khi tớ muốn thử xem mình có thể bay cao được tới cỡ nào".
Tôi cố gắng nghĩ một câu phản hồi mà không quá tỏ vẻ ông chủ với cậu ấy. Tôi thì hết mình đồng ý với việc luyện tập, nhưng bay lượn vòng quanh Chicago có vẻ như là một ý tưởng ngu ngốc. Lẩn trốn ngay giữa chốn đông đúc này là một chuyện; lẩn trốn khi có một gã thiếu niên cứ lượn lờ quanh căn cứ của mình lại là một chuyện khác.
"Cậu không lo là sẽ có ai đó thấy cậu à?" Sarah hỏi, nói hộ tôi những gì cần nói.
Năm lắc đầu. "Không có ý gì đâu, Sarah, nhưng cậu sẽ vô cùng ngạc nhiên khi biết con người chả mấy khi bận tâm nhìn lên trời đâu. Mà dù sao thì, giờ là đêm rồi và mình thì mặc đồ sẫm màu. Tin mình đi mấy cậu, mình biết thận trọng mà".
"Dù thế đi nữa, vẫn còn đó những máy quay, máy bay, và trời biết còn gì nữa", tôi nói, cố gắng để không nghe có vẻ như đang thuyết giáo.
Năm thở dài và giơ tay lên, như thể cậu ấy đã chán tranh luận. Sau vụ đụng độ với Chín trước đó, tôi đoán cậu ấy không muốn có thêm chút rắc rối nào. "Tớ sẽ thôi làm thế nếu cậu muốn vậy", cậu ấy nói. "Nhưng dù sao thì cậu cũng nên biết là tớ ngày càng tiến bộ ở khoản đó. Bay được xa hơn. Thực tế thì, tớ có thể bay tới Everglades và lấy Hộp của mình, sau đó trở lại trước bữa sáng".
Tôi thích cái thái độ tự tin mới này của Năm; cậu ấy bất chợt không còn có vẻ là một gã chúng tôi phải lo lắng về việc bỏ tập chơi điện tử nữa. Dù vậy, tôi vẫn lắc đầu. "Chúng ta sẽ đến đó như một đội, Năm. Chúng ta không cần phải làm bất cứ việc gì một mình một lần nào nữa".
"An toàn với số đông. Cậu đúng đó", Năm ngáp, vươn vai. "Được rồi, tớ đi ngủ đây. Tới Giảng đường là việc cần làm đầu tiên sáng mai nhỉ?"
"Đúng đó".
Sau khi Năm đã xuống dưới, tôi quay sang Sarah. Cô ấy nhìn lên bầu trời đêm, mỉm cười. Tôi cầm tay cô ấy.
"Sao em cười thế?" tôi hỏi cô ấy.
Cô ấy nhún vai. "Nếu anh có thể bay như thế, anh có làm vậy không?"
"Chỉ khi em có thể bay cùng anh thôi".
Sarah trợn mắt, thúc nhẹ cùi chỏ vào sườn tôi. "Được rồi, anh chàng đa cảm. Đi ngủ nào trước khi một cái gì đó điên rồ lại diễn ra".