Cháu yêu Ella,
Nếu cháu đang đọc những dòng này thì chú sợ rằng điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Hãy biết rằng chú yêu cháu như thể con gái mình vậy. Chú chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ là Cêpan của cháu. Vai trò đó được đặt lên vai chú vào đêm hành tinh chúng ta thất thủ, và đó không phải điều gì đó chú đã được huấn luyện. Dù thế, chú sẽ không đánh đổi những năm bên cháu với bất kì thứ gì trên Lorien hay Trái đất. Chú hi vọng chú đã chuẩn bị đầy đủ cho cháu. Chú biết cháu có số phận cho những việc to lớn.
Chú hi vọng một ngày nào đó cháu có thể hiểu những việc chú đã làm, những lời nói dối chú đã nói với cháu và có thể tha thứ cho chú.
Khi cháu còn nhỏ, chú nói dối cháu một lần. Rồi nó trở thành nhiều lời nói dối, và những lời nói dối đó trở thành một phần cuộc sống của chúng ta. Chú xin lỗi, Ella. Chú là một thằng hèn.
Cháu là người thứ mười trong mười Garde sống sót cuộc tấn công trên Lorien, nhưng cháu không phải là Mười. Cháu không phải một phần kế hoạch của các Elder để đảm bảo sự tồn tại của người Loric, đó là lí do tại sao cháu không đến Trái đất với số còn lại. Đó là lí do tại sao cháu không có các vết sẹo như của Sáu hay Marina. Cháu chưa bao giờ nằm dưới sự bảo vệ của phép bùa Loric.
Các Elder không chọn cháu. Cha cháu đã chọn cháu.
Cháu là thành viên của một trong những gia tộc lâu đời và đáng tự hào nhất trên Lorien. Ông cố cháu từng là một trong mười Elder từng trị vì hành tinh. Đó là trước khi hành tinh chúng ta đạt đến giới hạn của nó, trước khi chúng ta khám phá sức mạnh của Lorien, và bởi cách chung sống hòa bình với hành tinh chúng ta được ban tặng các Biệt năng. Hành tinh chúng ta từng phải lựa chọn giữa việc phát triển nhanh chóng hay bảo vệ những gì tự nhiên và duy trì sự sống.
Đó là thời gian chết chóc, thời gian của những bí ẩn đối với ngay cả các sử gia vĩ đại nhất của chúng ta. Trong thời kì đen tối đó, nội chiến xảy ra. Vô vàn người chết trong các cuộc giao tranh vô ích, nhưng cuối cùng lực lượng bảo vệ hòa bình chiến thắng. Một thời kì mới bắt đầu trên Lorien - thời kì vàng son mà cháu sẽ được sinh ra và chấm dứt sự tàn bạo của lũ Mogadorian.
Ông cố cháu là một nạn nhân từ Cuộc chiến Bí mật đó, cuộc chiến giữa người Mogadorian và Loric được che đậy bởi chính phủ của chúng ta để bảo vệ hình ảnh một Lorien thiên đường.
Khi còn trẻ, cha cháu, Raylan, trở nên ám ảnh bởi cuộc chiến này. Cháu thấy đấy, sau cuộc chiến, khi các Elder còn sống sót tụ họp lại, họ đã giảm số lượng lại xuống chín người thay vì mười như ban đầu. Cha cháu tin rằng chỗ trống còn lại thuộc về gia đình cháu. Các Elder không bao giờ được chọn bởi tổ tiên hay con cháu, nhưng cha cháu vẫn tin rằng gia tộc cháu bị hiểu nhầm bởi lịch sử.
Sự ám ảnh đó khiến cha cháu trở nên cáu kỉnh và không tin tưởng và Raylan đã chọn con đường sống ẩn dật. Ông dựng một ngôi nhà sâu trong núi - giống như một pháo đài hơn là nhà. Những người sống cùng ông là một bầy Chimæra.
Chú được cha cháu thuê để chăm sóc bầy thú. Ông ấy chả quan tầm gì nhiều ngoại trừ những bí mật lịch sử và bầy thú đó.
Cho đến khi ông gặp mẹ cháu.
Erina là một Garde, được các Elder giao nhiệm vụ trông chừng cha cháu. Một số tin rằng ông là một mối nguy với mọi người. Erina lại nhìn thấy một thứ khác trong ông. Bà thấy một người đàn ông có thể được giả cứu khỏi chính mình
Mẹ cháu rất đẹp. Cháu làm chú nhớ tới bà ấy. Bà có khả năng bay lượn và Elecomun, sức mạnh có thể điều khiển điện. Vậy bà thường bay trên nhà của cha cháu và tạo ra những màn thể hiện tuyệt đẹp như pháo hoa được tạo ra từ những tia chớp.
Cha cháu không tin tưởng bà và ra mặt thách thức lí do bà đến đây. Nhưng mỗi tối, ông vẫn ra hiên nhà và nhìn bà bay lượn với đám Chimæra.
Một trong các Biệt năng của cha cháu cho phép ông điều khiển độ sáng. Nghe có vẻ ngớ ngẩn - như Aeturnus của cháu vậy - nhưng lại vô cùng hữu dụng. Ông có thể làm không gian quanh kẻ địch tối sầm lại khiến hắn khó nhìn hơn. Hay như trong trường hợp với mẹ cháu, ông có thể đổi màu sắc các tia chớp. Hồng sáng và da cam sáng lòe cả góc trời buổi đêm. Cha cháu, lần đầu tiên trong nhiều năm tận hưởng màn trình diễn này.
Họ yêu nhau và nhanh chóng cưới nhau. Và rồi cháu ra đời.
Erina có rất nhiều bạn bè phục vụ với các Garde và họ thường đến chơi, được chào đón bởi cả hai người. Giờ họ đều đã mất.
Lũ Mogadorian đến và hành tinh của chúng ta chìm trong lửa.
Trong thời gian sống ẩn dật, cha cháu đã tích lũy được một lượng lớn cổ vật từng thuộc về gia tộc cháu. Ông còn dành một số tiền lớn phục chế lại một phi thuyền chạy bằng dầu mà ông tin từng được dùng bới ông cố cháu trong cuộc chiến tranh cuối cùng. Khi Erina tới, bà thuyết phục ông hiến tặng lượng lớn cổ vật cho một viện bảo tàng, bao gồm cả con tàu. Khi lũ Mogadorian tới, chúng hủy diệt các bến tàu của ta đầu tiên, cắt đứt mọi con đường trốn thoát. Cha cháu ngay lập tức nghĩ tới con tàu cũ đợi trong viện bảo tàng.
Khi những người khác trên hành tinh chúng ta chiến đấu chống lại cuộc xâm lược, cha cháu lên kế hoạch chạy trốn. Bằng cách nào đó ông biết hành tinh đã tới số.
Tuy vậy mẹ cháu lại không muốn chạy trốn. Bà nài nỉ cha cháu cùng đi và tham gia chiến đấu. Họ tranh cãi, trận cãi vã khủng khiếp nhất từ khi họ biết nhau.
Cháu là sự thỏa hiệp. Raylan hứa sẽ ở lại chỉ khi cháu được phép thoát đi. Chú vẫn còn nhớ khuôn mặt đẫm nước mắt của mẹ cháu khi hôn từ biệt cháu. Cha cháu đưa cháu cho chú và ra lệnh chạy tới bảo tàng. Bầy Chimæra đi cùng chúng ta như những vệ sĩ riêng, phần lớn chúng chết trên đường tới bảo tàng
.Chú đã trở thành Cêpan của cháu như thế đó.
Chú nhìn hành tinh chúng ta chết từ cửa sổ phi thuyền. Chú cảm thấy như là một thằng hèn. Lần duy nhất chú không thấy xấu hổ là khi chú nhìn vào cháu, Ella, và thấy được thằng hèn đó đã cứu được một sinh linh bé nhỏ.
Chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Cháu không phải một phần kế hoạch của các Elder nhưng điều đó không khiến cháu không phải người Loric hay ít quan trọng hơn những Garde khác. Số hiệu không quan trọng. Cháu có thể làm được những điều vĩ đại, Ella. Cháu là một kẻ sống sót. Chú biết một ngày nào đó cháu sẽ làm dân tộc ta tự hào.
Chú yêu cháu.
Luôn là vậy, người hầu trung thành của cháu,
Crayton.
Tôi ngừng đọc to và run rẩy hạ bức thư của Crayton xuống. Nước mắt tôi trào ra. Tôi không thể hình dung cảm giác sẽ như thế nào khi một phần lớn danh tính của mình bị tước đi như thế. Mọi người đều im lặng, ngay cả Chín. Ella nấc nhẹ, hai tay ôm chặt chính mình.
"Em vẫn là một người trọng bọn chị", tôi thì thầm. "Em là một người Loric".
Ella bắt đầu khóc nấc lên, giọng nói như nghẹn lại. "Em - em chỉ là một kẻ lừa dối. Em không như mọi người. Em chỉ là con gái một người giàu có trốn thoát được vì cha cô ta là một kẻ đáng ghét".
"Không phải thế", Tám nói, vòng tay qua người Ella.
"Em không được chọn", Ella khóc to. "Em không - tất cả chỉ là những lời nói dối".
Chín lấy lá thư từ tay tôi, đọc lướt qua. "Thì đã sao?", cậu ta nói một cách thô bạo.
Ella nhìn cậu ta, mắt mở to. "Thì đã sao?"
"Phép bùa bảo vệ đã bị phá vỡ", Chín tiếp tục. "Các con số chả còn nghĩa lý gì nữa. Em có thể là Mười, em có thể là Năm mươi Tư, nó chả có nghĩa gì cả. Ai quan tâm chứ?"
Chín nói thật vô tình, làm như chả có gì quan trọng hết. Ella trông có vẻ choáng váng. Tôi còn không chắc cô bé nghe thấy Chín nói gì.
"Ý Chín đang cố nói dù vô cùng khiếm nhã như vậy", Tám nói, "là không quan trọng em đến đây như thế nào. Chỉ vì chúng ta đi trên hai phi thuyền khác nhau không có nghĩa chúng ta không giống nhau".
"Chết tiệt", Chín gầm gừ, "Tớ ước có nhiều lão ích kỉ như cha em hơn. Chúng ta đã có thể có nguyên một đội quân".
Tôi lườm Chín và cậu ấy giơ tay lên, làm động tác khóa mồm mình. Ngay cả với việc Chín hoàn toàn thiếu tế nhị, ba chúng tôi có vẻ đã làm Ella bình tĩnh lại. Cô bé dần ngừng khóc, và sau một lúc đánh rơi túi đồ chuẩn bị vội vã của mình xuống sàn nhà.
"Em chỉ không biết phải làm gì với việc Crayton đã ra đi", cô bé thì thầm với tôi, giọng cô bé khàn khàn. "Chú ấy chết mà vẫn nghĩ mình là một tên hèn bởi vì chú chẳng bao giờ nói sự thật cho em và - và chú ấy không phải như thế. Chú ấy là người tốt. Em chỉ ước em có thể nói vậy với chú ấy".
Cô bé ngừng lại, những giọt nước mắt lại trào ra, thấm đẫm cổ tôi. Ra là vậy; cô bé không buồn lắm khi biết mình thực sự là ai dù tôi biết nó khá là sốc, cô bé buồn vì những gì cô bé biết được về Crayton. Tôi vuốt tóc cô bé và cứ để cô bé khóc.
"Hằng ngày mình đều ước mình có được một cuộc trò chuyện nữa với Cêpan của mình", Tám nói một cách lặng lẽ.
"Tớ cũng thế", Chín đồng tình.
"Việc này chả bao giờ là dễ dàng cả", Tám tiếp tục. "Chúng ta cứ phải sống tiếp thôi. Sao cho xứng đáng với kỳ vọng của họ. Crayton đã đúng, Ella. Một ngày nào đó em sẽ khiến dân tộc ta tự hào".
Ella ôm chầm lấy tôi và Tám. Chúng tôi cứ thế một lúc cho tới khi Chín lúng túng đi tới vỗ nhẹ vào lưng Ella. Cô bé nhìn lên.
"Anh chỉ làm được vậy thôi à?"
Chín thở dài như diễn. "Được thôi".
Câu ta vòng tay qua cả ba bọn tôi và siết chặt, gần như nâng chúng tôi lên khỏi sàn nhà. Tám rên rỉ còn Ella phát ra một âm thanh nửa như cười nửa như thở khò khè. Cũng bị ép chặt nhưng tôi không thể không mỉm cười. Tôi và Ella nhìn nhau và tôi có thể nói, ngay lúc này, cô bé không muốn đi đâu cả ngoài chỗ này.