TÔI QUAY LẠI MÁI NHÀ CỦA TÒA JOHN HANCOCK CENTER. Lần này, tôi không hề một mình.
"Chúng ta không nhất thiết phải nói về điều đó, nếu em cảm thấy chưa sẵn sàng". Tôi nói nhẹ nhàng, nhìn vào dáng người đang ngồi theo kiểu Ấn Độ bên cạnh tôi.
Ella quấn một tấm chăn quanh vai em ấy dù rằng trên mái nhà này chẳng đến nỗi lạnh đến như thế. Bằng cách nào đấy mà trông em ấy có vẻ nhỏ hơn so với tuổi của mình, và tôi tự hỏi rằng phải chăng sự căng thẳng đã khiến em ấy quay ngược lại làm hình dáng nhỏ hơn vài năm. Bên dưới tấm chăn, em ấy mặc một chiếc áo sơ mi mỏng của Số Chín đã phai sờn, phủ xuống tận đến đầu gối của Ella. Dạo gần đây, có vẻ như em chỉ có thể ngủ một cách bình yên vào buổi trưa. Em ấy có lẽ còn chẳng thèm ra khỏi giường cả ngày hôm nay nếu như Marina đã không nhẹ nhàng khuyên em ấy lên đây và trò chuyện với tôi.
"Em sẽ cố", em ấy nói, giọng nói đó thật khó nghe một khi những cơn gió không ngừng thổi như thế này. "Chị Marina nói rằng anh có thể giúp em"
Cám ơn, Marina, tôi thầm nghĩ. Tôi hầu như chẳng nói gì nhiều với Ella kể từ lần đầu tiên khi chúng tôi gặp nhau ở New Mexico. Tôi đoán rằng đây là cơ hội tuyệt vời để có thể hiểu rõ hơn về em ấy, dù tôi vẫn ước rằng chúng tôi nên làm thế này trong một hoàn cảnh tốt hơn. Tôi vô cùng muốn giúp em ấy; chỉ là tôi không chắc mình nên làm thế nào - tôi không phải là một chuyên gia về các giấc mộng như vậy, hay một chuyên gia tâm lí thứ thiệt, nếu như đó là những gì em ấy cần. Đây là kiểu nói chuyện thường được phụ trách bởi các Cêpan, nhưng như Chín đã vừa nhắc tôi nhớ khi nãy, chúng tôi chả còn lại ai cả.
Tôi cố nói nghe thật quả quyết. "Marina đã đúng, anh đã từng mơ thấy như thế trước đây"
"Mơ về lão ta ư?" Ella hỏi, và với cái cách mà em hạ giọng xuống chả có nghi ngờ gì về cái gã mà em đang nói tới.
"Ừ", tôi đáp. "Lão già xấu xí đáng sợ đó đã dành khá nhiều thời gian ở trong đầu anh, có lẽ anh nên tính tiền thuê chỗ của hắn".
Ella mỉm cười một chút. Cô bé đứng dậy đá vài viên sỏi trên mái nhà. Nhập ngừng, tôi đặt tay lên vai em. Em thở dài, gần như cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
"Chuyện đó luôn bắt đầu theo cùng một cách", Ella mở lời. "Chúng ta đang ở căn cứ đó, chiến đấu với tên Setrakus và bè lũ của hắn. Chúng ta, như anh biết đấy, đang gần thua rồi".
Tôi gật đầu. "Đúng thế. Anh vẫn nhớ phần đó".
"Em nhặt một mảnh kim loại từ sàn nhà. Em không biết nó chính xác là gì, có lẽ là mảnh vỡ của một thanh kiếm. Khi em chạm vào nó, nó bắt đầu phát sáng trong tay em. "
"Đợi đã," tôi nói, và cố gắng chắp nối các chi tiết lại với nhau. "Đó là những gì đã xảy ra hay là điều này chỉ tồn tại trong giấc mơ?"
"Đó là những gì đã xảy ra", em ấy nói. "Em đã rất sợ hãi và chỉ cố gắng cầm lấy thứ đầu tiên em với được. Kế hoạch khủng khiếp của em là cứ ném các thứ vào lão ta cho tới khi lão ngừng tấn công anh Chín thôi".
"Từ chỗ anh đứng, nó trông giống như một loại phi tiêu," tôi nói, cố nhớ lại cuộc chiến, đầy khói và vô cùng hỗn loạn. "Một phi tiêu phát sáng. Anh đã nghĩ rằng nó là một trong những thứ mà em đã lấy được từ chiếc hộp của em ".
"Em không hề có chiếc hộp nào cả", Ella đáp buồn bã. "Em đoán rằng họ đã quên chuẩn bị cho em một cái."
"Ella à, em có biết anh đang nghĩ gì không ?" Tôi đang cố giữ giọng mình có vẻ an ủi, nhưng sự phấn khích khó mà kìm lại được trong giọng nói của tôi. "Anh nghĩ rằng em đã phát triển được một Biệt năng mới lúc đó và chúng ta đã quá hoảng loạn để nhận ra nó đấy".
Ella nhìn xuống đôi tay mình. "Em không cảm thấy thế".
Tôi nhặt một vài viên đá vụn trên mái nhà và đưa chúng cho cô bé. "Anh nghĩ rằng em đã làm điều gì đó với mảnh vỡ của thanh kiếm. Và một khi em dùng nó tấn công tên Setrakus Ra, em đã làm hắn bị thương".
"Ồ", em đáp, chả có vẻ gì là hào hứng cả.
"Em có nghĩ rằng em sẽ làm điều đó một lần nữa không?" Tôi vừa nói vừa đưa mấy viên đá trong tay tôi về phía em ấy.
"Em không muốn thế", em ấy đáp cương quyết. "Em cảm thấy nó..... có gì sai sai, nó như thế nào ấy".
"Em chỉ đang sợ hãi....", tôi mở lời, cố gắng động viên em ấy, nhưng khi em ấy lùi lại một bước tạo khoảng cách với tôi, tôi nhận ra rằng mình vừa mắc một sai lầm. Em ấy vẫn còn run sợ bởi trận chiến, những cơn ác mộng, và cả những Biệt năng của em ấy nữa. Tôi thả những viên đá rơi trở lại mái nhà. "Chúng ta đều thế. Điều đó là bình thường mà. Chúng ta có thể lo lắng về điều này sau. Giờ hãy kể nốt cho anh về những giấc mơ đi".
Em ấy im lặng một lúc, và tôi nghĩ rằng em ấy không còn muốn nói gì với tôi nữa. Nhưng, chỉ một lúc sau, em ấy lại bắt đầu.
"Em đã ném mảnh kim loại vào hắn", em ấy nói, "và nó đã dính chặt vào lão ta. Cũng giống như khi ở căn cứ. Ngoại trừ, trong giấc mơ của em, thay vì rút lui, Setrakus Ra quay lại đối mặt với em. Mọi người khác - tất cả bọn anh - đều biến mất, chỉ có em và hắn ta đơn độc trong căn phòng đầy khói."
Ella vòng tay ôm lấy chính mình, run rẩy. "Hắn rút cái phi tiêu ra và cười với em. Cười với em bằng cái hàm răng khủng khiếp của hắn. Em chôn chân ở đó như một đứa ngốc trong khi hắn tiến tới và chạm vào mặt em. Như thể hắn đang vuốt ve mặt em với mu bàn tay của hắn vậy. Bàn tay hắn thì lại lạnh ngắt. Và rồi hắn nói với em."
Tôi cũng cảm thấy run rẩy, thực sự là vậy. Ý nghĩ về Setrákus Ra đi lượn lờ quanh Ella và đưa đôi tay kinh tởm của hắn lên gương mặt em ấy, nó làm tôi cảm thấy buồn nôn.
"Hắn ta đã nói những gì?", tôi hỏi.
"Ùm", em ấy dừng lại, hạ thấp giọng của mình xuống. "Hắn nói rằng, 'Cháu đây rồi', và rồi, 'Ta đã tìm kiếm cháu một thời gian rồi'"
"Và rồi chuyện gì đã xảy ra?"
"Hắn --- hắn quỳ xuống". Giọng em bỗng chỉ còn là một tiếng thì thầm lạnh lẽo. "Hắn giữ một bàn tay của em trong cả hai tay hắn, và hắn hỏi rằng em đã đọc lá thư chưa."
"Lá thư nào cơ? Em có hiểu hắn đang nói về cái gì không?".
Ella kéo chặt cái khăn quanh vai mình, cũng không quay lại nhìn tôi. "Không".
Tôi có thể nói rằng cái cách mà Ella trả lời không hề trung thực chút nào. Có gì đó ẩn chứa trong lá thư này --- dù nó là gì đi nữa --- đã làm cô bé cảm thấy buồn phiền cũng gần nhiều như những gì các giấc mộng của cô bé về Setrakus Ra gây ra. Theo những lời mô tả của em ấy, tôi cũng chẳng biết nếu những giấc mơ đó cũng hệt như những giấc mơ của tôi, như giấc mơ mà Setrakus Ra đã cho tôi thấy cảnh Sam bị tra tấn để lừa tôi chiến đấu với hắn, hay là đó cũng giống như những gì mà Sáu đã gợi ý và những cơn ác mộng đó chỉ đơn giản là kết quả của tất thảy những sự việc khủng khiếp mà Ella đã trải qua gần đây thôi. Tôi không muốn gò ép em ấy nữa, em ấy gần như sắp bật khóc.
"Anh ước mình có thể nói cho em rằng anh biết cách tống khứ những giấc mơ ấy đi", tôi mở lời, thấy mình đang bắt chước một cách tốt nhất những gì chú Henri đang làm, "nhưng anh không thể. Anh không biết điều gì tạo nên chúng. Anh chỉ biết chúng khó chịu như thế nào thôi".
Ella gật đầu, trông có vẻ thất vọng. "Được rồi".
"Nếu em thấy hắn trong giấc mơ một lần nữa, chỉ cần nhớ rằng hắn chẳng thể làm tổn thương được em. Và nếu hắn cố nắm lấy tay của em, em có thể đấm thẳng một phát vào cái bộ mặt gớm giết của hắn."
Ella nở một nụ cười, "Em sẽ cố."
Tôi không chắc lắm những gì tôi nói có thực sự giúp ích cho Ella điều gì hay không, nhưng từ một chi tiết trong cuộc trò chuyện khiến tôi chú ý. Dù cô bé đã đánh trúng Setrakus Ra với cái gì, tôi chắc chắn đó là kết quả của việc cô bé đã phát triển một Biệt năng mới. Cô bé đã nạp năng lượng cho vật đó và, bằng cách nào đó, nó đã làm hắn bị thương, hay chí ít cũng đủ làm hắn phân tâm giúp chúng tôi có thể khôi phục Biệt năng trở lại. Giờ tôi chỉ cần phải thuyết phục em ấy thực hiện lại điều đó một lần nữa, và hi vọng rằng có thể tìm ra chính xác những gì mà Biệt năng mới này có thể làm được. Nó đã hiệu quả một lần, có lẽ nó sẽ vẫn hiệu quả lần tiếp theo. Nếu tôi phải lên một kế hoạch để cuối cùng có thể giết Setrakus Ra, tôi sẽ cần tất cả những vũ khí mà chúng tôi có.
Tôi bước xuống Giảng đường, hi vọng rằng có thể tìm thấy trong Chiếc hộp của mình hay trong kho vũ khí của Chín một thứ gì đấy có thể giúp Ella thực hiện lại được Biệt năng của mình. Tôi vẫn còn nhớ như in khi chú Henri sử dụng viên pha lê giúp tôi lần đầu tiên có thể kiểm soát được khả năng Lumen của mình. Tôi tự hỏi chắc phải có một thứ giống như thế có thể giúp Ella.
Tôi đang đắm chìm trong những suy nghĩ khi tôi nghe thấy tiếng súng giảm thanh.
Tôi bất chợt rùng mình, cúi người xuống, đôi bàn tay tôi nóng lên khi tôi sử dụng Lumen. Đó chính là bản năng. Tôi biết rõ sự khác biệt giữa khẩu những khẩu súng của lũ Mog và những khẩu trong bộ sưu tập súng của Chín, những khẩu mà những người khác đã dùng để luyện tập. Tôi cũng biết chúng tôi an toàn khi ở đây, ít nhất là cho đến hiện tại; nếu bọn Mog biết chúng tôi đang ở đây, tất cả ở cùng nhau, thì hẳn cuộc tấn công của bọn chúng phải ồn ào hơn nhiều với cả tá tiếng súng. Ngay cả khi đã nghĩ tới đó, tim tôi vẫn đập thình thịch và tôi vẫn cảm thấy sẵn sàng để chiến đấu. Tôi đoán rằng không chỉ Ella là người duy nhất hay hoảng hốt sau trận chiến ở New Mexico.
Tôi đẩy mình qua cánh cửa nặng chịch của Giảng đường, đôi bàn tay tôi chỉ còn sáng lờ mờ vì tôi vẫn còn hơi sợ hãi. Tôi chờ đợi sẽ tìm thấy Chín quay một khẩu súng trước khi đút nó vào bao theo kiểu cao bồi, giết thời gian bằng cách bắn mấy mục tiêu bằng giấy.
Thay vào đó, tôi thấy Sarah đang bắn những viên đạn cuối cùng của một khẩu súng ngắn nhỏ. Từng viên đạn xuyên qua bả vai của một hình nộm giấy tên Mogadorian đang treo ở phía đằng xa của căn phòng.
"Không tệ", Số Sáu vừa nói vừa kéo cặp tai nghe giảm ồn ra khỏi mình. Cố ấy đến và đứng cạnh Sarah, và liếc nhìn qua bờ vai cô ấy. Số Sáu dùng khả năng Telekinesis của mình để kéo tên Mog bằng giấy lại gần hơn. Phần lớn các phát đạn của Sarah đều xuyên qua xung quanh viền mục tiêu. Tuy vậy, có một viên đạn bắn xuyên qua giữa hai mắt của hắn. Sarah ấn cho một ngón tay qua cái lỗ đó.
"Tớ có thể làm tốt hơn thế này", cô ấy nói.
"Nó không dễ dàng như việc cỗ vũ hả?", Sáu hỏi nhẹ nhàng.
Sarah tháo băng đạn đã dùng hết ra và lắp vào một băng mới. "Cậu rõ ràng là chưa bao giờ thử làm một cú vừa lộn nhào vừa xoay vòng rồi"
"Tớ thậm chí còn chả biết nó là gì".
Tận mắt chứng kiến cảnh này, tôi chợt cảm thấy một sự lo lắng không thể giải thích được. Thừa nhận một điều rằng, có gì đó trong cái cách Sarah vung vẩy khẩu súng khiến cô ấy trông gợi cảm theo một cách nguy hiểm mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng chính điều đấy cũng đã làm cho tôi cảm thấy có lỗi, như thể chính tại tôi mà cô ấy mắc kẹt ở đây tập bắn thay vì đang ở chính nhà mình tại Paradise. Thêm vào đó, có một thực tế nữa là tôi còn chưa thèm nhắc đến việc tôi đã hôn Sáu cho Sarah biết, thậm chí là nói về nó với Sáu, và bây giờ hai người họ đang ở ngay trước mặt đùa cợt nhau. Tôi biết rằng tôi nên thành thật mọi chuyện với Sarah. Kiểu gì chả phải vậy. Ít nhất thì cũng là khi cô ấy không đang chơi chơi đùa với một khẩu súng đã lên đạn.
Tôi hắng giọng, cố tỏ vẻ bình thường. "Này, chuyện gì đang diễn ra vậy?".
Cả hai cô gái đều quay lại nhìn tôi. Sarah cười toe và vẫy chào với bàn tay còn lại không cầm súng.
"Chào, anh yêu" cô ấy nói. "Sáu chỉ đang chỉ em cách bắn súng".
"Vậy à, tuyệt thật. Anh còn chẳng hề nhận ra đó là điều mà em muốn làm."
Số Sáu nhìn tôi một cách kì lạ, như thể ai lại không muốn học bắn súng cơ chứ? Một khoảnh khắc lúng túng trôi qua, lúc đấy tôi cảm thấy như muốn phát điên lên với cô ấy vì đã dạy Sarah tập bắn khi chưa có sự cho phép của tôi. Mà cũng chẳng phải là Sarah cần sự cho phép của tôi để làm bất cứ điều gì. Toàn bộ việc này làm tôi trở nên lúng túng, và tôi hẳn phải nhìn như vậy, bởi Sáu đã nhẹ nhàng lấy khẩu súng ra khỏi tay Sarah. Cô ấy khóa chốt an toàn và cho nó vào bao da.
"Tớ nghĩ rằng thế là đủ rồi", Sáu nói. "Có lẽ chúng ta sẽ tiếp tục luyện tập vào ngày mai".
"Ồ", Sarah đáp lại, giọng nói có vẻ thất vọng. "Thôi được rồi".
Sáu vỗ nhẹ vào tay Sarah. "Bắn tốt lắm". Rồi cô ấy nở một nụ cười gượng gạo mà tôi chả hiểu thế có nghĩa là gì. "Gặp lại sau nhé mấy cậu", cô ấy đáp và lượn nhanh ra khỏi phòng.
Sarah và tôi đứng yên lặng cùng nhau một lúc với mấy cái bóng đèn của Giảng đường kêu vo vo ở phía trên.
"Vậy", tôi mở lời, tỏ ra khá lúng túng.
"Anh bắt đầu trở nên kì lạ rồi đấy", cô ấy nói, nhìn tôi dò xét, đầu cô ấy hơi nghiêng sang một bên.
Tôi nhặt lấy tên Mogadorian bằng giấy, ngắm nghía những vết đạn trên đó được tạo ra bởi Sarah . "Anh biết. Anh xin lỗi. Anh chỉ chưa bào giờ nghĩ về em theo cái kiểu được vũ trang và có vẻ nguy hiểm như thế này".
Sarah cau mày nhìn tôi. "Nếu em đã chấp nhận đến bên anh, em sẽ không cho phép mình trờ thành một đứa con gái vô dụng gây rắc rối."
"Em không phải thế."
"Thôi nào", cô ấy khịt mũi khó chịu. "Ai mà biết được em phải sống mục xương ở căn cứ New Mexico đó bao lâu nếu anh không xuất hiện? Và sau đó, ý em là, John, anh gần như cứu em về từ cõi chết".
Tôi quàng tay mình quanh cô ấy, chẳng hề muốn nghĩ đến việc Sarah gục dưới chân tôi, cận kề với cái chết. "Anh sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì xảy ra với em?"
Cô ấy lắc tay tôi xuống. "Anh không thể nào biết chắc thế được. Anh không thể nào làm được tất cả mọi thứ, John à."
"Ừ", tôi nói."Anh đang bắt đầu nhận ra điều đó."
Sarah ngước lên nhìn tôi. "Anh biết đấy, em đã nghĩ về việc gọi về cho bố mẹ em vào hôm nay. Đã hàng tuần trôi qua rồi. Em muốn nói với họ rằng em vẫn ổn."
"Đó không hẳn là một ý kiến hay. Bọn Mogadorian hoặc chính phủ có thể đang theo dõi sát sao các cuộc gọi đến nhà em. Bọn chúng có thể lần ra chúng ta."
Những từ đó nghe thật lạnh lùng và tôi đã hối hận vì đã nói chúng gần như ngay lập tức, tôi chuyển sang chế độ lãnh-đạo-hoang-tưởng-và-thực-dụng mới nhanh làm sao. Nhưng dường như Sarah không tỏ vẻ bị xúc phạm. Thực ra, đó như thể cô ấy đã nghĩ tôi sẽ nói.
"Em biết," cô ấy nói, gật đầu. "Đó chính xác là những gì mà em đã nghĩ, và đó là lý do tại sao em đã không thực hiện điều đó. Em không muốn trở về nhà. Em muốn được ở lại đây với mọi người và cùng chiến đấu. Nhưng em không hề có siêu sức mạnh Loric nào cả. Em chỉ là gánh nặng cho mọi người. Em muốn tập bắn súng để có thể làm được nhiều hơn thế".
Tôi nắm lấy tay của Sarah. "Em có nhiều hơn thế. Anh cần em ở lại đây với anh. Em gần như là điều duy nhất giữ anh khỏi ngã gục hoàn toàn".
"Em hiểu chứ", cô ấy nói. "Anh cứ đi cứu thế giới và em sẽ giúp anh. Đúng kiểu đằng sau một người đàn ông vĩ đại luôn có một người phụ nữ tuyệt vời? Em có thể làm điều đó vì anh. Em chỉ muốn làm một cô gái tuyệt hảo với kĩ năng bắn súng cực chuẩn".
Tôi không thể không bật cười, sự căng thẳng giữ chúng tôi đã bị phá vỡ. Tôi nâng một tay Sarah lên và hôn lấy nó. Cô ấy vòng tay qua hông tôi và chúng tôi ôm nhau. Tôi không thể hiểu được tại sao tôi lại rối trí và lo lắng đến thế; có Sarah ở đây làm mọi thứ dường như trở nên dễ dàng hơn. Lên kế hoạch hạ gục bọn Mogadorian? Không vấn đề gì. Và với nụ hôn với Sáu, điều đó dường như chả còn là vấn đề gì nữa.
Tám dịch chuyển tức thời vào phòng với một tiếng nổ nhẹ trong không khí. Mắt cậu ấy mở to và có vẻ thích thú, nhưng cậu ấy nhanh chóng trở nên ngượng ngùng khi nhìn thấy chúng tôi.
"Whoa," Tám nói. "Xin lỗi, nhưng tớ không nghĩ là sẽ thấy màn mơn trớn này".
Sarah tủm tỉm cười, và tôi liếc mắt đùa cợt lại phía Tám. "Cậu nên có một lí do chính đáng cho việc này đấy".
"Cậu nên đi tới khu xưởng và tự mắt nhìn đi. Tớ phải đi gọi những người khác".
Với lời nhắn đầy bí ẩn đó, Tám dịch chuyển đi ngay lập tức. Sarah và tôi đưa mắt nhìn nhau, rồi nhanh chóng rời khỏi Giảng đường và đến khu xưởng cũ của chú Sandor.
Chín đã có mặt tại đó khi chúng tôi tới, khoanh tay nhìn đám màn hình hiển thị trên tường. Tất cả chúng đều đang dừng ở lại ở một khung hình, lấy từ một bản tin địa phương từ một số đài truyền hình ở Nam Carolina. Chín dừng màn hình khi chúng tôi bước vào, ngay hình ảnh của một gã bình luận viên tóc xám.
"Tớ đã cho chạy lại một số chương trình cũ của chú Sandor vào những ngày trước," Chín giải thích. "Nó sẽ quét các tin thời sự về những vụ việc kì lạ mà có thể chúng sẽ liên quan tới người Loric chúng ta"
"Ờ, chú Henri cũng từng cài đặt những thứ như vậy".
"Uh-huh, đúng kiểu Cêpan điển hình nhàm chán, nhỉ? Ngoại trừ cái này xuất hiện vào tối nay".
Chín cho chạy lại bản tin, gã bình luận viên tiếp tục với bài diễn thuyết được chuẩn bị sẵn của mình.
"Các nhà chức trách địa phương đang bất lực trong việc giải thích sự tàn phá cây trồng của nông dân vào rạng sáng hôm qua. Giả thiết lớn nhất được đặt ra đó có thể chỉ là một trò đùa của một học sinh trung học nào đó, nhưng cũng có những giả thuyết khác ..."
Tôi bỏ ngoài tai những giả thuyết của gã bình luận viên kia khi khung hình chuyển sang góc quay từ phía trên cao vào một khu vực xoắn ốc, trông như mê cung được đốt trên cánh đồng. Nó có thể trông giống như một trò đùa đối với các nhà đài, nhưng chúng tôi nhận ra nó ngay lập tức. Cánh đồng bị đốt cháy nham nhở tạo thành biểu tượng Loric cho (Số) Năm.