Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Chương 30

❊ ❊ ❊

CHẲNG AI NGỦ ĐƯỢC CHÚT NÀO VÀO ĐÊM ĐÓ. Ờ THÌ, ngoại trừ hai người trong chúng tôi khi mà họ chẳng thể tỉnh dậy được, và đó là giấc ngủ mà tôi không nghĩ là sẽ có ai đó hào hứng muốn tham gia.

Cha con tôi nâng John lên và đặt cậu ấy vào giường bên cạnh Ella, để họ nằm cạnh nhau, hai người họ thi thoảng lại lên cơn co giật. Sarah nhất quyết không rời khỏi phòng; cô ấy cầm tay John, vuốt nó nhẹ nhàng, cố gắng làm cậu ấy tỉnh dậy. Bernie Kosar cũng chẳng rời đi; nó nằm cuộn tròn ở cuối giường, thi thoảng rên ư ử, hoặc nhẹ nhàng áp vào chân John và Ella.

Tôi thò đầu vào phòng vài tiếng sau khi John ngã gục xuống. Sarah đã gục đầu xuống, áp vào mu bàn tay John. Tôi không chắc là cô ấy có ngủ hay không và tôi không muốn làm phiền cô ấy. Chả có gì thay đổi ở John và Ella. Cơ mặt họ co thắt, và cơ thể họ thi thoảng giật lên như thể họ bị vấp ngã trong giấc mơ và đang loạng choạng cố lấy lại thăng bằng. Tôi đã từng có những giấc mơ như vậy trước đây, những giấc mơ mà khi bạn bị vấp hay ngã khỏi một cái xe đạp. và tôi luôn tỉnh dậy trước khi chạm đất. Điều này có vẻ như không áp dụng với John và Ella.

Tôi nhìn John một cách kĩ càng hơn. Mới chỉ vài giờ trôi qua, nhưng làn da của cậu ấy đã trở nên tái như của Ella, những vòng đen xuất hiện quanh mắt cậu ấy. Nó giống như thể cậu ấy bị mất nước theo một cách nào đó. Và giờ khi nghĩ vậy, Ella trông cũng khá nhợt nhạt trước buổi luyện tập sáng nay, tôi lo rằng có một kiểu tác động vật lý nào đó liên quan tới những cơn ác mộng này, như thể chúng đang làm John và Ella trở nên yếu đi, hoặc là tệ hơn thế.

"Sarah?" tôi thì thầm, và rồi nhận ra là có thì thầm thì cũng chả để làm gì. Chúng tôi muốn hai người họ tỉnh dậy cơ mà. Đáng lẽ tôi phải đập nồi đập chảo mới đúng. "Mọi người đang tụ tập lại trong phòng khách đó".

Sarah cựa mình, lắc đầu. "Tớ ở đây thôi", cô ấy nói nhỏ. "Tớ không muốn bỏ họ lại".

Tôi gật đầu và không thúc ép gì nữa. Tôi rời khỏi phòng và tiến tới xưởng làm việc, nơi cha tôi đã dành số thời gian còn lại của đêm rồi cắm mặt vào cái máy tính. Khi tôi tiến vào, những mẫu ngôn ngữ đang cuộn đi trên màn hình, nhưng có vẻ ông ấy chưa có thêm tí tiến độ nào trong việc bẻ khóa mớ tài liệu của lũ Mogadorian kia.

"Có gì không cha?" Tôi hỏi.

"Chưa có gì cả", ông đáp, quay lại nhìn tôi. Ông phải chớp mắt vài lần, mắt ông giãn to bởi nhìn màn hình máy tính quá lâu. "Cha đã tạo ra một phần mềm tự động giải mã để cha khỏi phải ngồi đây giám sát quá trình. Nó khá là, à, lỗi thời. Cha hơi lạc hậu so với mấy món phần mềm bây giờ, nhưng nó sẽ vẫn có thể bẻ khóa được thôi. Cha chỉ hi vọng nó không quá lâu".

Tôi liếc nhìn những trang giấy Mogadorian đã được quét. "Cha có nghĩ có thứ gì đó trong đám này liên quan đến mấy cơn ác mộng không?"

"Cha không biết. Dù thời gian chúng xảy ra có vẻ trùng khớp".

"Yeah". Tôi nhận thấy điện thoại của cha mình đang ở trên mặt bàn. Tôi vỗ vào nó. "Cha vẫn thử gọi cho Adam đấy à?"

Tôi không nghĩ điều đó là có thể, và mặt cha tôi gục xuống nhiều hơn. "Ừ. Cũng chả có tiến triển gì".

Tôi vỗ lên vai ông. "Đi thôi cha. Những người khác đang họp mặt và muốn chúng ta tham dự cùng".

Những Garde còn lại đang đợi trong phòng khách căn hộ. Họ đã đang thảo luận về tình thế với cơn ác mộng kia, điều mà họ gần như đã làm vài giờ qua mà chẳng có thêm tiến triển gì.

"Ella đã từng làm thế với tớ trước đây", Marina đang nói, giọng cô ấy trầm lặng. "Kéo tớ vào giấc mộng của em ấy. Tớ lẽ ra nên cảnh báo với cậu ấy, nên cảnh bảo với mọi người. Nhưng tớ cũng từng chạm vào người em ấy trước đây, khi tớ vẫn cố đánh thức em ấy, và chả có gì xảy ra cả. Tớ đã quá hoảng loạn ..."

Ngồi cạnh cô ấy trên ghế, Tám vòng tay qua vai Marina. Cô ấy dựa vào người cậu ấy khi cậu ấy nói, "Ổn mà. Cậu đâu thể biết được điều này sẽ xảy ra".

Chín đang đi đi lại lại quanh phòng, điều được coi là một sự cải thiện khi cậu ta không còn đi lại trên trần nhà nữa. Cậu ta có lẽ vẫn đang đi lại quanh cái đèn chùm nếu như Sáu không phát cáu lên với cậu ta vì việc làm khó chịu đó. Lần duy nhất tôi thấy, cậu ta không thèm đáp lại và chỉ đơn giản tiếp tục làm vậy ở một chỗ ít gây khó chịu hơn. Cậu ta nhìn lên phía tôi đầy hi vọng khi thấy tôi vào phòng.

"Thế nào?" Chín hỏi.

Tôi lắc đầu. "Chẳng có gì thay đổi. Họ vẫn chưa tỉnh dậy".

Năm đập tay vào đùi thất vọng. Thật nhảm nhí. Tớ thấy thật vô dụng khi cứ ngồi đậy thế này".

Sáu đang nhíu mày kinh hoàng khi tôi mới tiến vào, nhưng cô ấy ngẩng mặt lên khi nghe Năm nói. Cô ấy chầm chầm gật đầu, nghĩ ngợi. "Chúng ta nên nói về chuyện đó".

"Về cái gì?" Marina hỏi.

"Về việc tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Hộp của Năm sẽ chẳng tự thu hồi được đâu".

Chín dừng đi lại, nghĩ ngợi những gì Sáu vừa nói. Marina trông thất kinh trước ý định đi làm nhiệm vụ.

"Cậu muốn rời đi bây giờ á?" Marina hỏi. "Cậu phát điên rồi à?"

"Sáu đúng đó", Năm chen vào. "Chúng ta cũng đâu có thể làm được gì nêu cứ ngồi mãi ở đây".

"Bạn chúng ta đang hôn mê và các cậu muốn bỏ họ lại?" Marina rít lên.

"Cậu làm nó nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng tớ chỉ cố làm việc thiết thực thôi", Sáu nói. Nó nghe có vẻ giống với điều cô ấy nói với tôi trên mái nhà, rằng cô ấy miễn cưỡng trước việc tạo một mối quan hệ như thế nào bởi vì nó là khi mọi thứ trở nên tệ hại. Thời khắc đó có vẻ như đang hiện hữu rồi đây.

"Nó thiết thực, nhưng không có nghĩ là nó đúng đắn", tôi lẩm bẩm. Tôi không định nói nó thành tiếng, những đã qua một đêm dài và có cả tá thứ đang diễn ra trong đầu tôi.

Một sự tổn thương thoáng qua trên mặt Sáu, nhưng nó biến mất ngay khi cô ấy ngoảnh mặt đi khỏi tôi. Cô ấy quay sang Chín. "Cậu nghĩ sao?"

"Tớ không biết", Chín nói. "Tớ không thích việc bỏ mặc John và con bé".

"Nếu ngay cả Chín cũng chùn bước trước một nhiệm vụ, vậy thì cậu biết đó không phải là ý tưởng tốt", Marina nói, nghe bực tức. "Nếu họ cần chúng ta thì sao hả Sáu?"

"Chúng ta đâu có bỏ mặc họ", Năm nói, lên giọng. "Ít nhất thì cũng đâu hơn gì việc ngồi đây với cuộc thảo luận vô bổ này. Những con người sẽ chăm sóc họ cũng như bây giờ thôi".

"Chắc chắn rồi", cha tôi nói. "Bọn chú sẽ làm tất cả những gì có thể".

"Chúng ta cần tìm hiểu xem tại sao việc này lại xảy ra", Marina nói. "Nếu không phải là thứ tạo ra những cơn ác mộng thì là việc Ella đã làm gì để khiến John bất tỉnh như vậy".

"Mấy cậu có để ý tới việc ta cô bé sáng lên khi chạm vào cậu ấy?" Tôi hỏi. Nó như là một Biệt năng hoặc gì đó.

"Kiều Biệt năng nào làm thế chứ?" Chín hỏi, chỉ về phía phòng ngủ.

"John đã nghĩ em ấy dùng một Biệt năng mới để dọa lão Setrákus Ra chạy mất khi ở New Mexico", Marina nói, nghĩ ngợi. "Bọn tớ chưa bao giờ có cơ hội kiểm chứng điều đó".

Hoặc cũng có thể là khả năng Thần giao cách cảm của cô bé trở nên điên loạn. Có lẽ cô bé xâm nhập vào đầu cậu ấy và mất kiểm soát", Tám gợi ý. "Cô bé mới bắt đầu có các Biệt năng của mình. Ai mà biết được cô bé có thể làm gì?"

Tôi nhớ lại khoảng thời gian của chúng tôi ở Paradise, nhớ lại John đã phải tập luyện nhiều như thế nào để điều khiển khả năng Lumen của mình trong vài tuần đầu. Có vẻ như khả năng Thần giao cách cảm của Ella còn khó điều khiển hơn nữa. Tôi nhận thấy Năm chầm chập gật đầu như thể cậu ấy cũng nhớ lại điều gì đó.

"Hồi tớ mới có Externa, tớ gặp khó khăn thay đổi làn da của tớ trở lại bình thường", Năm nói. "Albert từng dùng một khối lăng trụ trong Hộp của tớ và nó cũng giúp ích, tớ chẳng biết nữa, bằng cách nào đó làm tớ thấy thoải mái. Tớ đã có thể đổi làn da của mình thành bình thường".

Sáu chỉ vào Năm. "Đó thấy chưa. Một ý kiến khác về việc nên đi Everglades và lấy thứ đó dù nó là gì đi nữa".

Chín gật đầu đồng ý. "Tớ không thể tin được, nhưng có lẽ cậu cũng có chút hữu dụng nào đó đấy Năm".

Năm giơ hai tay lên. "Ờm, đợi đã, tớ còn chả biết nó có hiệu quả với Ella không. Hay là cách nó hoạt động như thế nào nữa".

"Tớ vẫn nghĩ là chúng ta không nên bỏ lại họ như thế này", Marina nói.

"Thực ra, chú nghĩ tách các cháu ra khỏi John và Ella là một ý tưởng tốt", cha tôi nói. "Ai mà chắc là việc này không lan truyền theo một cách nào đó, nhất là khi nếu nó liên quan tới khả năng Thần giao cách cảm của cô bé? Chúng ta không thể để thêm bất cứ ai trong các cháu bị như thế nữa".

"Làm thế nào mà chúng ta chống lại được nó?" Chín hỏi cộc cằn, nhíu màu lại, có lẽ là đang nghĩ mọi cách có thể để đánh bật một cơn ác mộng. "Ý tớ là, nếu Setrákus Ra có thể cứ thế mà làm chúng ta chìm vào hôn mê như thế, làm thế nào mà chúng ta có thể chống lại điều đó?"

Hắn đã xuất hiện trong các giấc mơ của bọn tớ trước đây", Tám nói. "Bọn tớ đều tỉnh dậy, chẳng sao cả".

"Lần này khác mà", Marina níu kéo.

"Đó là từ lần cuối Johnny tỉnh dậy", Chín nói. "Điều này có nghĩa là cái thứ chết tiệt này đã mạnh hơn".

"Hoặc thứ tạo nên sự khác biệt là Ella", Sáu nói. "Có lẽ Setrákus Ra đã tập trung vào cô bé vì hắn biết nó sẽ làm sức mạnh tâm trí của cô bé trở nên hỗn loạn".

Tôi nhìn về phía Năm. "Và cậu nghĩ cái thứ lăng trụ trong Hộp của cậu có thể giúp?"

Cậu ấy nhún vai thay cho câu trả lời. "Tớ còn chả chắc nó thực sự làm được gì, chỉ biết rằng nó đã giúp được tớ. Đi lấy nó có vẻ có ích hơn là cứ ngồi đây".

Chín đập tay vào nhau. "Tớ đồng ý với Năm. Hay đi lấy nó nào".

Marina đã trở nên im lặng kể từ khi chống lại ý tưởng tới Everglades. Giờ Sáu nghiêng người sang và đặt một tay lên tay cô ấy. "Cậu có thấy ổn với toàn bộ chuyện này không?", Sáu hỏi.

Marina từ từ gật đầu. "Nếu các cậu tin rằng đây là cách tốt nhất để giúp họ, vậy tớ theo các cậu".

Tôi đi xuống khu đỗ xe để nhìn các Garde rời đi. Sarah chẳng thể rời đi khỏi giường John và cha tôi đã quay lại kiểm tra cái máy dịch ngôn ngữ Mogadorian kia. Tôi đang cầm một cặp tài liệu đầy những giấy tờ mà John đã bảo tôi chuẩn bị nhờ máy tính của chú Sandor - bằng lái xe giả cho mỗi Garde, ít giấy tờ về một chuyến đi chơi của trường học giả mạo, hành trình bay từ Chicago tới Orlando. Họ sẽ có thể đi mà không bị phát hiện.

Tôi rút những giấy tờ của John ra và nhét nó vào túi mình. "Đoán là mấy cậu sẽ không cần tới nó", tôi nói, đưa số còn lại cho Sáu. Tôi giữ đám giấy tờ hơi lâu và Sáu buộc phải giật nó ra khỏi tay tôi. "Xin lỗi, chỉ là mình hơi lo lắng về việc này".

"Đó là việc làm đúng đắn mà Sam. Mọi thứ sẽ ổn thôi".

Chín vỗ lên vai tôi và đi chọn một chiếc xe để lái tới sân bay. Năm theo cậu ta, chẳng thèm nói tạm biệt. Khiến tôi bất ngờ, Marina trao cho tôi một cái ôm.

"Chăm sóc họ nhé, được chứ?", cô ấy nói.

"Dĩ nhiên rồi", tôi đáp, cố gắng để nghe vững tâm. "Họ sẽ ổn thôi. Mọi người cố về sớm nhé".

Tám gật đầu với tôi và rồi cậu ấy cùng Marina đi theo Chín. Việc đó để lại mỗi Sáu và tôi. Cô ấy giả bộ xem qua xấp giấy tờ, nhưng thực ra tôi có thể nói là cô ấy nán lại vì muốn nói gì đó.

"Mọi thứ đều ở đó", tôi nói với cô ấy.

"Tớ biết. Chỉ kiểm tra lại thôi", cô ấy đáp, ngẩng lên nhìn tôi. "Muộn nhất là đêm mai bọn tớ sẽ về".

"Cẩn thận đó", tôi nói.

"Cám ơn", cô ấy nói, chạm vào tay tôi.

Một khoảng lặng khó xử, chả ai trong chúng tôi biết phải làm gì. Tôi ước chúng tôi có thêm chỉ mười lăm phút nữa thôi trên mái nhà. Tôi cảm thấy chừng đó là đủ để biết được cái quái gì sẽ xảy ra giữa hai chúng tôi. Giờ, chúng tôi đứng đây như là một cặp đôi mới trở về từ một buổi hẹn kì quặc, chả ai biết người còn lại nghĩ gì hay phân vân không biết đây có phải là lúc thích hợp để tạo đột phá. Ờm, có lẽ Sáu biết chính xác tôi đang nghĩ gì và chỉ là không biết phải làm gì với thông tin đó. Tôi chắc chắn chả biết gì về những thứ đang xảy ra trong đầu cô ấy. Tôi cảm thấy là mình nên nói hay làm gì đó, nhưng rồi khoảnh khắc đó trôi qua, tay cô ấy bỏ khỏi tay tôi, và cô ấy quay đi tiến tới chỗ những người khác. Dù có gì giữa chúng tôi đi nữa, nó cũng sẽ phải đợi.

Căn hộ của Chín giờ còn rộng lớn khi mọi người đã đi mất. Tôi dạo bước qua những sảnh trống trơn và những căn phòng sang trọng, không chắc là mình phải làm gì. Cuối cùng tôi trở lại phòng Ella để kiểm tra, đúng lúc Sarah đang rời đi. Đây là lần đầu tiên cô ấy rời khỏi John kể từ lúc cậu ấy gục xuống.

"Cha cậu bắt mình phải ăn gì đó", cô ấy giải thích một cách buồn bã, trông kiệt sức từ việc phải thức cả đêm.

"Ừ, ông ấy không thích việc ai đó chết đói", tôi đáp. Sarah mỉm cười mệt mỏi với tôi và tôi đặt tay mình lên lưng cô ấy, dìu cô ấy về phía bếp. Cô ấy tựa đầu vào vai tôi trong lúc đi.

"Bọn tớ đã có vô số cuộc tranh luận về việc một trong chúng tớ sẽ bị thương. Nó dương như là cuộc chiến dai dẳng nhất trong mối quan hệ của bọn tớ". Cô ấy cười cay đắng. "Điều buồn cười là, tớ đã luôn nghĩ người đó sẽ là mình, không phải John. Cậu ấy được cho là sẽ chẳng ai đụng tới được".

"Geez, Sarah, cậu đang hành động như thể cậu ấy đã bị chém làm đôi hay tương tự ý. Cậu ấy có thể sẽ bật dậy trong vòng một tiếng nữa và sẽ nổi giận khi họ đi mà không có cậu ấy". Tôi cố gắng để nghe lạc quan. Sarah có lẽ là đã quá mệt để nghe thấy sự không chắc chắn trong giọng nói của tôi.

"Nếu cậu ấy đã bị chặt làm đôi, họ đã có thể chữa cho cậu ấy", cô ấy nói. "Đây là một thứ gì đó khác. Tớ có thể thấy sự đâu đớn trên mặt cậu ấy. Nó như thể cậu ấy bị tra tấn ngay trước mặt tớ và tớ lại chẳng làm được gì về chuyện đó".

Tôi rót cho Sarah một cốc nước và lấy chút đồ ăn Tàu thừa từ tủ lạnh. Tôi chẳng buồn hâm nóng nó lên. Chúng tôi ăn trong im lặng, xúc những thìa cơm rang lạnh ngắt và sườn lợn rút xương thẳng từ trong hộp bìa. Tôi lặp lại cụm từ cậu ấy sẽ ổn thôi hết lần này tới lần khác trong đầu tôi, như là niệm thần chú, cho tới khi tôi tự tin rằng mình có thể nói nó một cách thuyết phục, kể cả nếu tôi không hoàn toàn tin nó là thật.

"Cậu ấy sẽ ổn thôi", tôi nói như đinh đóng cột với Sarah.

Khi Sarah quay lại theo dõi tình hình John và Ella, tôi cố gắng nghỉ ngơi một chút trong phòng khách. Tôi đoán là khi bạn vừa mới nhìn thấy bạn thân nhất của mình bị hút vào tình trạng ngủ liên tục, mấy giấc ngủ ngắn có thể trở thành nỗi ám ảnh. Dù vậy, cơ thể tôi mệt mỏi hơn là sức mạnh từ nỗi lo lắng của tôi, và tôi ít nhất là đã ngủ được vài tiếng.

Điều đầu tiên tôi làm khi tỉnh dậy là kiểm tra John và Ella. Vẫn chưa có chuyển biến gì.

Tôi dạo bước xuống Giảng đường nghĩ rằng một chút tập luyện sẽ tốt cho tôi. Có lẽ nếu tôi lấy khẩu súng nổ to nhất trong kho vũ khí của Chín và dùng tập bắn, tôi sẽ đánh thức John và Ella.

Tôi dừng lại giữa chừng ở xưởng làm việc. Nó trống trơn. Cha tôi hẳn đã về phòng để nghỉ ngơi.

Cái máy tính bảng vẫn cắm vào máy tính và tôi có thể thấy năm chấm xanh đã tới Florida, giờ đang di chuyển chậm rãi về phía nam. Tốt đấy. Nó có nghĩa là Sáu và nhưng người khác không gặp rắc rối nào trong việc sử dụng mấy cái thẻ định danh ở sân bay và chẳng có tên Mog do thám nào chờ sẵn để phục kích họ. Mọi thứ diễn ra đúng như những gì John đã tính. Chỉ là cậu ấy không còn tỉnh mà thấy nó.

Tôi nhận thấy một thứ gì đó nhấp nháy ở góc một màn hình máy tính. Đó là chương trình dịch mà cha tôi đã cài đặt. Hẳn là nó đã tự động chạy suốt thời gian rồi. Tôi mở lại cửa sổ làm việc, một hộp thoại bật lên.

DỊCH THUẬT HOÀN THÀNH. IN RA BÂY GIỜ?

Tôi nuốt nước bọt, không chắc rằng mình có xứng là người đầu tiên nhìn những bản dịch tài liệu của lũ Mogadorian kia không, nhưng vẫn chọn CÓ. Một máy in bên dưới bàn làm việc bắt đầu chạy, nhả ra bản tài liệu. Tôi lấy tờ đầu tiên trước khi số còn lịa kịp in ra.

Một số từ còn lộn xộn hoặc tối nghĩa, rõ ràng là nó không hoàn toàn chính xác 100 phần trăm. Nhưng dù với vài từ sai sai đó, tôi nhận ra tài liệu đó ngay lập tức. Tôi đã từng thấy nó trước đây.

Tôi nhận thấy mình đang nín thở, tay mình đã nắm chặt lại khiến cho tờ giấy bị nhàu nát. Tôi đứng như trời trồng tại chỗ, sự bất tin và sợ hãi làm tê liệt những hành động mà tôi cần làm ngay.

Tôi đang giữ trong tay một bản sao của những ghi chép mà cha tôi làm về các món đồ Inheritance của các Garde. Phía dưới cùng là địa chỉ của tòa nhà John Hancock Center.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.