Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Chương 24

❊ ❊ ❊

"VẬY KHI NÀO THÌ MỌI NGƯỜI ĐI FLORIDA?" Sarah hỏi một cách bình thường, như thể nó là một kì nghỉ mà tôi đã lên kế hoạch.

Tôi kiệt sức rồi. Dù đó là một kiểu mệt mỏi dễ chịu - hôm nay là một ngày làm việc hiệu quả. Không dành thời gian chạy và trốn, không phí thời gian. Chúng tôi phân loại những thứ bên trong Hộp chúng tôi, Sam tìm được cách in cho chúng tôi những cái thẻ định danh giả như thật, và tôi có chút thời gian tập luyện trong Giảng đường mới được tu sửa lại.

"Hai ngày nữa kể từ bây giờ, anh hi vọng là thế", tôi trả lời Sarah, ngả người xuống sàn nhà làm một lượt chống đẩy nhanh trước khi đi ngủ. "Anh muốn tập trung mọi người vào Giảng đường ngày mai, để xem thử cả đội sẽ như thế nào. Anh không nghĩ sẽ có nhiều rắc rối trong việc lấy lại Hộp của Năm, nhưng em chả bao giờ biết trước được gì đâu. Nó sẽ tốt khi mọi người có chút kinh nghiệm tập với nhau. Và rồi bọn anh sẽ đi".

Sarah trở nên yên lặng. Tôi nhìn lên cô ấy. Cô ấy ngồi ở mép giường - giường của chúng tôi, vẫn khá là thấy kì cục khi nghĩ thế - chân cô ấy khoanh tròn bên dưới cô ấy. Cô ấy mặc bộ đồ ngủ của cô ấy - một cái áo phông cổ chữ V màu xám và một cái quần đùi của tôi. Cô ấy đang nhìn tôi, nhưng chả có vẻ gì là để ý tới những gì tôi nói. Tôi hắng giọng và cô ấy chớp mắt, nhoẻn miệng cười. "Xin lỗi nhé, anh làm em mất tập trung khi chống đẩy như thế. Chúng ta đang nói về chuyện gì nhỉ?"

Tôi ngồi xuống giường cạnh cô ấy, luồn các ngón tay vào mái tóc của cô ấy. Cô ấy mỉm cười với tôi và bất chợt tôi chả còn cảm thấy mệt mỏi gì nữa. Sẽ là nói dối nếu tôi nói là tôi chưa từng nghĩ về việc có thể sẽ xảy ra nếu chúng tôi ngủ chung giường. Mọi thứ đã trở nên bận rộn kể từ khi chúng tôi tới Chicago, giữa những cơn ác mộng của Ella, lời kêu gọi giúp đỡ của Năm, và sự mất ngủ của chính tôi. Thêm việc những người khác ngủ ngay ở những phòng bên cạnh, nó cứ cảm thấy không đúng thế nào ý.

"Florida", tôi nhắc lại cho cô ấy.

"Ồ đúng rồi", Sarah nói. "Anh đã từng sống ở đó một thời gian đúng không?"

"Ừ, vài tháng. Tại sao?"

"Chỉ là em đang cố lấp đầy một số khoảng trống. Vẫn còn khá nhiều thứ em không biết về anh, John Smith". Cô ấy đặt tay lên má tôi, để ngón tay chạy dọc xuống cổ tôi và rồi ra vai tôi. "Va, nói chuyện giúp em phân tâm khỏi thứ em thật sự muốn làm".

Tay tôi xuyên qua mái tóc cô ấy, tới gáy cô ấy, và từ từ nhảy múa xuống sống lưng cô ấy. Sarah rùng mình một chút và tôi trượt lại gần hơn, cúi đầu xuống về phía cô ấy. "Em biết đấy, đêm nay khá yên tĩnh. Anh nghĩ mọi người đã ngủ hết rồi".

Đúng lúc đó, ai đó gõ cửa phòng chúng tôi. Mắt Sarah mở to và bật cười, đỏ mặt. "Liệu căn giờ tệ hại có phải là một trong các Biệt năng của anh không?"

Tôi mở cửa và thấy Sáu đang đứng đợi, mặc áo khoác, như thể cô ấy mới từ bên ngoài vào. Cô ấy liếc nhìn qua vai tôi về phía Sarah, rồi thấy cái kiểu nhìn biểu cảm của tôi, và nhếch mép cười đen tối. "Oops", cô ấy nói, "tớ cắt ngang à?"

"Không sao", tôi nói, giả bộ như không có gì xảy ra. "Chuyện gì thế?"

"Cậu cần lên mái nhà và xem cái này. BK đang phát điên lên đấy".

Chúng tôi mặc thêm quần áo bên ngoài bộ đồ ngủ và lao đi theo Sáu. Tôi có thể nghe thấy BK ngay cả khi chưa tới cầu thang dẫn lên tầng thượng. Âm thanh cu cậu đang tạo ra như thể là sự kết hợp của tiếng soi tru và một con voi đang thổi qua vòi của mình - nó to và đầy tình cảm, không phải là một âm thanh tệ, nhưng hoàn toàn là không phải từ Trái đất.

"Nó không chịu ngừng lại", Chín nói, ngay khi tôi xuất hiện trên tầng thượng. Cậu ta đang xoa xoa thái dương, có lẽ là kiệt sức bởi dùng Telepathy cố gắng làm Bk bình tĩnh lại.

Cu cậu vẫn gần như đang ở trong hình dạng chó, mặc dù hình dạng cứ thay đổi thất thường, như thể nó sẽ biến thành một con gì đó khác bất cứ lúc nào. Cái gạc từ Hộp của Tám đang được ngậm chặt trong hai hàm răng nó, và âm thanh thì không có vẻ gì là bị chặn lại cả. Những giọt nước dãi chảy dọc theo cái gạc vào bộ lông của BK. Nó đang ngồi lên chân sau, mũi hướng về phía mặt trăng, âm thanh du dương kì lạ kia cứ thế phát ra từ nó. Trông như thể nó đang bị thôi miên vậy.

Tám dịch chuyển tới trước cầu thang dẫn xuống dưới. "Tớ đã bảo Sam và chú Malcolm theo dõi những kênh khẩn cấp, phòng khi mấy tên hàng xóm khó chịu gọi cảnh sát", cậu ấy nói. "Tớ chả biết câu ta bị làm sao, John à, nhưng tớ nghĩ là có liên quan tới cái gạc kia".

"Chẳng có nhẽ", Sáu nói. Cô ấy búng tay về phía BK. "Yên lặng nào, Bernie Kosar!".

BK trông chả có vẻ gì là để ý cả. Tôi thấy Marina ở rìa mái nhà, dùng khả năng nhìn đêm của mình để xem có ai có thể phát hiện ra chúng tôi không. May mắn thay, chúng tôi đang ở vị trí đủ cao và Chicago thì đủ ầm ĩ nên tôi nghĩ không ai có thể nghe thấy BK. Dù vậy, tôi vẫn không muốn liều mạng.

"Các cậu đã thử lấy cái gạc khỏi nó chưa?" Tôi hỏi.

"Rồi", Chín đáp. "Nó không thích thế. Gầm gừ với tớ và không chịu nhả ra. Tớ không muốn làm nó bị thương".

"Nghe có vẻ không giống BK", Sarah nói, mắt mở to lo lắng.

"Có lẽ là một kiểu ác mộng của Chimæra?" Sáu gợi ý.

Tôi lắc đầu. Mọi thứ kì lạ với Bk bắt đầu khi nó có được cái gạc kia. Nó không có vẻ gì là sẽ có gì đó trong Hộp chúng tôi chống lại chúng tôi. Ngay cả cái vòng tay của tôi, dù đau muốn chết lúc đầu, nhưng hóa ra lại vô cùng hữu dụng. Phải có một cách giải thích thỏa đáng cho việc này.

"Ella đâu?" Sarah hỏi. "Có thể cái này giống với những gì xảy ra với cô bé, nhưng giờ là với Chimæra?"

"Ngủ không biết gì luôn", Marina đáp. "Và việc này có vẻ hoàn toàn khác biệt".

Tôi dùng khả năng Telepathy của mình - Bernie Kosar, cậu cần phải yên lặng ngay - nhưng chả có phản hồi nào cả. Chẳng thấy còn có sự lựa chọn nào khác ngoài cố giật cái gạc ra khỏi cậu ta, tôi bước tới. Trước khi tôi kịp bước bước thứ hai, Bernie ngồi xuống trên bốn chân, nhả cái gạc ra. Tiếng hú của nó vang vọng trong tai tôi thêm vài giây nữa. Tôi vớ lấy cái gạc bằng Telekinesis của mình và cầm cái thứ đầy dãi đó. BK vẫy đuôi vui vẻ, nhìn tất cả mọi người.

Tôi giao tiếp bằng mắt với Chín, cả hai chúng tôi đều dùng Telepathy nói chuyện với BK. "Có vẻ như nó không biết việc gì vừa xảy ra", tôi nói.

"Mày say à, BK?" Chín hỏi, hoang mang.

BK chạy tới chỗ chúng tôi, vẫy đuôi. Nó có cải kiểu hưng phấn giống khi chúng tôi vừa trở lại sau một buổi chạy bộ thực sự thỏa mãn bên ngoài.

"Mày phát điên lên", tôi nói với nó. "Mày có biết mày đã lên đây làm ồn đủ kiểu không?"

BK ngồi xuống cạnh chân tôi. Sarah ngồi xổm xuống gãi tai nó.

"Mấy cậu có thể hỏi nó đang làm gì không?" Sarah nói, nhìn lên tôi và Chín.

"Đang cố", tôi đáp, và Chín cũng gật đầu, nheo mắt về phía BK. "Nó khá là nhiều hình ảnh và cảm xúc, cậu biết chứ? Không hoàn toàn là các từ ngữ".

"Sủa bằng Telepathy", Tám nhận xét.

"Gần như là thế", Chín đáp.

"Nó nói -" Tôi dừng lại, muốn chắc rằng là mình cắt nghĩa đúng ý nghĩ của BK. "Nó nói là nó đang gọi những con khác". Tôi giơ cái gạc lên. "Tớ đoán đó là công dụng của cái này".

"Những con khác?" Marina hỏi. "Ý cậu là những con Chimæra khác từ tàu của Ella?"

"Tớ đoán vậy", tôi đáp, nhìn xuống BK. Mày có nghĩ là chúng nghe thấy mày không?

BK nằm ngửa ra, như muốn Sarah xoa bụng nó. Tôi đoán đó là kiểu nhún vai của Chimæra.

"Nó không biết", tôi nói.

Chín lắc đầu. "Được rồi, thảm họa đã được ngăn chặn. Tớ đi ngủ đây. Chúng ta có thể có một đêm mà không có tiếng la hét hay hú lên không, làm ơn đi?"

Mọi người theo Chín xuống tầng, để lại Sarah, tôi và BK. Bầu không khí buổi đêm thật mát mẻ và, giờ khi BK đã ngừng làm ồn, nó thật thanh bình. Tôi quỳ xuống cạnh Sarah và vòng tay quanh cô ấy. "Lạnh không?"

"Không hẳn", cô ấy nói, mỉm cười. "Nhưng anh có thể để tay đấy. Em hiểu tại sao anh thích ở trên này đến thế".

Chúng tôi cứ ngồi như thế một lúc, Sarah trong vòng tay tôi, cả hai chúng tôi nhìn về phía chân trời thành phố Chicago. Đây là một trong những khoảnh khắc hoàn hảo, kiểu mà tôi cần lưu giữ và ghi nhớ khi mọi thứ trở nên ảm đạm.

Và rồi, có lẽ Sarah đã đúng và căn giờ tệ là một trong những Biệt năng của tôi, một bóng hình đen tách khỏi bầu trời và lao về phía chúng tôi.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.