SÁU ÔM CHẦM LẤY TÔI MẠNH ĐẾN NỖI TÔI GẦN NHƯ NGÃ QUỴ. Cánh tay của cô ấy choàng qua cổ tôi, và đôi bàn tay tôi đang xoè ra áp sát vào lưng cô ấy. Áo của cô ấy ướt sũng bởi trận chiến vừa rồi của các Garde, nhưng tôi không bận tâm về điều đó chút nào cả. Tôi chú tâm hơn vào mấy lọn tóc vàng đang lướt nhè nhẹ trên má tôi. Những mộng tưởng mà tôi hay nghĩ khi vẫn còn bị giam giữ? Phần lớn tron trong số chúng chắc có cảnh đại loại giống như thế này.
"Sam", Sáu thì thào, tỏ vẻ kinh ngạc, giữ chặt mãi lấy tôi cứ như thể tôi có thể biến mất đi vậy, "cậu đây rồi."
Tôi đáp lại bằng một cái ghì thật chặt. Có lẽ chúng tôi ôm chầm lấy nhau lâu hơn cho phép trước mặt mọi người xung quanh. Ngay cạnh tôi, tôi nghe thấy bố đang hắng giọng.
"Này, Sáu, cậu sẽ nhường lượt cho người khác chứ?"
Đó là Sarah, cô rụt rè tiến lại cạnh chúng tôi. Sáu buông tôi ra, bất giác trông có vẻ ngượng ngùng. Tôi không chắc là đã nhìn thấy vẻ ngoài cứng rắn của cô ấy lại trở nên yếu mềm đến thế này. Tôi cảm thấy má mình đỏ dần lên. Tôi thấy mừng vì ngoài này khá tối.
"Chào, Sam," Sarah nói, cũng ôm chầm lấy tôi.
"Chào", tôi đáp lại. "Khó mà tưởng tượng nổi là gặp lại cậu ở đây. Phải mất một quãng đường dài từ Paradise để tới đây đấy."
"Không giỡn chứ," Sarah đáp.
Đằng sau vai Sarah, tôi đang thấy John chạy về phía chúng tôi. Cậu ta đi cùng một anh chàng tóc nâu trông thấp người mà tôi đoán chừng đó là Số Năm người đã đăng dòng tin nhắn trực tuyến kia. Chính điều đó đã đưa bố và tôi đến Arkansas, phần mềm quét thông tin của ông ấy đã quét được bản tin kia. Chúng tôi lái xe không ngừng nghỉ từ Texas để đến đây kịp vào những phút cuối của trận chiến.
Trong lúc Năm còn do dự đứng ở phía sau trông lo lắng khi gặp quá nhiều người mới như thế này, John tiến ngay về phía tôi. Một nụ cười có cảm giác như xé toạc khuôn mặt của tôi - nó không chỉ vì tôi đã gặp lại người bạn tốt nhất của mình, nó còn là cảm giác chúng tôi sẽ là một phần của một việc lớn sẽ diễn ra cùng nhau. Chúng tôi sẽ đi giải cứu thế giới.
John cười lại với tôi, rõ ràng là đang vô cùng phấn khích khi thấy tôi đang ở đây, nhưng vẫn có một cái gì đó trong mắt của cậu ấy mà tôi không thể hiểu được. Cậu ấy siết chặt lấy tay tôi.
"Hãy trả lời tớ một câu", John nói một cách đột ngột, không chịu buông tay tôi ra. "Cậu còn nhớ cái ngày khi ở trong phòng của cậu, khi cậu đã nghĩ rằng tớ là một người ngoài hành tinh chớ?".
"Ừ, thì sao?"
"Cậu đã làm gì?"
Tôi nheo mắt lại với John, không chắc tại sao cậu ấy lại hỏi tôi như thế này. Tôi liếc sang cha tôi, người đang dõi theo cuộc chuyện trò một cách hiếu kì, chờ đợi tôi giới thiệu ông với những người bạn Loric. "Ừm, tớ chĩa một khẩu súng về phía cậu. Đó có phải là điều cậu muốn không?".
"Ồ, Samuel," cha tôi lẩm bẩm một cách trách móc, nhưng John lại bật cười trước câu trả lời của tôi. Ngay lập tức, cậu ấy kéo tôi lại cho một cái ôm thật chặt.
"Xin lỗi về việc đó, Sam à. Tớ chỉ muốn chắc rằng cậu không phải là Setrákus Ra đang giả danh", John giải thích. "Cậu chả biết gặp lại cậu vui như thế nào đâu"
"Tớ cũng vậy", tôi đáp lại. "Tớ thực sự nhớ việc đánh nhau với những con sâu không lồ".
John cười, lùi lại một bước từ phía tôi.
Năm ngập ngừng giơ tay lên, bước về phía trước. "Tớ không biết phải nói gì nữa. Setrákus Ra có thể thay đổi hình dạng ư?"
Đó cũng là tin mới cho tôi. Tôi vô thức chạm vào vết bỏng nơi cổ tay tôi. Tôi từng tận mắt chứng kiến sự độc ác mà Setrákus Ra có thể làm. "Làm thế nào cậu biết được điều đó. Chẳng nhẽ cậu đã đối đầu với hắn ta rồi à?"
John gật đầu từ tốn, nhìn về phía của Năm. "Ừ. Tôi muốn gọi nó là một trận hoà. Tôi sẽ kể cho cả hai cậu toàn bộ mọi chuyện, nhưng trước hết...". Ánh mắt của John chuyển hướng nhìn sang cha tôi. "Sam, đây có phải người mà mà tớ nghĩ không?"
Tôi lại cười toét miệng. Cứ như thể ôi đã chờ đợi hàng năm trời để giới thiệu bố tôi với bạn bè mình. "Này mọi người", tôi nói, với tất cả niềm tự hào mà tôi có, "đây là bố mình, Malcolm. Tớ có thể cam đoan rằng đó đích thị là ông ấy chứ không phải là Setrákus Ra giả danh, nếu như cậu lo lắng về điều đấy".
Bố tôi tiến về phía trước, lần lượt bắt tay với các Garde và Sarah.
"Cám ơn bác vì đã giúp đỡ", John nói, ra hiệu về phía khẩu súng của bố tôi."Thật mừng vì bác đã mang theo đồ chơi".
"Có vẻ như cháu cũng đã kiểm soát được tình hình đó thôi", bố tôi nói với John. "Bác chỉ muốn bắn một thứ gì đó của lũ Mogadorian đã từ lâu rồi thôi".
"Kiểm soát được tình hình", Sáu cười, lắc đầu. "Với mình thì dường như cậu sắp bị nuốt chửng thì đúng hơn, John à".
"Thì, nó không phải là kế hoạch tốt nhất của mình". John nhún vai, mỉm cười. Sarah vỗ nhẹ vào lưng như khích lệ cậu ấy.
Năm chăm chú vào tôi và bố tôi. "Bác không phải người Loric", cậu ta nói dù đó là sự thật hiển nhiên, như thể cậu ta vừa mới hiểu mọi chuyện. "Cháu đã nghĩ bác là một Cêpan, nhiều tuổi và đại khái thế".
Bố tôi cười to. "Rất tiếc vì đã làm cháu thất vọng. Bác chỉ là một lão già, hi vọng có thể giúp ích phần nào".
Năm nhìn sang John, gật đầu. "Cậu thực sự có một đội quân hùng hậu đấy anh bạn".
Sáu và tôi liếc nhìn nhau. Tôi cũng không chắc lắm nếu nghĩ cậu bạn mới này đang có ý mỉa mai hoặc hoạ chăng cậu ta là một kẻ đần độn chính hiệu. Qua nét mặt của cô ấy, tôi nghĩ cô ấy cũng chả biết chắc.
"Sáu người đang ở đây và bốn người còn lại đang đợi chúng ta ở Chicago", John nói. "Tớ không nghĩ rằng mười người chúng ta có thể trở thành một đội quân thực thụ, nhưng cám ơn vì đã nói vậy".
"Tớ nghĩ là không", Năm lầm bầm trong miệng.
"Tớ muốn nghe tất cả mọi thứ về việc làm thế nào mà hai người tìm được nhau", John hỏi. Cậu ấy nhìn cha tôi một cách gần như là thận trọng, như thể cậu ấy vừa gõ cửa nhà tôi và hỏi xem liệu tôi có thể ra ngoài và chơi trò người ngoài hành tinh xâm lược không. "Trước tiên, thưa ngài Goode, cháu chỉ muốn bác biết rằng cháu không bao giờ muốn làm Sam dính líu đến chuyện của này. Cháu xin lỗi vì đã đặt Sam vào tình thế nguy hiểm, nhưng cháu không nghĩ rằng chúng cháu có được ngày hôm nay như thế này nếu không có cậu ấy".
"Chắc như bắp là không rồi", Sáu tỏ vẻ đồng tình, mỉm cười với tôi. Tôi quay sang chỗ khác, cảm thấy đỏ mặt dần đỏ lên.
Bố tôi có vẻ xúc động. "Đặt bản thân mình vào vòng nguy hiểm vì sự an toàn của Trái đất đã là truyền thống của nhà Goode rồi. Nhưng dù sao thì bác cũng cám ơn vì cháu đã nói thế." Bố đặt một bàn tay lên vai tôi. "Bác mừng vì hai đứa đã gặp được nhau. Và dẹp cái từ 'ngài' đi - bác Malcolm là được rồi".
Có tiếng còi báo động đâu đó quanh đây, và nó ngày một gần hơn. Chúng tôi rất có thể đang ở một vùng miền quê của Arkansas, nhưng chính quyền địa phương chắc chắn sẽ nhận thấy một con tàu vũ trụ bị bắn hạ khỏi bầu trời. Họ chắc sẽ tới đây sớm thôi.
"Chúng ta cần phải đi ngay", Sáu nói.
John gật đầu tán thành, bắt đầu chạy bộ về phía những hàng cây. "Xe của chúng ta đang đậu gần đường cao tốc."
"Tớ sẽ đi cùng Sam và bác Malcolm", Sáu nói, "nhân tiện chỉ họ đường tới chỗ chúng ta luôn".
John, Sarah và Năm hướng về phía đường cao tốc. Trong khi đó, những ánh đèn nhấp nháy bắt đầu xuất hiện xung quanh Fouke, bố tôi và tôi, cùng với Sáu, chạy tới chỗ chiếc Rambler. Trong lúc bố tôi ngồi vào ghế lái, Sáu chạm vào cánh tay tôi.
"Mình xin lỗi nếu, ừm, làm cậu thấy ngượng với cái ôm khi nãy. Ngay trước mặt bố cậu và cả mọi người xung quanh. Mình hi vọng rằng điều đó không quá kì quặc".
"Không có gì mà", tôi nói một cách vội vã, ngụ ý muốn cho Sáu biết rằng cái ôm đấy là điều tuyệt vời nhất xảy đến với tôi trong một quãng thời gian khá dài. "Nó tuyệt vời là đằng khác"
"Đừng có quen với việc thấy tớ mềm yếu như vậy", Sáu nói, nhìn tôi lạnh lùng. Tôi nghĩ rằng cô ấy đang trêu tôi thôi. "Chỉ là tớ không ngờ tới việc cậu xuất hiện thôi".
"Vậy ý cậu là tớ cần phải mất tích một thời gian nữa thì mới được ôm một cái nữa à?"
"Chính xác", Sáu đáp, và sau đó ngồi vào ghế sau. Cô ấy ngập ngừng, suy nghĩ về một cái gì đó một tẹo, và sau đó đột nhiên ôm tôi một lần nữa. "Thôi được. Một lần nữa thôi nhé".
Tôi ôm chặt lấy cô ấy trong lúc bố tôi khởi động xe. Khuôn mặt của bố được rọi sáng lên bởi bảng điều khiển của xe và mặc cho ông ấy có đang cố giả đò là không như vậy, tôi có thể nói là ông đang nhìn hai chúng tôi. Nếu tôi có thể, tôi sẽ không bao giờ để cô ấy rời xa tôi nữa - chúng tôi sẽ cứ ôm nhau mãi cho tới khi cảnh sát địa phương đến bắt chúng tôi thì thôi.
Sáu buông tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi cố giữ vẻ mặt bình thường, nhưng có lẽ nó không hiệu quả lắm.
"Thực tế thì", cô ấy nói, "tớ chưa bao giờ từng nghĩ cậu là Setrákus Ra. Tớ nhận ra cậu ngay lập tức".
"Cám ơn", tôi đáp lúng túng, cố gắng tìm cái gì đó hay hơn để nói, như là tôi đã nhớ cô ấy như thế nào hay giờ gặp lại được cô ấy nó tuyệt vời ra sao. Trước khi tôi có thể nghĩ được bất cứ điều gì, Sáu đã ngồi vào ghế sau xe.
Cô ấy chỉ đang thắt dây an toàn khi Năm hắng giọng. "Uh", cậu ta nói."Cái viên đá mà cậu ném vào tớ là thứ gì thế?"
Chúng tôi đều quay lại nhìn chằm chằm cậu ta. "Ý cậu là viên Xitharis á? " Sáu hỏi.
"Ừ", Năm nói. "Cái đó. Tớ đại khái là, uh, làm rớt nó mất rồi" .