Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 39 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
Chương 32

❊ ❊ ❊

"BÁM CHẮC!"

Chúng tôi đều nghiêng về một phía khi Chín tùy tiện bẻ lái chiếc thuyền gắn quạt của chúng tôi - chính xác như tên gọi, một chiếc thuyền nhỏ được đẩy đi bởi một cái quạt lớn gắn ở đuôi - đi vòng một khúc gỗ lộn ngược trôi nổi trong làn nước bùn đầm lầy này. Tám xíu nữa thì mất thăng bằng và phải bám lấy tay tôi để giữ vững. Cậu ấy nháy nhanh một nụ cười bẽn lẽn khi bỏ tôi ra để tôi đập một con muỗi. Bầu không khí thì ẩm ướt, với đám côn trùng bay rào rào còn to hơn tiếng quạt trên thuyền. Nơi này ngửi đầy mùi đất màu mỡ và cỏ dại.

"Nhìn kìa!" Tám hét to lên hơn tiếng quạt để có thể nghe thấy . Tôi ngả sang một phía chỗ một đám hoa huệ lớn bị đánh dạt bởi thứ gì đó trôi qua. Đầu tiên tôi nghĩ đó là một khúc cây khác, nhưng rồi tôi nhận thấy một cái đuôi sần sùi vẫy qua làn nước và biết đó là một con cá sấu. "Giữ tay các cậu trong thuyền", Tám hét lên.

Tôi nhìn con cá sấu biến mất sau một đám cây quá khổ bên trái chúng tôi. Tôi có thể hiểu tại sao Năm nghĩ Everglades là nơi an toàn để giấu các món đồ Inheritance của cậu ấy; nó là một mê cung từ đám cỏ cao và làn nước bùn, trống không ngoại trừ đám bọ và những con thú rình rập.

Chúng tôi đi theo thứ coi như là con đường trên mặt nước, nơi mà đám cỏ dày đặc và cây cối chồi lên ở hai bên cho phép các con thuyền đi lại được. Mà cũng chẳng có ai khác ngoài này - chúng tôi chưa thấy một con người nào khác kể từ khi chúng tôi nhận thuyền ở chỗ cho thuê độ một giờ trước. Mà ngay cả đó cũng chỉ là một căn nhà tồi tàn nằm ở nơi kết thúc con đường và điểm bắt đầu của đầm lầy. Chúng tôi có ba con thuyền gắn quạt rỉ sét để lựa chọn neo dập dềnh ở bến tàu lung lay. Một người đàn ông sống một mình ở đây, cháy nắng và có mùi như tổng hợp của đồ uống có cồn và dầu nhớt, nấc cục suốt quá trình giải thích cách hoạt động của con thuyền trước khi đồng ý ít tiền mặt cho một tấm bản đồ nhàu nát về khu vực này cùng chìa khóa thuyền. Ông ta không hỏi bất kì câu hỏi nào, điều khiến chúng tôi đều biết ơn.

Sáu đang tập trung đọc tấm bản đồ kia. Cô ấy đang so sánh nó với tấm bản đồ trên mạng về Everglades mà chúng tôi in ra, cái mà Năm đánh dấu nơi cậu ấy giấu Hộp của mình. Cô ấy liên tục nhìn qua lại giữa tấm bản đồ của chúng tôi và tấm bản đồ nhàu nát nhưng chi tiết hơn về đường đi kia. Cô ấy bỏ đẩy hai tờ giấy ra, khó chịu. "Tớ chả thể hiểu được cái này", cô ấy lầm bần.

"Đừng lo về việc đó", Chín đáp, đưa chúng tôi tiến về trước, về phía mặt trời lặn. "Năm nói cậu ta biết mình đang tới đâu. Hãy tạo cơ hội cho cậu ta trở nên có ích chứ".

Tôi liếc nhìn lên bầu trời, tìm kiếm Năm. Cậu ấy bay mất độ mười lăm phút trước, khẳng định mình có thể tìm thấy Hộp của mình nhanh hơn từ trên cao. Phía chân trời đang dần chuyển sang màu hồng mà thường thì tôi sẽ thấy khá đẹp, nhưng giờ nó lại có vẻ như là một điềm xấu.

"Tớ không muốn nghe có vẻ như một đứa chết nhát", tôi nói thận trọng, gạt một đám tóc ra sau tai, "nhưng tớ thực sự không muốn ở ngoài này sau khi trời tối đâu".

"Tớ cũng thế?, Tám thêm vào, búng nhẹ vào tấm bản đồ trên tay Sáu. "Nhất là khi người hoa tiêu đáng mến của chúng ta đây không biết làm thế nào để đưa chúng ta trở lại với nền văn minh".

Sáu nheo mắt nhìn Tám nhưng không nói gì. Chín chỉ cười. Những mảng mồ hôi lớn trên áo cậu ta là nó tối màu lại và đám bọ lượn lờ quanh cậu ấy liên tục, nhưng có vẻ như cậu ấy chả buồn để tâm. Thực ra thì, Chín có vẻ thích thú việc này - sự ẩm ướt, nhớp nháp, cảm giác nguy hiểm chực chờ. Đó là bản tính của cậu ấy. "Tớ đang nghĩ là chúng ta có thể ở lại cắm trại cũng được", cậu ấy nói.

Tám và tôi than van. Nếu không phải đám cá sấu lượn lờ xung quanh trong làn nước bên dưới chúng tôi, tôi chắc chắn sẽ tận dụng cơ hội này té nước vào Chín. Tôi nhìn lên bầu trời lần nữa, cố mở mắt tìm kiếm Năm.

"Tớ chắc cậu ấy sẽ trở lại sớm thôi", tôi nói. Chả có lí do gì để mà không lạc quan cả. Cho tới giờ, nhiệm vụ này đã diễn ra khá nuột mà không có chút rắc rối nào. Tôi vẫn không cảm thấy đúng đắn khi bỏ lại John và Ella như vậy, nhưng những người khác đã đúng. Chúng tôi chả thể làm gì cho họ ở Chicago. Tôi vẫn chưa hoàn toàn đạt tới cảnh giới hăng hái như Chín, nhưng rõ ràng là tôi thấy tốt hơn khi ở ngoài này làm gì đó, tìm kiếm một cách để giúp đỡ những người bạn của mình và chiến thắng cuộc chiến này.

Ít nhất là cho tới khi chúng tôi không bị lạc trong đầm lầy này. Cái đó thì chả giúp ích được gì cả.

Một cái bóng lượn qua phía trên chúng tôi. Năm. Cậu ấy lơ lửng phía trên con thuyền một chút trước khi nhự nhàng hạ xuống bên cạnh chúng tôi. Cậu ấy ướt sũng mồ hôi, cái áo phông màu trắng của cậu ấy trở nên trong suốt.

Chín cười khúc khích. "Có lẽ sẽ giảm được vài cân nếu chúng ta ở ngoài này đủ lâu, hả, cậu nhóc to xác?"

Năm nghiến chặt răng, cởi cái áo ra trong tình trạng lơ mơ. Chúng tôi đều hơi béo và vã mồ hôi, nhưng vì lí do nào đó mà Chín không thể ngừng chọc ngoáy Năm. Tôi đã từng hi vọng rằng có lẽ trò chơi cướp cờ sẽ giúp họ giải tỏa được vài vấn đề, nhưng giữa họ vẫn tràn đầy sự căng thẳng.

"Kệ cậu ấy đi", tôi nói với Năm. "Cậu đã tìm thấy Hộp của mình chưa?"

Năm gật đầu, chỉ về phía chúng tôi vốn đang hướng tới. "Có một khoảng đất trống cách khoảng một dặm nữa. Nó ở đó".

Chín thở dài. "Sao cậu không lấy nó luôn rồi bay trở lại đây, anh bạn?"

Năm nhếch mép cười với Chín. "Cậu không nghe rõ kế hoạch, phải không? Chúng ta chả đã bỏ phiếu cậu sẽ xử lý mọi công việc tay chân nặng nhọc còn gì nữa".

"Hả?" Trông bối rối, Chín nhìn về phía Tám. "Cậu ta nghiêm túc đó hả?"

Tám nhún vai, hùa theo trò chơi.

Sáu tạo một tiếng động khó chịu. "Cứ lái cái thuyền chết tiệt này đi đã, Chín".

"Aye-aye, thưa thuyền trưởng", Chín nói, vung vẩy mấy ngón tay. "Một chiếc Hộp, tiến thẳng tới chỗ nó".

Sáu chuyển ánh nhìn về phía Năm. Cô ấy ít nói hơn thường lệ. "Tại sao cậu không lấy luôn Chiếc hộp đi?" Cô ấy hỏi lạnh lùng.

Năm nhún vai. "Trời đang tối rồi và đó là một nơi tốt để nghỉ ngơi , nếu chúng ta cần làm vậy".

"Thấy chưa?" Chín hét lên, sung sướng. "Cắm trại nào!"

"Mơ đi nhé", Tám nói, lắc đầu kịch liệt. "Lái thứ này nhanh hơn đi để chúng ta có thế biến khỏi đây".

Chín cho thuyền tăng tốc, và kết quả là hai hàng nước bắn tóe lên bên mạng thuyền khi nó lao vút đi.

Tôi đoán nơi Năm đang dẫn chúng tôi tới có thể được miêu tả như một hòn đảo. Thực sự thì, nó chỉ là một đống bùn ở giữa đầm lầy, đóng vai trò là hệ thống hỗ trợ cho một cái cây lớn và sần sùi trông như nó đã phát triển từ khi có khái niệm thời gian. Gốc cây to tới nỗi Chín phải lái con thuyền tới một cách cẩn thận, tránh việc bị mắc cạn. Chúng tôi trèo ra khỏi thuyền, chân chúng tôi ngập ngay trong bùn và trơn trượt trên những phần nhấp nhô chòi ra của cái cây. Có một vòng tròn cỏ cao mọc khỏi mặt nước quanh chúng tôi và những cành cây bên trên nhiều và to tới nỗi cả hòn đảo chìm trong bóng tối gần như ngay khi chúng tôi tiến vào. Nó còn lạnh hơn mười độ so với mặt nước bên dưới.

"Đây thực sự là một địa điểm khá tuyệt đó", tôi nói với Năm.

Ngực Năm phồng lên một chút trước lời khen ngợi hiếm hoi. "Ừ. Tớ đã cắm trại ở lại đây một đêm. Cái cây cổ thụ này thật tuyệt vời. Đoán là tớ sẽ chẳng gặp khó khăn gì tìm thấy nó lần nữa".

"Chúc mừng nhé", Chín càu nhàu, đập một con bọ trên cổ mình. "Vậy cái Hộp chết tiệt của cậu đâu hả?"

Năm dẫn chúng tôi tới ngay chỗ gốc cây. Phía dưới chân chúng tôi chằng chịt rễ cây; nó như thể cái cây là một nắm đấm cắm thẳng vào mặt đất và những rễ cây là những ngón tay của nó, bùn đất trào ra từ nắm tay bóp chặt của nó. Năm quỳ xuống một chỗ rễ cây, nơi trông như là chúng chụm lại một chút với nhau, gần như là một đốt ngón tay. Cậu ấy với xuống dưới đám rễ nơi chứa một đám bùn mềm trong đó.

"Nó ở dưới này", Năm nói, nhìn quanh. "Gần lấy được rồi".

Đám bùn tạo một tiếng động như ta hút không khí khi Năm kéo cái Hộp ra, như thể là nó miễn cưỡng nhả ra phần thưởng của chúng tôi. Năm quỳ trước nó, gạt lớp bùn khỏi bề mặt gỗ thân quen.

Tám vỗ lên vai tôi và chỉ vào chỗ đám cỏ cao đang bị rẽ ra hai bên. Tôi có thể thấy cái đầu phẳng và cặp mắt vàng của một con cá sấu, có lẽ cũng là con lúc nãy. "Trông ai có vẻ đang đói kìa", Tám đùa cợt.

"Nó đi theo chúng ta đấy à?" Tôi hỏi, một phần cũng là đùa lại, nhưng một phần thì cũng thấy sờ sợ. Tôi nép lại gần Tám hơn.

"Chỗ này đầy rẫy cá sấu", Năm nói hờ hững, nâng Hộp của mình lên.

"Cậu nói chuyện được với động vật đúng không nào?" Tôi hỏi Chín. "Nói với con thú đó là chúng ta không muốn chút rắc rối nào đâu".

"Có lẽ tớ sẽ giữ nó làm một con vật nuôi. Hoặc làm một cái áo da từ nó", Chín đáp, nheo mắt khi cậu ấy tập trung vào con thú đang tiến tới. Một thứ gì đó trên mặt cậu ấy bông nhiên thay đổi. "Đợi đã --"

Một cái đầu cá sấu thứ hai xuất hiện bên cạnh con đầu tiên, và vài giây sau một cái đầu thứ ba nhô lên từ đám bùn. Đầu tiên, tôi nghĩ chúng tôi đã bị phục kích bởi một đàn cá sấu, nếu như việc đó là có thể xảy ra. Nhưng rồi ba cái đầu nhô lên khỏi mặt nước cùng lúc, một cái cổ chằng chịt vết sẹo nối chúng với một cơ thể duy nhất. Các vết sẹo biến mất dưới một lớp lông đen trên ngực con thú, những giọt nước văng tung tóe khi một cánh dơi xòe ra. Nó cao tới khoảng năm mét và đứng trên một đôi chân trông giống như con người. Nó ngả về phía trước, sáu đôi mắt vàng nhìn chúng tôi một cách đói khát.

"Coi chừng!" Sáu hét lên, đúng lúc con thú đập cánh bay lên.

Con thú phủ bóng lên tôi khi trên trời. Đó là một điều khá buồn cười khi bạn để ý tới việc đó trong tình thế như thế này. Chân con quái vật to, những móng vuốt quặp vào mọc ra từ những ngón chân từ bàn chân ba ngón cũng như ở gót chân. Nhưng lòng bàn chân con thú trông có vẻ mềm, một cặp vết sẹo hình chữ S như được khắc vào lớp da ở đó, như thể một gã tiến sĩ Mogadorian nào đó kí tên trên tác phẩm của mình vậy.

Tôi thấy tất cả điều đó trong khoảnh khắc trước khi nó nhào xuống chỗ tôi.

"Cẩn thận!" Tám ôm lấy eo tôi và chúng tôi dịch chuyển tức thời về phía sau. Móng vuốt của con cá sấu biến dị kia cào mất một mảng rễ cây ở ngay chỗ tôi vừa đứng.

"Làm thế quái nào mà nó tìm thấy chúng ta?" Chín gầm gừ, kéo dài chiếc gậy của mình ra.

"Tớ không thấy tên Mog nào cả", tôi hét lên, quay vòng quanh, cố gắng bao quát cả khu đầm lầy. "Có lẽ nó đi một mình chăng?"

"Tớ sẽ đi hỏi nó".

Chín lao tới. Con quái thú đớp về phía cậu ấy với một trong ba cái đầu của mình. Chín dùng cây gậy đập một cú mạnh vào cái mõm gần nhất, đánh rụng vài cái răng vàng của nó. Với một tiếng rống đau đớn, con quái vật ra một đòn tấn công bất ngờ với một bên cánh, buộc Chín phải lùi lại.

Năm bỏ Hộp của mình xuống đất và mở nó ra. Sáu túm lấy vai cậu ấy. "Cái quái gì thế này?" cô ấy hét lên. "Cậu không thấy nó khi đi do thám à?"

"Nó xuất hiện từ dưới mặt nước. Làm thế nào mà tớ thấy nó được?" Giọng của Năm bình tĩnh, cậu ấy còn chả có vẻ gì là kình ngạc, không giống với việc John miêu tả cậu ấy trong trận chiến lần trước. "Đừng lo", cậu ấy tiếp tục. "Tớ có đúng thứ cần thiết đây rồi".

"Ai giúp chút không?!" Chín hét với lại trong lúc cậu ấy nhảy tránh một cú đớp từ một trong những cái đầu của con quái vật.

Tám dịch chuyển tức thời tới ngay phía trên ba cái đầu của con vật. Cậu ấy đá mạnh vào một cái mõm của nó, sau đó lại dịch chuyển đi tới bên cạnh Chín. Con vật rống lên bực tức, vỗ cánh điên loạn cố gắng bay lên trời. Chín và Tám chia nhau ra, cố gắng đánh thọc sườn con thú.

Trong khi Năm lục tìm trong Hộp của mình, Sáu vung hai tay lên trời. "Marina, canh chừng cho tớ khi tớ làm thế này". Tôi nghe thấy những giọt mưa đầu tiên rơi trên những chiếc lá cây.

Năm lấy ra một cái bao tay da từ trong Hộp của mình. Cậu ấy luồn nó vào ống tay mình. Khi cậu ấy cử động, một lưỡi dao mỏng độ ba mươi phân thụt ra từ phía dưới cổ tay cậu ấy. Năm cười. "Nhớ mày quá", cậu ấy nói với cái bao tay của mình, lưỡi dao thụt lại vào khi cậu ấy cử động lần nữa.

"Giáng sét xuống nhanh nhanh tí đê, Sáu!" Chín nói với lại. Con quái vật đang tấn công cậu ấy dồn dập. Tất cả những gì cậu ấy có thể làm là giơ gậy lên để làm chệch hướng hàng loạt những cú đớp từ ba cái mồm đầy răng kia. Đi giật lùi một cách mò mẫm, Chín vấp vào một cành cây và ngã ngồi. Con quái vật chuẩn bị nhào tới thì Tám biến hình, lấy hình dáng một thứ nửa người, nửa lợn lòi to lớn, một trong những hiện thân của thần Vishnu, tôi đoán vậy. Cậu ấy nắm lấy cái đuôi cá sấu của nó và kéo giật nó lại, giữ nó khỏi việc xé xác Chín.

Con quái vật quay vòng lại và cắn ngập răng vào vai Tám. Cậu ấy hét lên bằng cái mồm lợn lòi của mình và hình dáng cậu ấy bắt đầu nhấp nháy. Tôi thấy cậu ấy đang gặp khó khăn trong việc giữ tập trung từ sự đau đớn từ vết cắn.

"Tám!" Tôi hét lên. Tôi muốn tới chỗ cậu ấy, chữa vết thương cho cậu ấy, nhưng tôi không thể để mặc Sáu lại khi cô ấy đang tập trung tạo nên một cơn bão.

"Đi giúp cậu ấy đi", cô ấy nói qua hàm răng nghiến chặt. "Tớ sắp xong rồi".

Tôi lao đi, định sẽ tới chỗ Tám. Trước khi con cá sấu bay có thể đớp thêm một phát vào cậu ấy, một tia sét xé toạc bầu trời giáng xuống. Nó đánh trúng con thú và khiến nó ngã lăn ra, toàn thân co giật và bốc khói. Mưa giờ đã to hơn, Sáu thực sự đã tạo nên một cơn bão lớn.

Chín đã đứng được dậy. Cậu ấy lao tới khi con thú vẫn còn đang cố gắng đứng lên. Chín đánh con thú bằng chiếc gậy của mình nhưng những đòn đánh đó chỉ như muỗi đốt inox trước làn da xù xì kia.

Với việc Chín đã trở lại thế tấn công, Tám loạng choạng rời khỏi chỗ con quái vật, vẫn đang trong hình dạng thần Vishnu. Cậu ấy biến trở lại bình thường khi tôi tới gần và tôi có thể thấy một vết thương sâu hoắm và nham nhở trên vai phải cậu ấy. Tôi ấn tay mình vào vai Tám, để cái cảm giác lành lạnh chảy qua người vào cậu ấy, nhìn vết thương của cậu ấy dần khép miệng lại.

"Tớ có thể hôn cậu được đấy", Tám nói.

"Có lẽ là để sau khi chúng ta giết cái thứ kia đã", tôi đáp.

Con quái vật chồm lên và đập một bên cánh vào Chín, đánh bật cậu ấy ra phía sau. Ngay khi Chín không còn trong tầm ảnh hưởng, Sáu giáng xuống hai tia sét nữa. Tia sét đánh gục con thú một lần nữa và tạo một lỗ hổng lớn trên cánh nó, nhưng nó vẫn gượng đứng dậy được một lần nữa và rống lên. Có vẻ như chúng tôi chỉ làm nó tức điên hơn thôi.

"Cần làm gì để hạ gục cái thứ chết tiệt này?" Chín hét lên.

Một tiếng huýt cao vút vang lên, to và sắc lạnh tới mức tôi nổi da gà, nghe như tiếng móng tay cào lên bảng đen. Tôi quay lại và thấy Năm đang thổi vào một ống sáo trông vô cùng tinh xảo làm từ đá đen. Khi âm thanh chát chúa đó vang vọng trong không khí, cậu ấy nhìn không chớp mắt về phía con quái vật.

Ngay lập tức, nó như thể ý chí chiến đấu đã biến mất khỏi thứ kia. Nó gập đôi cánh to lớn lại quanh người và gục xuống đất, ba cái đầu áp vào ngực, gần như đang cúi đầu.

"Whoa", Tám thở mạnh.

"Thấy chưa?" Năm nói, hạ ống sáo xuống và nhìn quanh. "Thật dễ dàng".

"Nếu cậu có thứ đó từ lâu rồi, sao không dùng nó luôn đi?" Chín bực tức nói.

"Tớ cứ nghĩ là cậu muốn chút tập luyện", Năm nói, cười lạnh lùng với Chín.

Sáu lắc đầu. "Một trong các cậu có thể cứ giết thứ kia đi và chúng ta biến khỏi đây đã được không?"

"Rất sẵn lòng", Năm nói, làn da cậu ấy chuyển thành thép. Cậu ấy tiến hai bước về phía con thú đang quỳ kia, nhưng dừng lại ngay bên cạnh Sáu. "Tớ đã tạo ra thứ chết tiệt kia", Năm nói một cách lơ đãng. "Điều ít nhất tớ có thể làm là giết nó".

"Cậu làm cái gì cơ?" Tôi hỏi với sự ngờ vực.

Cú đấm thép của Năm lao tới với một lực mà tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy dùng bao giờ, làm một cú móc hàm với Sáu.

Lực đấm khiến toàn bộ thân hình Sáu bay lên không và rơi uỵch xuống cạnh chân tôi; tôi có thể thấy mắt cô ấy trợn ngược lên đầu và hai vệt máu chảy ra từ mũi cô ấy. Nhẹ thì bất tỉnh, mà nặng thì nứt sọ. Một cách bản năng, tôi cúi xuống để chữa cho cô ấy, nhưng khi tôi cố ngồi xuống thì một thứ gì đó đánh vào ngực tôi - không quá mạnh, còn chả tới nỗi làm tôi khó thở - nhưng tôi không thể cúi xuống nữa. Đó là Telekinesis. Năm đang nhẹ nhàng giữ tôi tại chỗ. Tôi nhìn cậu ấy, những giọt nước mắt bối rối chảy ra từ mắt tôi.

Tám phá vỡ khoảnh khắc im lặng, hét lên, "Tại sao cậu làm thế?!". Tiếng cậu ấy bị nuốt chửng bởi tiếng hét của Chín.

Cơ thể của Năm đã lại chuyển sang cao su và tay cậu ta kéo dài ra như một xúc tu, quấn hai lần quanh cổ họng Chín. Chín vùng vẫy, nhưng Năm nhấc bổng cậu ấy lên một cách dễ dàng. Tay cậu ta dài ra hơn nữa, treo Chín lủng lẳng cách mặt đất hơn ba mét, và rồi kéo mạnh xuống. Cậu ta nhúng Chín xuống dưới đầm lầy và cứ giữ như thế. Nhấn chìm cậu ấy.

Cả Tám và tôi đều cứng đờ khi Năm nhìn chúng tôi. Biểu cảm của cậu ta bối rối một cách thân thiện dù đang lấy một tay giữ Chín dưới nước và Sáu thì đang nằm bất tỉnh dưới chân tôi bởi cú đấm dã man kia. Tôi có thể thấy những rung động trên tay Năm chỗ Chín hẳn là đang đấm vào đó, cố gắng giải thoát chính mình. Những cú đấm hẳn chẳng làm Năm đau tẹo nào vì cậu ta gần như chả để ý gì đến việc đó.

Cậu ta ngồi lên Hộp của mình và nhìn chúng tôi.

"Ba chúng ta có lẽ nên nói chuyện", Năm nói bình tĩnh.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.