TÔI BƯỚC QUA MỘT THÀNH PHỐ BỊ TÀN PHÁ. TÔI ĐỨNG ở ngay giữa một con đường, nhưng chả có chút phương tiện giao thông nào đi lại cả. Những chiếc xe ô tô chất đống trên vỉa hè, nhiều cái trong số chúng chỉ còn là những cái vỏ cháy đen. Những tòa nhà gần đó - ít nhất là những tòa nhà vẫn còn trụ vững - đổ nát và bị che phủ bởi những vết cháy xém. Giày tôi giẫm lên một cái khăn đầy kính vỡ bên trong.
Thành phố này không có chút quen thuộc nào với tôi. Nó không phải Chicago. Tôi đang ở một chỗ nào đó khác. Làm sao mà tôi đến đây được nhỉ?
Thứ cuối cùng mà tôi nhớ là Ella đang nắm lấy tay tôi và rồi ... nơi này. Một mùi cháy khét như thứ gì đó bị đốt bằng a-xít tràn ngập bầu không khí, không thể xua đi được. Mắt tôi khô khốc bởi đám mây tro thổi dọc theo các con đường. Tôi có thể nghe thấy tiếng răng rắc tanh tách đằng xa; đâu đó, lửa vẫn còn đang cháy.
Tôi tiếp tục đi qua khu vực chiến sự trống không. Đầu tiên, tôi không nghĩ là sẽ có bất cứ ai khác. Và rồi, tôi nhận thấy một nhúm đàn ông và phụ nữ bẩn thỉu túm tụm bên trong phần còn lại của một khu căn hộ trống trơn. Họ đứng cạnh một cái thùng rác đang cháy, tự sưởi ấm chính mình. Tôi giơ tay lên chào và hét với vào.
"Xin chào! Chuyện gì đã xảy ra ở đây vậy?"
Thấy tôi, những con người kia co rúm vào. Họ hoảng loạn, từng người một biến mất vào trong bóng tối của tòa nhà. Tôi đoán là tôi cũng thận trọng trước người lạ nếu tôi sống sót qua bất cứ thứ gì đã xảy ra ở đây. Tôi tiếp tục đi.
Gió rít qua những cửa sổ bị vỡ và những cánh cửa võng xuống. Tai tôi căng ra; nếu tôi tập trung nghe ngóng, tôi gần như có thể nghe được một giọng nói đi theo những cơn gió.
Anh John ... Giúp em với, anh John ...
Giọng nói yếu ớt và xa cách, nhưng tôi vẫn nhận ra nó. Ella.
Tôi nhận ra tôi đang ở đâu - ờ thì, không hẳn là địa điểm địa lý thật sự, mà là nơi tâm trí tôi đang ở. Bằng cách nào đó, tôi đã bị kéo vào cơn ác mộng của Ella. Nó cảm giác vô cùng thật, nhưng chẳng phải đó cũng giống những viễn cảnh chế nhạo kinh khủng mà Setrákus Ra đã dùng với tôi hay sao. Tôi nhắm mắt vào, tập trung, và cố gắng buộc mình tỉnh dậy. Nó chả hiệu quả gì cả. Khi tôi mở mắt ra, tôi vẫn đứng trong thành phố đổ nát này.
"Ella?" Tôi nói, cảm thấy hơi ngu ngốc khi nói vào không khí như thế. "Em đang ở đâu? Làm thế nào để chúng ta rời khỏi đây?"
Chẳng có phản hồi nào cả.
Một mảnh báo thổi theo hướng tôi và tôi với xuống bắt lấy nó. Đó là trang nhất tờ Washington Post, vậy đây hẳn là nơi tôi đang đứng. Tơ báo có ngày cách thời điểm hiện giờ vài năm nữa. Đây là một viễn cảnh tương lai và là thứ mà tôi hi vọng sẽ không bao giờ xảy ra. Tôi tự nhủ với bản thân mình đây chính là cách mà Setrákus Ra đùa giỡn với chúng tôi. Mọi thứ ở đây đều chỉ là thứ hắn tạo ra.
Dù biết vậy, bức ảnh ở trang nhất làm tôi như ngừng thở. Một hạm đội tàu chiến Mogadorian hiện ra từ bầu trời đầy mây của Washington, lơ lửng ngay trên Nhà Trắng. Tiêu đề chỉ đúng một chữ, viết hoa in đậm.
CUỘC XÂM LĂNG*.
Tôi nghe thấy một tiếng ầm ầm ở phía trước, tôi vứt tờ báo đi, và bắt đầu chạy bộ về phía đó. Một chiếc xe tải quân đội màu tối băng qua ngã tư, di chuyển chậm, bị bao quanh bởi lũ Mogadorian. Tôi nhanh chóng dừng lại và cân nhắc việc trốn vào một con hẻm gần đó cho an toàn, nhưng lũ Mog dường như không nhìn thấy tôi.
Một đám đông lê lết đi theo cái xe tải. Họ là con người; gầy gò và nhợt nhạt, quần áo họ rách rưới, toàn bộ trông đói khát, nhiều người trong số họ bị thương. Họ đi theo với cái đầu cúi gằm, khuôn mặt buồn bã. Binh lính Mogadorian trang bị súng lớn đi cạnh họ, những hình xăm màu tối phía trên đầu chúng được khoe ra đầy tự hào. Không như những người kia, lũ Mog đều đang mỉm cười. Một thứ gì đó đang diễn ra - một sự kiện nào đó, việc mà đám Mogadorian muốn con người phải chứng kiến.
Gió lại thổi lên. John ... lối này ...
Tôi len vào giữa đám đông và đi theo những người này, giữ cho đầu mình cúi thấp. Thi thoảng tôi lại lén nhìn xung quanh. Đài tưởng niệm Washington trông nham nhở ở phía đường chân trời, nửa trên của nó đã bị cắt đi. Một cảm giác sợ hãi dâng trào trong tôi. Đây chính là tương lai sẽ xảy ra nếu như chúng tôi thất bại.
Đám đông được dẫn tới Đài tưởng niệm Lincoln. Có những người khác đã ở sẵn đây rồi, chờ đợi cái màn trình diễn bệnh hoạn của lũ Mogadorian này bắt đầu. Lá cờ Mĩ thường treo phía trên Đài tưởng niệm đã bị kéo xuống, thay thế bằng lá cờ đen có biểu tượng Mogadorian màu đỏ. Tệ hơn nữa là những đống đá chất đầy hai bên đường - ờm, đầu tiên thì tôi đã nghĩ chúng là đá. Khi nhìn gần hơn tôi nhìn thấy khuôn mặt của Lincoln, một vết nứt lớn chạy dọc xuống từ trán. Lũ Mogadorian đã phá hủy bức tượng và vứt nó ra khỏi Đài tưởng niệm.
Tôi chen lên trước đám đông. Chẳng có con người nào có vẻ thích thú khi ở phía trước cả, vậy nên họ cho tôi qua một cách dễ dàng. Một hàng lính Mog đứng ở mỗi bậc thềm, canh chừng những con người mất tinh thần này, những khẩu súng lớn của chúng chĩa về phía đám đông.
Setrákus Ra đi ngồi thoải mái trên cái ngai trên cùng Đài tưởng niệm Lincoln. Thân hình to lớn của hắn xuất hiện với bộ quân phục màu đen, trên đó gắn đầy ngù vai và huy chương. Một thanh kiếm Mogadorian to tổ chảng trong một cái vỏ chạm trổ nằm trên đùi hắn. Bảy cái Dây chuyền Loric treo lủng lẳng trên cổ hắn, mặt đá xanh của chúng phản chiếu ánh sáng mặt trời buổi trưa. Đôi mắt đen của hắn chậm rãi liếc nhìn đám đông. Chúng lướt qua ngay chỗ tôi đứng khiến tôi rùng mình, sẵn sàng bỏ chạy, nhưng hắn có vẻ không nhận ra tôi.
John ... anh có thấy em không ...?
Tôi phải nén lại một tiếng thở mạnh. Ella đang ngồi trong một cái ngai nhỏ hơn bên cạnh Setrákus Ra. Cô bé trông lớn hơn và nhợt nhạt hơn. Tóc cô bé nhuộm đen và được thắt bím rủ xuống vai. Cô bé đang mặc một cái váy sang trọng tới nỗi nó gần như là để chọc tức những con người rách rưới bên dưới đang nhìn cô bé choáng ngợp. Khuôn mặt cô bé vô cảm, như thể cô bé đã không còn cảm thấy gì trước những khung cảnh tăm tối thế này từ lâu rồi.
Setrákus Ra cầm tay cô bé.
Tôi cố nén lại ham muốn chạy lên những bậc thang kia và cố thử giết hắn, tự nhủ với bản thân mình rằng không có gì ở đây là thật cả. Mà dù sao đi nữa, ngay cả khi cái này là thật, tôi cũng chả có cơ hội nào làm được thế. Nguyên một đội quân Mogadorian đứng giữa tôi và Setrákus Ra lận.
Đám đông giãn ra nhường đường cho chiếc xe quân sự tôi thấy lúc trước đang tiến vào Đài tưởng niệm Lincoln. Thùng xe được mở ra và tôi có thể thấy hai tù nhân đang co cụm bên trong, đầu họ cúi xuống và tay bị còng. Có gì đó quen quen về họ.
Setrákus Ra đứng dậy khi chiếc xe dừng lại. Một sự im lặng bao trùm toàn bộ đám đông.
"Mang chúng tới đây", hắn nói to.
Một tên chiến binh Mogadorian to lớn bước ra khỏi hàng. Hắn trông không giống những tên khác; hắn không quá nhợt nhạt và những hình xăm màu đen trên đầu hắn trông gần như mới có. Hắn đeo một miếng bịt mắt và con mắt còn lại không phải là cái màu đen vô hồn của một tên Mogadorian. Tôi buộc phải lùi lại một bước khi tôi nhận ra cái gã tôi đang nhìn không phải là một gã Mogadorian.
Đó là Năm. Cái quái gì đang diễn ra ở đây vậy? Sao cậu ta mặc đồng phục giống bọn chúng?
Năm dẫn tù nhân đầu tiên ra từ thùng xe tải. Cậu ấy đã thêm vài tuổi và có một vết sẹo dài chạy ngang qua mũi và má cậu ấy, nhưng tôi vẫn nhận ngay ra Sam. Cậu ấy cúi thấp đầu, không nhìn Năm, trông thiếu sức sống và chán nản. Tôi nhận thấy Sam bị tật ở một chân và nó càng trở nên rõ ràng khi cậu ấy buộc phải trèo lên các bậc thang của Đài tưởng niệm Lincoln. Cậu ấy loạng choạng, suýt ngã, và một vài tên Mogadorian gần đó mỉm cười trước hành động đáng xấu hổ đó. Tôi thấy tức sôi máu và buộc phải hít một hơi sâu khi tôi thấy Lumen của mình bắt đầu hiện lên.
Tù nhân thứ hai thì không ngoan ngoãn như Sam. Ngay cả khi tay và chân đã bị còng, Sáu vẫn ngẩng cao đầu. Mái tóc vàng của cô ấy được cắt ngắn kiểu đầu đinh và khuôn mặt cô ấy cau lại thành một chiếc mặt nạ giận dữ, dù vậy trông cô ấy vẫn vô cùng xinh đẹp. Cô ấy lướt mắt một lượt qua đám đông con người bên dưới và rất nhiều người trong số họ nhìn xuống dưới đất, xấu hổ. Năm nói gì đó với cô ấy mà tôi không nghe được, nhưng cái vẻ mặt đó có vè gần như là xin lỗi. Đáp lại, Sáu nhổ vào mặt hắn. Trong khi Năm vuốt chỗ nước bọt khỏi mặt mình, một toán lính Mogadorian túm lấy Sáu và kéo cô ấy lên. Cô ấy vẫn là một chiến binh cho tới những thời khắc cuối cùng.
Sáu và Sam bị bắt quỳ xuống trước mặt Setrákus Ra. Hắn trông bực tức với họ trong một thoáng, rồi sau đó quay xuống nói với đám đông.
"Hãy xem đây", hắn nói lớn, giọng hắn vang vọng trong sự im lặng từ bên dưới. "Những kẻ cuối cùng của đám chống đối Loric! Hôm nay xã hội của chúng ta ăn mừng một chiến thắng lớn trước những kẻ dám cản đường lý tưởng sống của người Mogadorian".
Đám Mog đều hò reo. Những con người thì đều giữ im lặng.
Tôi suy nghĩ nhanh. Nếu Sáu và Sam là những người cuối cùng, vậy nó nghĩa là, trong tương lai này, tôi đã chết và những người khác cũng vậy. Nhưng cái dây chuyền đang treo lủng lẳng trên cổ Setrákus Ra - một trong số chúng là của tôi. Tôi lại tự nhủ với mình rằng chẳng có gì ở đây là thật cả, nhưng tôi vẫn cảm thấy kinh sợ như thường.
Năm bước lên và đứng cạnh Setrákus Ra. Hắn giữ cáo bao kiếm khi Setrákus rút ra cây kiếm to bự của mình. Setrákus vung vẩy thanh kiếm cho ai cũng thấy, rồi vung thử một cái sượt ngay qua đầu Sam. Ai đó trong đám đông hét lên và rồi lại nhanh chóng im bặt.
"Hôm nay, chúng ta đảm bảo một sự hòa bình trường tồn giữa con người và người Mogadorian", Setrákus tiếp tục nói. "Cuối cùng thì, chúng ta đã có thể dập tắt mối đe dọa cuối cùng đối với sự tồn tại vẻ vang của chúng ta".
Việc này rõ ràng chẳng có vẻ gì là vẻ vang cả. Con người rõ ràng là đã bị đánh bại trong vòng vài tháng và chịu hàng tháng trời dưới sự đô hộ của đám Mogadorian. Tôi tự hỏi bao nhiêu người sẽ theo tôi nếu tôi cố gắng tấn công Setrákus Ra. Có lẽ là không ai cả. Tôi không cảm thấy tức giận với họ, mà là tức giận với chính mình. Tôi lẽ ra nên bảo vệ họ, lẽ ra nên chuẩn bị cho họ tốt hơn về những gì sắp xảy đến.
Setrákus vẫn chưa ngừng bài diễn thuyết của mình. "Vào ngày lịch sử hôm nay, ta đã chọn ban vinh dự nói lời kết án cho người sẽ kế vị ta làm Lãnh tụ Kính yêu vào một ngày nào đó". Với một cử chỉ ra hiệu kiểu cách, Setrákus Ra chỉ về phía Ella. "Người kế thừa? Con sẽ trị vì như thế nào?"
Người kế thừa? Cái đó chẳng có tí hợp lý nào cả. Ella không phải là một người Mogadorian, cô bé là một người trong chúng tôi.
Tôi không có thời gian để hiểu toàn bộ những thứ đó là gì. Tôi nhìn Ella run rẩy đứng dậy từ chỗ của mình, trông như bị đánh thuốc. Cô bé nhìn xuống Sáu và Sam, đôi mắt đen và vô cảm. Rồi, cô bé liếc xuống đám đông, đôi mắt cô bé dừng lại ở chỗ tôi.
"Xử tử chúng", Ella nói.
"Rất tốt", Setrákus đáp.
Hắn cúi đầu thấp chào và rồi, với một động tác dễ dàng, chặt đầu Sáu với thanh kiếm của hắn. Đám đông chết lặng khi cơ thể cô ấy đổ xuống, im lặng tới nỗi tôi có thể nghe thấy Sam hét lên. Cậu ấy đổ gục xuống thân hình Sáu, vừa khóc vừa hét lên.
Tôi cảm thấy một cơn đau cháy da ở mắt cá chân mình. Một vết sẹo mới đang hình thành. Tôi nhắm mắt lại khi Năm nâng Sam lên, quay cậu ấy về phía lưỡi kiếm của Setrákus Ra. Tôi không muốn thấy những gì xảy ra tiếp theo, rằng tôi đã thất bại nặng nề như thế nào. Đây không phải là thật, tôi liên tục lặp lại với chính mình.
Đây không phải là thật, đây không phải là thật, đây không phải là thật ...
--------------------------------------------------
*Nguyên văn: INVASION