"WOW, JOHNNY. TÔI GỬI CẬU RA NGOÀI ĐỂ TÌM TIẾP VIỆN và cậu quay lại với một ông già, một tên mọt sách và một gã hobbit nhỏ bé. Làm tốt lắm".
Chín mỉa mai để chào đón chúng tôi ngay khi chúng tôi bước vào tiền sảnh của căn hộ cao cấp kì cục tại Chicago của cậu ta. Vậy nên, ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ta sau cuộc gặp ngắn ngủi ở Tây Virginia không hoàn toàn là vớ vẩn. Cậu ta thực sự là một kẻ đáng khinh.
Chúng tôi đã trở lại muộn hơn dự kiến của những người khác. Chúng tôi đã cố gắng tìm kiếm viên Xitharis, nhưng nó đã biến mất và chúng tôi không muốn ở lại đó lâu hơn cần thiết. Và dù không một ai cảm thấy vui vì điều đó, nó có vẻ như họ đang cố không đổ lỗi cho Năm về việc làm mất nó. Hay ít nhất là cho tới giờ.
Sau khi rõ ràng là nó đã biến mất, sau khi Năm đã xin lỗi cả trăm lần, Sáu chỉ hất nhẹ mái tóc và nhún vai. "Nó chỉ là một hòn đá thôi mà", cô ấy nói, nghe như là đang tự thuyết phục bản thân mình hơn. "Một hòn đá đầy sức mạnh, nhưng chúng ta cũng tự có đầy sức mạnh đó thôi".
Tuy vậy, rõ ràng điều đó chả giúp Năm có được thiện cảm với bất cứ ai. Đặc biệt là Chín.
"Tử tế đi nào", Sarah nhắc nhỏ Chín. Rõ ràng là những người khác đã quen với cái kiểu nói đùa không được dí dỏm cho lắm của cậu ta. Theo cái cách mà cậu ta và John đập tay nhau thay cho lời chào, tôi nghĩ rằng họ còn đã trở thành bạn bè. Còn Năm thì, có vẻ bị tổn thương. Đứng ngay cạnh tôi, cậu ta lén lút cố hít bụng mình lại. "Gã hobbit", cậu ta lặp lại, nói vô cùng nhỏ.
"Cái đó là từ trong một quyển sách", Tôi bắt đầu giải thích, nhưng cậu ta ngắt lời tôi.
"Tớ hiểu hàm ý của nó", Năm nói. "Điều đó chẳng mang nghĩa tốt lành gì".
"Đây là Chín", John nói, nghe được màn đối thoại của chúng tôi. "Mọi người dần sẽ có thiện cảm với cậu ấy. Hoặc, ờm, cậu sẽ quen với cách hành xử của cậu ấy".
Năm cho tôi một cái nhìn ngây ngô như thể cậu ta nghi ngờ việc đó và tôi không thể nào không mỉm cười đáp lại. Tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều cảm thấy một chút gì đó như là kẻ ngoài cuộc ở đây. Sáu cố nhất có thể cho tôi biết mọi thứ trên đường về đây, nhưng có khá nhiều câu chuyện và gương mặt mới tại Chicago này, đó là chưa kể nơi ẩn náu siêu dị trong lịch sử này. Tôi vẫn chưa thể tin các Garde đang sống ở một nơi như thế này. Nó là cái kiểu căn hộ sang trọng mà ta thường thấy trên mấy chương trình MTV, về cái đám nhà giàu thích tiệc tùng với lối sống ghen ăn tức ở. Cái cách mà Chín và Cêpan của mình có thể tạo nên chỗ này và tránh khỏi sự truy lùng của đám Mogadorian thực sự là rất ấn tượng.
John giới thiệu mọi người với Chín, giờ đã ngừng nói mấy câu đùa nhảm nhí đủ lâu để gặp Năm và cha tôi.
"Và cậu nhó Sam chứ nhỉ?" John kết thúc.
"Rõ ràng rồi", Chín nói, sải bước tới bắt tay tôi. Tay cậu ta nắm chặt và cậu ta thì cao hơn hẳn tôi khiến tôi phải ngửa cổ lên. Cậu ta hạ giọng xuống, không muốn những người khác nghe thấy. "Nghiêm túc nhé, anh bạn, xin lỗi vì đã bỏ cậu lại trong cái hang đó. Cái đó gần như là lỗi của mình vậy".
"Ổn mà", tôi đáp, khá choáng váng bởi lời xin lỗi kia.
Chín lật bàn tay tôi lại trước khi để tôi đi, nhận thấy những vết sẹo vẫn còn hồng trên cổ tay tôi. "Vậy là chúng cũng dùng cái đó với cậu hả?", cậu ta hỏi một cách trịnh trọng. Giọng cậu ta như thể cậu ta nhận thấy chúng tôi có gì đó giống nhau. Tôi đoán là tôi đã gia nhập hội anh em bí mật của những nạn nhân bị tra tấn bởi lũ Mogadorian.
Tôi chả biết nói gì cả. Tôi chỉ gật đầu đáp lại.
"Cậu đã thoát được", Chín nói, vỗ mạnh vào vai tôi. "Tốt đấy, người anh em".
John bắt đầu dẫn chúng tôi vào trong tách khỏi Chín, người coi như đứng chắn chúng tôi lại. Cậu ta làm tôi nhớ tới mấy con chó to đùng hay nhảy xổ lên khách khứa ngay khi họ bước chân qua cửa. Khi cậu ta cuối cùng cũng bước sang một bên nhường đường, tôi nhận thấy ba Garde khác mà Sáu đã kể cho chúng tôi - Bảy, Tám và một người trẻ hơn ắt hẳn là Mười. Họ đang đợi ở ngưỡng cửa phòng khác, có vẻ kiên nhẫn hơn là Chín khi ít nhất cũng để chúng tôi tiến vào trong đã.
"Nếu mọi người đang tự hỏi cái mùi kinh khủng đó là gì vậy, thì đó là mùi mấy món chay mà Marina đang nấu cho bữa tối", Chín nói.
"Thôi nào", người có mái tóc đen hẳn phải là Bảy - Marina - đáp lại nhẹ nhàng. "Nó sẽ ngon lắm, tớ đảm bảo đấy".
"Bửa tối", Chín khịt mũi kiểu chả quan tâm lắm, "sao cũng được. Ai quan tâm chứ? Tất cả chúng ta đã tìm lại thấy nhau! Một số thì béo hơn và thiếu kinh nghiệm hơn mong đợi, nhưng tớ thấy ổn với việc đó. Hãy đi tìm và diệt vài tên Mog nào".
"Cậu cần phải bình tĩnh lại, anh bạn à. Bọn tớ vừa phải lái xe liên tục gần mười hai tiếng liền", Sáu nói với Chín, đẩy vào ngực cậu ta túi đồ. "Đây này. Làm gì đó hữu ích đi".
Sarah nhanh chóng làm theo, tung túi của mình cho Chín. Một cách nhanh chóng, cậu ta gần như đang vác hết trên mình đống đồ mà chúng tôi đem từ xe lên.
"Được thôi, tớ sẽ mang chỗ đồ này đi", Chín đồng ý trong khi đi một cách nặng nề đem đống đồ của chúng tôi đi. "Nhưng rồi chúng ta ít nhất sẽ nói về việc đá đít vài đứa bon nó đấy".
Tôi nhận thấy Năm nhìn Chín chằm chằm khi cậu ta rời đi. Rồi, cậu ấy nhìn sang John.
"Chúng ta không thực sự sẽ đi đánh nhau ngay đấy chứ?"
John lắc đầu. "Chín chỉ quá phấn khích thôi. Tìm lại được nhau là bước đi lớn đầu tiên. Giờ chúng ta phải tìm hiểu xem phải làm gì tiếp theo".
"Tớ hiểu", Năm nói, nhìn xuống tay mình. "Tớ đoán là tớ chưa bao giờ coi bạo lực là một thứ gì đó đáng để phấn khích".
"Bọn mình không phải ai cũng giống Chín", Marina nói một cách xoa dịu trong lúc bước tới. Cô ấy chào đón chúng tôi một cách đầm ấm, lại còn cho Năm một cái ôm, thứ tôi nghĩ vừa làm cậu ấy ngạc nhiên vừa là cậu ấy cảm thấy thoải mái hơn một chút. Cô ấy hoàn toàn làm tôi thấy thoải mái hơn sau màn hành xử lỗ mãng vừa rồi của Chín.
Tám là người tự giới thiệu về bản thân tiếp theo. Tôi cảm thấy một sự dễ dãi từ cậu ấy, một sự thay đổi tốt sau màn thể hiện như con đực đầu đàn mà Chín làm ngay khi chúng tôi vừa xuất hiện. Dù vậy, tôi vẫn có thể thấy cậu ấy cũng phấn khích hệt như Chín, chỉ là cậu ấy tế nhị hơn thôi.
"Tớ có rất nhiều câu hỏi cho cậu. Cho tất cả mọi người", Tám nói. "Năm, tớ nóng lòng muốn biết cậu đã ở đâu, muốn nghe mọi thứ đã xảy ra với cậu".
"Ừ", Năm lầm bầm. "Được thôi".
"Tớ chắc là cậu đã trải qua rất nhiều thứ để tới được đây", Tám tiếp tục một cách khích lệ.
"Mấy tiếng lí nhí là tất cả những gì mà John và tớ có thể nghe được từ cậu ấy khi trên đường về đây", Sarah thì thầm với tôi.
Tôi có thể hiểu cảm giác choáng ngợp trong hoàn cảnh này; bạn gặp những người cuối cùng còn sống của dân tộc bạn lần đầu tiên nhưng hóa ra họ đã ở cùng nhau một thời gian rồi. Theo một cách nào đó, khá tốt khi có Năm với tôi, ngay cả khi chúng tôi không nói gì nhiều với nhau; tốt là bởi có ai đó cũng cảm thấy ngượng ngùng trong tình huống gặp gỡ này.
"Cậu từng sống ở Jamaica trước đây, đúng không nào?", Tám hỏi Năm.
"Đúng rồi đó", Năm đáp. "Dù sao cũng chỉ một thời gian ngắn thôi".
Tám trông có vẻ như đang chờ Năm nói rõ ràng hơn về việc đó. Khi cậu ấy không làm vậy, John lên tiếng.
"Đó là một chuyến đi dài và tớ nghĩ ai cũng mệt rồi. Có lẽ chúng ta có thể chia sẻ các câu chuyện vào bữa tối", John gợi ý.
Tám gật đầu và không thúc ép thêm gì Năm nữa. Tôi nhận thấy John đang cố gắng hành xử nhẹ nhàng với Năm, để cậu ấy làm quen với những người khác theo cách của cậu ấy. Tôi thấy hơi ngạc nhiên khi Năm không hỏi gì thêm về những người khác, nhưng có lẽ một phần cũng vì cậu ấy chưa sẵn sàng trả lời bất cứ câu hỏi nào về quá khứ của cậu ấy. Dựa theo cái cách cậu ấy xuất hiện mà không có Cêpan hay Hộp của mình, tôi chắc đó cũng lại là một câu chuyện dữ dội khác như những Garde khác có.
Với việc Tám thôi dò hỏi thông tin về Năm nữa, thành viên Garde cuối cùng cũng có thể tiến tới và tự giới thiệu về bản thân. Mặc dù Sáu đã nói với tôi cô bé sẽ nhỏ tuổi hơn, tôi vẫn thấy ngạc nhiên khi tận mắt thấy sự bé nhỏ của Ella khi gặp mặt. Tôi không thể hình dung được cô bé này sẽ đứng lên đối chọi lại với Setrákus Ra chứ đừng nói tới việc cô bé chính là tác nhân khiến hắn bỏ chạy, nhưng đó là những gì mà Sáu nói đã xảy ra. Tôi cảm thấy vô cùng ấn tượng.
"Tớ không biết là sẽ có Garde thứ mười cơ đấy", Năm nói trong khi bắt tay Ella. Đó là thứ giống với một câu hỏi nhất mà cậu ấy có kể từ khi chúng tôi bước vào đây.
"Có cái đó đâu. Em chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi".
Tôi thấy John nhìn Marina một cách tò mò. Marina thì nhướng mày thay cho câu trả lời, nói không thành tiếng, Tớ sẽ kể cho cậu sau.
Năm gật đầu với câu trả lời của Ella, nhìn ngắm cô bé một chút nữa trước khi nhìn xuống sàn nhà.
"Huh", Năm nói, cố tìm từ để nói. "Thực sự tớ cũng đã cảm thấy như vậy về chính mình. Con số của chúng ta, những món đồ Inheritance (Kế thừa) của chúng ta, cả cái nhiệm vụ này trên Trái đất nữa. Ý tớ là - mấy Elder đã nghĩ về việc này nhiều như thế nào? Các cậu có nghĩ họ chỉ, đại khái là, bốc tên chúng ta ra từ một cái mũ?"
Ai cũng đều im lặng một lúc, nhìn Năm chằm chằm. Đó là một bài diễn thuyết khá lạ lùng, nhất là khi bạn coi đây là lần đầu tiên mà các Garde còn lại tụ họp. Lẽ ra giờ là lúc để ăn mừng, nhưng Năm có vẻ lại muốn phá ngang việc đó.
"Um, đúng thế", Tám nói, vui vẻ phá vỡ sự im lặng. "Nó khá là buồn cười khi cậu nhìn mọi thứ theo cách như thế".
Cha tôi hắng giọng, cất tiếng nhẹ nhàng. "Chú có thể đảm bảo với các cháu là mọi thứ đều ít nhiều đã được tính toán chứ không chỉ đơn thuần là bốc chọn ngẫu nhiên". Ông quay sang Ella, trao cho cô bé một ánh nhìn an tâm mà tôi thường có mỗi khi trở về nhà sau buổi học sau khi bị bắt nạt. "Và sự trốn thoát khỏi Lorien của cháu chắc chắc không chỉ đơn thuần là một sự cố ngoài ý muốn thôi đâu. Nó giống như là một sự ban phước hơn, chú có thể nói vậy".
"Ừ, đúng thế", Năm nói, vẫn nhìn chằm chằm xuống sàn nhà khi nói chuyện với bố tôi. "Tớ đoán là người đàn ông này hẳn sẽ là một chuyên gia trên Lorien". Cậu ấy liếc nhìn lên, cố gắng nở một nụ cười khi nhận thấy mọi người đang nhìn mình như một kẻ dở hơi. "Xin lỗi", cậu ấy nhanh chóng thêm vào, "tớ chỉ nói mà không suy nghĩ gì cả. Tớ cũng còn chả biết mình đang nói cái quái gì nữa".
"Chú không hề tự coi mình là một chuyên gia", cha tôi nói nhẹ nhàng. "Chú xin lỗi nếu chú nói gì xúc phạm cháu. Nhưng chú tin vào những gì mà các Elder đã làm. Nếu chú không ..." Ông bỏ lửng, có lẽ đang nghĩ về quãng thời gian bị lũ Mogadorian giam giữ. Năm giờ trông có vẻ bối rối. "Bốn - à, John - tớ thấy khá mệt rồi. Có chỗ nào mà tớ có thể nằm nghỉ một lúc không?"
"Chắc chắn rồi, anh bạn", John đáp, vỗ lưng Năm. "Mình sẽ chỉ cho mọi người các phòng ở đây".
Vài phút trước, tôi cảm thông với Năm về sự ngượng ngùng của tình huống này đối với cậu ấy. Giờ, tôi chả biết nữa, một cái gì đó về cái cách mà cậu ấy nói với cha tôi khiến tôi cảm thấy khó chịu. Gần như có thể cảm thấy sự khinh bỉ trong giọng của cậu ấy, như thể cha tôi không thể nào có tí thông tin hữu ích nào về các Garde.
Cả nhóm - ngoại trừ Chín - dẫn chúng đi qua một hành lang chứa đầy các tác phẩm nghệ thuật có thể sẽ kiếm được một gia tài nhỏ tại một buổi đấu giá ở bảo tàng. Tôi vẫn chưa thể tin được một gã như Chín lại sống ở đây. Tôi cảm thấy như mình nên mặc một bộ vest chỉ để có thể đi lại trong đây. Trong khi chúng tôi đi quanh căn hộ cao cấp này, Sarah và Sáu rời đi giữa chừng để làm sạch sau chuyến đi, và Ella thì xin rút để đi giúp Chín sắp xếp các món đồ. Cuối cùng thì John dừng lại giữa một hành lang.
"Phòng này còn trống", John nói, mở một cánh cửa cho Năm. "Có vài bộ đồ dự trữ trong ngăn kéo đó, phòng khi cậu muốn thay đồ".
"Cám ơn", Năm nói, lê bước vào phòng. Cậu ấy chuẩn bị đóng cửa lại, nhưng nhận thấy chúng tôi vẫn nán lại ở ngoài, gần như vẫn nhìn cậu ấy. "Uh, gặp lại mọi người sau ở bữa tối nhé", cậu ấy lẩm bẩm, trước khi đóng cửa.
"Anh bạn này thú vị đấy", Tám nói không cảm xúc. Marina thúc cùi chỏ cho cậu ấy một cái vào mạn sườn khiến cậu ấy yên lặng. Tôi liếc về phía cánh cửa đã đóng nơi mà tôi cá là Năm vẫn đang đứng đó nghe ngóng. Tôi lại cảm thấy một chút đồng cảm cho cậu ấy. Không dễ dàng gì khi là một kẻ ngoài cuộc.
John quay lại về phía cha con chúng tôi. "Mọi người cũng thấy mệt rồi chứ? Hay mọi người vẫn muốn đi thăm thú xung quanh?"
"Không", tôi nói. "Cứ dẫn đường đi. Đây là căn hộ cao cấp đầu tiên của tớ".
"Chú cũng thế", cha tôi thêm vào, mỉm cười.
"Tuyệt vời", John đáp, trông có vẻ nhẹ nhõm khi chúng tôi không có vẻ bài trừ giao tiếp như Năm. "Tớ nghĩ mọi người sẽ thích điểm dừng tiếp theo đó".
Cha tôi đi chậm hơn cả nhóm vài bước, ngắm nghía các tác phẩm nghệ thuật. Khi chúng tôi tiếp tục đi tới ngoài khoảng cách mà Năm có thể nghe được gì, Tám hỏi câu hỏi mà tôi nghĩ hầu hết chúng tôi đều đang nghĩ về nó.
"Có vấn đề gì với anh bạn mới vậy?" Cậu ấy nhìn sang tôi. "Không phải cậu, Sam. Cậu có vẻ hoàn toàn bình thường".
"Cám ơn cậu".
John lắc đầu, trông có vẻ hơi hoang mang. "Thực sự thì tớ cũng không biết. Cậu ấy có vẻ hơi lạ lùng nhỉ? Không hoàn toàn như những gì chúng ta mong đợi".
"Cậu ấy có thể chỉ nhút nhát thôi", Marina nói. "Rồi cậu ấy sẽ quen thôi".
"Cêpan của cậu ấy đâu nhỉ?", tôi hỏi. "Cậu ấy đã làm gì suốt những năm qua vậy?"
"Cậu ấy khá là kiệm lời trên đường trở về", John trả lời. "Ngay cả Sarah cũng chả có được gì nhiều từ cậu ấy, và các cậu thì biết cô ấy như thế nào rồi đó".
"Ừ. Cô ấy hòa đồng tới mức có thể khiến mấy cậu Loric giấu mình khai gần như hết mọi thứ về bản thân".
John cười, hiểu ý câu đùa của tôi ngay lập tức. "Sarah quyến rũ tới mức cô ấy có thể thuyết phục một kẻ ngoài hành tinh đang trên đường chạy trốn đứng lại chụp ảnh cho tờ báo của trường".
"Quyến rũ tới nỗi cũng kẻ ngoài hành tinh đó còn tới ném đá lên cửa sổ nhà cố ấy vào giữa đêm, ngay cả nếu đám đặc vụ có đang nằm vùng xung quanh đi nữa".
Tám và Marina nhìn nhau khó hiểu trong khi tôi và John bật cười.
"Cậu ném đá lên cửa sổ nhà Sarah á?" Marina hỏi John, lông mày cô ấy uốn lại trong sự thích thú. "Như là Romeo và Juliet á?"
"Ừ, bị cáo buộc, theo như đám FBI - ồ, mà xem thử này, chúng ta đang ở đây cơ mà", John nói, trông có vẻ lo lắng khi thay đổi chủ đề. Tôi nhếch mép cười với Marina và gật đầu.
Cuối hành lang, John đưa chúng tôi vào một phòng mà có vẻ như là các Garde đang dùng như căn cứ hoạt động. Có hàng loạt màn hình lớn trên một bức tường, một trong số chúng đang chạy một chương trình tương tự như chương trình thu thập thông tin trên mạng của cha tôi. Các Hộp của những người bạn Loric đều để ở đây, bên cạnh cái máy tính bảng chúng tôi lấy được từ phòng làm việc của bố tôi. Khoảng trống còn lại trong căn phòng chứa đầy những thứ thuộc về công nghệ; một số trông mới như vừa tháo vỏ, số khác trông như được lấy về từ bãi rác. Một số dọc theo bức tường, những món công cụ làm việc và những mảnh đồ để dành chất đống cao kịch trần. Mặt cha tôi ngay lập tức sáng lên.
"Đây quả là một bộ sưu tập", ông trầm trồ, đôi mắt ông đảo quanh phòng như là một đứa trẻ trong buổi sáng Giáng sinh.
"Đây là xưởng làm việc của Cêpan của Chín, chú Sandor", John giải thích. "Bọn cháu mới dùng có vài thứ, nhưng chẳng ai trong chúng cháu thực sự giỏi với mấy món đồ công nghệ này". John quay về phía cha tôi. "Cháu đang hi vọng chú có thể biết cái nào có ích, Ngài Goode. À, chú Malcolm".
Cha tôi xoa hai tay vào nhau. "Rất sẵn lòng, John à. Đã quá lâu rồi kể từ khi chú có một chỗ như thế này. Chú sẽ có nhiều thứ phải bắt kịp đây".
"Cháu cũng đang tự hỏi nếu chú có thể xem qua cái này được không", John nói, ra hiệu cho chúng tôi đi qua một cánh cửa đôi. "Chín gọi nó là Giảng đường".
Tiến vào một căn phòng lớn màu trắng với trần cao, chúng tôi đi qua một kệ vũ khí trông đáng sợ, thứ khiến cho những khẩu súng mà cha tôi kiếm được ở Texas trông như một mớ đồ chơi. Căn phòng to cỡ phòng thể dục của trường chúng tôi, khiến tôi thấy không ngừng ngạc nhiên về sự rộng lớn của chỗ này. Cuối một phía căn phòng là một thiết bị trông như buồng lái phi công xây hẳn vào tường, một hàng những bảng điều khiển gắn quanh nó. Cái ghế trông có vẻ như đã bị đập vỡ, như thể một thứ gì đó lớn rơi đè lên nó.
"Thật đáng kinh ngạc", cha tôi nhận xét.
"Bọn cháu đã đang dùng căn phòng này để tập luyện. Chín nói chú Sandor có cả đống bẫy và vật cản trong này". Cậu ấy đập tay vào một tấm chắn trên tường, nơi trông có vẻ một thứ gì đó sẽ bật ra nhưng chẳng có gì xảy ra cả. "Ngoại trừ việc, Chín nổi cơn điên và phá nát đống bảng điều khiển rồi. Giờ nó chỉ hoạt động ít nhiều thôi".
"Nghe đúng đó", tôi nói. Chả có gì khó để hình dung Chín đánh tung đám bảng điều khiển này cả.
"Cái đó", cậu ấy nói, vẫy về phía cái ghế. "Nó được gọi là Bục giảng. Nếu chúng ta có thể khiến nó hoạt động trở lại, cháu nghĩ chúng ta có thể cải thiện khá nhiều việc luyện tập của chúng ta".
Cha tôi đã quỳ xuống phía trước Bục giảng, chạm vào những dây điện cháy xém và bề mặt bọc thép của cái ghế. "Đây quả thật là một kì công ấn tượng đấy", ông nói.
Tôi ngắm nghía cái máy qua vai ông dù tôi cũng chả biết mình đang nhìn cái gì nữa. "Cha có sửa được nó không?"
"Cha có thể thử", ông nói, quay lại về phía John. "Chú sẽ giúp mọi cách có thể".
"Tớ nữa", tôi nói, kèm theo một chào kiểu nhà binh cho John. Cậu ấy cười.
"Cháu biết chú mới tới đây", John nói. "Cháu hi vọng mình không phải là một kẻ huênh hoang. Thực sự thì, quá tốt khi có chú ở đây. Và, không muốn quá đa cảm, nhưng cháu mừng vì hai người đã tìm lại được nhau".
Khi John nói về cha con chúng tôi, có chút ao ước trong giọng của cậu ấy. Tôi tự hỏi nếu cậu ấy đang nghĩ cuộc trò chuyện này sẽ ra sao nếu nó xảy ra ở Paradise, cha tôi và chú Henri thảo luận về công nghệ với nhau, nếu như mọi thứ đã xảy ra chỉ hơi khác đi một chút thôi.
Cha tôi bắt tay John một lần nữa, vỗ nhẹ lên tay cậu ấy khi ông làm vậy. "Bọn chú cũng mừng vì đã tìm thấy cháu, John. Chú biết mọt thứ đã vô cùng khó khăn cho tất cả các cháu, nhưng các cháu không cô độc. Không còn như thế nữa".