Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Chương 13

❊ ❊ ❊

"LẤY VIÊN XITHARIS RA!", TÔI HÉT LÊN VỚI SÁU. "Nếu chúng ta đều tàng hình bây giờ chúng ta có thể rút đi trước khi chúng tới". Cô ấy bắt đầu lục tìm trong cái túi và lấy nó ra nhưng đã quá trễ.

Trước khi cô ấy kịp làm gì, từng loạt đạn của đợt lính Mogadorian đầu tiên bay tới.

Vòng tay của tôi mở ra vừa kịp lúc để đánh bật hai loạt đạn bay tới sẽ có thể trúng ngay ngực tôi.

Thay vào đó, loạt đạn bật xuống đất gần chỗ Sáu tới nỗi làm cô ấy giật mình ngã ngửa ra sau. Trong lúc ngã xuống, cô ấy tung cho Năm viên đá Xitharis nhưng cậu ta chỉ biết nhìn nó chằm chằm, rõ ràng là không biết phải làm gì với nó. Không có thời gian để nói rõ cho cậu ta. Phía sau đợt lính Mog đầu tiên, tôi có thể thấy nhiều tên hơn nữa đang trượt xuống từ con tàu. Chúng tôi sẽ bị áp đảo theo một cách tệ hại sớm thôi.

Sarah đã núp sau một chiếc xe đỗ gần đó. Cô ấy bắn ra từ chỗ núp với khẩu súng lục. Tôi thấy hai viên đầu chỉ làm bụi bay lên xung quanh chân tên Mogadorian gần nhất, nhưng rồi viên thứ ba trúng ngay ức hắn. Tên Mog hóa ra tro ngay lập tức và Sarah chuyển qua nhằm bắn tên khác.

Sáu tàng hình ngay khi chạm đất. Tôi không chắc giờ cô ấy ở đâu nhưng những đám mây đang bất ngờ kéo đến che kín bầu trời đêm quang đãng. Cô ấy hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng để ra đòn.

Năm đứng như trời trồng cạnh tôi, vẫn nhìn chằm chằm viên đá trong tay. Cái khiên của tôi tới giờ đã chắn vô số loạt đạn bắn tới. Năm có thể đã bị bắn chết nếu cậu ta không đứng ngay bên cạnh tôi.

"Cậu đang làm gì thế?", tôi hét vào mặt cậu ta, gần như túm lấy tay cậu ta. "Chúng ta phải di chuyển!".

Mắt Năm mở to và không phản ứng. Cậu ta để tôi kéo đi. Tôi dúi cậu ta xuống phía sau bức tượng Boggy Creek Monster. Bức tượng gỗ nhanh chóng nổ tung thành ngàn mảnh nhưng bệ xi măng tạm thời chặn đứng được số đạn còn lại. Tôi dùng Lumen tạo một quả cầu lửa lớn trên tay còn lại. Năm nhìn tôi chằm chằm, có vẻ như bị sốc bởi quả cầu lửa. Tôi tạm mặc kệ cậu ta và rướn người ra khỏi chỗ nấp để tung quả cầu lửa vào nhóm Mog gần nhất. Ba tên dính đòn và hóa ra tro cùng một lúc. Số còn lại chạy tản ra mất.

Tôi bắt đầu nghe thấy tiếng mưa dù chẳng có giọt nào rơi trúng tôi. Thực tế thì cơn mưa chỉ bao quanh con tàu của lũ Mogadorian thôi. Sấm rền vang. Dù Sáu định làm gì, tôi cũng tin rằng cô ấy sẽ làm nên chuyện.

"Em ổn chứ ?", tôi hét với về phía Sarah. Chiếc xe cô ấy đang nấp phía sau chỉ cách tôi vài mét nhưng có cảm giác như nó cách tôi cả dặm.

"Em ổn!", cô ấy hét lại. "Anh thì sao?"

"Vẫn ổn, nhưng anh nghĩ Năm đang bị sốc hay sao đó!"

Tôi nhận thấy ba tên Mogadorian chạy xuyên qua hàng cây, cố gắng móc sườn Sarah. Trước khi chúng kịp làm vậy, tôi dùng Telekinesis giật súng của chúng đi. Thấy chúng, Sarah bắn tên gần nhất giữa hai mắt. Trước khi số còn lại kịp rút kiếm ra, một cái bóng lao tới.

Bernis Kosar trong hình dáng một chú báo, bộ lông đen gần như hòa vào màn đêm, xé rách họng tên Mog đang bị đè xuống rồi cào vào mặt tên còn lại. Tiêu diệt chúng xong, BK vòng qua chiếc xe, ở gần bên cạnh Sarah.

Giữ an toàn cho cô ấy, tôi ra lệnh qua ý nghĩ cho BK.

Đám Mog tản ra lúc nãy đã lại tập hợp lại, hoặc cũng có thể là một nhóm khác từ con tàu. Tôi ném thêm hai quả cầu lửa nữa về phía chúng. Cái đó sẽ giữ chân chúng được một lúc.

Tôi nắm lấy Năm và lắc cho tới khi cậu ta nhìn tôi. Vai áo cậu ta cháy xém bởi sức nóng từ tay của tôi. Cậu ta nhăn mặt, tròn mắt nhìn tôi.

"Cậu bị làm sao thế", tôi hét lên.

"Tớ - tớ xin lỗi", cậu ta lắp bắp. "Tơ chưa bao giờ thấy một tên Mogadorian nào cả"

Tôi nhìn cậu ta mà không thể tin được. "Cậu đang đùa tớ đấy à?"

"Không! Albert, Cêpan của tớ có nói về chúng. Chúng tớ luyện tập - tập chiến đấu. Chỉ là tớ chưa bào giờ thực sự làm vậy".

"Tuyệt vời", Sáu gầm gừ, bất ngờ hiện nguyên hình bên cạnh chúng tôi. "Chúng ta có một tên lính mới".

"Tớ - tớ có thể giúp", Năm lẩm bẩm. "Tớ chỉ bị bất ngờ thôi".

Tôi không cảm thấy cái đó thuyết phục cho lắm, và dù chúng tôi đã hạ được đợt lính đầu tiên, tôi vẫn có thể thấy số còn lại đang tiến tới.

"Đã kết thúc chưa?", Sarah nói với sang. "Bởi vì em gần hết đạn rồi!".

"Sẽ có thêm nhiều nữa", tôi đáp trả và nhìn Sáu. "Cậu có thể hạ tàu của bọn chúng không?"

Sáu tập trung một lúc. Một tia sét xé toạc bầu trời đêm, trúng ngay mạn tàu lũ Mogadorian khiến nó lắc lư và tôi có thể thấy vài tên Mog tuột tay khỏi dây và ngã xuống từ độ cao hơn mười mét. Cô ấy đã tạo ra một cơn bão lớn và chỉ chờ để trút toàn bộ sự giận dữ xuống.

"Chúng có thể bay tới đây", Sáu nói, "nhưng chắc chắn là chúng sẽ không bay đi được".

Tôi nhìn xuống Năm, đôi tay run rẩy của cậu ta đã lấy ra hai quả bóng từ trong túi. Không thực sự tự tin lắm.

Tôi liếc về phía Sarah và thấy cô ấy đang bắn một tên Mogadorian đang cố tiến tới chỗ chúng tôi. Không lâu trước đây, những cuộc chạm trán kiểu này sẽ khiến chúng tôi bỏ chạy và cảm thấy vui mừng khi trốn thoát được với mạng mình. Giờ thì tôi cảm thấy đây là những cuộc chạm trán chúng tôi có thể chiến thắng.

Tôi và Sáu nhìn nhau. "Hãy gửi cho Setrákus Ra một lời nhắn. Nếu hắn muốn bắt được một người của chúng ta, hắn sẽ cần gửi đi nhiều hơn một tàu bay".

"Chính xác", Sáu trả lời và giơ cả hai tay lên trời.

Những đám mây đen quanh tàu lũ Mogadorian bắt đầu chuyển động. Thêm ba tia sét xé toạc trời đêm bắn vào mạn tàu địch. Tôi có thể thấy những mảnh thân tàu vỡ vụn rơi xuống mặt đất phía dưới.

Có lẽ nhận ra chúng đã gặp rắc rối, lũ Mog cố gắng bay lên và thoát ra khỏi cơn bão. Số Mog ở dưới đất thì cố gắng gấp đôi để tiến tới được chỗ chúng tôi, nhả đạn loạn xạ. Tôi tiến lại gần Sáu để có thể dùng lá chắn của mình che chắn cho cô ấy. Sarah thì vẫn cúi rạp sau chiếc xe, chỉ giơ súng ra ngoài bắn bừa.

"Cậu cần phải nhanh lên!", tôi gào lên với Sáu qua hàm răng nghiến chặt.

"Gần được rồi", cô ấy nói, khuôn mặt căng thẳng vì tập trung.

Mưa đá với kích thước của một nắm đấm va vào tàu địch khiến nó rung lên bần bật. Ngay khi con tàu dường như có thể bay lên, Sáu vặn tay lên phía trên đầu. Những đám mây bỗng dưng hòa làm một - tôi có thể cảm thấy sức gió từ tận đây - một cơn lốc xoáy hình thành ngay phía dưới tàu. Con tàu lảo đảo rồi lật nghiêng, đám phi công đã mất lái.

Con tàu lao xuống với một cú va chạm khủng khiếp khi tiếp đất trong khu rừng cạnh đường cao tốc. Vài giây sau, một cột lửa bùng lên và một tiếng nổ lớn kèm theo. Rồi mọi thứ trở nên yên lặng. Cơn bão tan đi và bầu trời đêm lại trở nên yên tĩnh.

"Wow", Năm lẩm bẩm.

"Làm tốt lắm", tôi nói với Sáu.

Mắt cô ấy đã chọn những mục tiêu tiếp theo. Chúng tôi có thể đã bắn rơi tàu của chúng nhưng vẫn còn khá nhiều tên Mog đang tiến tới. Hai tá là ít nhất. Súng và gươm lăm lăm trên tay.

"Giết nốt chúng nào", Sáu nói và lại tàng hình biến mất.

Tôi sẵn sàng chiến đấu tiếp. Nhưng đầu tiên, tôi nhìn xuống Năm. Cậu ta đang nhìn trộm lũ Mogadorian đang tiến tới với sự lưỡng lự.

"Không sao cả nếu cậu chưa sẵn sàng cho chuyện này", tôi nói với cậu ta. "Cứ ở phía sau".

Năm gật đầu. Tôi bước ra khỏi những gì còn lại của bức tượng Boggy Creek Monster. Ngay lập tức một tên Mogadorian giơ súng nhằm vào tôi. Trước khi hắn kịp bắn, một thứ gì đó đánh hắn vào phía sau gối. Thanh kiếm hắn đang đeo bị rút ra bởi một bàn tay vô hình và xuyên thẳng qua lưng hắn. Hắn hóa ra tro và tôi có thể thấy thấp thoáng hình bóng Sáu.

Tôi chạy lại chỗ Sarah vẫn đang núp sau chiếc xe. Phía xe hướng về phía lũ Mogadorian lỗ chỗ vết đạn nhưng Sarah có vẻ không bị thương chút nào. Ngay khi tôi tới, Bernie Kosar chạy đi, nhào tới hai tên Mog. Số Mog còn lại trông gần như bối rối. Tàu của chúng bị phá hủy, phân nửa số lính đã bị giết - tôi nghi ngờ chúng trông đợi một cuộc chạm trán như thế này. Tốt thôi, hãy để chúng ở vị trí phải sợ hãi một lần xem sao.

"Em ổn chứ?", tôi hỏi Sarah.

"Yeah", cô ấy đáp mà không kịp thở. Cô ấy giơ súng lên. "Em hết đạn rồi".

Tôi dùng Telekinesis kéo về mấy khẩu súng của bọn Mogadorian. Cô ấy nhặt lấy chúng.

"Yểm trợ cho anh", tôi bảo cô ấy. "Chúng ta sẽ kết thúc việc này".

Tôi lại rời chỗ nấp, gần như là thách thức đám Mogadorian lao tới. Hai tên núp phía trước trạm xăng liền bắn tôi. Lá chắn của tôi bật ra chắn mấy phát đạn lại. Tôi nghĩ về việc ném một quả cầu lửa về phía chúng nhưng lại không muốn thổi tung trạm xăng. Chúng tôi đã gây đủ thiệt hại cho Fouke khốn khổ ở Arkansas này đủ rồi.

Tôi dùng Telekinesis cướp hai khẩu súng của chúng rồi đập chúng xuống đất, phá vỡ chúng. Rồi tôi giơ tay về phía hai tên Mog này ra hiệu cho chúng tiến lên. Chúng cười nhăn nhở, những cái răng bé tí lấp loáng trong ánh trăng và rút kiếm ra. Chúng chạy về phía tôi.

Ngay khi chúng cách xa trạm xăng, tôi phóng một quả cầu lửa đốt cháy cả hai tên. Lũ ngu.

Một nhóm Mog khác tụ tập đủ lớn để có thể tập trung tấn công. Chúng lao tới cùng lúc, cố vây tôi lại. Trước khi chúng kịp lại gần, tôi cảm thấy gì đó bằng cao su quấn chặt vùng thắt lưng của tôi lại và kéo tôi ngược về phía sau. Giật mình, tôi nhìn xuống. Một cánh tay cuộn quanh tôi. Một cánh tay thật dài.

Ngay khi tôi bị kéo đi, Sarah bắt đầu bắn vào nhóm Mog bằng khẩu súng năng lượng tôi lấy về lúc nãy.

Tôi nhìn xuống kịp lúc để thấy cánh tay của Năm thu về kích thước ban đầu. Cậu ta nhìn tôi ngượng ngùng.

"Xin lỗi nếu tớ chen ngang", cậu ta nói, "cứ nghĩ cậu sẽ bị quây chặt ở đó".

"Cậu vừa làm gì thế?", tôi hỏi, vừa tò mò vừa thấy một chút ghê ghê.

"Cêpan của tớ gọi nó là Externa", Năm giải thích. Cậu ta giơ quả bóng cao su lên. "Đó là một trong các biệt năng của tớ. Tớ có thể biến thành bất cứ chất liệu nào tớ đang chạm vào".

"Hay đấy", tôi trả lời. Có lẽ cậu lính mới này không vô dụng như mình tưởng.

Một tên Mogadorian khéo léo né được các phát súng của Sarah và lao tới chúng tôi. Năm bước lên trước tôi. Làn da cậu ta bất ngờ lấp lánh dưới ánh trăng, sáng bóng và trông như bạc. Tôi nhớ lại về quả bóng còn lại của cậu ta - một quả bóng thép. Tên Mog vung kiếm chém xuống với ý định chẻ đôi đầu Năm, nhưng với một tiếng kêu chát chúa, thanh kiếm bật ngược lại. Tên Mog choáng váng trong khi Năm thực hiện một cú đấm móc - nắm đấm thép của cậu ta đấm vỡ sọ tên Mog kia.

Năm quay lại nhìn tôi. "Chưa bao giờ, uh , thử trò đó cả". Cậu ta bắt đầu cười một cách nhẹ nhõm.

"Thật đấy à?", tôi cũng không thể không cười theo. "Sẽ ra sao nếu nó không hiệu quả?"

Năm chỉ nhún vai, xoa xoa chỗ vừa bị chém.

Chúng tôi quay lại nhìn hai tên Mogadorian chạy về phía khu rừng, Bernie Kosar chạy sát gót chúng. Trước khi chúng kịp tới hàng cây, Sáu xuất hiện trước mặt chúng. Cô ấy chém chết cả hai với thanh kiếm lấy được từ tên Mogadorian hồi nãy.

Tôi nhìn quanh. Cả khu đã được dọn sạch. Khu Monster Mart và khu vực xung quanh lỗ chỗ vết đạn, chưa kể cột khói cuộn lên từ khu rừng. Ngoài những chỗ đen trên mặt đất bởi tro từ lũ Mog đã chết, không có dấu hiệu nào của những kẻ tấn công đâu nữa. Chúng tôi đã quét sạch chúng.

Sarah bước lại chỗ chúng tôi, khẩu súng Mog vác trên vai. "Mỗi thế thôi sao?"

"Anh nghĩ vậy", tôi nói, cố giữ giọng bình thản. Tôi như muốn nhảy cẫng lên nhưng cố giữ bình tĩnh. "Lần đầu tiên chúng ta làm chúng bị bất ngờ".

"Nó luôn dễ như thế này à?", Năm hỏi.

"Không", tôi nói với cậu ta. "Nhưng giờ chúng ta đều đã tụ họp, ..." Tôi ngừng lại, không muốn nói gở. Trận chiến không thể tốt hơn được. Dù rằng chỉ có mỗi một tàu của địch; chúng có hàng đội quân tại Tây Virginia và ai biết chỗ nào nữa, chưa kể Setrákus Ra. Tuy vậy, chúng tôi hạ chúng nhanh kỉ lục và tôi không ai bị thương cả. Hôm qua, khi Chín nằng nặc đòi tấn công Tây Virginia và tái đấu với Setrákus Ra, tôi đã cố cản cậu ta lại vì không nghĩ chúng tôi đã sẵn sàng cho việc đó. Giờ, sau màn thể hiện vừa rồi, có lẽ tôi nên cân nhắc lại.

"Sáu đâu?", tôi hỏi, nhìn xung quanh. "Ai đó có thể nghe thấy con tàu kia rơi. Chúng ta cần biến mất trước khi cảnh sát tới".

Và như để trả lời, một tiếng ầm đến từ phía hàng cây, từ phía con tàu bị rơi. Tôi bật Lumen về hướng đó vừa kịp lúc để thấy Sáu chạy về phía chúng tôi, vẫy tay lia lịa.

"Đang tới đó!", cô ấy hét.

"Cái gì đang tới?", Năm hỏi, nuốt nước bọt.

"Nghe như là một con Piken", tôi đáp.

Một tiếng động mạnh lại vang tới - nghe như cái cây bị kéo khỏi mặt đất và bị bẻ gẫy. Một thứ gì đó to lớn đang tiến tới hướng này. Tôi đặt tay lên vai Sarah.

"Lùi lại", tôi nói với cô ấy. "Em cần ở phía sau bọn anh".

Cô ấy nhìn tôi, nắm chặt khẩu súng. Trong một khoảnh khắc tôi lo lắng cô ấy sẽ tranh cãi, dù biết chiến đấu với một con Piken là hoàn toàn khác so với đấu súng với lũ Mog. Bắn từ phía sau chỗ nấp là một chuyện. Đối mặt với một con quái vật mà súng năng lượng chỉ như gãi ngứa cho nó - đó là một việc hoàn toàn khác. Sarah chạm vào tay tôi, níu giữ trong một khoảnh khắc rồi rút đi tìm chỗ nấp gần tòa bưu điện.

"Cái quái gì vậy?", Năm hỏi, vẫn đứng cạnh tôi và đang chỉ về phía hàng cây.

Chúng tôi thấy con quái vật cùng một lúc khi nó lao ra từ phía những cây, cố tấn cống Sáu phía trước. Nhưng tôi không trả lời Năm. Thực ra tôi không thể trả lời vì tôi còn không biết tên của nó là gì. Nó trông như một con rết với kích cỡ của một cái xe bồn, thân hình như được bao phủ bởi một lớp da như mai rùa. Hàng trăm cái chân nhỏ mọc ra từ thân nó, khuấy động mặt đất khi di chuyển với tốc độ nhanh đáng ngạc nhiên. Mặt nó trông như của một con Pitbull - phẳng với một cái mõm ướt, chảy dãi nhe ra hàm răng lởm chởm. Giữa mặt nó là một con mắt không hề chớp, đỏ ngầu và trông độc ác. Tôi nhớ lại đám quái thú lũ Mog nhốt trong căn cứ ở Tây Virginia; và nếu tính về độ xấu của đám quái vật, con này chắc chắn đứng đầu danh sách của tôi.

Nhanh như Sáu mà cũng không nhanh hơn được thứ này. Con rết dần thu hẹp khoảng cách với cô ấy rồi bất chợt quay ngang người. Nửa phía sau của nó - cái đuôi - giơ lên, cái bóng bao trùm Sáu trước khi quật xuống.

Sáu nhảy sang bên cạnh vừa kịp lúc để tránh khỏi bị nghiền nát. Những mảnh đất bắn tung tóe và tạo thành một vệt lõm lớn chỗ cái đuôi quật xuống. Sáu nhanh chóng đứng dậy, đâm thanh kiếm vào thân con rết. Nó gần như không để ý, vặn người lại với tốc độ đủ nhanh để giật thanh kiếm ra khỏi tay Sáu.

"Làm sao chúng ta có thể giết được nó?", Năm hỏi, lùi lại một bước.

Tôi động não cố tìm câu trả lời. Chúng tôi có lợi thế gì trước con sâu một mắt này? Nó nhanh nhưng cồng kềnh và chỉ đi được trên mặt đất ...

"Cậu có thể bay đúng không?", tôi hỏi Năm.

"Làm sao cậu biết điều đó?", cậu ta hỏi, mắt không rời con quái thú. "Đúng, tớ có thể".

"Đưa tớ lên cao", tôi nói với cậu ta. "Chúng ta cần ở phía trên thứ này".

Khi con rết tiếp tục đuổi theo Sáu, tôi thấy Bernis Kosar nhảy lên lưng nó. Cậu ta đã biến lại thành hình dạng con báo, cào cắm móc vuốt vào làn da con quái thú. Với một tiếng kêu chát chúa khó chịu, con rết lăn tròn trên nền đất, buộc BK phải nhảy ra để tránh bị đè nát. Đó là sự sao nhãng cần thiết để Sáu tạo chút khoảng cách giữa cô ấy và con thú. Rồi cô ấy tàng hình.

"Nó sẽ dễ dàng hơn nếu cậu ở trên lưng tớ", Năm nói, quỳ xuống phía trước tôi.

Tôi sẽ cảm thấy thật ngớ ngẩn khi được Năm cõng như thế này nếu đây không phải là tình huống sống còn. Ngay khi tôi trèo lên, Năm bắn vọt lên không trung. Đây không phải kiểu lơ lửng dễ ngã mà bất cứ ai trong chúng tôi cũng làm được với Telekinesis; cậu ta nhanh, chính xác, toàn quyền điều khiển. Năm bay lên độ mười mét trên không trung, ngay phía trên con rết. Tôi bắn đầu oanh kích con vật với những quả cầu lửa, ném chúng xuống nhanh nhất có thể. Những quả cầu lửa tạo nên những vết thương hở trên lưng nó, một mùi kinh dị bốc lên hòa vào không khí.

"Thật kinh tởm", Năm lẩm bẩm.

Con rết gầm lên đau đớn, quằn quại. Con mắt to lớn của nó đảo liên hồi khắp chiến trường. Bộ não bé tí của nó không thực sự nhận biết được những đòn đánh đến từ đâu. Tôi tiếp tục tấn công, hi vọng có thể giết chết nó từ trên cao trước khi nó kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Quả cầu lửa tiếp theo của tôi ném chệch mục tiêu một khoảng xa bởi Năm bất thần nhào xuống mặt đất. Suýt ngã, tôi nắm chặt lưng áo cậu ta cho tới khi cậu ta bay thẳng lại. Áo cậu ta ướt sũng mồ hôi.

"Cậu ổn chứ?", tôi hỏi, hét to để cậu ta có thể nghe thấy được qua tiếng gió thổi và tiếng ồn từ tiếng rống lên của con rết.

"Không phải là dễ khi mang theo mình một khẩu súng phun lửa", cậu ta hét lại, cố đùa nhưng giọng cậu ta nghe gượng gạo.

"Chỉ một lúc nữa thôi. Cố lên!"

Mắt con rết hướng lên và phát hiện ra chúng tôi. Nó lại gầm lên, lần này gần như là sung sướng, và rồi nó phóng mình lên, toàn bộ những cái chân bé tí của nó vẫy vẫy trong không khí. Cái bản mặt gớm ghiếc của nó hướng về phía chúng tôi, nghiến răng lại. Năm hét lên và bay ngược lại, ngay trước khi con vật ngoạm vào chỗ chúng tôi từng lơ lửng.

Việc đột ngột đổi hướng khiến tôi ngã khỏi Năm, trong tay vẫn nắm một mẩu áo của cậu ta. Tôi rơi xuống.

Tôi giảm ít nhiều tốc độ rơi xuống bằng Telekinesis. Nếu không nhờ vậy, tôi có thể đã gãy chân. Dù vậy, tôi cũng hết hơi sau cú rơi. Và như thể thế chưa đủ tồi tệ, tôi ngã xuống ngay trước mặt con quái thú.

Tôi nghe thấy tiếng Sarah và Sáu từ xa vọng lại bảo tôi chạy đi. Nhưng đã quá muộn cho việc đó. Con rết chỉ cách tôi chưa tới mười mét, và lại đang lao tới. Mồm nó mở rộng, mùi hôi thối bay ra từ bên trong đó.

Tôi gồng người và dùng Lumen biến mình thành một ngọn đuốc sống. Nếu thứ này muốn ăn thịt tôi, tôi sẽ đảm bảo đốt cháy nó từ bên trong. Miễn là tôi có thể nhảy qua hàm răng kia đã. Thừa nhận là bị nuốt chửng bởi một con rết Mogadorian không phải là kế hoạch tốt nhất của tôi, nhưng với những giây tôi có trước khi nó lao tới, đó là kế hoạch tốt nhất tôi có được.

Khi nó ngày càng tiến đến gần, tôi thấy một chấm đỏ phản chiếu trong mắt nó, như là tia sáng từ một ống ngắm lade. Nó đến từ đâu nhỉ?

Một phát súng duy nhất nổ đâu đó phía sau tôi.

Mắt con quái vật nổ tung. Chỉ cách tôi vài mét, và tôi hứng trọn đống bầy nhầy văng ra từ mắt nó. Nó rít lên và dừng lại, quên béng tôi chỉ đứng cách nó một tẹo. Tôi tận dụng cơ hội lùi lại, ném vài quả cầu lửa vào phía dưới bụng nó. Con quái thú bắt đầu co giật, đập đuôi bừa bãi với đủ lực tạo nên những rung chấn nhẹ. Sau một cú giật mạnh cuối cùng, con rết đổ gục xuống nền đất và bắt đầu phân hủy.

Năm hạ cánh xuống cạnh tôi, hai tay ôm chặt đầu. "Anh bạn, tớ vô cùng xin lỗi vì đã làm ngã cậu".

"Đừng lo về chuyện đó", tôi đáp hờ hững, đẩy cậu ta sang bên và quay lại phía Monster Mart. Không ai trong chúng tôi đem theo một khẩu súng bắn tỉa. Vậy phát súng đó từ đâu ra?

Sáu và Sarah chạy về phía một người đàn ông trung tuổi cao lớn với một bộ râu trong lúc ông ta trèo xuống từ nóc một chiếc xe cũ. Ông ta cầm một khẩu súng bắn tỉa với ống ngắm lade. Đầu tiên tôi nghĩ ông ta chỉ là một người Samaritan tốt bụng - ai lại không bắn một con giun lớn đang phá hoại khu vực mình đang sinh sống? Nhưng sau đó, tôi nhận thấy một điều gì đó quen quen về ông ta.

Và đó là khi tôi nhận thấy có ai đó đang đứng cạnh chiếc xe. Cậu ta đang giúp người đàn ông bước xuống. Khi Sáu lại gần cô ấy gần như vật ngã cậu ta với một cái ôm. Tôi há hốc mồm và ngay lập tức chạy lại gần.

Đó là Sam.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.