MARINA THỰC SỰ ĐÃ LÀM QUÁ ĐÀ CHO BỮA TỐI LẦN NÀY. Hàng đĩa ngồn ngộn cơm, đậu và bánh tortilla, một bát lớn gazpacho lạnh, một đĩa trông như là cà tím chiên ngọt, và cả tá đĩa đồ ăn Tây Ban Nha khác mà tôi còn chẳng biết nổi tên. Tôi đã quên mất cảm giác đồ ăn nấu tại gia nó ngon đến như thế nào và do đó tôi ăn như một con sói đói, lấy hết đĩa này tới đĩa khác.
Chúng tôi đều ngồi dưới cái đèn chùm sáng lấp lánh trong phòng ăn rộng như phòng dạ tiệc của Chín. John ngồi ở một đầu bàn, cha tôi ở đầu còn lại, và những người còn lại ở hai bên. Tôi ngồi giữa cha tôi và Chín.
"Thật điên rồ", Chín lẩm bẩn trong lúc nhét một cái bánh tortilla vào mồm mình. "Chưa bao giờ có nhiều người ngồi ăn ở bàn này như thế này".
Mọi người đều có vẻ thoải mái, ai cũng trò chuyện hay bông đùa nhau. Năm ăn khá nhiều nhưng lại gần như chả nói gì cả. Cạnh cậu ta, Ella chỉ chọc chọc vào đĩa đồ ăn của mình rồi thôi, trông có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cười lớn khi ai đó nói một cái gì đó thực sự hài hước. Sáu ngồi đối diện tôi. Tôi cố gắng tỏ vẻ bình thường và cố không nhìn cô ấy chằm chằm quá nhiều.
Khi bữa ăn kết thúc, John đứng dậy để khiến tất cả chú ý tới mình. Cậu ấy nhìn về phía Sarah và nhận lại một nụ khích lệ từ cô ấy. Cậu ấy hắng giọng và tôi có thể nói cậu ấy đã nghĩ rất nhiều về những gì sắp nói.
"Thật là đáng kinh ngạc khi thấy tất cả mọi người ở cùng nhau như thế này. Tất cả chúng ta đều đã đi rất xa để tới đây, và trải qua vô cùng nhiều biến cố. Việc này - nó cho mình hi vọng rằng chúng ta có thể thực sự chiến thắng cuộc chiến này".
Chín xổ ra một tràng woop woop cao vút khiến ai cũng bật cười, khiến ngay cả John trong bộ mặt diễn thuyết nghiêm nghị cũng phải mỉm cười thoáng qua. Năm nhìn một lượt tất cả mọi người, một nụ cười mỉm hiện lên trên mặt cậu ta như thể cuối cùng thì cậu ta cũng cảm thấy thoải mái hơn.
"Mình biết vài người trong chúng ta đây mới là lần gặp nhau đầu tiên", John tiếp tục. "Vì vậy, mình nghĩ có thể sẽ có thể có ích nếu mỗi chúng ta ở đây kể câu chuyện của mình".
"Chủ đề hay đấy", Sáu lẩm bẩm.
John không hề nao núng. "Mình đã biết vài câu chuyện - được rồi, có lẽ là tất cả - không thực sự có cái kết có hậu. Nhưng mình nghĩ cái đó là thứ quan trọng để nhắc nhở chúng ta có mặt ở đây như thế nào và chúng ta đang chiến đấu vì cái gì".
Nhìn về phía Năm, tôi hiểu John đang định làm gì. Cậu ấy đang hi vọng rằng bằng cách kể chuyện đời mình, các Garde có thể khiến thành viên mới nhất của mình mở lòng ra một chút.
"Nói với tư cách là một trong những người mới đến, bác thực sự muốn được nghe tất cả các cháu đã trải qua những chuyện gì", bố tôi nói.
"Ừ", Năm thêm vào khiến tất cả mọi người bất ngờ. "Mình cũng vậy".
"Được rồi", John nói. "Mình có thể bắt đầu".
John kể về câu chuyện mà tôi đã quá quen rồi. Cậu ấy bắt đầu với việc đến Paradise sau hàng năm trời chạy trốn. Cậu ấy kể về việc gặp Sarah và tôi, và việc càng ngày càng càng khó khăn hơn để giữ bí mật về các Biệt năng của cậu ấy.
John kết thúc câu chuyện của mình với trận chiến ở trường học của chúng tôi, sự xuất hiện kịp thời của Sáu và cái chết của chú Henri. Chúng tôi đều im lặng sau đó, không ai biết phải nói gì.
"Ồ chết tiệt", Chín nói. "Tí nữa thì mình quên".
Chín với tay xuống dưới ghế và lôi ra một chai sâm-panh được ướp lạnh trong một cái xô đá. Tôi nhìn nhanh về phía cha mình nhưng có vẻ như ông không có tâm trạng làm một người lớn có trách nhiệm bây giờ. Thay vào đó, ông giơ cốc của mình ra. Một cách nhanh chóng, Chín đi vòng quanh bàn rót cho tất cả mọi người. Ngay cả Ella cũng có một chút.
"Cái đó ở đâu ra vậy?", Tám hỏi.
"Ngăn tủ bí mật của tớ. Đừng có lo về việc đó". Hoàn tất việc rót sâm-panh, Chín giơ cốc của mình lên. "Vì chú Henri"
Mọi người đều giơ cốc lên và chúc cho chú Henri. Dù vẫn tỏ vẻ bình thường, nhưng tôi có thể nói John khá xúc động bởi hành động này. Cậu ấy cúi mặt xuống bàn và gật đầu nhẹ về phía Chín thay cho lời cảm ơn. Trời đất, ngay cả tôi cũng cảm thấy hơi bất ngờ bởi Chín - việc này cùng với cuộc trò chuyện thân mật ở ngưỡng cửa lúc trước, có lẽ tôi nên thay đổi cách nhìn về cậu ta từ một kẻ đáng khinh sang một đứa trẻ trâu.
"Có lẽ mấy cậu nên chiêu mộ toàn bộ thị trấn Paradise để chiến đấu cùng chúng ta", Năm nói. "Nó vẻ như là một nơi thân thiện dành cho người ngoài hành tinh".
"Chúng ta nên làm một cái băng khẩu hiệu dán trên xe ô tô về việc đó", tôi nói. "Học sinh Danh dự của tôi Chiến đấu chống đám người ngoài hành tinh tại trường trung học thị trấn Paradise".
"Mình sẽ là người kể tiếp theo", Sáu nói. Cô ấy cố kể một cách ngắn gọn nhất có thể, bắt đầu với việc bị bắt cùng Katarina, rồi tiếp đến quãng thời gian bị giam cầm và nhanh chóng kết thúc với việc tẩu thoát.
"Vì cô Katarina". Lần này, John là người khởi xướng. Mọi người nâng cốc một lần nữa và chúng tôi uống cho Cêpan đã khuất của Sáu.
"Và đó là lí do tại sao mọi người không nên đăng nhảm trên mạng", Chín nói, ám chỉ tới câu chuyện của Sáu nhưng lại ném một cái nhìn sắc lạnh về phía Năm. Năm nhìn ngược lại Chín, không nói gì cả.
"Cả hai cậu đều gần gũi với Cêpan của mình", Marina cất tiếng. "Câu chuyện của mình thì lại hơi có chút khác biệt".
Marina kể cho mọi người về việc lớn lên ở Tây Ban Nha, việc Cêpan Adelina của cô ấy gần như lãng quên cô ấy như thế nào khi không huấn luyện hay truyền lại những kiến thức mà đối với các Garde khác đó là chuyện hiển nhiên. Tôi khá là choáng váng khi biết một người Loric lại có thể hành động như vậy. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng họ có thể trốn tránh trách nhiệm của mình như thế. Nó có thể đã là một chuyện đáng để tức giận, nhưng cái cách mà Marina kể nó thì nó lại giống một câu chuyện buồn hơn. Giọng nói của cô ấy trở nên nhẹ nhàng hơn khi kể về Hectór, anh chàng con người đã tự nguyện bảo vệ cô ấy. Theo một cách kì lạ, câu chuyện gần như đã có một cái kết hạnh phúc với việc Adelina cuối cùng đã chấp nhận nghĩa vụ của mình dù nó đồng nghĩa với cái chết của cô ấy. Tôi đoán là nó thực tế không phải là quá vui vẻ gì, nhưng cái cách Marina kể nó khiến nó ít nhất cũng có vẻ hào hùng.
Tám nâng cốc của mình lên. "Vì Hectór và cô Adelina", cậu ấy nói.
Tiếp đến là Chín. Rõ ràng đó là lỗi của Chín mà đời cậu ta trở nên thảm họa như thế này. Cậu ta si mê một đứa con gái người mà thực ra đang bí mật làm việc cho lũ Mogadorian, và cô ta đưa cậu ta và Cêpan của mình vào một cái bẫy. Chín bỏ qua những gì đã xảy ra với họ khi họ bị bắt. Đã có chút kinh nghiệm bản thân với những thứ kinh khủng xảy ra phía dưới Tây Virginia, cái ánh mắt buồn bã khi cậu ta kết thúc câu chuyện của mình chả khiến tôi ngạc nhiên chút nào.
"Vì chú Sandor", John nói.
"Vì chú Sandor và chai sâm-panh của chú ấy", Tám thêm vào, khiến cho Chín nở một nụ cười nhỏ.
"Tớ đoán cậu thực sự may mắn đó", Năm nói với John, chỉ ngón cái về phía Sarah. "Cô ấy cũng có thể đã là một kẻ gián điệp cho lũ Mog".
"Này", Sarah đáp. "Không hay đâu".
"Chúng ép cô ấy", Chín gầm lên, ám chỉ tới cô gái mà cậu ta đắm đuối. "Không con người nào còn tỉnh táo mà tự nguyện làm việc cho lũ khốn đấy cả".
"Ngoại trừ việc chính phủ đang ...", tôi nói, nhớ lại mấy đặc vụ chở tôi từ Tây Virginia tới Dulce.
Chín quay sang phía tôi. "Vậy thì, bất cứ con người nào đang làm việc cho đám quái vật đít trắng kia không còn tỉnh táo gì cả".
"Hoặc cũng có thể họ chẳng tình nguyện làm vậy", John nói. "Mình tin rằng hầu hết mọi người, nếu họ biết sự thật sẽ về phe của chúng ta".
"Tớ từng có thời gian không tin tưởng con người", Tám nói. "Reynolds, Cêpan của mình, đã bị phản bội bởi một mụ đàn bà mà chú ấy phải lòng. Mất một thời gian mình mới vượt qua được chuyện đó, nhưng cuối cùng mình cũng tin vào sự lương thiện vốn có của con người".
Tám tiếp tục kể cho chúng tôi làm thế nào mà cậu ấy học được cách kiểm soát các Biệt năng của mình, và cuối cùng chạm mặt dân làng xung quanh, những người tin cậu ấy là vị thần Hindu Vishnu tái thế. Dù lũ Mogadorian biết được cậu ấy đang ở đâu, chúng chả thể làm gì được cậu ấy bởi đạo quân con người bảo vệ cậu ấy.
Năm ngắm nghía Tám, gật đầu, trông có vẻ như vừa nhận ra một thứ gì đó mới và tuyệt vời. "Hay đấy", cậu ta nói.. "Cậu lừa họ nghĩ rằng cậu là một trong các vị thần của họ".
"Thực sự thì tớ không cố ý lừa họ", Tám nói bào chữa. "Tớ hối hận khi không thành thật hơn về việc đó".
"Cậu chả nên làm thế", Năm tiếp tục. "Ý tớ là, nó thật tốt nếu cậu có thể, như là, làm bạn với con người như John và Marina. Không thì để họ chiến đấu vì cậu chả tốt hơn là lập mưu tính kế chống lại cậu, đúng chứ?". Cậu ta liếc về phía Chín. "Tốt hơn là nắm quyền điều khiển hơn là mù quáng chạy theo đám con gái xinh xắn".
Chín rướn người về phía trước, như thể cậu ta sắp đứng dậy. "Cậu định nói cái gì vậy?"
"Sai lầm gì thì cũng đã xảy ra", John cắt ngang thận trọng, "nhưng chúng ta cần phải nhớ rằng con người cũng đang chiến đấu chống lại kẻ thù chung như chúng ta, ngay cả khi hầu hết bọn họ chưa nhận thấy điều đó. Chúng ta không thể chiến đấu trong trận chiến này một mình được".
"Vì nhân loại", tôi nói đùa cợt, giơ cốc của mình lên. Mọi người quay lại nhìn tôi khiến tôi lại đặt cốc xuống, cảm thấy mình thật dại dột.
Mọi thứ trông có vẻ căng thẳng trong một thoáng. Chín vẫn nhìn chằm chằm Năm. Ella giơ tay lên. "Em cũng muốn chia sẻ câu chuyện của mình", cô bé nói.
Câu chuyện của cô bé không hề giống với bất cứ ai mà tôi đã nghe. Cô bé không hề được gửi tới Trái đất cùng những Garde khác. Thay vào đó, người bố kì quặc giàu sụ của cô bé cho cô bé vào một con tàu cùng người quản gia và một đám Chimæra. Nhìn xung quanh bàn ăn, tôi thấy có vẻ như chả Garde nào khác đã nghe được toàn bộ câu chuyện này. John trông có vẻ ngẩn người ra còn Sáu thì nghe một cách chăm chú.
"Wow, Ella này", John nói. "Em biết toàn bộ chuyện này khi nào vậy?"
"Hôm qua", cô bé nói như thể đó là một chuyện bình thường. "Chúng ở trong lá thư của Crayton".
Marina nâng cốc của mình lên. "Vì chú Crayton. Một Cêpan vĩ đại".
Mọi người đều làm theo. Ella trở nên im lặng. Tôi có thể nói ông chú Crayton này có ý nghĩa rất nhiều với cô bé.
"Chỉ nghĩ thôi", Năm nói suy tư. "Nếu tàu của bọn anh không đến được Trái đất, em sẽ phải một mình cứu lấy hành tinh này đó".
Mắt Ella mở to hoảng hốt. "Em chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó".
"Em sẽ xử lý được thôi", Chín nói, cười toét.
"Vậy ...", John nói, nhìn về phía Năm. Bọn mình đều đã kể làm thế nào mà bọn mình ở đây rồi. Lượt của cậu đó - làm thế nào mà cậu có thể ẩn mình được lâu đến vậy?"
"Phải đó, anh bạn", Tám thêm vào. "Nói nghe xem nào".
Năm ngồi dựa vào ghế của mình. Trong một thoáng, tôi nghĩ cậu ta có lẽ sẽ cứ giữ im lặng và hi vọng mọi người sẽ quên mình đi, như là một đứa trẻ ngồi ở cuối lớp học vậy. Cậu ta có vẻ thích thêm vào mấy câu chọc ngoáy khi những người khác nói, nhưng đến khi đến lượt cậu ta kể chuyện đời mình thì lại trông có vẻ lưỡng lự.
"Nó không, ừm, hấp dẫn như của các cậu", Năm nói sau một thoáng lưỡng lự. "Bọn tớ chả làm gì quá đặc biệt để lẩn trốn cả. Tớ đoán là bọn tớ chỉ may mắn thôi. Tìm thấy những chỗ mà đám Mogadorian không thèm để mắt tới".
"Chính xác thì chỗ đó ở đâu vậy?", John hỏi.
"Các hòn đảo", Năm trả lời. "Những đảo nhỏ mà chả ai nghĩ tới. Một số còn chả có trên bản đồ. Bọn tớ di chuyển giữa các đảo, cũng giống như các cậu di chuyển giữa các thị trấn vậy. Cứ vài tháng thì bọn tớ lại tới một nới nào đó đông người hơn - đôi khi là Jamaica, hay là Puerto Rico - và trao đổi vài viên ngọc lấy hàng hóa. Ngoài ra thì bọn tớ không tiếp xúc với ai cả".
"Chuyện gì đã xảy ra với Cêpan của cậu vậy?", Marina nhẹ nhàng hỏi.
"Ừ, tớ đoán là tớ có cái đó là điểm chung với mọi người. Ông ấy chết rồi. Tên của ông ấy là Albert".
"Do lũ Mogadorian à?", Chín hỏi, giọng tức giận.
"Không, không, nó không phải như thế", Năm trả lời, lưỡng lự. "Đó chẳng phải là một trận chiến lớn hay sự hi sinh anh dũng nào cả. Ông ấy chỉ bị bệnh rồi chết sau đó ít lâu. Tớ nghĩ ông ấy già hơn so với những gì các cậu miêu tả về Cêpan của mình. Ông ấy đủ tuổi để làm ông tớ được. Tớ không nghĩ chuyến hành trình đến Trái đất là tốt cho ông ấy. Ông đau ốm suốt. Tớ đoán khí hậu nóng ấm cũng là nguyên nhân. Bọn tớ đang trên một hòn đảo nhỏ phía nam vùng Caribbean khi mọi thứ chuyển biến xấu. Tớ chả biết phải làm gì để giúp ông ấy cả ..."
Năm bỏ lửng không nói nữa. Chúng tôi đều im lặng, cho cậu ấy chút thời gian.
"Ông - ông ấy không để tớ đi tìm bác sĩ. Ông ấy quá lo lắng rằng nếu ông bị thăm khám, họ sẽ khám phá ra được gì đó về ông ấy và tạo manh mối cho lũ Mogadorian. Tớ chưa bao giờ thấy một tên Mogadorian cả. Chúng chỉ như trò giả vờ với tớ thôi". Năm cười cay đắng, gần như là phát điên lên với chính bản thân mình vậy. "Trong một thời gian, tớ còn tự thuyết phục mình ông ấy là một tên điên đã bắt cóc tớ. Rằng ông ấy đã tạo nên các vết sẹo trên chân tớ khi tớ đang ngủ".
Tôi thử tưởng tượng kiểu cuộc sống tương tự như Năm mô tả, không bao giờ giao tiếp với ai khác ngoài một ông già bệnh tật. Nó lí giải một chút tại sao cậu ta lại có vè lúng túng như thế khi ở cạnh những người khác.
"Chỉ đến khi tớ phát triển Telekinesis mới khiến mình bắt đầu tin Albert. Và đó cũng là khi ông ấy trở bệnh nặng. Trước lúc ra đi, ông ấy bắt tớ hứa chỉ khi nào toàn bộ Biệt năng của tớ phát triển hết thì mới được đi tìm mọi người. Cho tới lúc đó, ông ấy bắt tớ hứa phải lẩn trốn".
"Cậu làm khá tốt ở khoản đó đấy", Sáu nói.
"Em rất tiếc về chuyện của ông Albert", Ella thêm vào.
"Cám ơn mọi người", Năm nói. "Ông ấy là một người tốt và tớ ước tớ đã nghe lời ông nhiều hơn. Sau khi ông mất, mọi chuyện khá dễ đối với tớ để làm như ông nói. Tớ cứ liên tục di chuyển giữa các đảo, giữ khoảng cách khỏi tất cả những người khác. Nó - ừm, khá là cô đơn, mình đoán vậy. Ngày tháng trôi qua nhanh chóng. Cuối cùng, những Biệt năng khác của mình cũng xuất hiện và mình tới Mỹ, hi vọng tìm được thấy các cậu".
"Chuyện gì đã xảy ra với Hộp của cậu?", John hỏi.
"À, về cái đó", Năm đáp một cách lo lắng, gãi gãi một bên đầu. "Tớ di chuyển phần lớn bằng thuyền. Albert đã dạy tớ tìm đúng loại thuyền mà không, các cậu biết đấy, hỏi quá nhiều câu hỏi. Khi tớ mới tới Florida, chỗ đó nhiều người hơn bất cứ chỗ nào tớ từng biết. Một thằng nhóc đơn độc bê theo cái Hộp chết tiệt đó đi lại xung quanh - tớ cảm thấy như ai cũng đang nhìn tớ chằm chằm. Như thể tớ mới tìm thấy kho báu bị chôn giấu trên một trong các đảo ngoài kia hay đại loại thế. Có lẽ là tớ chỉ hoang tưởng thôi, nhưng tớ đã nghĩ ai cũng muốn lấy cắp nó".
"Vậy cậu đã làm gì với nó?", John cố gặng hỏi.
"Tớ không nghĩ đó là ý hay khi cứ mang cái Hộp đi lại như thế. Tớ tìm thấy một chỗ hoang vắng tại Everglades và chôn nó ở đó". Năm nhìn xung quanh bàn ăn. "Đó lại là một ý tưởng tồi tệ à?"
"Tớ chôn cái của mình cũng chỉ vì lí do tương tự", Sáu trả lời. "Khi tớ quay lại đó, ai đó đã lấy nó đi mất".
"Ồ", Năm lắp bắp. "Ồ, chết tiệt".
"Nếu kĩ năng giấu Hộp của cậu cũng tốt như kĩ năng lẩn trốn của cậu, tớ chắc nó vẫn còn ở đó", Tám nói một cách lạc quan.
"Chúng ta sẽ muốn lấy lại nó nhanh nhất có thể", John nói.
Năm gật đầu hào hứng. "Yeah, dĩ nhiên rồi. Tớ nhớ chính xác đã giấu nó ở đâu".
"Những Chiếc hộp là thứ bắt buộc", cha tôi buột miệng. Ông cọ cọ sống mũi mình, điều mà tôi thấy ông làm mỗi khi ông cố gắng nhớ lại điều gì đó. "Mỗi Chiếc hộp chứa một thứ gì đó - chú không chắc nó là gì hay nó hoạt động như thế nào - nhưng những vật đó sẽ giúp các cháu kết nối lại với Lorien khi thời khắc đó đến".
Mọi người nhìn hoan hỉ về phía cha tôi.
"Làm sao chú biết vậy?", John hỏi.
"Chú - chú chỉ mới vừa nhớ ra", cha tôi đáp.
Chín nhìn sang tôi, rồi lại nhìn về phía bố tôi. "Uh, cái gì cơ?"
"Chú nghĩ giờ là lúc chú kể chuyện của mình", ông nói, nhìn một lượt khắp các khuôn mặt đang chờ đợi kia. "Chú nói trước là có những khoảng trống trong trí nhớ của chú. Lũ Mogadorian làm vài thứ với chú. Chúng cố gắng lấy ra những gì chú biết khỏi não chú. Giờ mọi thứ đang dần trở lại, từng mảnh một. Chú sẽ nói cho các cháu những gì chú biết".
"Nhưng làm sao mà chú lại biết chúng nó cơ chứ?", Tám hỏi. "Chúng cháu còn chả thực sự hiểu hết những thứ trong Hộp của bọn cháu cơ mà".
Cha tôi ngừng lại một chút, nhìn tất cả mọi người.
"Chú biết vì Pittacus Lore nói cho chú biết".