TÔI CHOÀNG TỈNH DẬY VÀ BẬT THÀNH TƯ THẾ NGỒI TRÊN cái giường không phải là của mình. Tôi biết ngay lập tức là mình đã trở về với thực tại, sự đau nhói của một vết sẹo mới đang bừng cháy ở mắt cá chân tôi là đủ để khiến tôi tỉnh dậy. Nhưng đợi đã - cơn ác mộng đó không có thật, tôi lẽ ra không có thêm vết sẹo nào mới đúng. Vậy mà, tôi có thể cảm thấy làn da bừng cháy của mình, nhói lên từng cơn, cơn đau mà không chỉ đơn giản là cơn đau.
Một phần của cơn ác mộng đã thành sự thật - chúng tôi đã mất ai đó.
Tôi không có thời gian để suy nghĩ thấu đáo, hầu như chỉ đủ để đánh giá tình hình xung quanh. Sam đang hét lên với tôi.
"JOHN! CÚI XUỐNG!"
Có một tên Mogadorian đang đứng trước cửa sổ phòng ngủ - một cái cửa sổ vỡ nát, không khí lạnh giá từ ngoài thổi vào. Mọi thứ xảy ra khi nào vậy? Hắn ta đang chĩa một khẩu pháo về phía tôi. Tôi để bản năng làm chủ và lộn về phía tay trái, đúng lúc tên Mog bắn vào khoảng không mà vài giây trước tôi còn đang hôn mê. Trên sàn nhà cạnh giường, tôi đẩy tên Mog bằng Telekinesis. Hắn bay ngược lại, ra ngoài cửa sổ vào khoảng không, rớt xuống con đường phía dưới.
Thật là một khung cảnh hỗn loạn, sự hỗn loạn trong thế giới thực này còn kinh khủng hơn trong cơn ác mộng sinh động kia của Setrákus Ra. Phòng ngủ đã bị bắn tan bởi những phát súng năng lượng. Sarah đứng ở ngưỡng cửa, dùng một giá sách đã vỡ làm vật chắn. Với một tay giữ chặt thân hình Ella vẫn đang bất tỉnh và tay còn lại cô ấy bắn bừa khẩu súng tiểu liên về phía hành lang. Dưới tiếng đạn bắn, với khả năng nghe được tăng cường của mình, tôi có thể nghe thấy đám Mogadorian tràn vào căn hộ. Có một cơ số bọn chúng, vậy mà vì một lí do nào đó Sarah chả có vẻ gì là đang bị bắn trả.
Tôi nhận ra đó là vì cô ấy đang giữ Ella. Setrákus Ra muốn - tôi không thể tin rằng mình lại nghĩ thế này, còn chả có thời gian mà xem nó có nghĩa là gì - người nối dõi của hắn bị bắt sống. Đó là tại sao lũ Mog không bắn về phía Sarah; chúng sợ sẽ bắn trúng Ella.
Sam cũng ở trên sàn nhà như tôi. Cậu ấy đang ôm chặt chú Malcolm, người đã dính một phát bắn vào giữa người. Hơi thở của chú yếu và chú gần như sắp bất tỉnh; có vẻ như chú chả còn nhiều thời gian.
"Cái quái gì đang diễn ra ở đây thế Sam?", tôi hét lên với Sam.
"Chúng tìm thấy chúng ta", Sam đáp. "Ai đó đã phản bội chúng ta". Tôi nhớ đã nhìn thấy Năm trong bộ quân phục Mogadorian và tôi ngay lập tức biết sự thật.
"Những người khác đâu?"
"Họ tới Everglades làm nhiệm vụ" Sam chỉ vào chân tôi, mắt mở to sợ hãi. "Tớ thấy mắt cá chân cậu sáng lên. Cái - điều đó có nghĩa là gì?"
Trước khi tôi kịp trả lời, tôi nghe thấy Sarah hét lên. Khẩu súng của cô ấy tạo nên một tiếng cạch và, nhận thấy cô ấy đã hết đạn, lũ Mog đã lao tới chỗ cô ấy. Một trong số chúng với tay qua khung cửa và cắm một con dao găm sâu vào vai cô ấy. Cô ấy ngã xuống đất, nắm chặt lấy vai mình trong khi một tên Mog khác nhào vào và giật Ella một cách vũ phu khỏi tay Sarah.
Tôi bật Lumen của mình lên, nhưng nó quá nguy hiểm nếu bắn một quả cầu lửa khi lũ Mog đang giữ Ella. Chúng ra khỏi tầm bắn của tôi một cách nhanh chóng, biến mất sau hành lang khi rút đi. Tôi dùng Telekinesis kéo Sarah lại gần chỗ chúng tôi.
"Em ổn chứ?" tôi hỏi, nhanh chóng nhìn vào vết thương trên vai cô ấy. Nó trông tệ đấy, nhưng không chết người. Sarah có vẻ choáng váng và nhẹ nhõm khi thấy tôi đã tỉnh.
"John!", cô ấy kêu lên, kéo tôi lại gần bằng tay không bị thương. Cái ôm đó còn chả tới nửa giây, Sarah đẩy tôi ra, nhận thấy mối nguy hiểm. "Đi đi! Anh phải chặn chúng lại!"
Tôi bật dậy, sẵn sàng lao đi truy đuổi đám Mogadorian đang chạy trốn kia. Tôi tự ngăn mình lại, nhìn xuống phía Sam và cha cậu ấy. Chú Malcolm vẫn còn sống, nhưng sự sống đang biến mất nhanh chóng. Cái cách Sam quỳ cạnh chú ấy, ôm lấy chú ấy trong tay mình, nó khiến tôi nhớ lại cái đêm đó tại Trương Trung học Paradise khi tôi bất lực trong việc ngăn cản chú Henri chết. Tôi nhận thấy mình có thể cứu chú ấy.
Những chữa cho chú Malcolm có nghĩa là để lũ Mog trốn thoát cùng với Ella. Nó sẽ khiến Setrákus Ra tiến thêm một bước tới thứ hắn muốn - một tương lai mà tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu được, nhưng nó là nơi mà Ella cai trị loài người bên cạnh hắn.
Sam ngước lên nhìn tôi, má ướt đẫm nước mắt. "John! Cậu còn đợi cái gì nữa? Đi cứu Ella đi!"
Tôi nghĩ về Sam mà tôi thấy trong cơn ác mộng, sự mệt mỏi và kiệt quệ cậu ấy có, ý chí chiến đấu đã mất. Tôi nghĩ lại sự tổn thương mà tôi cảm thấy khi mất chú Henri. Tôi không thể để bạn mình trải qua toàn bộ chuyện đó, nhất là sau khi cậu ấy và chú Malcolm vừa mới tìm lại được nhau.
Để Ella đi, tương lai mà tôi có thể giáng xuống cô bé - không, sẽ có thời gian để ngăn chặn điều đó sau, tôi tự nhủ. Tôi phải giúp chú Malcolm ngay bây giờ.
Tôi quỳ xuống và ấn tay mình vào bụng chú Malcolm, vết thương của chú từ từ đóng lại phía dưới tay tôi. Cuối cùng thì, chút màu sắc đã trở lại trên khuôn mặt chú, và chú mở mắt.
Sam nhìn tôi chằm chằm. "Cậu để chúng đưa cô bé đi".
"Tớ đã lựa chọn", tôi đáp. "Chúng sẽ không làm tổn thương cô bé đâu".
"Làm - làm sao anh biết?" Sarah hỏi.
"Bởi vì Ella -" tôi lắc đầu. 'Chúng ta sẽ cứu cô bé. Chúng ta sẽ ngăn chặn bọn chúng. Tất cả chúng ta, cùng nhau làm, anh thề đấy".
Sam nắm lấy vai tôi. "Cảm ơn cậu, John".
Ngay khi tôi chữa xong cho chú Malcolm, tôi chuyển sự chú ý sang chữa cho Sarah. Vết thương trên vai cô ấy khá gọn ghẽ. Cô ấy chạm vào má tôi khi Biệt năng của tôi đang làm việc của nó.
"Chuyện gì đã xảy ra với anh vậy?" cô ấy hỏi. "Anh đã thấy gì?"
Tôi lắc đầu, chưa muốn nói về viễn ảnh cho tới khi tôi thực sự có thời gian tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Không như Sam, tôi không nghĩ Sarah nhận thấy vết sẹo mới trên mắt cá chân tôi, và tôi cũng chả muốn nói về nó. Giờ khá tĩnh lặng - lũ Mog đã biến mất cùng Ella - nhưng chúng tôi vẫn cần phải rời khỏi đây. Chả có cách nào mà cảnh sát lại bỏ qua trận chiến vừa rồi. Tôi chỉ muốn chữa cho Sarah và tất cả chúng tôi tới đâu đó an toàn. "Có vẻ em dạy cho vài kẻ một bài học khi anh bất tỉnh nhỉ", tôi nói.
"Bọn em làm tốt nhất có thể rồi", cô ấy đáp.
Vết thương của Sarah đã lành, tôi nhìn quanh. "Chúng ta phải đi. BK đâu?"
Tôi thấy Sarah và Sam nhìn nhau một cách buồn bã. Tim tôi như ngừng đập.
"Cậu ấy lên mái nhà giữ chân chúng", Sam nói. "Cậu ấy vẫn chưa quay lại".
"Cậu ta mạnh mẽ mà. Cậu ta có thể vẫn còn sống", Sarah nói.
"Ừ, chắc chắn rồi", Sam đáp, nhưng giọng nói có vẻ không tự tin lắm.
Nghĩ về BK và bất cứ Garde nào đã chết ở Everglades gần như khiến tôi gục ngã. Tôi cắn chặt má trong của mình và tập trung vào cơn đau đó. Tôi đứng dậy - rồi sẽ có thời gian tưởng nhớ sau. Ngay bây giờ, chúng tôi cần biến khỏi đây trước khi lũ Mog quyết định trở lại và giết chúng tôi.
"Đến lúc đi rồi", tôi nói, giúp chú Malcolm đứng dậy.
"Cám ơn cháu đã cứu mạng chú, John", chú ấy nói. "Giờ thì hãy biến khỏi chỗ này thôi".
Bốn chúng tôi chạy ra khỏi phòng ngủ với Sam dìu chú Malcolm. Điện đã mất, có lẽ một mạch điện nào đó đã bị thổi tung trong trận chiến. Chả có tên Mogadorian nào đợi chúng tôi trong phòng khách, nhưng tôi có thể thấy sự phá hủy mà chúng đã gây ra. Trong một thoáng, tôi hình dung Chín sẽ phát điên lên như thế nào khi cậu ấy trở lại. Nếu cậu ấy vẫn còn sống. Và rồi tôi nhận ra chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại nơi này. Nó đã trở thành ngôi nhà cho chúng tôi một thời gian, nhưng giờ nó đã mất, bị phá hủy như hầu hết những thứ khác bởi lũ Mogadorian.
Thông qua những cửa sổ vỡ tan, tôi có thể nghe thấy tiếng còi báo động vang lên từ phía dưới đường. Cuộc tấn công này của đám Mogadorian trơ tráo hơn bình thường. Giờ có thể sẽ khó mà lẻn ra ngoài mà không bị phát hiện.
Ngạc nhiên làm sao, thang máy của tòa nhà vẫn hoạt động. Tôi thúc Sarah, Sam và chú Malcolm vào trong rồi ấn nút chọn tầng để xe, nhưng tôi không vào thang máy.
"Anh đang làm gì thế?" Sarah hét lên, bám lấy tay tôi.
"Chúng ta không thể quay lại đây được nữa. Nó sẽ có đầy cảnh sát và có lẽ cả đám đặc vụ làm việc cho lũ Mog nữa. Anh phải lấy Hộp của bọn anh và xem thử nếu anh có thể tìm thấy BK".
Sam tiến lên. "Tớ có thể giúp cậu.
"Không", tôi đáp. "Đi với Sarah và cha cậu đi. Với khả năng Telekinesis của mình, tớ có thể tự mang tất cả mọi thứ".
"Anh đã hứa chúng ta sẽ ở cùng nhau", Sarah nói, giọng run rẩy.
Tôi kéo cô ấy lại gần mình. "Em sẽ là người lái xe đưa mọi người chạy trốn", tôi nói với cô ấy. "Lấy cái xe nhanh nhất của Chín và gặp anh ở sở thú. Mọi người có thể chẳng gặp rắc rối gì khi đi ra cả, nhưng chúng có thể sẽ truy tìm anh. Anh có thể nhảy sang mái nhà bên cạnh và đi xuống từ đó". Tôi lùi lại một bước khỏi thang máy, rồi lại rướn lên hôn Sarah một cái. "Anh yêu em", tôi nói với cô ấy.
"Em cũng yêu anh", cô ấy đáp.
Cửa thang máy đóng lại. Tôi chạy xuyên qua căn hộ đã bị phá hủy để trở lại xưởng làm việc. Chỗ đó cũng đã bị phá nát - mọi công sức đã làm, Giảng đường sẽ không bao giờ sử dụng được nữa. Tôi cố gắng suy nghĩ thực tế. Tôi nên lấy theo mình những gì? Thứ đầu tiên tôi lấy là cái máy tính bảng có thể hiển thị vị trí của chúng tôi. Bốn chấm vẫn đang hiển thị ở Florida - chết tiệt, thế là quá ít. Tôi chưa sẵn sàng tập trung tìm hiểu xem ai là người mà chúng tôi vừa mất hay phải làm gì về chuyện của Ella hay việc Setrákus Ra có thể cũng là một người Loric.
Tôi vớ lấy một cái túi vải từ dưới một cái bàn bị lật ngược và chui sang Giảng đường lấy súng hét vào nó. Tôi cũng nhét cái máy tính bảng vào đó luôn và đeo nó qua vai. Tôi muốn giữ tay mình thành thơi phòng trường hợp tên Mog nào đó vẫn nấp đâu đây, vậy nên tôi nâng toàn bộ Hộp của chúng tôi bằng Telekinesis. Với việc mọi cửa sổ đều bị bắn vỡ, tôi có thể dễ dàng nghe thấy tiếng còi báo động từ bên dưới. Đây là tất cả những gì mà tôi có thể đem theo. Giờ là lúc quay lại với thời kì chạy trốn.
Với đám đồ Inheritance bay lơ lửng phía sau tôi, tôi chạy ra khỏi khu xưởng và lại chạy xuyên qua căn nhà. Tôi cần lên mái nhà và xem thử liệu BK còn sống không.
Trước khi tôi có thể tới được cầu thang, cửa thang máy bật mở. Chết tiệt - tôi quá chậm rồi.
Tôi nhìn qua vai mình, nghĩ rằng mình sẽ thấy vài viên cảnh sát Chicago với súng lăm lăm trên tay. Thay vào đó lại là một tên Mogadorian lẻ loi. Vẫn nhợt nhạt như thường lệ, mái tóc tối màu lòa xòa trước mặt, trẻ hơn bình thường, và hắn nhìn có vẻ khác so với những tên Mog khác mà tôi từng thấy, có vẻ giống con người hơn. Một khẩu súng chĩa ra phía trước hắn - về phía tôi.
Toàn bộ các Hộp rơi đánh rầm xuống sàn nhà trong khi tôi chuyển hướng khả năng Telekinesis của mình, giật lấy khẩu súng khỏi tay hắn. "Này!" hắn hét lên. và dù hắn có nói thêm gì đi nữa thì tôi cũng chẳng thèm nghe. Tôi đang nghĩ về những người bạn mà tôi đã mất tối nay. Tương lai u ám mà tôi sẽ phải trải qua. Giết tên Mogadorian đi lẻ này không thay đổi được gì, nhưng nó sẽ là khởi đầu của việc đó.
Tôi ném một quả cầu lửa về phía hắn, nhưng hắn lại nhảy tránh sang một bên, nấp đằng sau bộ ghế. Tôi nâng nó lên bằng Telekinesis và quăng nó sang một bên. Hắn giơ tay lên ra vẻ đầu hàng. Tôi có thể đã nghĩ thế khá là lạ nếu tôi thèm suy nghĩ vào lúc đó.
"Quá muộn cho việc đó rồi", tôi gầm lên.
Ngay khi tôi chuẩn bị ném một quả cầu lửa khác vào hắn, tên Mog giậm mạnh xuống sàn nhà. Cả căn phòng rung lắc, các đồ nội thất lật đổ, cái thảm gợn sóng như thể có một làn sóng đang đi qua dưới nó. Và rồi cơn sóng địa chấn đó đẩy tôi ra sau, khiến tôi loạng choạng, và tôi cảm nhận được cái không khí giá lạnh bên ngoài cửa sổ thổi vào lưng tôi. Thật ngu ngốc - tôi đang đứng ngay trước một cái cửa sổ bị vỡ. Tôi chới với tay, cố gắng trong tuyệt vọng để lấy lại thăng bằng.
Nhưng tôi không ngã. Hắn tóm được tôi. Tên Mogadorian đã nắm lấy ngực áo tôi.
"Tôi không muốn đánh nhau với cậu!", hắn hét vào mặt tôi. "Ngừng việc tấn công tôi đi!"
Ngay khi hắn kéo tôi vào lại, tôi đẩy hắn ra. Hắn không lao tới tôi mà vẫn giữ tư thế ngồi xổm, sẵn sàng né bất cứ thứ gì tôi có thể ném vào hắn.
"Cậu là Bốn", hắn nói.
"Sao mày biết điều đó?"
"Chúng biết cậu trông như thế nào, John Smith. Tất cả các cậu trông như thế nào. Và tôi cũng thế -" Hắn ngập ngừng. "Ngoại trừ tôi nhớ việc thấy cậu khi còn là một đứa bé. Chạy tới chỗ phi thuyền trong khi người dân tộc tôi tàn sát người dân tộc cậu".
"Mày là người chú Malcolm và Sam nói tới". Tôi nói qua hàm răng nghiến chặt. Tôi không thể rũ bỏ cảm giác tôi nên chạy hay chiến đấu khi đối mặt với người dân tộc hắn. Nó đã ăn sâu vào tôi nhưng tôi cố gắng kiểm soát nó.
"Adamus Sutekh", tên Mog tự giới thiệu về bản thân. "Tôi thích được gọi là Adam hơn".
"Người của mày giết một người bạn của tao tối nay, Adam", tôi gằn giọng, biết rằng sự giận giữ của tôi là vô cớ, nhưng tôi không thể ngừng được. "Và chúng bắt đi một người khác".
"Tôi rất tiếc", hắn nói. "Tôi đã đến nhanh nhất có thể. Malcolm và Sam có an toàn không?"
"Tao -" Trời, tôi chả biết nên phàn ứng như thế nào. Một tên Mog thể hiện sự đồng cảm. Ngay cả nếu những gì Sam và chú Malcolm nói là thật, tôi vẫn không bao giờ có thể hình dung được nó. "Ờ, họ ổn".
"Tốt rồi", Adam đáp. Giọng hắn vẫn có vẻ hằn học của một tên Mogadorian. "Chúng ta cần phải biến khỏi đây".
"Chúng ta á?"
"Cậu đã bị thương và đang cáu giận", Adam nói, di chuyển một cách thận trọng lại gần tôi, như thể tôi sẽ ra một đòn bất ngờ. "Tôi hiểu chuyện đó. Nhưng nếu cậu muốn trả thù, tôi có thể giúp".
"Tao đang nghe đây".
Adam chìa tay ra cho tôi. "Tôi biết chúng sống ở đâu".
Một thứ gì đó khiến thâm tâm tôi rùng mình khi thấy cái bàn tay nhợt nhạt kia đợi tôi. Nhưng nếu những gì tôi thấy trong giấc mơ là đúng - nếu Năm đang làm việc cho lũ Mogadorian - vậy tại sao chúng tôi không thể có một trong số chúng làm việc cho chúng tôi? Tôi nắm lấy tay Adam, bóp chặt. Hắn không rúm người lại, chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Được rồi, Adam", tôi nói. "Mày sẽ giúp chúng tao thắng cuộc chiến này".