KẾT NỐI VỚI ADAM BỖNG DƯNG BỊ NGẮT. Tôi nhìn xuống màn hình điện thoại, nhưng Adam gọi từ một số bị chặn. Chả có cách nào để gọi lại cho cậu ta. Dù cậu ta đang ở đâu, Adam nghe có vẻ như đang di chuyển rất nhanh, gần như là đang hét to hơn tiếng gió thổi qua xung quanh. Đang chạy trốn và nghe có vẻ hoảng loạn. Tôi thì đang ở trạng thái hoàn toàn đối lập: chôn chân tại chỗ và gần như thấy tê dại.
Liệu John sẽ làm gì trong tình thế như thế này? Biến thôi, chắc là vậy rồi. Tôi nhét cái điện thoại vào túi sau và đi qua cha tôi, hướng ra hành lang.
"Cậu ta nói lũ Mogadorian biết chúng ta đang ở đây, và chúng đang trên đường tới. Chúng ta cần đi khỏi đây. Ngay bây giờ!", tôi nói với lại cho cha tôi.
Khi tôi liếc nhìn lại, ông vẫn đang đứng cạnh giường.
"Thôi nào", tôi nói. "Cha còn đợi gì nữa chứ?"
"Nếu --" Cha tôi vặn vẹo sống mũi mình. "Nếu cha không đáng tin nữa thì sao?"
Ồ, phải rồi. Còn cái giả thuyết cha tôi có thể một kiểu đặc vụ hai mang nào đó cho lũ Mogadorian nữa chứ. Hẳn phải có một cách giải thích tốt hơn về việc ghi chép của ông rơi vào tay chúng. Có lẽ ông không chắc mình có thể tin chính mình không, có lẽ ông lo lắng rằng trí nhớ của ông đang tệ đi hay đang chống lại chính ông. Nó chả quan trọng. Tôi phải quyết định luôn và ngay. Tôi tin ông.
"Cha nhớ khi chúng ta đang ở ngoài Can cứ Dulce và con muốn chạy ngược vào giúp các Garde chiến đấu? Cha đã nói với con sẽ có những lúc khác đẻ làm việc có ích cho những người Loric. Ờ thì, con nghĩ đây chính là một trong những lúc như thế. Con tin cha, Cha à. Con không thể đi mà không có cha".
Ông gật đầu một cách trịnh trọng. Không nói thêm lời nào, ông với tay xuống dưới giường và kéo khẩu súng trường ông dùng để hạ con quái vật ở Arkansas ra, lắp một viên đạn vào ổ đạn.
"Adam có nói cho con chúng ta có bao lâu không?", ông hỏi.
Và như thể thay cho câu trả lời, cả tòa nhà rung lắc, tất cả bóng đèn nhấp nháy. Một tiếng động cơ vang lên từ bên ngoài, sự ồn ào từ phía trên chúng tôi và ngay gần đây, kèm theo một tiếng mài kim loại sắc lạnh. Một thứ gì đó vừa mới rơi xuống mái nhà.
"Có vẻ là chẳng nhiều đâu".
Chúng tôi lao ra hành lang chỗ mà Sarah vừa mới ra khỏi phòng mình. Mắt cô ấy mở to khi thấy cha tôi mang theo khẩu súng. "Âm thanh kia là gì vậy?", cô ấy hỏi. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Lũ Mog đang ở đây", tôi trả lời.
"Ôi không", Sarah nói, bước lùi về phía phòng nơi John và Sarah đang nằm bất lực.
Từ hành lang này, tôi có một góc nhìn tốt về phía dãy cửa sổ làm bằng kính thay cho tường ở phòng khách. Nửa tá dây thừng được thả xuống từ mái nhà, lũ Mogadorian đang nhảy xuống ở bên cạnh tòa nhà.
"Tớ phải đến chỗ John!", Sarah nói.
Tôi nắm lấy cổ tay cô ấy. "Chúng ta sẽ chẳng làm được gì nếu chúng ta không có vũ khí".
Các cửa sổ vỡ tan, bị bắn tung bởi hàng loạt đạn từ những khẩu súng lớn của lũ Mogadorian. Một cơn gió lạnh ùa vào trong căn hộ. Đám Mog đu vào trong, nhẹ nhàng tháo sợi dây bảo hộ ra rồi bắt đầu lục soát xung quanh tìm kiếm mục tiêu. Chúng đang ở phòng khách, chắn giữa chúng tôi và thang máy của căn hộ - lối thoát duy nhất của chúng tôi. Tôi khá ngạc nhiên khi không thấy nhiều tên hơn. Nếu tôi là người tấn công điểm ẩn náu của các Garde, tôi sẽ cử nguyên cả một đội quân đi. Nó như thể là chúng chẳng nghĩ là sẽ có nhiều sự kháng cự vậy.
Ba chúng tôi cúi xuống lùi lại vào trong phòng cha tôi.
"Cha sẽ tới chỗ John và Ella", cha tôi nói. "Hai con thì chạy tới Giảng đường".
Tôi có thể nghe thấy lũ Mog đang đi ra khỏi phòng khách, bắt đầu tiến vào hành lang. "Chúng tới đó. Chuẩn bị chạy khi đếm đến ba. Một --"
Trước khi tôi kịp nói hai, một tiếng rống đáng sợ vang lên từ phía hành lang, ngay lập tức nó được đáp lại bằng một loạt đạn bắn điên loạn từ lũ Mogadorian. Tôi ló đầu ra hành lang vừa kịp lúc để thấy Bernie Kosar, trong hình dạng một con gấu xám, đang xé xác hai tên Mogadorian. Tôi đã quên mất tiêu về BK! Có lẽ mọi thứ không hoàn toàn tuyệt vọng như tôi nghĩ.
"Đi!" cha tôi nói to trong lúc ông chạy tới phòng Ella. "Lấy vũ khí và chúng ta sẽ giữ chân chúng ở đây".
BK nhào từ tên Mog này sang tên Mog khác, xé nát chúng với những móng vuốt của mình, quẳng sang một bên những đồ nội thất chúng đang cố nấp phía sau. Nó đã trúng vài phát đạn ở bên hông và bầu không khí ngập tràn mùi lông bị cháy, nhưng nó chỉ dường như càng làm nó điên lên hơn. Quỳ một chân ở ngưỡng cửa phòng Ella, cha tôi ngắm và bắt đầu bắn từng tên Mog một.
Sarah và tôi chạy đi theo hướng ngược lại, về phía Giảng đường và kho vũ khí. Phía sau tôi, tôi có thể nghe thấy tiếng đạn găm vào tường, và tiếng đạn từ khẩu súng trường của cha tôi đáp trả. Chúng tôi phải nhanh lên. Nhiều tên nữa chắc hẳn đang hạ xuống mái nhà và hai người họ sẽ không thể giữ chân chúng mãi được.
Bất ngờ, cánh cửa phòng ngủ bên phải tôi bật mở. Tôi chỉ có một thoáng để cảm nhận luồng khí lạnh đang tràn vào từ cái cửa sổ bị vỡ, và rồi một tên Mogadorian đã lao tới tôi. Hắn thúc vai vào sườn tôi, đẩy tôi dính vào tính. Cẳng tay hắn ép vào họng tôi và hắn dí cái bản mặt nhợt nhạt của hắn vào gần mặt tôi, đôi mắt vô hồn của hắn che kín tầm nhìn của tôi.
"Con người", tên Mog rít lên. "Nói cho tao biết con bé ở đâu và tao sẽ có thể cho mày một cái chết nhanh chóng".
Trước khi tôi có thể hỏi là hắn đang nói về cô bé nào, Sarah đập vào đầu tên Mog bằng một bình hoa trống rỗng. Tên Mog lắc người cho các mảnh vỡ rơi xuống như không có chuyện gì vừa xảy ra và quay về phía Sarah. Một sự tức giận trỗi dậy trong tôi - cho toàn bộ khoảng thời gian tôi bị bắt giam, vì những gì mà chúng đã làm với John và Ella. Tôi nắm lấy chuôi kiếm tên Mog và giật nó ra khỏi vỏ. Với một tiếng hét, tôi đâm nó xuyên qua ngực hắn, biến hắn thành một đống tro.
"Whoa!", Sarah tán thưởng.
Tôi có thể nghe thấy tiếng cửa kính vỡ xung quanh căn hộ. Toàn bộ cửa phòng ngủ trong hành lang bật mở và lũ Mog lao ra, chia cắt tôi và Sarah với cha tôi và Bernie Kosar. Tôi nhớ việc đã từng nghĩ sự trống trải của căn hộ khá là đáng sợ, nhưng thế này thì thật là khủng khiếp. Tôi đã mất tầm nhìn về cha tôi ở đầu hành lang bên kia. Tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng súng trường của ông, những phát đạn ngày một dồn dập hơn. Tôi nghe thấy một tiếng va chạm lớn, tiếng động của một thứ gì đó bị lật đổ trong phòng Ella.
"Bọn mày muốn có cô bé hả?" Tôi hét lên, thu hút sự chú ý của chúng, hi vọng sẽ làm giảm bớt áp lực về phía cha tôi. "Cô bé hướng này này!"
Sarah và tôi chạy về phía khu xưởng, độ mười tên Mog chạy dọc theo hành lang đuổi theo chúng tôi.
Cùng nhau, chúng tôi xô ngã những chồng thiết bị cũ và các bộ phận động cơ ngay bên cạnh cửa, những món đồ tích lũy bao lâu qua của chú Sandor bất ngờ trở nên hữu dụng. Một tên Mog cố gắng dùng sức làm cánh cửa mở ra, nhưng nó kẹt cứng bởi đống phế liệu trên sàn nhà.
"Những thứ đó sẽ làm chúng chậm lại một chút", tôi nói.
"Liệu chúng có nghĩ tớ là cô bé mà chúng phải mang về không?", Sarah hỏi, thở không ra hơi. "Hay là cậu nghĩ chúng ở đây là vì Ella?"
Một phần cánh cửa khu xưởng nổ tung sau một loạt đạn năng lượng, những mảnh vụn nhỏ rực cháy bắn vào cổ tôi và một mảnh suýt nữa thì trúng mắt tôi. Tôi đoán là một chút thời gian của chúng tôi đã hết. Sarah nắm lấy tay tôi và chúng tôi loạng choạng đi qua khu xưởng, cánh cửa phía sau chúng tôi bắt đầu bị bắn nát bởi lũ Mog xâm lược.
Một loạt đạn lạc bắn trúng sàn nhà ở giữa chúng tôi, hất văng chúng tôi ra hai bên, và nó cũng khiến Sarah lộn nhào qua một cái bàn. Nhiều phát đạn đang bắn xuyên qua nhiều hơn. Tôi cúi thấp và nắm lấy tay Sarah, giúp cô ấy đứng dậy. "Tớ không sao!", cô ấy nói to, và chúng tôi chạy đi, cúi về phía trước, về phía Giảng đường.
Cánh cửa khu xưởng giờ chỉ còn là một cái lỗ bốc khói trên tường sau loạt bắn phá của đám Mogadorian. Chúng len vào, vấp ngã bởi đống phế liệu mà chúng tôi làm đổ ra, nhưng vẫn tiến tới liên tục. Cạnh tôi, cái màn hình hiển thị vị trí các Garde nổ tung tạo ra một cơn mưa tia lửa điện, hậu quả của một phát bắn của một tên Mog sượt qua tôi.
"Làm thế nào mà chúng ta hạ gục được bao nhiêu thằng thế kia đây?" Sarah nói to trong lúc chúng tôi lao vào Giảng đường. "Tớ đã có luyện tập, nhưng không phải là với mười mục tiêu một lúc như thế này!".
"Chúng ta có lợi thế sân nhà mà".
Bên trong Giảng đường, Sarah chạy đi tới chỗ những giá để súng còn tôi leo vào Bục giảng. Tên Mog đâu tiên lao vào phòng ngay khi tôi vừa mới khởi động chương trình của Giảng đường, ấn một nút của một trong những chuỗi luyện tập cũ của chú Sandor - nút với độ khó được ghi là điên rồ. Lũ Mog chưa thèm để ý chút nào tới tôi cả, khi tôi đang ngồi sau bảng điều khiển kim loại, ấn ấn các nút. Chúng đang tập trung về phía Sarah. Ngay cả khi chúng nhận ra đó không phải là cô bé mà chúng cần, cô ấy vẫn là sự đe dọa rõ ràng nhất, ngay ngoài đó và đang chĩa một cặp súng lục về phía lũ Mog. Mục tiêu rõ ràng và cũng dễ ăn nữa.
"Sarah! Sang bên trái!", tôi hét lên, nâng một khu vực lên làm chỗ nấp cho cô ấy. Cô ấy nhảy tới chỗ an toàn vừa kịp lúc lũ Mog khai hỏa.
Khói bắt đầu tràn ngập căn phòng từ những vòi phun dọc trên tường. Một vài tên Mog trông khó hiểu; phần lớn thì vẫn chỉ tập trung băn về phía Sarah. Một vài phát đạn bắt đầu bật lại ở phía trước Bục giảng nên tôi cúi xuống tại chỗ, cố gắng thu mình lại. Tôi hi vọng thứ này đủ khỏe để hứng chịu vài phát đạn năng lượng. To hơn tiếng đạn bắn, tôi có thể nghe thấy Giảng đường thức tỉnh.
Nửa tá các tấm trên bốn bức tường bật mở, những ụ súng tự động với những viên đạn là những quả bóng thò ra.
"Cúi thấp!", tôi hét với về phía Sarah. "Nó bắt đầu rồi đấy!"
Những loạt đạn chéo góc bắn ra quanh Giảng đường, với lũ Mog đứng giữa hứng chịu. Bài tập này là để giúp các Garde luyện tập khả năng Telekinesis của mình, chứ không phải là biến họ thành tàn tật, vậy nên những viên đạn cỡ quả bóng này bay tới với vận tốc không đủ nhanh để giết lũ Mog. Dù vậy, nó cũng phải khiến chúng đau muốn chết. Giữa các loạt đạn và đám bóng y tế bất ngờ rơi xuống từ trần nhà, tôi có thể nói là chúng đã đủ bận rộn rồi.
Tôi nhảy ra khỏi Bục giảng. Một quả bóng đập mạnh vào vai tôi trước khi tôi kịp chạm đất. Tay tôi đau nhức, nhưng tôi vẫn có thể ép mình chặt xuống sàn nhà, nhìn đám Mog bị bắn bầm dập từ mọi phía. Thấy tôi, Sarah ném một khẩu súng của mình trượt theo sàn nhà tới chỗ tôi. Tôi nhặt nó lên và ngồi xổm phía sau Bục giảng. Sarah và tôi là hai người duy nhất trong phòng có chỗ nấp.
Chúng tôi khai hỏa. Cũng chả quan trọng là chúng tôi không có tư thế ngắm bắn tốt nhất. Lũ Mogadorian về cơ bản là chả có gì để bảo vệ chúng cả. Với việc bị bắn từ mọi phía trên tường, chúng bắt đầu hoảng loạn. Một cơ số tên bị đánh phải quỳ xuống bởi những ụ súng tự dộng hay những quả bóng y tế, và chúng là những đứa đầu tiên mà tôi và Sarah bắn trước. Một số tìm cách chạy ra cửa. Nếu chúng có thể chạy xa tới cỡ đó, những gì chúng nhận được sau bao cố gắng cũng chỉ là một viên đạn vào lưng.
Chỉ khoảng một phút trôi qua kể từ khi Giảng đường bắt đầu chế độ luyện tập kia căn phòng đã sạch bóng lũ Mog. Các Garde thường sẽ phải chịu đựng bảy phút trước khi được nghỉ. Tôi đoán là dù sao cũng chả có ai bắn đạn thật về phía họ lúc đó cả. Tôi với tay lên quờ quạng trên bảng điều khiển trên Bục giảng cho tới khi hệ thống tắt đi.
"Cái này hiệu quả đấy!", Sarah hét lên, nghe có vè khá bất ngờ. "Chúng ta hạ được chúng rồi, Sam!"
Khi Sarah đứng dậy, tôi nhận thấy một vết bỏng trên chân cô ấy. Quần cô ấy đã bị xé nát, lớp da dưới đó ửng hồng nhưng không chảy máu. "Cậu đã trúng đạn", tôi nói.
Sarah nhìn xuống. "Sặc. Tớ còn chả biết nữa. Hẳn là nó chỉ sượt qua tớ thôi".
Khi cảm giác dồn dập hạ xuống, Sarah cà nhắc đi tới chỗ tôi. Tôi vòng một tay sang phía cô ấy để đỡ và chúng tôi di chuyển nhanh nhất có thể ra khỏi Giảng đường. Chúng tôi lấy thêm súng trên đường ra. Tôi nhét thêm một khẩu súng lục vào phía sau quần đề phòng tôi hết đạn. Sarah bỏ khẩu súng lục đã hết đạn đi và lấy một khẩu súng máy hạng nhẹ nhìn khá dị, kiểu súng mà tôi từng tin là chỉ có trong các bộ phim hành động.
"Cậu biết dùng thứ đó chứ?" Tôi hỏi.
"Chúng gần như đều hoạt động như nhau cả mà", cô ấy đáp. "Cứ chĩa ra và bóp cò thôi".
Tôi gần như có thể đã bật cười nếu như tôi không quá lo lắng về cha tôi trong lúc chúng tôi đi qua khu xưởng bừa bộn, bước đi cẩn thận qua đống đồ mà chúng tôi là đổ khi nãy. Căn hộ yên tĩnh đến kì lạ. Tôi không chắc đó là một điềm tốt hay xấu nữa.
Tôi ló đầu ra hành lang. Chẳng có dấu hiệu nào của bất cứ ai. Sàn nhà phủ đầy tro của đám Mogadorian, nhưng ngoài thế ra thì tất cả đều yên tĩnh. Tiếng động to nhất là tiếng gió thổi vào nhà nhờ ơn đám Mog cứ phải phá tan mọi cửa sổ trên đường chúng vào.
"Cậu có nghĩ chúng ta đã hạ hết bọn chúng rồi không?" Sarah thì thầm.
Thay cho câu trả lời, chúng tôi nghe thấy tiếng bước chân trên mái nhà nghe như là tiếng giày chạy trên đó. Hẳn là vẫn còn những tên Mogadorian khác vẫn ở trên đó và chúng sẽ tổ chức đợt tấn công thứ hai bất cứ lúc nào, ngay khi chúng biết là nhóm đầu tiên đã thất bại.
"Chúng ta cần đi khỏi đây ngay bây giờ", tôi nói trong lúc giúp Sarah tập tễnh đi theo. Chúng tôi đi nhanh qua hành lang.
Bernis Kosar lảo đảo xuất hiện, vẫn ở dạng gấu. Nó đã bị thương, cả phần bên phải bốc khói bởi những phát đạn năng lượng. Nó nhìn tôi như thể đang cố giao tiếp hay gì đó. Tôi ước mình có khả năng giao tiếp với động vật của John. Nó trông có vẻ buồn. Buồn, nhưng quả quyết.
"Mày ổn chứ, Bernie?" Sarah hỏi.
BK gầm gừ và biến thành một con diều hâu. Nó bay vút ra ngoài cửa sổ và bay lên. Hẳn nó sẽ cầm chân lũ Mog còn lại trên mái nhà khi chúng tôi sơ tán John và Ella. Giờ tôi nhận ra ánh nhìn mà BK nhìn tôi vừa rồi có nghĩa là gì; nó đang nói lời tạm biệt, phòng khi đó là lần cuối cùng chúng tôi thấy nó. Tôi hít một hơi sâu.
"Được rồi, đi thôi", tôi nói nhẹ nhàng.
Có một giá sách bị lật đổ chắn ngang cửa phòng Ella. Nó lỗ chỗ đầy vết đạn. Rõ ràng đây là thứ mà cha tôi dùng làm vật chắn.
"Cha ơi?" Tôi thì thầm. "Giờ đã ổn rồi, đi thôi nào".
Không có phản hồi gì.
"Cha ơi?!" Tôi nói, to hơn, có một sự run rẩy trong giọng của tôi.
Vẫn không có gì cả. Tôi lấy vai huých mạnh vào kệ sách, nhưng nó kẹt cứng. Tôi cảm thấy một cảm giác ghê sợ, tuyệt vọng. Tại sao ông không trả lời chứ?
"Trên đó!" Sarah nói, chỉ trỏ. Có một chỗ đủ rộng để bò qua giữa kệ sách và cạnh cửa phía trên. Tôi trèo lên và chui qua, bị cào xước chân ở chỗ gỗ nhô ra, và rơi xuống một cách vụng về phía bên kia. Chỉ mất vài giây, nhưng đó là đủ để tôi hình dung cha mình lỗ chỗ vết đạn, John và Ella đã bị sát hại trong giấc ngủ của họ.
"Cha --?" Tôi như ngừng thở. Có cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại. Tôi loạng choạng đi về phía giường trên đôi chân run rẩy. "Cha ơi?"
John và Ella trông có vẻ không sao cả, và vẫn đang trong trạng thái hôn mê, hoàn toàn không hay biết gì về sự hỗn loạn diễn ra quanh họ. Và hoàn toàn chẳng biết là thân hình cha tôi đang vắt ngang qua họ.
Mắt ông nhắm nghiền. Ông bị chảy máu từ một vết thương hở trên bụng. Hai tay ông đều ấn chặt vào đó, như thể ông đang cố giữ tỉnh táo. Khẩu súng trường hết đạn của ông bị quảng trên sàn nhà, những dấu tay màu máu xuất hiện khắp trên báng súng. Tôi tự hỏi ông đã tiếp tục chiến đấu bao lâu sau khi bị bắn..
Sarah thở mạnh khi cô ấy trèo qua giá sách. "Ôi không. Sam ..."
Tôi chả biết làm gì khác ngoài việc cầm tay ông. Nó lạnh ngắt. Nước mắt bắt đầu ngập trong mắt tôi. Tôi nhận ra rằng trong cuộc trò chuyện cuối cùng tôi có với ông, tôi gần như là đã gọi ông là một kẻ phản bội. "Con xin lỗi", tôi thì thầm.
Tôi gần như hồn lìa khỏi xác khi cha nắm chặt tay tôi lại.
Ông mở mắt. Tôi có thể nói là ông gặp rắc rối trong việc tập trung vào tôi và rồi nhận ra rằng kính của ông đã mất, bị vỡ ở một thời điểm trong trận chiến.
"Cha đã bảo vệ họ lâu nhất có thể", cha tôi nói, giọng ông như lạc đi, những bong bóng khí trào ra khỏi khóe miệng ông.
"Thôi mà, chúng ta sẽ đi được khỏi đây", tôi đáp, quỳ xuống bên cạnh ông.
Một thoáng đau đớn hiện lên trên mặt ông. Ông lắc đầu. "Không phải là với cha, Sam. Con phải tự đi một mình thôi".
Một tiếng hú vang lên to hơn tiếng giao tranh trên mái nhà. Bernie Kosar, đang tuyệt vọng và đau đớn.
Sarah chạm nhẹ vào vai tôi. "Sam, tớ xin lỗi. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian đâu".
Tôi rụt vai khỏi tay Sarah, lắc đầu. Tôi nhìn cha mình, nước mắt chảy dài trên má tôi. "Không", tôi rít lên tức giận, "cha không được bỏ con lại một lần nữa".
Sarah cố lách qua tôi và kéo Ella ra khỏi phía dưới ông. Tôi mặc kệ. Tôi biết mình đang hành động ngu ngốc và ích kỉ, nhưng tôi không thể để ông đi một cách dễ dàng như thế này. Tôi đã dành cả đời tìm kiếm ông và giờ mọi thứ lại đang trở nên vỡ vụn.
"Sam ... đi đi", ông thì thầm.
"Sam", Sarah nài nỉ, ôm lấy Ella trên tay mình. "Cậu phải giúp John và chúng ta phải đi".
Tôi nhìn ông chằm chằm. Ông gật đầu chậm rãi, nhiều máu hơn trào ra từ khóe miệng ông. "Đi đi, Sam", ông nói.
"Con không đi", tôi nói, lắc đầu, dù biết rằng đó là một việc làm sai trái và vô tâm. "Không trừ khi cha cũng đi cùng".
Nhưng nó dù sao cũng đã quá muộn. Sợi dây treo ngoài cửa sổ căng ra khi một tên Mogadorian nhảy vào trong phòng. Chúng tôi đã mất quá nhiều thời gian và Bernie Kosar không thể chặn đứng chúng. Đợt tấn công thứ hai đã đến.