MÀN ĐÊM ĐÃ BUÔNG VÀO THỜI ĐIỂM CHÚNG TÔI VƯỢT QUA ranh giới tiểu bang Arkansas. May mắn là, chúng tôi đã biết được chính xác nơi chúng tôi đang hướng đến. Các biển quảng cáo bắt đầu xuất hiện từ độ khoảng hai mươi dặm trước, khuôn mặt to đùng và lông lá của con Boggy Creek Monster như mời chào chúng tôi tới với Monster Mart độc nhất tại Fouke. Chúng tôi đã tới gần địa điểm cần đến, và con đường cao tốc thẳng tắp phía trước trông vô cùng vắng vẻ, vậy nên tôi quyết định phá vỡ quy tắc của chính mình và nhấn mạnh ga tăng tốc.
Sarah thò đầu ra ngoài cửa sổ, cố ngoái đầu nhìn lại một trong các biển hiệu đã phai màu của Monster Mart.
"Chỉ còn vài dặm nữa thôi", cô ấy khẽ nói.
"Em đã sẵn sàng rồi chứ?" tôi hỏi, nhận thấy chút lo âu trong giọng nói của cô ấy.
"Em cũng hi vọng là vậy", cô ấy nói.
Tôi đỗ chiếc xe hơi ngay trước lối ra của Fouke. Đây không hẳn là một điểm đến thu hút khách du lịch. Giống như những thị trấn nhỏ bé mà nhàm chán khác nơi mà những gia đình buồn chán sẽ đến dừng chân để chụp vài tấm ảnh và có chỗ để nghỉ ngơi tắm rửa.
"Có lẽ là một ý hay nếu đi bộ từ đây," tôi nói, liếc sang Sáu. "Chúng ta tốt nhất nên tàng hình".
Sáu gật đầu. "Đồng ý".
Chúng tôi lần lượt ra khỏi xe và đi vào khu rừng tối đen ngăn cách con đường và thị trấn. Bernie Kosar duỗi chân một cách chóng vánh trước khi biến thành một con chim sẻ. Cậu ta đậu trên vai tôi, chờ tôi ra lệnh.
"Thám thính phía trước đi, BK" tôi bảo. "Xem coi đằng trước có gì".
Trong khi BK vụt đi vào màn đêm, ba chúng tôi cũng tự chuẩn bị sẵn sàng. Tôi đeo vòng tay lên cổ tay của tôi; tôi chắc chắn tôi chả nhớ nhung gì cái cảm giác ngứa ran mỗi khi tôi đeo nó, nhưng dù sao tôi cũng hoàn toàn cảm thấy an toàn hơn khi có nó. Tôi nhét con dao găm vào cạp quần phía sau. Thấy tôi vậy, Sarah cũng lấy khẩu súng ra khỏi ba lô và nhét nó vào túi quần jean. Những ảo mộng về một chuyến đi nghỉ ngơi của vài giờ trước đã biến mất. Giờ là lúc để hành động. Chúng tôi bắt đầu vào rừng, ánh đền mờ của Fouke cách đây cả dặm le lói qua những thân cây. Sarah nắm chặt lấy tay tôi.
"Anh có nghĩ rằng chúng ta sẽ gặp Quái vậy Vùng đầm lầy không không?" cô ấy hỏi, mắt mở to giả vẻ sợ hãi. "Từ những bức ảnh, nó trông giống như Bigfoot. Có thể chúng ta sẽ làm bạn với nó."
Sáu cảnh giác dò xét khu rừng xung quanh. "Quái vật từ mấy câu chuyện huyền thoại gàn dở không phải là loại quái vật mà tớ sợ sẽ gặp phải".
"Vả lại", tôi chen vào, cố giữ mọi thứ êm đẹp vì chính lợi ích của Sarah, "ai cần một con quái vật nữa khi chúng ta đã có Chín vẫn đang đợi chúng ta ở Chicago?"
Cũng như Sáu, tôi cũng đang tìm kiếm bất kì dấu hiệu phục kích nào của bọn Mogadorian ở trong khu rừng này. Ở đây yên tĩnh một cách lạ thường, khiến những nhánh cây khô gãy vụn bên dưới chân tôi phát ra những âm thanh như tiếng pháo hoa. Tôi hi vọng rằng chúng tôi đã đánh lạc hương được bọn Mog về vị trí của Năm, rằng bọn chúng đã không giải mã được dòng bình luận kì quặc của cậu ấy trước chúng tôi. Thực tế là chẳng có thêm vết sẹo mới nào nơi mắt cá chân của tôi và thị trấn nhỏ phía trước chúng tôi không hề có dấu hiệu chìm trong ngọn lửa từ một trận chiến vừa diễn ra đều là những dấu hiệu tốt. Tuy vậy, chúng tôi vẫn luôn phải thận trọng đề phòng. Chẳng có thể nói trước được điều gì đang đợi chúng tôi ở phía trước.
Khi chúng tôi tiến lại gần hơn, Sáu đưa tay cô ấy cho chúng tôi. Sarah buông tay tôi ra và nắm lấy tay của Sáu. Tôi ước tôi có đủ thời gian cho một cái ôm nữa, chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ đủ để trấn an cô ấy. Với việc mỗi người chúng tôi nắm lấy một bàn tay của Sáu, cô ấy đã biến chúng tôi thành vô hình. Chúng tôi tiếp tục đi tới.
Chúng tôi đang ở sâu trong rừng, cách xa đường cao tốc ở phía sau chúng tôi, khi tôi nhận thấy BK đang lượn vòng quanh những tán cây.
Dưới này, tôi gọi nó.
Tôi buông tay Sáu để BK có thể nhìn thấy chúng tôi. Nó đập cánh bay xuống, biến thành một con sóc ngay khi vừa chạm đất.
"BK nói có một gã ở phía trước," tôi nói với mọi người. "Không có dấu hiệu khả nghi nào".
"Tốt. Chúng ta đi thôi".
Tôi nắm lấy tay của Sáu và chúng tôi tăng tốc độ di chuyển, nhanh chóng ra khỏi khu rừng và tiến vào trong thị trấn nhỏ của Fouke. Nó thực sự không hơn gì một điểm dừng chân. Con đường nối liền với lối ra của đường cao tốc chạy dọc về phía đông. Tôi thấy lác đác một vài ngôi nhà nhỏ theo hướng đó và thứ mà tôi đoán là nhà thờ của thị trấn này. Khá chắc chúng tôi đang ở ngoài rìa thị trấn, ngay tại nơi mà khách du lịch thường sẽ rẽ vào từ đường chính. Có một trạm xăng ngay cạnh chúng tôi và một bưu điện ở phía bên kia đường. Tất cả các cửa sổ tối đen, mọi thứ đều đóng kín và khóa chặt vào buổi đêm.
Và ngay kia, đó là Monster Mart.
Các biển chỉ dẫn trên đường vào thị trấn thực sự đã nói quá. Monster Mart thực ra chỉ là một cửa hàng lưu niệm bán áo thun Boggy Creek Monster và mũ nón giảm giá treo trên cửa sổ.
Sức hút chính là bức tượng gỗ cao tới bốn mét của Boggy Creek Monster, một con thú đầy lông lá trông như thể lai người, gấu, và khỉ đột. Ngay cả khi ở khoảng cách này, có thể thấy rất rõ bức tượng dính đầy phân chim.
"Ở đó!", Sarah thì thầm một cách hào hứng.
Tôi cũng thấy cậu ta. Có một cậu trai ở ngay phía trước, ngồi xếp bằng ở dưới chân bức tượng. Câu ta trông chán nản trong khi tháo lớp giấy bọc một cái sandwich. Có một cái ba lô đeo lưng cạnh cậu ta, nhưng không hề có dấu hiệu của Chiếc hộp Loric mà tôi có thể thấy. Tôi đã trông chờ ít nhất cậu ta sẽ có nó. Nó sẽ giúp xác minh cậu ta dễ dàng hơn. Nhưng nghĩ lại, nó cũng sẽ đơn giản hóa vấn đề cho đám Mogadorian.
Tôi bắt đầu tiến về phía trước, nhưng Sáu đứng lại như trời trồng, không hề buông tay tôi ra.
"Chuyện gì thế?' tôi thì thầm.
"Tớ không biết", cô ấy lẳng lặng đáp lại. "Cậu ta chỉ ở đây có một mình? Mọi thứ dường như quá dễ dàng. Cứ như một cái bẫy."
"Cũng có thể", tôi nói, nhìn xung quanh một lần nữa đầy nghi ngờ. Không hề có dấu hiệu của sự sống, ngoại trừ chúng tôi và cậu trai ngồi cạnh bức tượng. Nếu bọn Mogadorian đang phục kích, thì thú thật chúng đang làm nó quá tốt.
"Cũng có thể cậu ta chỉ may mắn," Sarah thì thầm. "Ý em là, cậu ấy đã tìm được cách ẩn mình lâu hơn tất cả mọi người còn gì".
"Làm thế nào chúng ta biết cậu ta đúng là người mà cậu ta nói?", Sáu tiếp tục.
"Chỉ có một cách duy nhất để biết được," tôi nói.
Tôi bỏ tay Sáu ra và băng qua con đường.
Tôi không cố che giấu sự tiếp cận của tôi. Cậu ta chú ý đến tôi gần như ngay lập tức khi tôi bỏ tay Sáu và bước vào ánh đèn đường màu vàng. Cậu ta đánh rơi chiếc sanwich và nhanh chóng bật đứng dậy, đút cả hai vào trong túi quần. Trong một khoảnh khắc tôi nghĩ cậu ta sẽ rút ra một thứ vũ khí nào đó nhằm vào tôi và tôi cảm thấy Lumen của mình đang hiện dần lên chuẩn bị cho việc phòng thủ. Thay vào đó, cậu ta lấy ra hai quả bóng nhỏ từ túi quần của mình, một trong số chúng là bóng cao su đàn hồi và cái còn lại là quả bóng thép. Cậu ta xoay chúng quanh các khớp ngón tay một cách khéo léo, nhìn tôi tiếp cận một cách lo lắng. Nó trông như thể một kiểu căng thẳng thần kinh vậy.
Tôi dừng lại khi cách cậu ta vài thước.
"Hey"
"Uh, hey," cậu ta đáp lại.
Ở khoảng cách này, tôi cuối cùng cũng có thể có một cái nhìn toàn cảnh về người có-thể là Năm. Cậu ta trạc tuổi tôi, thấp hơn và mập hơn, không hẳn là béo nhưng rõ ràng là khá rắn chắc. Tóc cậu ta nâu và ngắn, như cắt ngắn theo kiểu quân đội. Cậu ta đang mặc một cái áo thun Boggy Creek Monster và một cái quần jean rộng phùng phình.
"Cậu đang đợi tôi à?" tôi hỏi, không muốn hỏi một cách thẳng thừng rằng cậu ta có phải là người Loric không. Cậu ta có thể là một thằng nhóc kì quặc đang ngồi ăn một cái bánh sandwich một mình vào ban đêm cũng không chừng, tôi đoán vậy.
"Tôi không biết," cậu ta đáp. "Cho tôi xem chân của cậu".
Tôi chần chừ một chút, sau đó với tay xuống và kéo ống quần của tôi lên. Cậu ta thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy mấy vết sẹo của tôi. Sau đó, cậu ta cũng kéo ống quần jean của mình lên và chỉ tôi thấy những vết sẹo tương ứng của cậu ta. Qua vài động tác tay khéo léo như làm ảo thuật, hai quả bóng trở lại vào túi của cậu ta và sau đó Năm tiến về phía trước, bàn tay giờ không còn cầm gì của anh ta chìa ra.
"Tớ là Năm", cậu ta nói
"Bốn", tôi đáp. "Bạn bè gọi mình là John."
"Tên của con người", cậu ta nói. "Trời ạ, tôi thì có quá nhiều tên như vậy để mà nhớ được".
Chúng tôi bắt tay nhau. Cái bắt tay của cậu ta mạnh như kìm vậy, trông cậu ta thật hào hứng. Trong một khoảnh khắc, tôi sợ rằng cậu ta không buông tay tôi ra. Tôi hắng giọng và kín đáo rụt tay về.
"Xin lỗi", cậu ta nói, lúng túng buông tay tôi ra. "Tớ chỉ chưa chuẩn bị cho việc này. Tớ đã chờ đợi quá lâu. Tớ không chắc sẽ có ai thấy được tin nhắn của mình. Chẳng dễ gì thực hiện một vòng tròn như thế trên cánh đồng , cậu biết chứ? Tớ không muốn làm điều đó thêm một lần nào nữa cả".
"Ừ, nó không hẳn là một ý tưởng hay", tôi nói. Tôi lại bắt đầu nhìn quanh một lần nữa, vẫn lo lắng rằng bọn Mogadorian sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào. Ngoài tiếng mấy con dế quanh đây và tôi chỉ nghe thấy tiếng động cơ từ phía đường cao tốc vọng lại. Chả có gì đáng để lo lắng cả, nhưng tôi vẫn không thể rũ bỏ cảm giác mình đang bị theo dõi.
"Không phải ý hay á?" Năm nói đầy hào hứng. "Nhưng cậu đã tìm thấy tớ còn gì! Nó đã có hiệu quả. Mà tớ đã làm sai gì à?"
Năm có vẻ đang cố tạo ấn tượng với tôi, như thể cậu ta đang chờ tôi khen ngợi mình về màn đốt cánh đồng ngô kia. Nó như thể cậu ta chả bao giờ nghĩ rằng nó sẽ thu hút những sự chú ý không mông muốn, điều khiến tôi nghĩ cậu ta quá ngây thơ. Có lẽ tôi đang đánh giá cậu ta quá nghiêm khắc, nhưng cậu ta có vẻ yếu đuối. Công tử bột. Hoặc có lẽ đó là vì tôi đã dành quá nhiều thời gian bên những người cứng rắn hay ưa bạo lực như Sáu và Chín.
"Đừng lo lắng về nó nữa," tôi nói với cậu ta, "không sao cả. Chúng ta nên đi thôi."
"Ồ", cậu ta lẩm bẩm, mặt xịu xuống. Cậu ta rời mắt khỏi tôi, dò xét khu vực xung quanh. "Chỉ có mình cậu thôi à? Tớ đã hi vọng cậu đã gặp được những người khác rồi chứ".
Đúng lúc đó, Six và Sarah hiện ra bên cạnh tôi. Năm loạng choạng lùi về phía sau, tí nữa thì vấp ngã bởi chính túi đồ của mình.
Sáu tiến về phía trước. "Tôi là Sáu", cô ấy nói, vẫn huỵch toẹt như mọi khi. "John đã quá tử tế khi không nói cho cậu biết rằng màn đốt cánh đồng ngô mà cậu tạo ra đã có thể khiến cậu bị giết. Nó thật ngu ngốc. Cậu thật may khi chúng tôi đã đến đây trước đó".
Năm cau mày, nhìn từ phía Sáu sang tôi. "Wow. Tớ xin lỗi. Tớ không hề cố ý gây thêm rắc rối. Tớ chỉ ---- tớ chỉ không biết phải làm gì khác."
"Không sao mà", tôi nói, gật đầu về phía túi của cậu ta. "Lấy đồ của cậu đi. Chúng ta có thể nói về nó sau trên đường mà".
"Chúng ta sẽ đi đâu?"
"Chúng ta sẽ đưa cậu về chỗ những người khác", tôi nói. "Tất cả chúng ta giờ đã ở cùng nhau. Đây là lúc cuộc chiến bắt đầu".
"Tất cả những người khác đã ở đó rồi à?"
Tôi gật đầu. "Cậu là người cuối cùng".
"Wow," Năm nói, trông gần như là đang xấu hổ. "Xin lỗi, mình đã đến bữa tiệc trễ rồi".
"Đi nào", tôi nói, vẫy tay một lần nữa về phía túi của cậu ấy. "Chúng ta cần phải di chuyển ngay."
Năm cúi xuống và chụp lấy túi của mình, và sau đó nhìn Sarah, người đã đứng yên lặng nãy giờ. "Cậu là số mấy?"
Cô ấy lắc đầu. "Mình chỉ là Sarah", cô ấy đáp, mỉm cười.
"Một đồng minh con người", Năm thở dài, lắc đầu. "Mấy cậu này, tớ thực sự bất ngờ đó."
Sáu liếc sang tôi với một ánh nhìn đầy hoang mang. Tôi cũng cảm thấy như thế. Cũng có thể chúng tôi đã trải qua quá nhiều trận chiến và những lần thoát chết trong gang tấc, nhưng có vẻ đối với Năm chuyện đó quá đỗi bình thường. Chúng tôi lẽ ra đã phải trên đường rời đi, tránh xa khỏi nơi này, nhưng cậu ta chỉ muốn đứng đây và trò chuyện.
"Thôi nào", Sáu ngắt lời, "chúng ta không thể đứng đây nói nhảm thế này mãi được. Chúng có thể đến--"
Sáu bị cắt ngang bởi tiếng ầm bất thình lình trên không. Đó là âm thanh được tạo ra không phải từ bất kì tiếng động cơ nào trên địa cầu. Chúng tôi đều nhìn lên con tàu Mogadorian màu bạc đang chiếu đèn pha, làm chúng tôi lóa mắt trong giây lát. Năm, che mắt mình lại, quay sang nhìn tôi.
"Đó là tàu của cậu à?" cậu ta hỏi.
"Mogadorian!" tôi hét lên với cậu ta. Rất nhanh chóng, đã có những hình thù màu đen hạ xuống từ con tàu, đợt tấn công đầu tiên của đám chiến binh Mogadorian đang bắt đầu.
"Ồ", Năm nói, chớp mắt một cách bối rối về phía con tàu. "Vậy là chúng trông như vậy".