Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Chương 17

❊ ❊ ❊

MỌI THỨ TRỞ NÊN VÔ CÙNG TĨNH LẶNG.

John là người đầu tiên lên tiếng. "Làm thế nào mà ông ấy nói được cho chú biết? Ý chú là sao?"

"Ông ấy nói trực tiếp cho chú", cha tôi nói.

"Chú đang nói là chú đã gặp Pittacus Lore?", Chín hỏi một cách ngờ vực.

"Làm thế nào mà chuyện đó xảy ra được?", Marina hỏi.

"Bọn cháu tìm thấy một bộ xương trong khu xưởng của chú đeo một cái dây chuyền Loric ...". John nuốt nước bọt trước khi tiếp tục. "Đó là ông ấy à?"

Cha tôi hạ ánh mắt xuống. "Chú tin là vậy. Khi ông ấy đến, những vết thương của ông vô cùng nghiêm trọng và chú chả thể giúp gì cho ông ấy được".

Và đó là các câu hỏi liên tiếp phát ra.

"Ông ấy đã nói gì với chú?"

"Làm thế nào mà ông ấy đến được Trái đất?"

"Tại sao ông ấy chọn chú?"

"Chú có biết Johnny nghĩ mình là Pittacus tái thế chứ?"

Cha tôi giơ tay ra hiệu mọi người yên lặng, như thể một nhạc trưởng làm mỗi khi cố gắng ra hiệu cho dàn nhạc yên lặng. Ông trông có vẻ vui vẻ với hàng loạt câu hỏi như thế, đồng thời trông ông cũng đang cố gắng nhớ lại các câu trả lời.

"Chú không biết tại sao chú lại được chọn trong toàn bộ những người trên Trái đất", cha tôi giải thích. "Chú là một nhà thiên văn học. Chú thích thú khám phá những thứ sâu thẳm trong vũ trụ, đặc biệt là về mảng cố gắng liên hệ với những thực thể sống ngoài hành tinh. Chú tin là có những dấu hiệu trên Trái đất về những cuộc viếng thăm của người ngoài hành tinh, thứ mà không được đồng tình lắm từ những người bạn đồng môn thiếu trí tưởng tượng của chú".

"Dù sao thì chú cũng đã đúng", Tám nói. "Những viên Loralite có ở đây. Cả những hình vẽ trên hang động chúng cháu thấy ở Ấn Độ".

"Chính thế", cha tôi tiếp tục. "Hầu hết các đồng nghiệp của chú trong cộng đồng khoa học coi chú như một thằng điên. Chú nghĩ mình đã hẳn có vẻ như thế, suốt ngày lảm nhảm về những cuộc viếng thăm của những người ngoài hành tinh". Ông nhìn xung quanh một lượt. "Và rồi, các cháu chả ở đây đó thôi".

"Cám ơn chú về màn giới thiệu lí lịch các nhân", Chín ngắt lời, "nhưng chúng ta có thể nhảy đến đoạn về Pittacus không?"

Cha tôi mỉm cười. "Chú đã bắt đầu gửi các thông điệp giao tiếp vào vũ trụ từ phòng thí nghiệm của chú dưới dạng các luồng sóng radio. Chú tin là chú đã khám phá được một thứ gì đó. Chú thực hiện chúng khi không làm việc. Chú đã - à, bị sa thải, chú nghĩ vậy, khỏi vị trí của mình ở trường đại học".

"Con nhớ vụ đó", tôi nói. "Mẹ đã cáu điên lên".

"Chú không biết chú đang chờ đợi cái gì từ những thí nghiệm của mình. Một phản hồi, chắc chắn rồi. Có lẽ là một đoạn âm nhạc ngoài hành tinh hay những hình ảnh của một thiên hà khác". Cha tôi khịt mũi, lắc đầu trước việc ông đã không chuẩn bị trước cho việc đó như thế nào. "Chú đã nhận được nhiều hơn là mong đợi. Một đêm, một người đàn ông xuất hiện trước cửa nhà chú. Ông ta bị thương và đang lảm nhảm - đầu tiên chú đã tưởng ông ấy là một thằng điên hay một kẻ lang thang. Và rồi, ngay trước mắt chú, ông ấy thay đổi".

"Cao hơn à?", Sáu hỏi, nhướn một bên lông mày.

Cha tôi cười. "Chính xác. Giờ sau toàn bộ những gì chú đã thấy, cái đó chả là gì cả, nhưng đó là lần đầu tiên chú thấy một Biệt năng. Chú ước mình có thể nói chú đã hành động một cách bài bản như một nhà nghiên cứu khoa học nên làm, thay vào đó chú nghĩ chú đã ít nhiều la hét".

Tôi gật đầu. Nghe đúng kiểu của nhà Goode chúng tôi.

"Một Garde trên Trái đất", Marina như nín thở. "Ông ấy là ai vậy?"

"Ông ấy tự gọi mình là Pittacus Lore".

Chín ném cho John một cái nhìn khinh thường. "Ai cũng nghĩ mình là Pittacus!"

"Chú đang nói là chú đã gặp một Elder?", John nói, mặc kệ Chín. "Hay là ai đó tự nhận mình là một Elder?"

"Ông ấy trông như thế nào? Ông ấy đã nói gì?", Ella hỏi.

"Đầu tiên, ông ấy nói cho chú ông ấy bị thương bởi một giống loài ngoài hành tinh hiếu chiến sẽ sớm tìm tới Trái đất. Ông ấy nói với chú mình sẽ không sống nổi qua hết đêm đó và ... ông ấy không sai về việc đó". Cha tôi nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại nhiều hơn. "Pittacus nói cho chú khá nhiều trong quãng thời gian ngắn ngủi còn lại của ông ấy, nhưng chú nghĩ là những chi tiết đó khá là mờ mịt. Ông ấy nhờ chú chuẩn bị một nhóm người để đón các cháu, chuẩn bị cho các Cêpan của các cháu sự khởi đầu cho việc chạy trốn, cung cấp những chỉ dẫn nhất định. Chú là người đầu tiên của nhóm những Người chào đón (Greeter)".

"Ông ấy còn nói cho chú những gì nữa?", John hỏi, ngồi hướng về phía trước chờ đợi.

"Một trong những thứ chú nhớ là về Hộp của các cháu. Những món đồ Inheritance. Ông ấy nói cho chú mỗi Hộp chưa một thứ gì đó - chú nghĩ là ông ấy đã gọi chúng là những viên Đá Phượng hoàng (Phoenix Stone) - lấy từ trung tâm của Lorien. Dù ông ấy gọi chúng là đá, chú không nghĩ chúng nhất thiết phải trông như vậy. Những viên Đá Phượng hoàng đó có thể tồn tại dưới bất kì hình dạng hay loại vật chất nào. Và khi được trả lại cho hành tinh của các cháu, những đồ vật đó có thể tái khởi động hệ sinh thái của hành tinh. Chú tin rằng, ngay bây giờ, các cháu đang sở hữu những công cụ có thể mang sự sống lại cho hành tinh của các cháu".

Marina và Tám nhìn nhau vui sướng, có lẽ là đang nghĩ về những hình ảnh tươi đẹp ở đó mà John thường nhắc tới.

"Nhưng thế còn những Chiếc hộp mà chúng cháu đã mất thì sao?", Sáu hỏi. "Cháu nghĩ những thứ trong đó đã bị phá hủy khi các Garde chết".

Cha tôi lắc đầu. "Chú rất tiếc, chú không có câu trả lời cho việc đó. Chú chỉ có thể hi vọng rằng với những món đồ Inheritance còn lại của các cháu là đủ rồi".

"Được rồi, khôi phục Lorien nghe có vẻ tuyệt vời đấy", Chín nói, "nhưng cháu không nghe thấy bất cứ thứ gì có thể giúp chúng ta giết đám Mogadorian và bảo vệ Trái đất cả".

"Cêpan của mình nói mỗi chúng ta sẽ kế thừa những Biệt năng của một Elder", Tám nói. "Tớ đã luôn nghĩ mình là Pittacus, nhưng ...". Cậu ấy liếc nhìn về phía John rồi nhún vai. "Ông ấy có nói cho chú bất cứ điều gì về việc đó không?"

"Không", cha tôi đáp. "Ít nhất thì chú cũng không nhớ được gì ngay bây giờ cả. Khi Cêpan của cháu nói cháu sẽ kế thừa các Biệt năng của một Elder, ý cậu ta không hẳn đã hoàn toàn là như vậy. Nó có thể là ẩn dụ về vai trò mà khi cháu lớn lên sẽ đảm nhiệm trong việc tái thiết Lorien. Nó không thể chỉ đơn giản như việc các cháu trở thành một Elder, bởi vì ba người trong các cháu đã mất. Và với sự hiện diện của Ella đây có vẻ như mọi thứ không chỉ đơn giản như vậy đâu".

"Vậy chúng ta vẫn mù tịt về mọi thứ như trước đây", Sáu nói cộc lốc, và rồi nhìn về phía tôi. "Không phải nó không phải là một câu chuyện hấp dẫn".

"Từ từ đã", John nói, vẫn suy nghĩ về những gì cha tôi vừa nói. "Vẫn có những thông tin mà chúng ta có thể sử dụng được. Ví dụ như Hộp của chúng ta. Chúng ta cần phải xem qua một lượt xem có thể xác định được cái nào trong số đồ mà ta có là một trong mấy viên đá Phượng Hoàng không".

"Có lẽ là bất cứ thứ gì mà không thể đâm, bắn hay phát nổ", Chín nói một cách hữu ích.

"Chú sẽ cố giúp các cháu nếu chú được phép", cha tôi đề nghị. "Nhìn các đồ vật trong Hộp của các cháu có thể gợi lại thứ gì đó trong trí nhớ của chú".

"Vậy điều gì đã xảy ra với những Người chào đón khác?" Năm hỏi. "Họ vẫn còn sống chứ?"

Khuôn mặt cha tôi tối sầm lại. Giờ chúng tôi đã đến phần câu chuyện mà tôi đã biết chút ít. Nhanh thôi, chúng tôi sẽ tới chỗ một gã Mogadorian tốt bụng cứu chúng tôi khỏi cái chết không thể tránh khỏi. Cha tôi vẫn chưa từ bỏ hi vọng về Adam; ông vẫn kiểm tra điện thoại của mình ngay trước bữa tối. Với việc cậu ta không liên lạc lại sau ngần ấy thời gian, tôi bắt đầu nghĩ cậu ta đã không qua được vụ đó. Dù còn sống hay đã chết, tôi thực sự không chắc làm thế nào mà Adam lại tồn tại, và những gì dính dáng của chúng tôi với cậu ta giờ sẽ chuyển lại sang với các Garde.

"Chú tự tay tuyển chọn các Người chào đón. Đó là những người chú có thể tin tưởng - những nhà khoa học cùng chí hướng làm việc tự do. Nhưng chú không thể nhớ được tên hay khuôn mặt của họ. Lũ Mogadorian đã gây ra việc đó".

Cha tôi cầm cốc sâm-panh với một bàn tay run rẩy và uống một ngụm nhỏ. Ông nhăn mặt, như thể nó chẳng làm được gì để làm dịu bớt nỗi đau của các kí ức. Hoặc là do không thể nhớ được chúng.

'Bọn chú đều biết những sự nguy hiểm kèm theo", cha tôi cuối cùng cũng tiếp tục. "Bọn chú đều vui lòng làm thế. Đó là cơ hội để là một phần của một thứ gì đó tuyệt vời. Giờ chú vẫn còn tin là như vậy", ông nói với một chút tự hào, nhìn quanh về phía các Garde. "Cũng như là lũ Mogadorian tìm kiếm các cháu, chúng cũng tìm kiếm bọn chú. Rõ ràng là bọn chú dễ tìm ra hơn hẳn - bọn chú đã sống ở Trái đất cả đời rồi, các cháu biết đó. Bọn chú đều có gia đình. Từng người một bị chúng lần ra. Chúng gắn bọn chú vào những cái máy, cố gắng trích xuất kí ức của chúng tôi, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể giúp chúng săn lùng các cháu. Đó là lí do tại sao vẫn còn rất nhiều thứ mà chú vẫn không thể nhớ được. Chú còn không biết những tổn thương mà chúng gây ra có thể chữa lành được không nữa".

Ella nhìn về phía Marina, rồi đến John. "Các anh chị có thể chữa cho chú ấy được không?"

"Bọn chị có thể thử", Marina đáp, nhìn cha tôi. "Chị chỉ chưa bao giờ chữa lành tâm trí cho một ai đó trước đây cả".

Bố tôi lấy một tay vân vê bộ râu, nhíu mày. "Chú là người duy nhất sống sót. Và chú đã bị tước mất hàng năm trời bởi lũ khốn đó". Ông nhìn về phía tôi. "Và chú dự định sẽ trả lại cho chúng cả vốn lẫn lãi".

"Làm thế nào mà chú trốn thoát được bọn chúng?", John hỏi.

"Chú được giúp. Lũ Mogadorian cho chú dùng thuốc an thần hàng năm trời khiến chú lúc nào cũng nửa tỉnh nửa mơ, chỉ được đánh thức khi chúng sẵn sàng thử nghiệm một thí nghiệm mới với bộ não của chú. Cuối cùng thì, một cậu nhóc đã giải thoát chú".

"Một cậu nhóc?", Marina hỏi, mắt nhướng lên nghi hoặc.

"Cháu không hiểu", Tám nói. "Làm sao mà một ai đó có thể tìm được cách lẻn vào một căn cứ của lũ Mog? Cậu ta là một đặc vụ của chính phủ à? Và tại sao cậu ta lại giúp chú?"

Trước khi cha tôi có thể trả lời, Năm lên tiếng. Cái cách mà cậu ta nhìn cha tôi, nó như thể cậu ta đã chắp nối được cả câu chuyện với nhau. "Cậu ta không phải là con người phải không?"

Cha tôi nhìn về phía Năm trước tiên, sau đó là John trước khi chuyển hướng nhìn về phía tôi. "Cậu ấy tự gọi mình là Adam, nhưng tên thật của cậu ấy là Adamus. Cậu ấy là một người Mogadorian".

"Một người Mogadorian đã giúp chú?" Marina khẽ khàng hỏi trong khi tất cả những người khác nhìn cha tôi ngỡ ngàng mà không nói được câu nào.

Chín bất chợt đứng bật dậy, nhìn về phía John. "Anh bạn này, việc này có từ bẫy viết đầy trên đó. Chúng ta phải phong tỏa toàn bộ nơi này ngay".

John giơ tay lên, cố gắng làm Chín hạ hỏa. Không ai khác đứng dậy như Chín, đó là một sự nhẹ nhõm nhất định. Dù vậy, họ đang nhìn nhau một cách đầy lo lắng, và dù tôi có lòng tin vào các Garde, tôi vẫn bất chợt cảm thấy lo lắng rằng họ có thể sẽ không tin tưởng bố tôi.

"Bình tĩnh nào", John nói với Chín. "Chúng ta cần nghe hết câu chuyện đã. Chú Malcolm này, những gì chú nói nghe khá là điên rồ đó".

"Chú biết mà, tin chú đi", cha tôi đáp. "Những gì chú biết là có hai loại người Mogadorian. Một số thì được phát triển thông qua việc điều chỉnh bộ gen - chúng được gọi là Vat-born. Chú tin rằng chúng là những thằng lính thí mạng mà bọn cháu thường gặp phải. Nhưng kẻ gớm guốc không bao giờ có thể hòa lẫn vào với con người. Chúng được tạo ra đơn giản chỉ là phục vụ cho việc chém giết. Và những kẻ còn lại, chúng tự gọi mình là Trueborn. Chúng là tầng lớp cai trị. Adam là một trong số chúng, con trai của một Tướng lĩnh của đám Mogadorian".

"Thú vị đấy", Tám nói. "Cháu chưa bao giờ nghĩ đến các tầng lớp xã hội của chúng hoạt động như thế nào".

"Ai quan tâm chứ?", Chín gầm lên. Cậu ta đang đứng với hai tay ở phía sau ghế của mình, như thể sẵn sàng để quăng nó. "Đến đoạn chứng tỏ đây không phải là một cái bẫy của đám Mogadorian đi".

"Chúng tiến hành thí nghiệm trên người Adam với cùng những cỗ máy chúng dùng để thu thập kí ức của chú", cha tôi tiếp tục, không nao núng trước bầu không khí ngày càng căng thẳng. "Chúng có thi thể của một Garde - chú tin đó là Số Một - và chúng cố gắng tải trí nhớ của cô bé ấy vào người cậu ta, nghĩ rằng nó sẽ giúp chúng lần ra những người còn lại các cháu".

"Xác của cô ấy", Marina thì thầm. "Thật bệnh hoạn".

Cha tôi gật đầu tán đồng. "Nó không hiệu quả như những gì mà đám Mogadorian hi vọng. Tiếp xúc với các kí ức của Một, chú tin là Adam đã dần hình thành những nghi ngờ đối với giống loại của mình. Cậu ấy đã nổi loạn. Trong quá trình đó, cậu ấy đã giúp chú trốn thoát và tìm thấy Sam".

Chín lắc đầu. "Đây chính là kiểu đặc vụ hai mang nhảm nhí mà chúng thích sử dụng", cậu ta vẫn chưa tin.

"Cậu gặp anh chàng Mog này rồi chứ?", Sáu hỏi tôi.

Giờ thì tất cả mọi người đều nhìn tôi dò xét như vừa làm với cha tôi. Tôi hắng giọng, cảm thấy không thoải mái. "Ừ. Cậu ta cũng ở Căn cứ Dulce. Cậu ta giữ chân một toán Mog khác trong lúc hai cha con mình tẩu thoát".

Cha tôi níu mày, nhìn xuống mặt bàn. "Chú sợ là cậu ấy không sống sót qua được trận chiến đó".

"Tốt thôi, thật là nhẹ nhõm", Chín lầm bầm, cuối cùng thì cũng ngồi lại vào chỗ.

"Vẫn còn một việc nữa ...", tôi nói, nhìn cha tôi lưỡng lự, tự hỏi tôi nên tiết lộ việc tiếp theo như thế nào.

"Đó là gì vậy, Sam?", John hỏi.

"Trong trận chiến, cậu ta - cậu ta làm mặt đất rung chuyển. Nó như thể cậu ta có Biệt năng vậy".

"Nhảm nhí chồng chất nhảm nhí", Chín khịt mũi khó chịu.

"Điều đó đúng đấy", cha tôi phản bác. "Chú quên mất điều đó. Một cái gì đó đã xảy ra với cậu ấy trong lúc cái thí nghiệm kia diễn ra".

Ella lên tiếng, có chút sợ hãi trong giọng nói của cô bé. "Có thật vậy không? Chúng có thể ăn cắp sức mạnh của chúng ta?"

"Chú không nghĩ cậu ấy ăn cắp Biệt năng đó", cha tôi giải thích. "Cậu ấy nói đó là một món quà từ người Loric".

Ella nhìn quanh. "Các anh chị có nhớ đã tặng bất kì gã Mogadorian nào món quà nào không?"

John khoanh tay trước ngực. "Nó không có vẻ là có thể làm thế được".

"Chú xin lỗi tin này làm các cháu buồn phiền", cha tôi nói, nhìn xung quanh. "Chú chỉ muốn nói cho các cháu mọi thứ, dù là cả những chi tiết khó chịu này".

"Mọi thứ thực sự tệ đến vậy sao?" Marina hỏi. "Ý cháu là, nếu một người Mogadorian có thể hiểu rằng mình đang làm điều sai trái, chẳng phải những người khác ..."

"Cậu giờ muốn trông chờ vào việc chúng thể hiện sự đồng cảm cho chúng ta à?" Chín lên giọng và Marina ngừng nói.

Tôi chợt nhận ra một thứ gì đó, có lẽ là bởi chúng tôi đã dành quá nhiều thời gian nói về việc làm thế nào mà các Garde có thể phát triển Biệt năng của mình và lắng nghe các chi tiết mới từ cha tôi về hành tinh của họ. "Biệt năng của các cậu là từ Lorien mà ra phải không?"

"Đó là những gì mà chú Henri đã nói với tớ", John nói.

"Katarina cũng vậy", Sáu thêm vào.

"Vậy, nếu thế, nó không phải là thứ cứ muốn là có thể lấy bởi công nghệ của lũ Mog kia. Ý tớ là, nếu chúng có thể làm vậy, giờ chẳng phải chúng đã ăn cắp nhiều sức mạnh hơn từ Lorien phải không nào?"

"Cậu đang nói gì vậy?", John hỏi, nhướn mắt dò hỏi.

"Ờ, thì, tớ đoán mình đang nói ... nếu Adam thừa hưởng Biệt năng đó là bởi vì Một muốn cậu ta có nó thì sao?"

Bên cạnh tôi, Chín khịt mũi chế nhạo. Phía bên kia, cha tôi lại hắng giọng nghĩ ngợi, vuốt cằm của của mình. "Giả thiết thú vị đó", ông nói.

"Ờ, sao cũng được", Chín nói, ngả người ra trước và nhìn cha tôi. "Chú có chắc đây không phải là một cái bẫy tinh vi của đám Mog không? Chú có chắc là chúng không bám đuôi chú không?"

"Chú chắc về cái đó", cha tôi đáp một cách uy quyền.

Phía xa cái bàn, Năm bật cười. Cậu ấy đã im lặng hầu như là toàn bộ thời gian tranh luận về Adam. Giờ, cậu ấy nhìn quanh hoài nghi. "Tớ xin lỗi, nhưng phân nửa các câu chuyện mọi người kể đều dính dáng tới con người phản bội lại các cậu cho lũ Mogadorian". Cậu ấy vẫy tay về phía chúng tôi. "Hai người này thực chất vừa có liên hệ với đám Mog, ờm, vài tuần trước. Đi chơi giao du với nhau. Và giờ các cậu cứ thế mà tin họ à?"

John không hề lưỡng lự. "Đúng thế", cậu ấy nói, nhìn thẳng vào mắt Năm. "Tớ tin họ bằng cả mạng sống của mình. Và nếu anh chàng Mogadorian đào ngũ này vẫn còn sống, chúng ta sẽ tìm cậu ta".

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.