"EM CÓ CHẮC LÀ MÌNH ĐÃ SẴN SÀNG CHO VIỆC NÀY CHỨ?"
Ella gật đầu và chúng tôi cùng nhau tản bộ về phía Giảng đường cùng nhau. Em ấy trông có vẻ nhợt nhạt, những quần thâm xuất hiện đầy dưới đôi mắt, như thể em ấy vừa mới phải hứng chịu một cơn bạo bệnh. Em ấy đã trải qua một đêm mà không có bất kì cơn ác mộng hoặc những cơn la hét nào cả, nhưng trông em ấy vẫn có vẻ kiệt quệ.
"Em có thể làm được mà", Ella nói, cố gắng thẳng người lên.
"Không ai nghĩ rằng em yếu đuối hơn bất kì ai khác nếu em chỉ ngồi xem cả", tôi nói với em ấy.
"Chị không cần phải cưng chiều em như thế", em ấy trả lời dứt khoát. "Em có thể tập các bài tập nặng như những người còn lại".
Tôi gật đầu, không tranh cãi với em ấy nữa. Có lẽ một số hoạt động thể chất sẽ tốt hơn cho Ella. Hay ít nhất, nó cũng khiến cho Ella đủ mệt mỏi để có thể có chút nghỉ ngơi đích thực.
Chúng tôi là hai người cuối cùng đến Giảng đường. Mọi người đều đang đứng giữa phòng, khoác lên người những bộ quần áo luyện tập. Chú Malcolm ngồi đằng sau bảng điều khiển nơi Bục giảng, đang kiểm tra mấy nút điều khiển đang phát sáng và cần gạt qua cặp mắt kính.
Chín vỗ tay khi nhìn thấy chúng tôi. "Được rồi! Bắt đầu nào! Đến giờ cướp cờ rồi, mấy cưng! Thử thách tối ưu nhất cho khả năng làm việc nhóm và, ừm, chiến đấu tay đôi".
Sáu trợn mắt khó chịu và Năm cố nén lại một tiếng than vãn. Tôi đứng cạnh Tám, người nhanh chóng nở một nụ cười với tôi. Tôi hi vọng rằng chúng tôi có thể ở cùng một đội.
"Các quy tắc rất đơn giản", Chín nói. Cậu ta chỉ vào hai lá cờ được làm tạm bằng hai chiếc áo phông Chicago được treo ở hai phía cuối phòng. "Đội đầu tiên cướp được cờ của đội đối phương và mang nó về lại được phía đội của mình sẽ là đội chiến thắng. Các cậu phải luôn cầm cờ và không được sử dụng Telekinesis. Và, không dịch chuyển tức thời lá cờ về phía đội của mình - e hèm, cái đó áp dụng riêng cho cậu đó, Tám".
Tám nhếch mép cười tự mãn: "Không vấn đề gì. Tớ thích những thử thách".
Chất đống trên sàn là bốn khẩu súng của bọn Mogadorian mà tôi lấy được trên đường quay trở về từ Arkansas. Đoán là chúng tôi sẽ có thể muốn có chúng cho những bài tập luyện kiểu này. Tôi nhận thấy Sam nhìn chúng một cách do dự. "Chúng dùng để làm gì?", cậu ấy hỏi.
"Mỗi đội sẽ được lấy hai khẩu súng", John xen vào giải thích. "Chú Malcolm đã điều chỉnh lại chúng để không gây chết người. Giờ chúng chỉ như súng làm choáng thôi. Chúng ta luôn phải dùng chính súng của bọn Mog để chống lại chúng trong các trận chiến; vậy nên tớ đoán đây sẽ là thời tốt để luyện tập dùng chúng".
"Ngoài ra, chúng ta cũng muốn cho mấy thành viên không phải là Garde của chúng ta cơ hội được chiến đấu". Chín nói, liếc nhìn về phía Sam và Sarah.
Chú Malcolm tiến lại từ phía bục giảng, hai tay chắp sau lưng: "Chú sẽ sử dụng hệ thống tự động của Giảng đường tạo ra một số vật cản", chú ấy nói. "Hãy nhớ rằng nếu có ai bị thương, cứ việc ra hiệu cho việc tạm dừng trận đấu để Marina hoặc John có thể chữa trị cho các cháu".
Chín thở dài, khó chịu. "Sẽ chả có thời gian nghỉ trong một trận chiến thật sự đâu. vậy nên hãy giữ mấy cái hành động yếu đuối đó ở mức tối thiểu nhé".
John nhìn mọi người, nói một cách nhẹ nhàng hơn. "Hãy nhớ đây chỉ là luyện tập. Chúng ta không thực sự cố gắng để giết ai cả".
John và Chín là các đội trưởng, chia chúng tôi làm hai đội. John chọn Sáu ngay từ lượt đầu còn Chín thì chọn Tám. Tiếp theo, John chọn Năm còn Chín chọn Marina. Ở lượt chọn thứ ba John đã chọn Bernie Kosar, và tất cả mọi người đều ngạc nhiên khi thấy Chín chọn Sarah. Tôi dự kiến sẽ được chọn ở lượt cuối cùng; chả có gì phải xấu hổ trong việc đó khi những người khác đều có siêu sức mạnh. John chọn tôi, có lẽ vì muốn chia các thành viên con người cho đều nên Ella vào đội của Chín.
Chúng tôi túm tụm lại với nhau ở cuối phòng tập.
"Tớ sẽ tàng hình ngay lập tức", Sáu nói. "Nếu các cậu có thể giữ đội bạn bận rộn, tớ có thể dễ dàng tới chỗ lá cờ của họ".
John gật đầu đồng ý. "Tớ hầu như chỉ lo về Tám. Cậu ấy có thể sẽ dịch chuyển đến phía chúng ta ngay lập tức và cướp đi lá cờ. Sam, tớ muốn cậu và Bernie Kosar bảo vệ nó."
Tôi vỗ nhẹ lên đầu Bernie Kosar. Bộ lông chó của cậu ta dần biến thành bộ lông hổ ngay dưới các ngón tay của tôi. "Um, yeah. Bọn tớ có thể lo vụ này".
"Năm, cậu và tớ sẽ chiến đấu là nhóm tấn công. Giữ cho bọn họ bận rộn trong khi Sáu cướp lá cờ."
Năm quay lại nhìn qua vai về phía đội hình đối phương cũng đang túm tụm lại với nhau. "Tớ muốn đối đầu với Chín".
John và tôi đều thoáng nhìn nhau, cả hai chúng tôi nhớ lại vụ việc ngày hôm qua. Không phải hôm nào cũng có có ai đó tình nguyện đối đầu với một Garde hiếu chiến điên rồ như Chín. John nhún vai. "Chắc chắn rồi, tớ sẽ hỗ trợ cậu. Chỉ đừng mạnh tay quá với cậu ấy lần này nhé, được chứ?"
Năm cười, ánh mắt trông có vẻ kiêu ngạo. "Không hứa đâu nhé".
Khi chúng tôi bắt đầu tản ra, tôi mỉm cười với Sáu "Chúc may mắn ngoài đó. Họ sẽ không nhìn thấy cậu đến đâu".
Thật ngớ ngẩn. Mày phải cố hơn thế nữa, Sam à. Sáu mỉm cười đáp lại tôi một cách nhanh chóng. Cô nhặt lên một khẩu súng của bọn Mog và ném cho tôi. "Cảm ơn, Sam. Tớ trông chờ vào cậu yểm trợ cho tớ đấy, được chứ?"
"Tớ sẽ dịch chuyển đến đó, lấy lá cờ của họ và chạy về", Tám vừa nói vừa búng tay. "Chúng ta thậm chí sẽ còn chả cần cố gắng nữa".
Chín lắc đầu. "Đó chính xác là những gì họ sẽ nghĩ tới. Dù vậy, cũng cứ làm thế đi. Nhưng nó sẽ chỉ là đòn đánh lạc hướng thôi".
Sarah giơ tay, chen ngang vào. "Xin lỗi, Chín, nhưng tớ cần phải hỏi. Tại sao cậu lại chọn tớ?"
Chín cười toe "Cậu là vũ khí bí mật của tớ, quý cô Hart à. John sẽ không thể nào mà chiến đấu có hiệu quả được nếu cậu cứ liếc mắt đưa tình cậu ta."
"Liếc mắt đưa tình?" Sarah lặp đi lặp lại một cách khô khan, lên đạn khẩu súng của bọn Mog. "Cậu có muốn tớ dùng nó để bắn cậu không?"
"Tớ đã thấy cậu ấy bắn. Cậu ấy sẽ không bắn trượt đâu", tôi thêm vào. Tôi đã thấy cô ấy trong quá trình tập bắn. Tôi ghen tị với khả năng ngắm bắn của Sarah. Tôi đã không thể thích ứng với vũ khí nhanh như cô ấy. Chúng chỉ làm tôi lo lắng.
"Tớ biết cậu ấy không làm thế đâu", Chín đáp, trở nên nghiêm túc. "Đó là lí do cậu ấy sẽ canh chừng Sáu".
"Cậu biết cô ấy sẽ tàng hình chứ", Tám nói. "Vậy làm sao chúng ta có thể cản được cậu ấy?"
"Việc đó cứ giao cho Ella", Chín nói. Ella giật mình khi nghe thấy tên mình, rời mắt khỏi việc hí hoáy nghịch khẩu súng và ngước lên. Tôi nghĩ là em ấy cảm thấy chút tổn thương khi là người được chọn cuối cùng.
"Em á?" Ella hỏi, tỏ vẻ hoài nghi.
"Đúng rồi, chính em", Chín trả lời. "Em sẽ dụng khả năng thần giao cách cảm thần thánh của mình để xác định vị trí của Sáu khi cậu ấy đang tàng hình. Sau đó em và Sarah sẽ bắn cậu ấy".
"Um, em không chắc có thể làm được điều đó".
"Em đã xác định được vị trí của cậu ấy trong cái căn cứ to tổ bố ở New Mexico. Đây chỉ là một căn phòng thôi mà". Chín lắc vai Ella khích lệ. "Cứ làm thử cho anh nhé, được chứ?"
"Vậy tớ sẽ phải làm gì?" Tôi hỏi.
Chín đang có cái bộ mặt đầy vẻ tự hào - tôi nghĩ mình đã nghe John nhắc đến nó như là "bộ mặt ngu ngốc" - thường xuất hiện mỗi khi cậu ấy nghĩ mình đang có một ý tưởng lý thú nào đó. Chín nắm lấy tay tôi và những sợi lông nhỏ trên cánh tay tôi dựng lên, cảm giác như có một luồng điện chạy qua người tôi. "Cậu, Marina, là vũ khí bí mật của tớ".
"Cả hai đội sẵn sàng chưa?" Chú Malcolm hét từ Bục giảng.
Hai đội đứng cách nhau khoảng mười thước, đối diện qua trung tâm giảng đường. Tôi liếc nhìn xung quanh. Mọi người ở đội tôi đều trông quyết tâm. Sa đã bắt đầu đổ mồ hôi, liên tục điều chỉnh cách cầm súng của mình. Đối diện tôi ở phía xa, Sarah trao cho tôi một nụ cười ngây thơ trong lúc vung vẩy khẩu súng của mình. Trái tim tôi thì đập loạn lên nhưng tôi cố giữ khuôn mặt nghiêm nghị.
"Sẵn sàng!" tôi nói to với chú Malcolm.
"Chúng ta sẽ đánh bại họ" Chín hét lên.
Chú Malcolm ấn vài nút trên Bục giảng. Căn phòng bắt đầu biến đổi. Vài khu vực trên sàn nhà nhô lên tạo thành các khối để mọi người có thể nấp đằng sau. Một cặp bóng y tế treo bằng xích rơi xuống từ trần nhà. Các đầu phun bắt đầu nhô ra từ các bức tường, phát ra từng đợt khói.
"Bắt đầu!" chú Malcolm hô vang.
Trong một khoảnh khắc, không một ai di chuyển. Sau đó đột nhiên, vòng tay của tôi thít chặt. Tấm khiên màu đỏ của tôi tự động kích hoạt trong tíc tắc kịp thời chặn lại loạt đạn. Tôi nhìn sang phía bên đội bạn và thấy Sarah cười toe với tôi, khói bốc ra từ nòng súng của cô ấy.
"Xin lỗi, cậu bé!" Sarah hét lên, trước khi nấp sau một vật chắn.
Ngay bên cạnh tôi, tôi thấy Sáu tan biến vào không khí. Ở phía bên kia Sam đang lùi trở lại với lá cờ của chúng tôi. Tất cả mọi người đều đang di chuyển rất nhanh, đây quả thực giống như một trận chiến thực sự vậy. Hỗn loạn.
Và ngay đó là Chín. Đang lao thẳng tới chỗ tôi.
Cậu ấy nhanh tới nỗi tôi chỉ kịp dùng Lumen tạo một quả cầu lửa nhỏ xíu về phía cậu ấy. Chín nhảy qua nó và rơi đè lên tôi. Tôi bật ngửa ra sau, tấm khiên của tôi chắn giữa tôi và Chín trong lúc cậu ta đè tôi xuống đất. Cậu ta tung hết sức đấm mạnh liên tục vào lá chắn của tôi. Những vết lõm hiện lên trên mặt lá chắn màu đỏ, nhưng nó vẫn trụ vững. Bực bội, cậu ấy nhảy lùi lại và cái khiên ngay lập tức thu lại vào trong vòng tay của tôi. Tôi cố đứng dậy nhanh nhất có thể, nhưng ngay cả khi có tấm khiên chặn lại, cú va chạm với Chín vẫn khiến tôi choáng váng. Và nó khiến tôi chậm hơn hẳn so với bình thương.
"Cậu và món trang sức chết tiệt của cậu, Johnny". Chín càu nhàu. "Tớ đã nghĩ về nó kể từ lần cuối chúng ta đọ sức. Nó làm choáng tớ khi tớ cố giật mạnh nó ra bằng tay, vậy nên tớ tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu -"
Tôi cảm nhận được Chín đang dùng Telekinesis. Đã quá muộn để có thể làm gì đó. Cậu ấy giật cái vòng tay khỏi cổ tay tôi và quẳng nó ra phía đường biên.
"Ha!" Chín hét lên sung sướng. "Giờ thì sao nào?"
Ngay khi Chín định xông vào tôi lần nữa, cánh tay cao su của Năm quấn quanh eo của Chín và quăng sang một bên. Chín bật dậy ngay lập tức. Năm đứng trước mặt cậu ấy với hai quả bóng cao su và thép xoay quanh các ngón tay. Da cậu ấy biến đổi từ cao su sang thép.
"Sẵn sàng thử lại không?" Năm hỏi.
"Ồ, cậu không biết được đâu", Chín hét lại.
Mọi thứ diễn ra đúng như John dự đoán. Gần như ngay sau khi tôi đã nấp gần lá cờ của chúng tôi, Tám liền dịch chuyển lại gần lá cờ. Nhớ rằng luật cấm cậu ấy dịch chuyển ngay về phía sân nhà, tôi chờ Tám giật lá cờ của chúng tôi từ tường xuống. Ngay sau khi cậu ấy làm vậy, tôi tặng cho cậu ấy một cơn mưa đạn.
Tám kêu lên ngạc nhiên khi phát súng đầu tiên của tôi trúng lưng, đẩy cậu ấy ngã lăn ra đất. Tám lăn người lại. "Chết tiệt, Sam! Bắn lén phía sau. Không hay đâu."
Tôi giơ súng lên và nhắm vào cậu ấy "Thả lá cờ xuống ngay!"
"Tớ không nghĩ vậy đâu", cậu ấy nói, và lồm cồm đứng dậy. Tôi bắn thêm vài viên nữa về phía cậu ta nhưng nhảy như khỉ né tránh chúng, sau đó nhảy múa trêu ngươi tôi phía sau một vật chắn. Dù vậy, tôi biết tôi đã giữ chân được Tám và cậu ta cũng biết vậy. Chả có cách nào cậu ta có thể chạy về đội nhà với lá cờ của chúng tôi.
"Được rồi, Sam thử đọ về kích thước xem sao", Tám hét lên. Cậu ta ngậm lá cờ vào miệng rồi biến hình thành một thứ kì dị giống con sư tử có mười tay. Cậu ấy nặng nề tiến về phía tôi, đánh văng khẩu súng ra khỏi tay tôi bằng một cánh tay đầy móng vuốt.
"Tấn công cậu ta đi, BK!" Tôi hét lên.
Trước khi Tám kịp phản ứng, Bernie Kosar đã lao vào cậu ta. BK cũng đã biến hình. Nó lấy hình dáng một con trăn khổng lồ, cuốn quanh Tám, giữ chặt tay cậu ấy bên hông. Trong lúc Tám buộc phải há mồm ra thở, lá cờ rời khỏi miệng cậu ấy. Tôi nhặt lấy nó và gắn nó lạ lên tường của đội chúng tôi.
Tôi nhìn theo Ella và Sarah, cả hai người họ đều đang cúi thấp phía sau vật cản gần lá cờ của chúng tôi, hướng nòng súng xung quanh căn phòng. Họ đang tìm kiếm một mục tiêu mà họ không thể thấy.
"Cố lên, Ella", Sarah nói đầy hi vọng. "Em có thể làm được mà!"
Khuôn mặt của Ella khá căng thẳng khi cô bé cố gắng dùng thần giao cách cảm để định vị Sáu. Tôi hi vọng điều này không quá sức em sau vụ việc ngày hôm qua. Đột nhiên Ella khai hỏa.
"Ở đó!" cô bé nói và bắn vào không khí phía bên tay phải. Sarah làm theo, không thực sự là ngắm bắn mà chỉ cố bắn liên tục vào khoảng không Ella đang bắn.
Hầu hết các phát đạn đều trúng vào tường một cách vô hại. Sau một vài phát đạn, một viên đạn dường như dừng lại giữa không trung. Nó lóe lên một khoảnh khắc và tôi thấy khung xương của Sáu, gần như thể là một tấm phim X-Quang, khi cậu ấy ngã vật ra sàn nhà. Sáu hiện nguyên hình, trông ngạc nhiên và bối rối vì thấy mình bị phát hiện. Cô ấy phải bò lùi vào một vật chắn để tránh một loạt đạn khác từ Ella và Sarah.
"Làm tốt lắm, mọi người!" Tôi hét lên. Ella và Sarah đang dành một chút thời gian để đập tay ăn mừng trước khi tiếp tục tấn công Sáu.
Tôi lén men theo bức tường, quan sát mọi người giao chiến từ đường biên. Cho đến giờ vẫn không một ai để ý đến tôi, và đó đúng là những gì mà đội chúng tôi mong muốn.
Ở trung tâm căn phòng, Chín cúi xuống né một cú đấm thép của Năm, bắt lấy cánh tay của Năm khi nó đi qua đầu mình và bẻ ngược ra sau lưng Năm. Cậu ta bắt đầu cậy những ngón tay của Năm.
"Cậu có thể được làm từ kim loại", tôi nghe thấy Chín gầm gừ, "nhưng cậu vẫn không khỏe hơn tôi được đâu."
Chín dùng sức mở bàn tay của Năm ra. Tôi nghe thấy tiếng kim loại va chạm khi quả bóng thép của Năm rơi xuống sàn nhà. Ngay lập tức, làn da của Năm trở lại bình thường. Chín đẩy cậu ấy đi, trúng ngay mấy quả bóng y tế lơ lửng trên không. Nó đạp trúng mặt Năm, khiến cậu ấy ngã lộn nhào và ôm đầu rên rỉ.
"Oops", Chín nói. "Có vẻ như ai đó vừa mất bóng* của mình".
Tôi bị phân tâm bởi trận chiến vì vậy mà tôi gần như giẫm vào chiếc vòng tay mà Chín đã tháo ra từ tay John. Tôi nghĩ hẳn nó sẽ có ích nên nhặt nó lên và chụp vào cổ tay mình. Một cảm giác băng giá lan tỏa khắp cánh tay tôi khiến tôi ngạc nhiên đến nỗi suýt tháo nó ngay ra. Tôi buộc mình phải tập trung, men theo bức tường và tránh khỏi tầm nhìn.
"Hey!" John hét lên, và tôi phải mất một lúc mới nhận ra John đang nói chuyện với mình. "Cậu đang giữ một thứ thuộc về tớ đấy!"
Cả hai nắm đấm của John bùng cháy. Cậu ấy ném hai quả cầu lửa với kích thước quả bóng rổ về phía tôi.
Tôi sẽ chẳng ném những quả cầu lửa về phía Marina nếu tôi không chắc chiếc vòng tay có thể chắn được chúng. Lá chắn bật ra vừa kịp lúc để chặn chúng lại, nhưng lực đẩy vẫn đánh bật cô ấy vào tường và làm choáng cô ấy. Tôi không biết cô ấy đang định làm gì nhưng tôi chắc chắn đó là một phần kế hoạch của bọn họ.
Tôi liếc qua vai mình về phía Năm đang cố lùi lại ra xa khỏi mỗi đòn tấn công của Chín. Không ổn tí nào. Tôi ném một quả cầu lửa vào Chín khiến cậu ấy phải cúi xuống tránh nó. Nó đã tạo cơ hội cho Năm lấy lại tư thế và tạo ra khoảng cách giữa hai người. Và dĩ nhiên rồi, ngay khi Năm sẵn sàng trở lại thì một viên đạn từ súng của Sarah lại đánh ngã cậu ta một lần nữa. Mặc dù cô ấy đang làm loạn đội hình của chúng tôi nhưng và tôi không thể không thán phục cách cô ấy chiến đấu.
Năm sẽ phải tự lo cho bản thân mình từ bây giờ. Tôi sẽ phải tìm hiểu xem Marina đang định làm gì và lấy lại chiếc vòng tay của tôi. Tôi lao về phía Marina ngay khi cô ấy gượng dậy được. Mắt cô ấy mở to khi thấy tôi lao tới và tung ngay một cú đá vào chân tôi. Tôi gạt bỏ đòn đánh và đẩy cô ấy vào tường, cố gắng lấy lại chiếc vòng tay từ cô ấy.
"Kế hoạch của cậu là gì, Marina?"
"Còn lâu mới nói!", cô ấy hét lên lấy tinh thần trong khi cố gắng tấn công tôi bằng đầu của cô ấy. Ai đó hẳn đã tham dự vài tiết học về mấy đòn đánh bẩn từ Chín rồi.
"John!" Tôi nghe thấy Sam hét lên từ phía bên kia của căn phòng. "Cẩn thận!"
Tôi biết thứ đang lao tới ngay khi Sam hét lên nhưng không có cách nào để tránh được. Tám dịch chuyển đến ngay bên cạnh tôi, tặng tôi một cú móc hàm đánh bật tôi ra khỏi Marina. Khi tôi quay sang đối mặt với cậu ấy thì ngay lập tức cậu ấy đã dịch chuyển ra phía sau lưng tôi, đá vào lưng tôi một cú bằng cả hai chân. Tôi lảo đảo khuỵu một chân xuống. Làm sao tôi có thể đánh bại một gã có thể dịch chuyển tức thời trong một trận đấu tay đôi?
Tôi cố gắng nhắm bắn Tám nhưng cậu ấy di chuyển quá nhanh. Cậu ta liên tục dịch chuyển xung quanh John, tấn công cậu ấy với một cú đấm sau đó nhanh chóng biến mất trước khi John có thể phản công. Bên cạnh tôi, Bernie Kosar vẫn ở hình dạng một chú trăn trước khi Tám dịch chuyển đi mất.
"BK, đi giúp John đi! Tớ sẽ lo phòng thủ lá cờ".
Cậu ta biến thành một con chim ưng lớn và vọt đến để giúp John. Vậy là chỉ còn một mình tôi canh giữ cờ.
Cơ hội tốt nhất để chiến thắng của chúng tôi vẫn là Sáu. Cô ấy đang bị ghìm chặt phía sau chỗ nấp, Sarah và Ella đang liên tục nhả đạn để giữ chân cô ấy. Tôi có thể thấy cô ấy rõ ràng từ vị trí của tôi. Cô ấy ngồi xổm, tập trung, một làn gió nhẹ thổi qua mái tóc của cô.
Khoan đã. Làn gió đó đến từ đâu vậy?
Đột nhiên, tôi cảm thấy áp lực không khí trong phòng thay đổi. Sáu đứng dậy từ phía sau vật chắn và vung mạnh tay về phía Ella và Sarah. Ella bị đánh bật lại phía sau, ngã nhào vào tường. Sarah cũng bị ngã theo và tuột tay khỏi khẩu súng.
Trước khi bọn kịp định thần lại, Sáu chạy nhào tới trước. Sarah cố với lấy khẩu súng của mình nhưng Sáu đã sử dụng Telekinesis đánh văng nó ra xa. Sáu nhảy lên, giật lấy lá cờ từ bức tường và bắt đầu quay lại sân nhà. "Chạy đi, Sáu!" Tôi hét lên, cảm thấy tự hào dâng trào; không có ai ở đây sẽ so sánh như thế này, nhưng tôi đang nghĩ về tôi, John, Sáu như những người đầu tiên tranh tài với những người mới. Và chúng tôi đang chiếm lợi thế!
Trong khi Sáu đang chạy như bay về phía sân nhà trong Giảng đường, tôi giữ vững thế cầm súng và sẵn sàng bắn yểm trợ.
Tám còn quá bận rộn cố gắng chống trả với cả John và BK nên không để ý thấy Sáu vừa cướp được lá cờ của đội mình. Tuy nhiên, Chín đã nhìn thấy điều đó. Cậu ấy ném Năm - lúc này trông đã kiệt sức và tơi tả - sang một bên và lao tới chặn Sáu ở giữa phòng. Tôi mong Sáu tàng hình trong khi Chín đang lao tới như tên bắn. Cô ấy không làm vậy. Thực tế thì, có vẻ cô ấy muốn đối đầu với Chín.
Chín ra đòn trước với một cú đấm móc bằng tay phải mà Sáu dễ dàng bước sang một bên để né. Nhanh chóng, cô ấy đấm hai phát liên tục vào bên sườn cậu ấy rồi cố quét chân Chín. Chín nhảy lên né cú gạt chân rồi nắm lấy cổ tay Sáu khi cô ấy cố gắng đánh cậu ấy với một cú đánh bằng lòng bàn tay vào mũi. Với bàn tay còn lại, Chín tung ra một cú đấm nhưng Sáu đỡ được và khóa móc cánh tay của cậu ấy. Họ vật lộn như thế, mỗi người khóa một cánh tay của đối phương. Sáu vặn mình và vùng vẫy, nhưng tôi có thể nói là Chín đang dần chiếm được ưu thế.
Trong một khoảnh khắc, tôi đứng chôn chân xem Sáu và Chín giao chiến. Tôi đoán đó là bản năng tự nhiên của tôi khi luôn đứng sau trong lúc các Garde chiến đấu, cho dù chống lại lũ Mog hay tập trận với nhau. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng tôi có tầm bắn cực đẹp về phía Chín. Cái lưng rộng của cậu ta là một mục tiêu hoàn hảo. Tôi có thể kết thúc trò chơi ngay bây giờ. Chỉ với một cú kéo cò, Chín sẽ ngã xuống và Sáu sẽ mang lá cờ về cho chúng tôi một cách đơn giản.
Tôi nâng súng lên và bóp cò.
Tôi không biết làm sao cậu ta có thể làm như thế. Có thể vì tôi quá đen. Chín xoay Sáu lại đúng lúc tôi kéo cò. Viên đạn bắn trúng lưng Sáu và cô ấy giật lên, căng cứng toàn cơ thể và gục xuống sàn nhà. Lá cờ rời khỏi tay cô ấy và Chín giật nó lại ngay.
"Sáu!" Tôi hét lên, hoảng hốt "Tớ xin lỗi!"
Tôi thậm chí còn không nhìn thấy Marina đang tiến tới.
Giờ là cơ hội của mày đấy, Marina. Tiến lên nào!
Với việc Sam bị phân tâm, tôi chạy qua cậu ấy và giật lá cờ của họ ra khỏi tường. Cậu ấy nhận thấy tôi khi tôi bắt đầu chạy ngược về phía đội của mình ở đường biên sát với bức tường. Cậu ấy cố gắng bắn tôi nhưng tôi đã dùng Telekinesis để giật nó ra khỏi tay cậu ta. Giờ Sam sẽ không còn là vấn đề mà nữa. Năm chỉ cách có vài mét, trông choáng váng sau màn đánh đấm vừa rồi với Chín. Cậu ấy cũng không cần phải bận tâm nữa.
Điều đáng lo lúc này với tôi chính là John và Bernie Kosar.
Hai bọn họ đã ngừng giao chiến với Tám khi nhìn thấy tôi chạy về với lá cờ. Tám nhanh chóng dịch chuyển đến trước mặt BK, chặn đường cậu ta và cả hai dịch chuyển đến phía bên kia của căn phòng. Giờ chỉ còn lại mình John.
Chín cố gắng để chặn cậu ấy lại nhưng Sáu dù vẫn choáng váng sau khi bị bắn nhưng vẫn kịp ngáng chân Chín làm cậu ấy té nhào. Việc đó cho John rảnh chân lao về. Tôi vẫn đang đeo chiếc vòng của cậu ấy nên cậu ấy hẳn phải biết việc ném mấy quả cầu lửa cảu cậu ấy về phía tôi sẽ chẳng có tác dụng gì cả. Thay vào đó, cậu ấy chọn cách lao thẳng về phía tôi.
Lúc đầu nó khá là mất phương hướng khi dùng Biệt năng phản trọng lực mà Chín đã truyền cho tôi lúc bắt đầu trò chơi. Thật lạ khi thấy cả thế giới nằm ngang khi tôi chạy lên tường nhà, chân tôi đạp vào tường nơi mà lẽ ra là không thể làm được vậy. John lao tới quá nhanh khiến cậu ấy không có thời gian để kịp phản ứng nên liền đâm sầm vào bức tường phía dưới tôi.
Tôi chạy nhanh trên trần nhà về phía đội của chúng tôi, nhảy xuống và giơ cao lá cờ. Một phần trong tôi cũng không thể tin được, ngay cả khi chú Malcolm đã thổi còi báo hiệu trò chơi kết thúc. Tôi đã làm được. Chúng tôi đã thắng!
"Chết tiệt", Tôi vừa nói vừa xoa đầu chỗ vừa đập vào tường. "Không thể lường trước được việc đó được".
Tôi không thể không mỉm cười khi thấy Marina ăn mừng. Tám dịch chuyển băng qua căn phòng để ôm chặt cô ấy và Ella cũng chạy lại chung vui. Chín khập khiễng đi về phía tôi, giơ một tay ra.
"Trận đấu tuyệt lắm, sếp", cậu ấy nói.
"Ừ, cậu cũng vậy", Tôi nói, siết chặt tay cậu ta. Một vài tuần trước đây, ý nghĩ mình để thua Chín sẽ khiến tôi phát điên. Bây giờ, nó không còn có vẻ là một vấn đề nữa. Điều quan trọng là cả hai phía giờ cùng nhau phối hợp tốt. Thi triển các Biệt năng, kĩ năng chiến đấu, mọi người trông chừng cho nhau - tôi biết nó chỉ là một trò chơi nhưng nó đã khiến tôi tin rằng chúng tôi đã đủ sức để đương đầu với mọi chuyện.
Chín rời đi tới giúp Năm đứng dậy. Năm trông có vẻ thê thảm, khuôn mặt bầm tím, một cánh tay ủ rũ lắc lư bên hông. Chín toét miệng cười như thể chẳng có gì vừa xảy ra.
"Không cảm thấy khó chịu chứ", Chín nhếch mép cười.
"Ừ, chắc chắn là thế rồi" Năm lầm lì trả lời
Tôi thấy Sam đang quỳ xuống bên cạnh Sáu. Cô ấy vẫn còn bị choáng bởi phát đạn từ Sam. Tôi có thể nói Sam đang cảm thấy có lỗi.
"Sáu", cậu ấy mở lời, "Tớ xin lỗi, tớ không cố ý".
Sáu xua tay. "Quên chuyện đó đi, Sam. Đó chỉ là một tai nạn thôi".
"Không hẳn", Chín cắt ngang, bước tới. "Ella đã cảnh báo tớ có một phát đạn đang tới bằng thần giao cách cảm. Đó là lí do tớ biết phải quay cậu lại".
Chúng tôi đều quay lại nhìn Ella. Khuôn mặt cô bé đang đỏ ửng vì phấn khích. Cô bé trông khỏe mạnh hơn trước khi bắt đầu trò chơi. Và cũng tỉnh táo hơn nữa.
Khi những người khác băng qua phòng để chúc mừng Marina và được chữa lành, chú Malcolm bước về phía tôi. Chú vỗ vào lưng tôi.
"Làm tốt lắm", chú nói.
"Không hẳn. Bọn cháu đã thua mà."
Chú Malcolm lắc đầu. "Ý chú không phải như vậy. Cháu giúp gắn kết mọi thứ lại với nhau tốt lắm. Cháu biết chú thấy gì khi thấy toàn bộ việc này không, John?"
Tôi nhìn vào chú Malcolm, chờ đợi một câu trả lời.
"Một nhóm thiếu niên mà lũ Mog sẽ phải dè chừng khi đối đầu".
--------------------------------------------------
*Nguyên văn: Ball - vừa là bóng vừa là 'bi' (ám chỉ mất hết dũng cảm, tự tin ... - như lúc chuẩn bị vào trận)