Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

"ĐI GỌI NĂM NÀO" SỐ CHÍN NÓI CỘC CẰN, SAU KHI TÁM và tôi thay xong đồ. "Cậu ta cần được huấn luyện đấy".

Chúng tôi tìm thấy Năm đang nằm dài trên chiếc đi-văng ở phòng khách của Chín. Cậu đang nghịch mấy trò chơi điện tử trong bộ sưu tập của Chín với chiếc ti vi màn hình cỡ đại. Tôi không có tí kinh nghiệm gì với thứ này và xem Năm chơi làm tôi hoa hết cả mắt. Trò chơi đang ở chế độ góc nhìn thứ nhất, nhân vật của Năm chạy vòng quanh chiến trường với một khẩu súng máy, tàn sát đám lính. Năm không hề nhận ra chúng tôi đã vào phòng cho đến khi Tám hắng giọng thật to.

"Ồ, chào các cậu", Năm nói, còn không thèm ngừng trò chơi lại. "Đây đúng là thứ đáng ngạc nhiên đến kỳ lạ. Chúng tớ không bao giờ có những thứ như thế này ở trên đảo. Xem này".

Trên màn hình, nhân vật của Năm vừa ném một quả lựu đạn. Một nhóm lính của địch trốn sau đống túi cát nổ tung thành cơn mưa chân tay bị chặt đứt. Tôi quay đi. Sau khi nhìn thấy giấc mơ của Ella sáng nay, trò chơi điện tử bỗng trở nên thật chân thực.

"Hay đấy", Số Tám lịch sự nói.

Chín ngáp dài. Cậu đứng ngay phía trước chiếc ti vi làm Năm bắt buộc phải ngừng trò chơi lại. "Tớ từng chơi trò này khi còn là một đứa trẻ", Chín nói". Nhưng bây giờ tớ thích những thứ chân thực hơn. Cậu tham gia cùng chúng tớ chứ?"

Năm nhướng mày "Những thứ chân thực? Chúng ta sẽ đi giết mấy tên lính ở ừm...?" Cậu liếc nhìn tình thế trong trò chơi điện tử. "Thế chiến thứ hai. Tớ đoán môn lịch sử Trái đất của tớ không ổn lắm vì tớ nghĩ dù sao nó cũng qua cả rồi".

"Chúng tớ định đi tập luyện", Chín trả lời, không vui vẻ gì cả. "Từ những gì tớ nghe được về Arkansas, nghe có vẻ là trò chơi của cậu cần chút tập luyện đó".

Tôi nhìn thấy một tia tức giận loé lên trong mắt Năm và trong một khoảnh khắc tôi nghĩ cậu sẽ nhảy ra khỏi ghế. Nhưng sau đó cậu dựa lại vào đó, khoanh tay lại và trông khá tốn sức khi cố giữ vẻ mặt tự nhiên.

"Tớ không thấy nó thực sự cần thiết bây giờ", Năm nói. Cậu ấy lại nằm dài ra trên ghế. "Dù sao thì, trò chơi này cũng tốt cho khả năng kết hợp tay-mắt của tớ. Chắc sự tập luyện tốt nhất cho tớ sẽ là ở đây".

Tôi đang nhận ra đây có thể là một ý tưởng tồi tệ. Chín là người cư xử ít khôn khéo nhất tôi từng gặp. Sau khi dành thời gian ở cạnh cậu ấy, tôi học được rằng không nên làm căng quá với cậu ấy. Tôi cũng có thể nói là Năm không có đủ sức chịu đựng cho việc này.

"Nó thực sự cũng thú vị một cách bất ngờ đấy", Tôi nói, cố làm dịu đi tình hình. Nếu Năm không cảm thấy chúng tôi đang thúc ép cậu, có thể cậu ấy sẽ nghĩ đến việc luyện tập cùng chúng tôi. "Nó giúp chúng ta có cơ hội làm việc cùng nhau như một đội. Và, bọn tớ cũng muốn hiểu rõ hơn về cậu".

Trong một khoảnh khắc, Năm trông có vẻ đã mềm lòng. Giống như tôi đã nghĩ;, nếu bạn đối xử tốt với cậu ấy, cậu sẽ hạ sự cảnh giác xuống. Không ai muốn bị sai khiến, nhất là khi họ đã ở một mình lâu như Năm. Tôi có thể nói là cậu ấy đã gần như đồng ý đi luyện tập cùng chúng tôi.

Không may thay, Chín không giỏi trong chuyện hiểu ngầm ý nhau, hoặc chỉ đơn giản có thể là cậu ấy vốn tính nóng nảy thôi. Cậu ấy bước đi bình thường ra sau chiếc ghế Năm đang ngồi, và với một tay, lật nó lên. Năm bị hất ngã xuống nền nhà một cách thô bạo như thế đó.

Tám lắc đầu, mặc dù có nụ cười nhỏ trên khoé môi cậu ấy. Tôi biết Năm đã không để lại ấn tượng đầu tốt nhất với cậu ấy, gợi lại tất cả những ký ức của Tám ở Ấn Độ. Tuy nhiên, đây không phải là cách chúng tôi đối xử với thành viên Garde mới nhất này.

"Thôi nào, Chín." Tôi nói, sử dụng tông giọng không-vừa-lòng-nhưng-không-tức-giận học được từ các xơ. "Cậu đang là một kẻ bắt nạt đấy".

Chín phớt lờ tôi. Năm đã đứng dậy, trừng mắt nhìn Chín.

"Cậu làm thế làm gì?"

"Ghế của tớ", Chín nói "Tớ có thể làm bất cứ thứ gì tớ muốn với nó".

Số Năm khịt mũi bực tức. "Đúng là trẻ con. Cậu thật kì cục".

"Có thể", Chín nhún vai thờ ơ. "Cậu có thể cho tớ thấy tớ kì cục thế nào khi luyện tập".

Vậy hóa ra đó là một trong những cách nho nhỏ tạo động lực của Chín, cố làm Năm điên lên và đi đánh nhau với cậu ấy trong Giảng đường. Đúng là kiểu kế hoạch của đám con trai. Chúng tôi đã có thể đề nghị Năm một các tử tế. Năm vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào Chín, đánh giá tình hình. Cậu ấy nhếch mép cười, một ánh nhìn ranh mãnh loé lên trong mắt cậu, và tôi có ấn tượng rằng Năm đã nhìn ra mánh khoé của Chín.

"Nói cho cậu biết cái này nhé", Năm nói. "Tớ sẽ miễn phí cho cậu một lần thử ngay tại đây. Nếu cậu đả thương được tớ, tớ sẽ luyện tập với các cậu. Còn nếu không, cậu sẽ phải mang cái kiểu giả bộ đại trượng phu này đi cho khuất mắt tớ hết ngày hôm nay".

Chín cười như một con sói. "Cậu muốn tớ đánh cậu à, anh chàng bé nhỏ?"

"Chắc chắn rồi", Năm trả lời, cho tay vào túi, vênh mặt lên. "Cứ thử đi".

"Chuyện này thật ngớ ngẩn đó, mấy cậu", tôi nói, cố gắng xoa dịu tình thế bỗng trở nên lố bịch như thế này. Cả Năm và Chín đều để hết tâm trí vào cuộc đấu ngu xuẩn này trong khi chúng tôi nên học cách làm việc cùng nhau. Tôi liếc nhìn Tám tìm kiếm sự ủng hộ. Một nụ cười nhỏ giần giật trên khoé môi cậu ấy, như thể cậu ấu đang hứng thú với chuyện đang xảy ra. Khi cậu ấy nhìn thấy ánh mắt phản đối của tôi, nụ cười của Tám trở nên ngượng ngùng, và cậu ấy đặt một tay lên vai Chín.

"Đi tập luyện thôi", Tám nói, giữ giọng nhẹ nhàng. "Năm có thể đến tập cùng chúng ta khi cậu ấy sẵn sàng".

Chín gạt tay Tám đi và nắm một tay lại. Cậu nhướng mày lên với Năm. "Cậu chắc là muốn thử tớ chứ, Frodo?"

"Tớ mong là quả đấm của cậu sẽ tốt hơn mấy lời lăng mạ ấy", Năm bật lại. Tôi thừa nhận, tôi khâm phục tinh thần của cậu ấy. Dĩ nhiên, chuyện này có thể tránh được nếu cậu ấy biết cách bỏ cái sĩ diện hão kia đi. Cái cách cả Năm và Chín hành động thật chẳng ra sao. Hai trong số những người Loric cuối cùng trong vũ trụ này cần có thời gian nghỉ giữa hiệp.

Như tôi, Tám cũng đã từ bỏ việc cố ngừng vở kịch này lại. Chúng tôi đều bước lùi xuống.

Chín thực sự từ tốn trong việc này, và đang cố kéo dài nó ra. Cậu ấy bẻ khớp ngón tay, xoay cổ, đảm bảo rằng vai mình vẫn thẳng. Tôi nghĩ tôi còn lo lắng hơn cả Năm; cậu ấy chỉ thờ ơ đứng đó, chờ Chín thảy nắm đấm qua.

Cuối cùng, Chín đấm bạt một quả. Đó là cú đánh mạnh cao hơn vai, và mặc dù nó hoàn toàn đủ để đánh bất tỉnh ai đó, tôi vẫn nghĩ tôi đã từng thấy Chín đấm một quả mạnh và nhanh hơn. Tôi đoán cậu đã giảm lực cú đấm xuống, chắc không muốn đánh Năm bị thương quá nặng.

Giữa chừng cú đấm đang bay tới, làn da Năm biến đổi thành thép sáng lấp lánh. Nắm đấm của Số Chín kêu lên răng rắc khi đập vào quai hàm bằng kim loại của Năm và cậu ấy lập tức kêu thét lên. Nó giống như đang đánh vào một cái cột kim loại vậy. Tôi đưa tay lên miệng để kiềm chế một tiếng kêu bất ngờ. Bên cạnh tôi, Tám đã ngừng cười to kinh ngạc khi cậu nhận ra tay Chín đã gãy hết rồi. Cậu ấy lảo đảo rời xa Năm, tay giữ chặt trước ngực.

Làn da Năm trở lại bình thường. "Có mỗi thế thôi à?"

Chín gầm gừ một loạt từ chửi thề. Tôi lao tới để xem bàn tay cậu ấy, nhưng cậu ấy đẩy tôi ra và bước ra khỏi phòng, hướng về phía Giảng đường. Tôi chắc rằng cậu ấy sẽ muốn tôi chữa tay ngay sau khi cậu bình tĩnh lại. Dù thế nào, sau khi hành động như một thằng khốn, cậu ấy cũng xứng đáng chịu chút đau đớn.

"Nếu cậu ta thực sự lắng nghe những gì Bốn nói về trận chiến của chúng tớ ở Arkansas, cậu ấy sẽ biết chuyện này sẽ xảy ra". Năm nói khi nhìn Chín bỏ đi, giọng nói vô hồn, hầu như là chán nản.

"Cậu ấy không thực sự là nhà chuyên môn trong vụ đó", Tám đáp lời, giữ vẻ điềm tĩnh. "Ừm, chào mừng đến với nhóm. Tận hưởng mấy trò chơi điện tử của cậu nhé, tớ đoán vậy".

Tám theo Chín ra khỏi phòng. Năm nhìn cậu ấy bước ra, trông hơi hoang mang trước việc Tám cứ lờ mình đi. Tôi giúp cậu ấy chuyển chiếc đi-văng Chín đã lật đổ về vị trí bình thường của nó.

"Tớ không chắc mình đã làm gì sai", Năm nói nhỏ. "Là thế nào mà tớ lại trở thành một kẻ khó ưa chứ?"

"Cậu không hề", tôi trả lời. "Chỉ là mọi chuyện đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Các cậu đều khá là ngốc".

"Cậu ta gây sự với tớ kể từ khi tớ bước chân vào cửa", Năm tiếp tục. "Tớ nghĩ nếu tớ không đứng lên, cậu ta sẽ cứ làm vậy mãi".

Tôi ngồi trên chiếc đi-văng cạnh Năm. "Tớ hiểu", tôi nói với cậu ấy. "Chín có cái kiểu thích chọc ngoáy mọi người. John đã kể cho tớ câu chuyện cậu ấy và Chín đã gần như giết lẫn nhau như thế nào một bữa nọ. Cậu sẽ quen với điều đó thôi".

"Đấy mới là vấn đề. Tớ không muốn quen với điều đó". Năm nhặt bộ điều khiển trò chơi điện tử lên, nhưng không chơi nữa. Cậu ấy ấn một vài nút, và màn hình tối lại. "Và vấn đề là, tớ muốn luyện tập cùng các cậu. Tớ không muốn bị cho ra rìa. Tớ muốn xem các cậu có thể làm gì và học cách làm việc cùng nhau. Chỉ là tớ không thích cái kiểu cậu ta muốn tớ làm vậy. Tớ chỉ là không thể ngăn bản thân mình phản ứng lại".

Tôi vỗ nhẹ lên vai Năm. "Cậu biết đấy, cậu và Chín không hoàn toàn khác nhau đâu".

Cậu ấy có vẻ như đang suy nghĩ về điều này, nhìn chằm chằm xuống tấm thảm. "Không. Tớ đoán là không. Tớ có nên xin lỗi vì đã làm tay cậu ấy bị thương không?"

Tôi lắc đầu, mỉm cười. "Có lẽ là danh dự cậu ấy bị tổn thương nhiều hơn, nhưng mà cậu cũng không nên xin lỗi về việc ấy". Tôi đứng dậy và túm lấy tay Năm, kéo cậu đứng theo. "Đi nào. Tập luyện chút thôi".

Năm ngập ngừng. "Sau chuyện vừa rồi, cậu vẫn thực sự nghĩ là tớ được chào đón à?"

"Cậu là một phần của chúng ta, phải chứ?" Tôi nói dứt khoát. "Còn lúc nào tập luyện nhóm tốt hơn sau khi cậu vừa đấm vào mặt một anh bạn cùng đội chứ?"

Năm gần như đã cho phép bản thân nở một nụ cười. Cậu ấy gật đầu và chúng tôi cùng nhau đi về phía Giảng đường. "Cảm ơn, Marina", cậu ấy nói. "Cậu biết đấy, cậu là người đầu tiên cho tớ cảm giác mình được chào đón ở đây".

Ừm, ít nhất là vậy. Tôi đã không thể giúp Ella trong giấc mơ của em, hay nhận dạng được dù chỉ là một nửa số thứ trong những món đồ Inheritance của tôi, hay chiến đấu giỏi như những người khác. Nhưng ít nhất tôi giỏi trong việc dỗ dành mấy tên ngốc này trở nên tử tế hơn một chút. Tôi tự hỏi đó có phải là một Biệt năng không.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.