Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Chương 2

❊ ❊ ❊

GÃ CAO VÀ GẦY, CÓ LẼ LỚN HƠN TÔI VÀI TUỔI, một đám tóc đen thui lòa xòa che trước mặt gã. Có vẻ như gã vừa bước ra từ một cuộc chiến, mồ hôi và tro bụi bám đầy vào khuôn mặt nhợt nhạt của gã. Tôi nhìn chằm chằm vào gã, mắt mở to kinh ngạc - đã khá lâu rồi tôi mới thấy người khác ngoài gã bảo vệ kia. Gã cũng có vẻ rất bất ngờ khi thấy tôi.

Có cái gì đó không đúng về gã. Cái gì đó trông bất thường.

Làn da hơi quá nhợt nhạt của gã. Ánh mắt sắc lạnh, tỏa ra vẻ tăm tối. Gã là một trong số chúng.

Tôi lùi lại về góc xà lim, giấu cái xô ra sau lưng. Nếu hắn vào đây, tôi sẽ đánh một cú vào đầu hắn bằng tất cả sức mạnh mà tôi còn.

"Mày là ai?" tôi hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh.

"Chúng tôi ở đây để cứu cậu" hắn trả lời. Giọng hắn nghe có vẻ không thoải mái. như thể hắn không biết phải nói gì vậy.

Trước khi tôi có thể hỏi ý hắn là gì khi nói "chúng tôi", một người đàn ông khác đã đẩy hắn sang bên cạnh. Người này có khá nhiều nếp nhăn trên mặt, một bộ râu lởm chởm che phủ mặt ông ta. Miệng tôi há hốc vì không tin được vào mắt mình và tôi bước lùi thêm một bước về phía sau, giật mình một lần nữa, nhưng lần này vì lý do khác. Tôi không biết tại sao tôi vẫn nghĩ ông vẫn phải trông giống như bức ảnh treo trên phòng khách nhà mình, nhưng đó là những gì mà tôi đã luôn tưởng tượng về khoảnh khắc này. Nhiều năm đã trôi qua, khuôn mặt đã có nhiều nếp nhăn nhưng tôi vẫn nhận ra người đàn ông này, đặc biệt là khi ông ấy cười với tôi.

"Cha?"

"Cha đây, Sam. Cha đã trở lại."

Khuôn mặt tôi cảm thấy đau nhói và phải mất một lúc tôi mới nhận ra là tại sao. Tôi đang mỉm cười. Không, thực ra là đang cười toe toét. Đã nhiều tuần rồi tôi mới sử dụng những cơ trên khuôn mặt mình.

Chúng tôi ôm nhau qua những song sắt, mặc kệ những thanh sắt ép vào người một cách bất tiện. Ông ấy đang ở đây. Cha tôi đang thực sự ở đây. Tôi đã mơ tưởng về việc các Garde sẽ đến đây và cứu tôi. Kể cả trong những giấc mơ hoang đường nhất của tôi, tôi chưa từng nghĩ rằng cha tôi sẽ là người đến cứu tôi ra khỏi nơi này. Tôi luôn tự nhủ rằng mình sẽ là người đi cứu ông ấy.

"Con - con đã đi tìm cha." tôi nói với ông ấy. Tôi dùng cẳng tay lau đi nước mắt; gã Mog lạ lùng kia vẫn còn ở đây và tôi không muốn hắn ta thấy tôi khóc.

Cha tôi ôm chặt tôi qua song sắt. " Con đã trưởng thành hơn rồi", ông nói, có một chút buồn bã trong giọng nói của ông ấy.

"Mọi người", tên Mog ngắt lời, "chúng ta có bạn đồng hành rồi đấy".

Tôi có thể nghe thấy chúng đang đến. Những tên lính đang dồn về phía xà lim từ bên dưới, tiếng chân của bọn chúng vang lên khi chúng chạy lên cầu thang bằng kim loại dẫn đến chúng tôi. Cuối cùng, tôi đã tìm được cha tôi, ông ấy ở ngay trước mặt tôi, và giờ ông lại sắp bị tước đi khỏi tôi.

Gã Mogadorian kia kéo cha tôi ra khỏi cửa xà lim của tôi. Hắn quay sang tôi, giọng ra lệnh.

"Đứng giữa buồng giam và che đầu mình lại".

Bản năng của tôi mách bảo rằng không nên tin tưởng hắn. Hắn là một trong số chúng. Ngoại trừ lý do tại sao một trong số những tên Mogadorian lại đem cha tôi đến đây? Tại sao hắn lại cố giúp chúng tôi? Tôi không có thời gian để nghĩ về điều đó, nhất là khi những tên Mogadorian khác - những kẻ tôi có thể đảm bảo là không đến để giúp tôi - đang kéo đến,.

Tôi làm như hắn ra lệnh.

Gã Mogadorian này với hai tay qua những song sắt của phòng giam, ánh mắt tập trung vào bức tường phía sau tôi. Có lẽ là tôi vừa mới nghĩ tới họ, nhưng vì một lý do nào đó, tôi nhớ lại những ngày chúng tôi luyện tập cho những Biệt năng của John ở sân sau nhà cậu ấy. Có một cái gì đó về cái cách mà gã Mogadorian này đang tập trung- sự quyết tâm trong mắt hắn giảm dần qua với việc bàn tay đang rung lắc, như thể hắn ta không hoàn toàn biết mình đang làm gì.

Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang xuyên qua sàn nhà dưới chân tôi, giống như một sóng năng lượng. Sau đó, có một vết nứt trên tường, và bức tường sau lưng tôi sụp đổ. Một mảng trần nhà rơi xuống phá nát cái bệ xí của tôi. Sàn nhà rung chuyển khiến tôi bị ném sang một bên. Cứ như cả khu này đang dính một trận động đất nhỏ vậy. Bụng tôi như quặn lại, và đó không hẳn là do cơn động đất. Đó là sự sợ hãi. Bằng cách nào đó, gã Mog kia vừa mới đánh sập một mảng bức tường chỉ bằng ý nghĩ. Cứ như thể hắn đang dùng Biệt năng vậy.

Nhưng đó là điều không thể, đúng không?

Bên ngoài xà lim, cha tôi và gã Mogadorian kia đã bị đánh bật lại về phía lan can bằng sắt. Cánh cửa xà lim của tôi đã bị bóp méo, biến dạng. Nó đủ rộng để họ có thể ép mình chui qua.

Trong lúc đẩy cha tôi về phía cửa buồng giam của tôi, gã Mogadorian chỉ vào bức tường đã đổ sập phía sau tôi.

"Đi mau!", gã hét lớn. "Chạy đi!".

Tôi chần chừ một chút, liếc nhìn cha tôi. Ông ấy đã lách qua những song sắt. Tôi tự trấn an mình rằng ông ấy sẽ ở ngay sau tôi thôi.

Tôi ho vì hít phải bụi từ bức tường đã bị đổ sập. Phía sau bức tường tôi có thể thấy những thứ bên trong các bức tường của căn cứ này; các đường ống và ống thông hơi lớn, các bó dây cách điện lớn.

Vòng chân qua một cái ống lớn, tôi bắt đầu trượt xuống một cách nhự nhàng. Những cái đinh thòi ra đâm vào đôi chân yếu ớt của tôi làm tôi cảm giác rằng mình có thể buông tay và rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhưng rồi lượng adrenaline trong tôi tăng mạnh và giúp tôi bám chặt hơn. Lối thoát ngay gần rồi, tôi phải cố gắng lên.

Tôi thấy bóng của cha tôi ở phía trên. Ông đang do dự.

"Cậu đang làm gì thế?!", cha tôi hét lên với gã Mog. "Adam?"

Tôi nghe thấy gã Mogadorian - Adam - trả lời với giọng cương quyết. "Cứ đi với con trai chú đi. Ngay bây giờ".

Cha tôi bắt đầu leo xuống, nhưng tôi đã dừng lại. Tôi đang nhớ lại về việc sẽ như thế nào khi bị bỏ lại ở những nơi như thế này. Có là người Mogadorian hay không thì anh chàng Adam này vừa mới cứu tôi ra khỏi buồng giam và lại còn giúp tôi đoàn tụ lại với cha mình nữa. Anh ta không phải đối đầu với những tên lính kia một mình.

Tôi gọi với lên cha mình. "Chúng ta cứ thế bỏ anh ta ở lại sao?"

"Adam biết mình đang làm gì", cha tôi trả lời nhưng giọng ông có vẻ không chắc chắc lắm. "Tiếp tục di chuyển đi Sam!".

Lại một cơn rung chấn nữa ập tới, gần như khiến tôi ngã khỏi cái ống. Tôi nhìn lên để chắc chắn rằng cha tôi vẫn an toàn, đúng lúc một cơn rung chấn nữa xảy ra khiến khẩu súng ông ấy giắt ở sau lưng bị rơi xuống. Tôi đang bám chặt cái ông nên không thể bắt được nó và khẩu súng cứ thế rơi xuống bóng tối bên dưới.

"Chết tiệt", cha tôi lẩm bẩm.

Lũ Mog chắn hẳn đã áp sát Adam rồi và anh ta vẫn đang chống trả. Sau cơn rung chấn vừa rồi một tẹo một âm thanh chát chúa vang lên như thể tiếng kim loại bị phá nát, một âm thanh mà tôi đoán là của lối đi bằng sắt bị đánh sập - tôi có thể hình dung nó bị phá sập ở phía ngoài các buồng giam và toàn bộ chỗ đó đổ sập theo. Vài viên gạch vỡ văng xuống từ bên trên khiến hai cha con tôi phải cúi xuống tránh cho tới khi thấy an toàn trở lại.

Ít nhất thì Adam vẫn đang chiến đấu. Nhưng chúng tôi phải nhanh lên trước khi anh ấy đánh sập cả nơi này.

Tôi tiếp tục trượt xuống. Không gian giữa các bức tường khá là chật hẹp, thật là một cơn ác mộng đối với ai có chứng sợ nơi chật hẹp với những đinh vít và dây điện treo lủng lẳng.

"Sam, lên đây. Giúp bố việc này".

Bố tôi đã dừng lại ở một cái thông gió mà tôi đã không nhìn thấy khi trượt xuống. Tôi bị trượt đi một chút khi leo lên nhưng bố đã với tay giúp tôi trụ vững lại. Cùng hợp lực chúng tôi móc ngón tay vào cái cửa ống thông gió và giật nó ra.

"Bố nghĩ lối này sẽ giúp chúng ta ra ngoài".

Chúng tôi vừa bò vào trong đường ống một tẹo thì một tiếng nổ lớn vang tới. Chúng tôi dừng lại khi cái ống kim loại rung lên, cả hai chúng tôi đều chuẩn bị cho việc bị cả chỗ này sụp xuống chôn vùi nhưng cuối cùng thì nó vẫn đứng vững.

Chúng tôi có thể nghe thấy những tiếng hét và tiếng còi báo động xuyên qua những bức tường. Trận chiến mà tôi nghe thấy lúc trước có vẻ càng ngày càng dữ dội hơn.

"Nghe như thể đang có một trận chiến ở đó", cha tôi nói trong khi trườn về phía trước.

"Bố mang theo Garde nào không?", tôi hỏi một cách đầy hi vọng.

"Không, Sam à, chỉ có bố và Adam thôi" .

"Căn thời gian thật tuyệt vời đó Bố. Bố và các Garde đều tìm được cách xuất hiện cùng lúc sao?"

"Bố nghĩ gia đình ta thật sự gặp may đó", bố tôi trả lời. " Hãy biết ơn vì việc đánh lạc hướng đó và chúng ta biến khỏi đây thôi."

"Chắc chắn đó là họ đang chiến đấu ở đó. Con biết mà. Họ là những người duy nhất đủ liều để tấn công một căn cứ của lũ Mogadorian". Tôi dừng lại, quên đi sự nguy hiểm trong một khoảnh khắc, cười như một thằng dở hơi khi tôi nhận ra rằng cha mình cũng vừa mới xông vào một căn cứ của bọn Mog. "Bố à", tôi nói, "con rất vui mừng vì đã gặp lại bố và tất cả mọi thứ, nhưng bố có rất nhiều thứ phải giải thích đấy".

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.