Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Chương 4

❊ ❊ ❊

CÓ LẼ ĐÂY LÀ LẦN TẮM TUYỆT VỜI NHẤT của đời tôi trong cái phòng tắm vừa nhỏ vừa bẩn trong nhà nghỉ này. Ngay cả những mảng đen trải dài từ chỗ thoát nước lên tới thành bồn tắm cũng không thể làm giảm đi cảm giác sung sướng đó được. Làn nước nóng thật là tuyệt vời, nó làm trôi đi hàng tuần bị giam giữ bởi đám người Mogadorian.

Sau khi lau đi làn hơi nước đọng lại trên cái gương rạn vỡ trong phòng tắm, tôi nhìn ngắm chính mình trong nó thật kĩ lưỡng. Xương sườn tôi nhô ra, các cơ bụng hiện lên vừa đủ để khiến tôi có được cái bụng sáu múi như của mấy người sắp chết đói. Tôi có những quầng thâm dưới mắt và tóc tôi thì đã mọc dài ra hơn nhiều tôi thường để.

Vậy có lẽ là hình ảnh các chiến binh chiến đấu vì tự do trông như thế này đây.

Tôi chui vào một cái áo phông và mặc một cái quần bò tôi thấy trong túi của Adam; tôi phải dùng tới lỗ cuối cùng trên cái thắt lưng để cố định cái quần vậy mà nó vẫn còn lỏng lẻo quanh hông tôi. Bụng tôi sôi lên và tôi dừng lại một chút để tự hỏi cái nhà nghỉ tồi tàn này có thể có kiểu phục vụ phòng như thế nào đây. Tôi cá ông già sau quầy thu ngân kia sẽ vui vẻ gửi lên một chút pho mát nướng và mấy mẩu đuôi bánh mì thừa.

Quay trở lại phòng, tôi thấy cha mình đã lắp đặt một số thiết bị của ông. Có một chiếc máy tính xách tay để mở trên giường, một chương trình đang tự động kiểm tra các tiêu đề tin. Vậy là ông đã đang tìm hiểu xem bước tiếp theo chúng tôi nên làm gì. Giờ cũng đã khuya rồi, đã quá nửa đêm và tôi vẫn chưa đi ngủ. Và dù vẫn vô cùng muốn biết thêm tình hình của các Garde, tôi vẫn hi vọng bước tiếp theo của chúng tôi sẽ là một đĩa bánh kếp ở nhà hàng gần nhất.

"Có gì mới không cha?", tôi hỏi và nheo mắt nhìn cái máy tính.

Cha tôi thì chả chú ý gì tới cái chương trình đang chạy kia. Ông đang ngồi dựa lưng vào tường và cầm cái điện thoại rẻ tiền kia, ánh nhìn có vè do dự. Ông quay qua nhìn cái máy tính một cách bơ phờ. "Chưa có gì cả".

"Cậu ta có lẽ sẽ không gọi lại khi chưa đến đâu đó an toàn đâu cha", tôi nói. Tôi với tay định lấy cái điện thoại trong tay ông nhưng ông rụt tay lại.

"Không phải việc đó", ông nói. "Có một cuộc gọi khác mà ta cần thực hiện. Cha đã nghĩ về những gì nên nói trong lúc con đi tắm, và giờ thì cha vẫn chả biết nên nói gì".

Ngón tay cái của ông dò theo một dãy số quen thuộc trên các phím số, như thể ông đang cố gắng để thực sự bấm dãy số đó. Tôi đã quá tập trung vào ý nghĩ về việc đi tìm các Garde và đánh trả đám Mogadorian mà hầu như không chắc ông đang nói về cái gì. Và khi nghĩ ra, tôi ngồi thụp xuống giường, cảm thấy không nói nên lời như cha mình vậy.

"Chúng ta cần phải gọi cho mẹ con, Sam à".

Tôi gật đầu đồng ý nhưng thực sự thì lại chả biết phải nói gì cho Mẹ vào thời điểm này. Lần cuối bà thấy tôi thì tôi đang ở trong một trận chiến với đám người Mogadorian tại Paradise và rồi lại chạy đi vào màn đêm với John và Sáu. Tôi nghĩ mình đã nói với lại rằng tôi yêu bà. Đó không hẳn là màn chào tạm biệt tốt nhất mà tôi có, nhưng thực sự thì tôi đã nghĩ mình sẽ trở về nhà sớm thôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị bắt giam bởi một giống loài ngoài hành tinh thù địch.

"Mẹ sẽ khá là tức giận đó cha nhỉ?"

"Bà ấy chỉ tức giận với cha thôi", cha tôi nói. "Không phải với con. Bà ấy sẽ vô cùng vui khi nghe thấy giọng con và biết con đang an toàn".

"Đợi đã - cha gặp mẹ rồi à?"

"Bọn cha dừng lại tại Paradise trước khi hướng tới Mexico. Đó là lí do tại sao cha biết con đang mất tích".

"Mẹ vẫn ổn chứ? Bọn Mog không làm gì mẹ cả à?"

"Có vẻ là không, nhưng điều đó không có nghĩa là bà ấy ổn. Đó là khoảng thời gian khó khăn cho bà ấy khi con biến mất như vậy. Bà ấy đổ lỗi cho cha và bà ấy không hoàn toàn sai về việc đó. Bà không cho cha vào nhà, điều đó có thể hiểu được, vì thế bọn cha phải ngủ trong căn hầm".

"Với bộ xương kia à?"

"Đúng vậy. Một khoảng trống khác trong trí nhớ của cha - cha chả biết bộ xương đó là của ai nữa". Rồi cha tôi bỗng nheo mắt nhìn tôi. "Mà đừng có đổi chủ đề như thế".

Một phần trong tôi lo lắng sẽ bị Mẹ phạt qua điện thoại, một phần khác lo lắng nếu nghe giọng bà có lẽ sẽ khiến tôi mặc kệ cuộc chiến này và chạy ngay về nhà ngay lập tức. Thật là khó nghĩ.

"Giờ là nửa đêm. Có lẽ chúng ta nên đợi tới sáng?"

Cha tôi lắc đầu. "Không. Chúng ta không thể lờ việc này đi như vậy được, Sam à. Ai mà biết được điều gì sẽ xảy đến với chúng ta vào ngày mai?"

Và chỉ thế thôi, với sự quyết tâm một cách bất ngờ, cha tôi bấm số điện thoại nhà của chúng tôi. Ông áp điện thoại lên tai một cách lo lắng và đợi chờ. Tôi vẫn nhớ vài hình ảnh khi cha và mẹ tôi vẫn còn ở bên nhau - những kí ức khi bé trước khi ông biến mất. Họ khá là hạnh phúc bên nhau. Tôi tự hỏi cha tôi giờ đang nghĩ gì, nhất là khi phải nói rằng chúng tôi vẫn chưa thể về nhà được. Có lẽ ông đang cảm thấy tội lỗi như tôi vậy.

"Máy trả lời tự động", cha tôi nói sau một lúc. Ông trông gần như là nhẹ nhõm hẳn đi. Rồi ông lấy tay che điện thoại lại. "Cha có nên ...?"

Ông ngừng lại khi tiếng bíp nho nhỏ của máy trả lời tự động kêu lên. Ông mấp máy môi không biết nên nói gì.

"Beth à, đây là -", ông lắp bắp, lấy tay còn lại vuốt tóc. "Malcolm đây. Anh không biết nên bắt đầu từ đâu - nói qua máy trả lời tự động thế này không hẳn là cách tốt nhất -nhưng, anh vẫn còn sống. Anh còn sống và anh xin lỗi và anh nhớ em vô cùng".

Cha tôi ngẩng lên nhìn tôi, mắt ngấn nước. "Con trai chúng ta đang ở với anh. Nó - Anh hứa là sẽ giữ nó an toàn. Một ngày nào đó, nếu em cho phép, anh sẽ giải thích mọi thứ cho em. Anh yêu em".

Ông đưa tôi cái điện thoại bằng bàn tay đang run rẩy của mình. Tôi cầm lấy nó.

"Mẹ à?", tôi nói, cố gắng không suy nghĩ quá nhiều về những gì mình định nói mà chỉ cố gắng nói đơn giản thôi. "Con - con cuối cùng cũng tìm thấy Cha rồi. Hay chính xác hơn là cha tìm thấy con. Bọn con đang làm một thứ tuyệt vời Mẹ ạ. Một việc sẽ giữ thế giới an toàn mà, ừm, không nguy hiểm chút nào cả, con hứa đó. Con yêu mẹ. Bọn con sẽ về nhà sớm thôi".

Tôi cúp máy, nhìn chằm chằm nó một lúc trước khi ngẩng lên nhìn cha mình. Mắt ông vẫn ngấn nước khi ông với tay vỗ nhẹ lên chân tôi.

"Nói hay đó", ông nói.

"Con hi vọng mọi thứ sẽ xảy ra như thế", tôi đáp.

"Cha cũng vậy".

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.